Năm 1979 Của Tôi

Lượt đọc: 2744 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
830, Bàn đạp (Canh một)

❊ ❊ ❊

"Cảm ơn anh rể." Phương Toàn vừa nghĩ tới đây, lập tức nhận ra lỗi lầm của bản thân, cúi đầu, vô cùng ngại ngùng.

Phải rồi, mình đúng là loại lang tâm cẩu phế (ăn cháo đá bát)!

Cậu chỉ nhất thời chìm đắm trong cảm xúc của chính mình mà quên sạch những gì chị và anh rể đã làm cho cậu!

Lúc trước cậu đến chỗ Đổng Tiến Bộ là do anh rể sắp xếp, bây giờ cậu rời khỏi chỗ Đổng Tiến Bộ cũng là anh rể sắp xếp, tất cả những điều này đều là vì muốn tốt cho cậu!

Trong lòng cậu nào phải không hiểu!

Đổng Tiến Bộ ở Đông Bắc ngang ngược thế nào, làm những việc xấu gì, cậu đều nhìn thấy trong mắt, ghi tạc trong lòng, cậu không phải kẻ ngốc.

Thế nhưng, cậu không hề giúp Đổng Tiến Bộ làm việc xấu, cậu chỉ là một người làm thuê bình thường, cậu chỉ chăm chỉ kiếm tiền của mình, thì có thể liên can gì chứ?

Đây mới là điều cậu không thể hiểu được!

Mặc dù lúc Đổng Hạo đi đón cậu đã nói cho cậu không ít lý do, nhưng những điều đó không thể khiến cậu hoàn toàn tâm phục!

Hà Phương đại khái nhìn ra tâm tư của cậu, không buồn không vui vỗ vỗ đầu cậu, "Đồ ngốc, anh rể cậu sắp xếp cậu ở đó vốn là muốn cậu có thể gần nhà mà chăm sóc gia đình, kết quả một năm cậu mới về một chuyến, vậy thì thà ở đây còn hơn, dù sao thì Tết cũng về, đi theo Đổng Tiến Bộ chẳng lẽ còn tốt hơn đi theo chị gái cậu sao?

Chị gái còn có thể bạc đãi cậu à?

Đừng có nghĩ đông nghĩ tây, không có tiền đồ, cứ làm như chúng ta hại cậu không bằng."

"Chị, em không có ý đó." Phương Toàn bị Hà Phương nói cho đỏ mặt, muốn giải thích lại không biết giải thích thế nào.

"Chị cả nói đúng, ở đây chúng ta đông người thế này, sao lại không thể sắp xếp cho em? Thật sự không được thì cứ tới quán thịt cừu của anh, nướng cừu em còn giỏi hơn anh đúng không?" Hà Long không thèm để ý tới cái lườm của Ngô Xuân Yến, nói tiếp, "Cứ theo anh, anh em mình đồng lòng, ngày mai mở thêm một quán nữa, đến lúc đó, cái Tứ Cửu Thành này chính là nơi anh em mình xưng vương xưng bá. Hơn nữa trên đường đi em thấy rồi đấy, ở đây rộng lớn, thoáng đãng, phồn hoa biết bao? Chẳng phải tốt hơn ở Hắc Hà nhiều sao? Nước chảy chỗ trũng, người lên chỗ cao, đây chẳng phải đạo lý hiển nhiên à?"

"Đúng, anh cậu nói đúng." Hà Phương ngược lại không ngờ em trai mình có thể nói ra được lời lẽ có kiến thức thế này, không nhịn được mà đánh giá cao hơn một chút. Sau đó tiếp tục nói với Phương Toàn, "Cũng không giấu gì em, tuy em đi theo Đổng Tiến Bộ không làm việc xấu, nhưng lâu dần, chỉ sợ đến lúc hắn chuyện bại lộ, không trụ nổi mà chó cùng dứt giậu thì làm sao bây giờ?

Hắn chắc chắn sẽ tìm cách cầu viện đúng không?

Em đoán xem hắn có tìm anh rể em không?

Cách tốt nhất để khiến anh rể em đồng ý chính là kéo em xuống nước!

Em nói xem nếu em bị kéo xuống nước, chị với anh rể em là giúp hay không giúp?

