Năm 1979 Của Tôi

Lượt đọc: 2648 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
821, Lời từ biệt cuối cùng

❊ ❊ ❊

Phổ Hòa thượng có thái độ như vậy, Lý Hòa không tiện hỏi nhiều, chỉ nói: "Ông yên tâm đi, chuyện gì có thể làm, tôi nhất định sẽ làm, tôi đảm bảo."

Khựng lại một chút, rồi vô tình thoáng qua vẻ lo lắng, anh nói đùa: "Mộ ông tôi cũng sẽ đốt thêm hai xấp giấy, không cần lo đâu."

"Thế thì tốt nhất, cảm ơn cậu, đa tạ." Phổ Hòa thượng nói, "Phật nói, gặp gỡ tức là duyên, cho tôi thêm hai xấp giấy cũng không quá đáng."

"Ông là hòa thượng giả mà nói những lời này, tôi lại thấy bày đặt." Lý Hòa tuy là muốn khuấy động bầu không khí giữa hai người, nhưng nụ cười lại rất gượng gạo.

"Nhân sinh nhược chỉ như sơ kiến, hà sự thu phong bi họa phiến." Phổ Hòa thượng đột nhiên thốt ra câu này.

"Làm người không có tiếc nuối là được rồi." Lý Hòa đang lúng túng không biết nói gì cho phải, đúng lúc đó Hà Phương gọi vào ăn cơm, anh liền đỡ Phổ Hòa thượng đi ra phòng khách.

Để không kích thích khẩu vị của Phổ Hòa thượng, cả bàn này toàn là món chay, đến cả chút mùi mỡ cũng không có.

"Tạo nghiệp, tạo nghiệp." Phổ Hòa thượng bày tỏ sự bất mãn của mình, đối với món canh trong cải trắng, ông ta đã ăn đến ngán tận cổ rồi.

"Phổ thúc, ủy khuất cho bác rồi." Về sức ảnh hưởng của Phổ Hòa thượng, trong lòng Hà Phương còn nắm rõ hơn Lý Hòa nhiều, dù tình cảm cá nhân có nhiều đến đâu, giao tình có tốt đến mấy, Phổ Hòa thượng mà xảy ra chuyện ở nhà cô thì không phải chuyện đùa.

Lý Lãm im hơi lặng tiếng tự cầm bát nhỏ ăn phần của mình, còn Lý Di lại oa một tiếng khóc òa lên, con bé đã bao giờ chịu loại ủy khuất này đâu, ngay cả món đùi gà nó thích cũng không có.

"Cho mày khóc, cho mày khóc." Hà Phương vỗ vào mông nó đánh bốp bốp mấy cái.

Đối với Lý Di, chiêu này không có chút tác dụng nào, con bé tiếp tục khóc lóc thảm thiết.

"Ai da, đi theo bà ngoại đây." Cụ bà Hà không đành lòng, liếc con gái một cái, bế cô cháu ngoại vào bếp mở tiểu táo.

Mà Lý Lãm chỉ có thể nhìn theo đầy thèm thuồng.

"Đi thôi, đồ nhóc quậy phá." Hà Phương cũng hiểu tính cách của con trai, cô và Lý Hòa cùng chung suy nghĩ, đều hy vọng con có khí phách hơn một chút, nếu con trai có được một nửa tính cách của con gái thì cô cũng thấy an ủi rồi.

"Ai, nhóc con đáng ghét." Lý Hòa trước mặt Phổ Hòa thượng cũng không tiện làm nô lệ cho con, sợ khiến đối phương suy nghĩ.

"Con cái đủ đầy, phúc khí, không còn gì để nói." Phổ Hòa thượng là nhân vật tinh anh cả đời, làm sao không hiểu tâm tư của Lý Hòa.

"Tạm được thôi." Lý Hòa cười gật đầu.

Anh nâng chén trà cụng với Phổ Hòa thượng, hai người đều lấy trà thay rượu.

Ăn cơm xong, anh tự mình lái xe đưa Phổ Hòa thượng về chùa.

