Đêm Ngàn Mắt

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 9 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
14
Quy Trình Của Cảnh Sát: Dobbs Và Sokolsky

❊ ❊ ❊

“Tôi, Sokolsky đây, thưa sếp. Đúng là đã có tình tiết mới như sếp nói. Xin lỗi đã đánh thức sếp vào cái giờ mắc dịch này...”

“Không sao hết. Đó là công việc của tôi. Cảnh sát không được ngủ, cảnh sát thức thì mọi người mới ngủ được. Có diễn biến gì?”

“Toàn bộ. Bất ngờ. Ngã ngửa. Là như thế này, khoảng bốn mươi phút trước, lúc hai rưỡi, tôi chợp mắt trên giường, còn Dobbs trực. Con bồ câu của chúng ta đã lên giường từ mười một giờ. Chúng tôi biết vì nghe lò xo giường cót két, sau đó không còn âm thanh nào khác. Vào khoảng hai rưỡi, Dobbs vẫn đeo tai nghe, rón rén đến lay tôi dậy. ‘Cậu nên nghe cái này’, cậu ta bảo. ‘Dưới kia có người vừa vào.’..’”

“Hả? Cậu nói sao?”

Dobbs đưa tay bịt cái miệng đang lẩm bẩm của cộng sự, giữ chặt một lúc.

“Bình tĩnh đi. Lão vừa mở cửa. Có người đứng ngoài gõ cửa, tiếng gõ nhỏ, nhưng khá lâu.”

Sokolsky điều chỉnh tai nghe dự phòng, mò mẫm tìm sổ và bút. Cái bút phản trắc rơi xuống sàn với một tiếng cạch nhẹ. “Cẩn thận, đồ ngốc”, Dobbs rít lên.

Giờ cả hai đều trực chiến, tập trung cao độ.

Im lặng.

“Chắc là chỉ nhìn nhau”, Dobbs thì thào. “Không nói năng. Tớ nghe tiếng cửa mở mà.”

“Có thể lão không biết người đó.”

“Thế thì lão phải hỏi ‘Anh là ai?’ chứ. Suỵt! Tới rồi.”

(ghi tốc ký vào sổ)

Bước chân di chuyển trên phần nền gạch. Có hơn một đôi chân. Cửa đóng. Tiếng chân chìm vào thảm.

Giọng nói (không phải của Tompkins): “Tôi muốn nói chuyện với ông.”

Không trả lời.

Giọng nói: “Thôi nào, thức dậy đi?”

Tompkins: “Bỏ tay khỏi người tôi, đừng làm thế.”

Giọng nói: “Vậy thì ông thức dậy đi.”

Tompkins: “Giờ là lúc nào? Sao ông phải đến đây vào giờ này?”

Giọng nói: “Vì tôi không thể mạo hiểm, tôi không muốn đến gần ông vào ban ngày.”

Tompkins: “Ban ngày với bây giờ cũng không khác gì nhau.”

Giọng nói: “Ông ám chỉ gì cũng được. Và khỏi cần giải thích.”

Tiếng một chiếc ghế cọt kẹt dưới trọng lượng đặt lên nó.

Giọng nói: “Nghe này, tôi không có quá nhiều thời gian. Ta vào việc luôn. Ông có gặp Reid vào ngày mai không?”

Tompkins: “Không.” (chậm chạp) “Không, tôi không gặp.” (dừng lại) “Tôi sẽ không bao giờ gặp ông ta nữa. Đêm mai ông ta sẽ chết.”

Giọng nói: “Ừ đúng vậy. Đừng có đưa tôi thức uống đó. Để dành cho cô hầu bếp thính giả của ông ấy. Chúng ta đang bàn công chuyện, không phải tán dóc. Ngày mai ông hãy nhắn tin bảo muốn gặp ông ta. Ông ta sẽ bay đến như mũi tên bật khỏi dây cung.”

Tompkins: “Ông ta sẽ không đến đây. Ông ta sẽ không bao giờ đến đây nữa.”

Giọng nói (tức giận): “Ông định bỏ ngang hả? Lâu nay ông lải nhải về nó đến mức ông bắt đầu tin là thật. Còn tôi thì không! Giờ tôi sẽ bảo ông phải làm gì, nên hãy nghe và ghi nhớ cho kĩ.”

Tiếng quẹt diêm. Mùi khói xì gà đắt tiền len qua những tấm ván sàn.

Giọng nói: “Nghe tôi hướng dẫn đây. Ông gửi thư nói muốn gặp ông ta vào ngày mai. Một mình. Không có đứa con gái. Cô ta không được biết chuyện. Khi ông ta đến, bảo với ông ta là đã có một sự thay đổi trong... những rung chấn, những chòm sao, ông gọi chúng là gì?”

Tompkins: “Tôi không gọi chúng là gì cả.”