Biết rõ phía trước là hố nước, chị với anh rể em vẫn phải nhảy xuống."

Chị ấy đã giảng giải cặn kẽ tường tận cho Phương Toàn những đạo lý chưa từng có ai nói với cậu, hy vọng Phương Toàn có thể thông suốt.

"Chị, em sai rồi, lần này em thực sự hiểu rồi." Hà Phương giảng giải kỹ càng như thế, Phương Toàn mà không hiểu nữa thì đúng là đầu óc heo rồi!

Nói trắng ra, Đổng Tiến Bộ vì tự cứu mình, bất cứ lúc nào cũng có thể vứt cậu ra làm bàn đạp, đến lúc đó một khi Lý Hòa nhúng tay vào, thì ai cũng không thể rũ sạch được!

Cậu chỉ là một con cờ có giá trị lợi dụng mà thôi!

Vừa nghĩ tới những điều này, cậu lại càng thấy xấu hổ vô cùng.

Cụ bà thuận nước đẩy thuyền nói, "Nên nghĩ nhiều đến chỗ tốt của anh rể con, ngoài người thân của mình ra, ai còn có thể giúp con như vậy? Dù con là ai đi nữa, có phải không nào."

"Mợ, con biết rồi, cảm ơn anh rể." Phương Toàn nâng ly muốn kính rượu Lý Hòa.

Lý Hòa xua tay nói, "Ngồi đi, người nhà cả không cần làm mấy trò hư văn đó, đã đến đây rồi thì cứ nghỉ ngơi một thời gian, đi dạo xem xét nhiều hơn, nghĩ kỹ sau này muốn làm gì rồi hãy bắt đầu lại từ đầu. Anh Tiểu Long của cậu nói đúng một điểm, cơ hội ở đây chắc chắn nhiều hơn ở quê, chỉ cần người chịu khó làm thì không bao giờ nghèo được."

Cụ bà cũng chỉ vào Ngô Xuân Cường nói, "Con nhìn anh Cường của con xem, đến đây mới bao lâu? Bây giờ cả chị dâu và em trai con đều theo qua đây rồi, con không ngờ được là dựa vào cái gì để phát tài đúng không? Bán bánh bao lớn đấy! Ở quê nhà nghĩ cũng không dám nghĩ, bán bánh bao lớn mà cũng có thể phát tài cơ đấy."

"Anh Cường, kính anh một ly." Phương Toàn lại cụng ly với Ngô Xuân Cường một cái.

Ngô Xuân Cường cười nói, "Đừng nghe bà thím nói quá, chỉ là tốt hơn ở nhà một chút thôi, chỉ cần chịu khó là có tiền kiếm, có tiền rồi thì con người chẳng còn phân biệt cao thấp nữa, có tiền rồi, những người từ quê lên như chúng ta cũng không thấp kém hơn người thành phố một cái đầu."

Từng câu từng chữ đều từ đáy lòng.

Hà Phương nói, "Các người đừng khách khí, cứ ăn đi, đừng dừng đũa."

Trên bàn rượu mời qua lại, tiếng cười nói không dứt.

Uống được một nửa, cụ bà không cho Phương Toàn uống nữa, "Con mới bao nhiêu tuổi, sao mà lắm thói nghiện rượu thế, đừng uống nữa, ăn nhiều thức ăn, ăn nhiều cơm vào."

Qua lời nhắc nhở của cụ bà, mọi người mới sực nhớ ra, Phương Toàn này vẫn chỉ là một thằng nhóc nửa nạc nửa mỡ, quả thực không thể ép rượu quá mức, cũng đều tự giác dừng lại.

Ăn cơm xong, Hà Phương đang làm việc trong bếp, Phương Toàn cứ đứng mãi ở cửa bếp, vặn vẹo khó chịu, muốn nói lại không tiện mở lời, muốn hút thuốc thì lại bị cụ bà nhìn chằm chằm, nhất quyết không cho, khiến cậu đứng ngồi không yên.

"Muốn hút thì cứ hút đi, hút ít thôi là được, con còn chưa lớn hẳn, hút nhiều không tốt." Hà Phương nhìn mà buồn cười.

"Chị, chị có thể tìm cho em một căn nhà không." Phương Toàn tranh thủ lúc cụ bà đi ra ngoài, cuối cùng cũng chớp được cơ hội rít một hơi thuốc, thoải mái dễ chịu nhả một vòng khói.