Ngồi trên ghế đá ở hậu viện một lúc, Phổ Hòa thượng nhất thời hứng khởi muốn viết cho Lý Hòa một bức thư pháp.

"Thế thì tốt nhất, cầu còn không được." Lý Hòa giúp ông đè giấy tuyên, số giấy tuyên này thực ra cũng là của anh, mấy năm nay để luyện thư pháp anh không biết đã mua bao nhiêu, Phổ Hòa thượng và Lão Chu những người này mỗi lần đến nhà anh đều tiện tay lấy một ít.

Phổ Hòa thượng tuy sức khỏe không tốt, nhưng viết chữ hoàn toàn là bản năng của cả đời, hạ bút vẫn rất có lực đạo, có thể nói là hoàn thành trong một nét bút.

"Tặng cậu." Viết xong, ông không nhìn lấy một cái, trực tiếp ngồi chậm rãi trở lại ghế đá.

"Phát thượng đẳng nguyện, kết trung đẳng duyên, hưởng hạ đẳng phúc; trạch cao xứ lập, tựu bình xứ tọa, hướng khoan xứ hành." Lý Hòa thầm khen ngợi thư pháp của Phổ Hòa thượng, kết chữ phóng khoáng có khí thế, bút lực ngưng trọng trầm hậu mạnh mẽ, đặc biệt là nét phi bạch thống khoái, không phải nhà thư pháp bình thường nào có thể sánh kịp.

Cái gọi là phi bạch là chỉ trong quá trình sáng tác thư pháp, ở giữa các nét bút xen lẫn những vệt trắng ti li, lại có thể mang đến cảm giác bay bổng, tạo sự tương phản với mực đậm, mực loang, để tăng cường cảm giác nhịp điệu và tiết tấu cho tác phẩm.

Mực tuy khô nhưng rất rõ ràng có thể thấy, cách dùng bút vẫn có sự đề án, giảo chuyển, vẫn là bút lông, không giống như lúc anh tự vận dụng phi bạch rất cố ý, thường thường vì để đạt được cái gọi là phi bạch đầy kình lực này, anh sẽ vô thức dùng cách ấn đến tận cùng, nói trắng ra là dùng bút lông như bút cứng, căn bản là không đáng một xu.

"Thành tựu này cả đời không sánh bằng Lão Vu được." Phổ Hòa thượng thở dài nói, "Tôi tuy lúc trẻ ham chơi, nhưng nét chữ này là bắt đầu luyện từ năm ba tuổi một cách thực chất, chỉ riêng việc lâm mô "Lan Đình Tập Tự" đã mất mười năm, gió lạnh nắng nóng chưa bao giờ ngừng bút."

Phàm là người xuất thân từ gia đình đại gia, cơ thể được nuông chiều, có người chí ở văn phòng tứ bảo, cổ ngoạn trân kỳ, có người thích bắt dế rồi thả chim ưng, dắt chó, nuôi chim bồ câu, dù sao cũng đều là chơi.

Phần lớn mọi người đều tinh thông đạo này, đều là tay chơi nuôi dế nuôi chim, là người trong nghề, chỉ nói riêng một cái hũ đựng dế thôi cũng có thể nói với cậu suốt ba ngày ba đêm, không hề thở dốc.

Nhưng những thứ này đều không phải là nghề nghiệp thực tế, Đại Thanh mất rồi, những kẻ Hoàng đái tử này không thể nuôi sống gia đình, ngược lại trở thành trò cười.

Ngay cả bản thân tôi, cũng phải cân nhắc ba bữa cơm, hôm nay ăn rồi, có phải cân nhắc bữa sau hay không.

Công phu thư pháp này dần dần bỏ bê, không bằng Lão Vu, ông ta cả đời không ngừng bút, ngay cả khi rơi vào cảnh khốn cùng, cũng dùng cành cây viết viết vẽ vẽ, là người có nghị lực cực lớn."

