Năm 1979 Của Tôi

Lượt đọc: 2648 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
791、Duyên phận mà

❊ ❊ ❊

Lý Hòa để Lý Long và Lưu Đại Tráng qua đây, trước tiên ký kết với chính quyền thành phố thỏa thuận cùng xây dựng cơ sở đào tạo lái xe đặc sắc. Thông qua việc chính quyền cung cấp các dịch vụ hành chính cho công ty dự án, tích hợp nguồn lực địa phương, xây dựng công ty dự án thành trung tâm đào tạo lái xe tích hợp các chức năng như cơ sở giáo dục an toàn giao thông, đào tạo lái xe ô tô, trung tâm thi sát hạch, v.v.

Nói trắng ra chính là cùng nhau mở một trường dạy lái xe.

Bản thân anh không có hứng thú, hơn nữa cũng không chăm lo nổi, đã là anh em ruột thịt quyết tâm muốn làm "thổ địa" ở địa phương, anh chỉ có thể giúp đỡ mà thôi.

"Anh, cái này chắc chắn kiếm được, cơ bản không có rủi ro gì." Lý Long khỏi phải nói, chắc chắn rất phấn khích, đây quả thực là công việc kinh doanh chắc chắn kiếm lời không thể lỗ, "Mở hai ba cái là không thành vấn đề."

Lý Hòa cười nói: "Khôn khéo một chút, đám người bên dưới cũng quản cho chặt, đừng để biến thành chướng khí mù mịt. Phong cách nhà người khác thế nào không quản, nhưng của mình thì không được loạn. Nếu không thì khỏi cần mở nữa, chi bằng tiếp tục đi buôn đồng nát và làm khách sạn còn hơn."

Đại Tráng ở bên cạnh gật đầu nói: "Anh cứ yên tâm, em với thằng ba đều từng đi thi bằng lái, mấy ngón nghề bên trong em nắm rõ, bọn em sẽ xử lý tốt."

Lý Hòa gật đầu: "Tạm thời đừng vội đi, lát nữa giới thiệu người cho hai người làm quen."

Lan Thế Phương đại diện cho Đông Phương Express, đang trên đường tới đây rồi.

Lý Long gật đầu: "Không vội, vẫn chưa nộp tiền chuyển nhượng quyền sử dụng đất mà. Bí thư Ngô nói với em, chính quyền thành phố sẽ chịu trách nhiệm phối hợp với các cơ quan chủ quản như đất đai, quy hoạch, xây dựng, công an, thuế vụ, các quy trình phê duyệt, đăng ký hồ sơ sẽ rất nhanh."

"Thế thì tốt." Lý Hòa chợt nhớ ra, nói: "Taxi hai người có làm không? Nếu làm thì làm luôn thể."

"Cái đó còn cần anh nói sao?" Lý Long lộ vẻ đắc ý, "Việc kinh doanh ở huyện khó làm, nhưng ở thành phố thì không vấn đề gì. Hai ngày trước em còn bàn với Đại Tráng, định đi mấy thành phố lớn ở ngoài quay về giành quyền kinh doanh đây."

Người đi cùng với Lan Thế Phương lại còn có cả Hoàng Bỉnh Tân, hùng hổ hai ba mươi người, Lý Hòa vốn không hề nhận được thông báo trước.

Dưới sự mời mọc khẩn khoản của Bí thư Ngô, Lý Hòa đồng ý để họ tham gia hội nghị chào mừng của thành ủy, cũng để Lý Long và Đại Tráng đi theo cùng, còn bản thân anh thì chẳng có việc gì nên đi dạo lung tung.

"Ủa, duyên phận mà." Lý Hòa đang gặm bắp ngô, không ngờ lại gặp Diệp Chi đang xách túi lớn túi nhỏ đứng bên lề đường.

"Duyên phận cái gì mà duyên phận." Diệp Chi nhìn thấy Lý Hòa cũng kinh ngạc một chút, ngay sau đó liền cười nói, "Chủ yếu là nhờ tôi xinh đẹp thôi."

Nói xong, còn kiêu ngạo ưỡn cái cổ lên.

"Cô xinh đẹp thì liên quan gì chứ?" Lý Hòa ném cái lõi ngô đã ăn xong vào thùng rác.

"Người xinh đẹp như tôi, trong đám đông luôn luôn nổi bật như vậy đó!" Diệp Chi trả lời rất hùng hồn.

"Tôi đúng là không thể phản bác, cô đúng là tỏa sáng thật." Lý Hòa phát hiện cô ấy nói đúng, vì cô ấy quả thực rất xinh đẹp.

Diệp Chi nói: "Ây da, cuối cùng tôi cũng thỏa được tâm nguyện."

"Tâm nguyện gì?" Lý Hòa phát hiện mỗi lần nói chuyện với cô ấy đều không theo kịp tiết tấu của cô ấy.

"Mỗi lần chờ xe đều hy vọng đối diện có người để giết thời gian."

"...." Lý Hòa nói: "Cô coi tôi là người lạ được không?"

Diệp Chi nhìn về phía xe buýt trên đường lớn, sau đó mới mỉm cười nhẹ với Lý Hòa: "Anh là ai? Để tôi tự giới thiệu trước, Diệp Chi, xinh đẹp!"

"Lý Hòa, cực kỳ nhiều tiền!" Lý Hòa càng thêm nghiêm chỉnh, cố gắng bắt kịp mạch tư duy của cô ấy.