Hà Phương bực mình nói, "Chỗ chị không thiếu chỗ cho em ở, em cứ yên tâm ở đây đi, đừng có nghĩ đến chuyện chạy lung tung."

"Chị, em muốn chuyển ra ngoài ở, thuê một căn nhà, cũng tiện mà, phải không?" Phương Toàn giống như Hà Long, cũng không chịu nổi sự quản thúc của cụ bà.

Mới đến một lát mà đã bị dạy bảo như cún con, hơn nữa ngay cả cơ hội nhe răng cũng không có, lâu dần thì còn ra thể thống gì nữa!

Hơn nữa, cậu không phải là không hiểu rõ cụ bà này, chính vì quá hiểu nên mới không dám ở lại đây!

Hà Phương nói, "Ở đây, có ăn có uống cho em, còn sợ bạc đãi em à?"

Phương Toàn vội vàng xua tay, "Không phải, em tự biết nấu cơm, thật sự muốn ăn ngon thì em qua chỗ chị cải thiện bữa ăn là được, em chỉ thuê căn nhà gần đây thôi, không đi xa đâu."

"Không được." Hà Phương rất kiên quyết, "Đây không phải quê nhà, em chân ướt chân ráo, sao chị yên tâm để em ra ngoài ở một mình được."

Chị ấy từ nhỏ không ít lần sống cùng cô, cậu em họ này chị cũng nhìn lớn lên, nói coi như em trai ruột cũng không quá lời.

"Thật sự không được thì em chuyển tới chỗ anh Tiểu Long ở." Phương Toàn lùi một bước.

"Sao nào, đây là em sợ mợ cằn nhằn em đấy hả?" Hà Phương lúc này mới hiểu ra, nếu không thì sao có thể đánh chết cũng không chịu ở nhà mình, mà lại muốn tới chỗ Hà Long.

Phương Toàn cười hì hì, "Vẫn là chị gái anh minh."

"Haizz, cái thằng nhóc nghịch ngợm này, bó tay với em rồi." Hà Phương suy nghĩ một chút rồi nói, "Chỗ anh Tiểu Long của em là khu chung cư, ba phòng một khách, cũng chẳng còn chỗ trống. Ở cuối ngõ vẫn còn một căn nhà trống, tối nay em dọn vào đó ở đi, nhưng không được chạy lung tung, muốn ra ngoài xem xét thì phải để chị dẫn em đi làm tạm trú chứng đã."

Chị ấy mua một căn nhà từ trước khi kết hôn, sau khi kết hôn, ngoài giai đoạn gia đình Hà Long mới tới ở một thời gian, về sau Hà Long tự mua nhà, căn đó vẫn luôn để trống.

Xoong nồi bát đĩa, nội thất bên trong đều đầy đủ, hơn nữa mùa này cũng chẳng cần chăn chiếu gì, chỉ cần dọn dẹp qua một chút, lấy một cái chiếu, một chiếc quạt điện là xong.

Ngay lúc đó, dọn dẹp nhà bếp xong xuôi, tìm chổi lông gà, chiếu, quạt điện dư thừa trong nhà ra, nhét vào tay Phương Toàn, bảo cậu xách lấy, hai chị em cùng nhau đi tới căn nhà đó của chị.

"Cảm ơn chị." Đối với căn nhà trước mắt này, Phương Toàn hài lòng không thể hài lòng hơn.

"Có tay có chân thì tự mình dọn dẹp đi, chị không hầu hạ nữa đâu." Hà Phương dặn dò xong liền tự mình quay về, trong nhà còn có hai đứa nhóc nghịch ngợm nữa mà.

Tuy nhiên cụ bà Hà lại thế nào cũng không yên tâm, trách Hà Phương không nể tình, sao có thể để một đứa trẻ nửa nạc nửa mỡ ra ngoài?

Hà Phương bất lực lắc đầu, chị đâu thể nói với mẹ mình là người ta chính là muốn trốn tránh bà.

Con trai ruột còn trốn bà như vậy, huống hồ cậu ta chỉ là cháu trai!

Mẹ chị cái gì cũng tốt, chỉ là ở phương diện này quá thiếu tự biết mình!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:933
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.