"Dù là vậy, ông viết vẫn rất tốt, đời này tôi không sao sánh bằng." Lý Hòa nói lời thật lòng, trừ khi anh bắt đầu bái danh sư từ nhỏ, khổ luyện kiên trì, nếu không thì loại "đường hoang" đã định hình sẵn như anh căn bản không có hy vọng đại khí vãn thành.

Anh tuyệt đối thuộc loại thua từ vạch xuất phát, chỉ có thể đặt hy vọng vào con trai, tranh thủ lúc Phổ Hòa thượng còn đây, học hỏi nhiều hơn mới là chuyện chính.

"Viết chơi là tốt rồi." Phổ Hòa thượng cười kiêu hãnh, coi như công nhận lời của Lý Hòa, đời này cậu không sánh được đâu.

Viết chơi là tốt rồi? Trời mới biết câu này đả kích Lý Hòa lớn đến mức nào, dù chỉ là khách sáo khen một câu "cậu cũng không tệ" thôi cũng khiến lòng anh dễ chịu hơn rồi!

Anh chỉ có thể bất lực nhìn bức chữ trên bàn đá nghiên cứu kỹ một lượt, rồi hỏi: "Câu này ai nói vậy? Nghe có vẻ quen tai, chắc chắn là từng nghe qua rồi."

Phổ Hòa thượng cười nói: "Tả con la."

"Tả con la là ai nữa?" Lý Hòa vẫn không rõ.

"Chính là Tả Tông Đường, cái gã Tương man tử đó." Phổ Hòa thượng cảm thấy nói chuyện với người không có văn hóa như Lý Hòa thật khá mệt.

"Ông nói thẳng là Tả Tông Đường không phải xong rồi sao." Đối với những lão già thích khoe khoang điển tích này, Lý Hòa cũng bó tay.

Đợi mực đề chữ khô xong, anh cẩn thận gấp lại, đứng dậy cáo từ.

Vừa đi đến cổng sân, liền nghe thấy Phổ Hòa thượng hình như đang gọi anh.

"Cảm ơn cậu." Ba chữ này Lý Hòa nghe rất rõ, hình như đối phương đã phải dùng rất nhiều sức lực mới nói ra được.

Anh quay đầu lại nói: "Sao đột nhiên lại nói những lời này."

"Lúc còn trẻ người thuận theo tôi nhiều lắm." Phổ Hòa thượng cười rất gượng gạo, "Nhưng không ngờ đến lúc già rồi, vẫn còn có người nuông chiều những lão già như chúng tôi, cảm ơn."

"Người phải nói cảm ơn là tôi, đi theo các ông tôi mới mở mang tầm mắt." Trong lòng Lý Hòa buồn bã, anh hình như đã cảm nhận được điều gì đó.

"Đi thong thả." Phổ Hòa thượng vẫy tay với Lý Hòa, dưới sự dìu dắt của tiểu sa di trở lại Phật đường, dường như mấy câu vừa rồi đã vắt kiệt tất cả sức lực của ông.

Lý Hòa nhìn theo bóng lưng ông, trong lòng chua xót, nước mắt nhòe đi.

Anh hiểu đây là lời từ biệt cuối cùng.

Phổ Hòa thượng chuyển vào viện điều dưỡng, vừa điều dưỡng vừa thực hiện khẩu thuật lịch sử.

Nhưng chưa được mấy ngày, Hà Phương báo cho Lý Hòa biết, Phổ Hòa thượng đã đi rồi.

Dù sớm đã dự liệu được, nước mắt Lý Hòa vẫn không kìm được tuôn rơi lã chã.

Vào khoảnh khắc này, anh khao khát biết bao nếu con người không có tình cảm thì tốt biết mấy, sẽ không phải đau đớn như vậy nữa.

Anh nói với Đổng Hạo: "Gọi một cuộc điện thoại cho Lý sư phụ, nói là Phổ Hòa thượng đi rồi."

Còn chuyện Lý Thư Bạch có quay về hay không, đó là chuyện anh không quản được, còn việc thông báo thì anh phải làm tới nơi tới chốn.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:933
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.