"Anh đến đây làm gì?"

"Đến xử lý chút việc, cô đến lấy hàng à?" Dù sao nhìn túi lớn túi nhỏ trong tay và dưới đất của cô ấy cũng có thể thấy được.

"Ừ." Diệp Chi đá đá vào túi dưới chân nói, "Đều là hàng lấy về đây. Hay là anh bận việc của anh đi, tôi ở đây đợi xe đi bến xe khách."

Lý Hòa xách túi dệt lên: "Không cần phiền phức thế, đi theo tôi đi, tôi có xe, tôi đưa cô về."

"Này." Diệp Chi vội vàng đuổi theo, "Anh sẽ không đưa tôi đi bán đấy chứ?"

"Người không đáng giá, chỉ cần thận thôi." Lý Hòa không ngoảnh đầu, thỉnh thoảng nhìn trái nhìn phải, muốn nhận diện phương hướng, dù sao anh cũng không quá quen thuộc ở thành phố này, anh không nhớ xe đỗ ở đâu.

"Không được, không được, tôi là tâm có thừa mà thận không đủ." Diệp Chi hốt hoảng từ chối.

"Tối ăn cật nướng bồi bổ cho cô." Lý Hòa đắn đo một lúc mới xác định được vị trí, cứ thế đi thẳng phía trước.

"Này, nhầm đường rồi, có biết đường không đấy." Diệp Chi cũng xách không ít túi theo sau lưng Lý Hòa kêu lên, "Đó là công viên!"

"Đúng vậy, không sai, đi xuyên qua công viên này, xe tôi đỗ ở cổng sau công viên." Lý Hòa ngoảnh đầu ra hiệu cho cô ấy đi theo.

"Đó là công viên thu phí, phải mua vé." Diệp Chi chạy nhỏ bước theo, thì thầm nhắc nhở.

"Không sao, đi sát vào." Lý Hòa quan sát một chút, vẫn tiếp tục đi về phía lối vào.

Một người phụ nữ chặn lại nói: "Kiểm tra vé."

"Cùng với người đi đằng sau đấy, tìm anh ta là được." Lý Hòa lắc lắc hai túi đồ lớn trong tay, chỉ vào một người đàn ông trung niên đang dắt theo một cô bé ăn mặc sành điệu không xa đó.

"Vậy vào đi." Người phụ nữ cho qua rất sảng khoái.

Lý Hòa quay đầu lại thấy Diệp Chi cũng đã đuổi kịp, đang định nói chuyện thì bị Diệp Chi chọc một cái, "Đứng ngây ra đấy làm gì, chạy mau lên."

Hai người vội vàng cùng nhau chạy nhỏ bước.

Sau tai vẫn còn nghe thấy sự bất mãn của người đàn ông kia.

"Tôi không quen bọn họ!"

"Nhanh lên, xe ở đây này." Hai người chạy ra khỏi công viên, Lý Hòa liếc mắt một cái đã tìm thấy chiếc xe van của mình.

"Anh được đấy, Lý Lão Nhị!" Diệp Chi tựa vào cửa xe, chạy đến thở không ra hơi.

"Nhanh chút đi, lần chần cái gì." Lý Hòa thúc giục, đã nhìn thấy bảo vệ đuổi theo.

"Bye bye!" Diệp Chi mở cửa sổ, vẫy tay với người bảo vệ sắp lao đến trước mắt, cho đến khi rẽ qua mấy khúc đường mới không có hơi sức nào hỏi Lý Hòa: "Lý Lão Nhị, giờ anh cũng hư đốn thật đấy, trước đây sao không nhận ra nhỉ?"

"Đó là vì cô thiếu đôi mắt tinh tường để khám phá thôi." Lý Hòa không ngừng bấm còi xe, lão già đi xe ba bánh phía trước nhổ một bãi nước bọt về phía xe rồi mới nghênh ngang bỏ đi.

Diệp Chi nằm bò trên ghế, vỗ vỗ vai Lý Hòa, bĩu môi hỏi: "Này, nói nghiêm túc đấy, anh làm thế này có lỡ việc không? Anh đưa tôi đến bến xe là được, tôi tự bắt xe về, sau đó anh bận gì thì đi làm nấy."

"Tôi cái khác không giàu, chỉ là thời gian dư dả, cô yên tâm đi, việc của tôi ở bên này đã giải quyết xong rồi." Đã đến lúc Lan Thế Phương và Hoàng Bỉnh Tân cùng qua đây, Lý Hòa ngược lại cũng không cần quá bận tâm.

"Nói thật, tại sao anh lại giúp tôi như vậy?"

"Vì chúng ta sống trên cùng một trái đất."

Chẳng lẽ bảo với cô, chỉ vì một cái bánh nướng mà mãi không quên sao?

"Thế anh sống trên cùng trái đất với con lợn, anh sẽ không đến cả lợn cũng... chứ?"

Lý Hòa ho khan dữ dội hai tiếng, "Nói sớm đi chứ, lát nữa vứt cô xuống, cô tự bắt xe mà về!"

"Anh kết hôn rồi à?"

"Đúng vậy, nói rồi mà, hai đứa con rồi."

Đối với mỗi câu hỏi bất thình lình tuôn ra của cô ấy, lần nào Lý Hòa cũng có chút không kịp trở tay.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:933
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.