Giọng nói (chuyên quyền): “Bảo ông ta là đã có sự thay đổi theo chiều hướng tốt hơn. Ông ta được linh động. Nó có thể vẫn tới, nhưng không chắc chắn như trước. Giờ ông ta có cơ hội chiến đấu, có khả năng kháng cự số mệnh thêm một lần nữa. Nó phụ thuộc vào ông ta. Ông ta sẽ hỏi ông phải làm gì, sẽ van xin ông nói ra, rằng ông ta sẵn sàng làm bất cứ chuyện gì, cái đó tôi biết rõ lắm. Ông bảo với ông ta, một cách thật là bình thản, có một hay hai chuyện ông ta có thể làm để đưa bản thân vào tình thế sáng sủa hơn. Một số thay đổi trong di chúc chẳng hạn. Toàn bộ để cho cô con gái, như hiện giờ. Cái đó không vấn đề gì, ông ta không cần thay đổi. Nhưng thêm vào chỗ này. Trong trường hợp cô ta chết mà không có con cái, gia tài sẽ thuộc về ông, ông trở thành người thừa kế duy nhất. Khuyên giải ông ta rằng đó là cách hữu hiệu để bày tỏ lòng cảm kích của mình với ông, nếu ông ta lo ngại. Chỉ ra rằng cô con gái không mất gì cả. Nếu cô ta lấy chồng sinh con, đương nhiên điều khoản đó bị xóa bỏ. Chỉ có trong trường hợp cô ta chết không chồng không con. Tôi nghĩ ông ta không cần thúc giục nhiều. Ngày mai là ngày cuối cùng của ông ta, tốt hơn ông ta hãy thực hiện ngay ngày mai. Giải thích với ông ta rằng nếu đường số mệnh của ông và ông ta gặp nhau theo cách đó, xét cho cùng chỉ có thể diễn ra theo cách đó mà thôi, thì những mặt tốt lành trong đường vận mệnh của ông có nhiều khả năng tác động đến những cái đen đủi của ông ta. Ông chuyển vào nhà ông ta sống hoặc đại loại thế, ông tự biết phải nói gì mà. Ông sẽ có thể làm chệch hướng lời tiên tri, thậm chí còn khiến ông ta thoát khỏi nó.”

Tompkins (mệt mỏi): “Nhưng tôi không thể. Tôi không có quyền năng. Nó không phải là lời tiên tri. Nó chỉ là một sự việc sẽ xảy ra mà thôi.”

Giọng nói (tức tối): “Ông định rút lui phỏng? Ông nghĩ tôi là ai? Nói luôn cho nhanh. Ông ta sẽ làm bất cứ điều gì ông bảo, hiểu chứ? Còn ông làm bất cứ điều gì tôi bảo, bằng không…”

Tompkins: “Tôi không muốn tiền của ông ta. Trước đây, tôi đã có thể muốn bao nhiêu tùy thích. Ông ta đã đến đây van nài tôi lấy. Ông ta đã để lại những tấm séc, tôi không buồn trả lại chúng nữa...”

Giọng nói: “Không, ông không muốn tiền của ông ta, ông không muốn séc của ông ta. Không muốn lắm. Song chẳng phải ông đã cầm một trong số chúng, từ năm trăm tới năm nghìn đô la? Và đưa nó cho tôi. Hiện tôi đang giữ đây. Với xác nhận của ông ở mặt sau.”

Tompkins: “Ông đã mang rượu đến, chuốc say tôi. Tôi không hề biết mình đang làm gì. Tôi không quen uống rượu. Tôi không nhớ có phải tôi viết hay không. Tôi nghĩ chính ông đã làm.”

Giọng nói: “Ông đã làm điều đó trước mắt tôi. Đó là chữ của ông, không phải tôi. Nếu tôi đưa nó ra, ông có biết mình sẽ ngồi tù hai mươi năm vì chuyện đó không?”

Tompkins: “Đằng nào tôi cũng đi tù. Nhưng không phải vì tấm séc đó.”

Giọng nói: “Ông có làm như tôi bảo không?”

Im lặng hồi lâu.

Tompkins (bình thản): “Không.”

Tiếng ghế xô mạnh về đằng sau.

Giọng nói: “Giờ thì thế nào? Có làm không?”

Lại im lặng một hồi.

Tompkins: “Bỏ cái đó ra. Nó không hại tôi được đâu.”

Giọng nói: “Không hả? Tôi chỉ việc giật ngón tay và ông sẽ thấy. Ông là đồ ngu. Một thằng ngu bệ rạc xơ xác. Ông có thể giàu có. Tôi đang cố giúp ông. Tôi đang cố giúp cả hai ta.”

Tompkins (buồn bã): “Ông mới là kẻ ngu dại. Ông đã đến đây đêm nay, dù ông không thể thay đổi được điều gì. Nhưng ông sẽ không có được tiền của ông ta, nếu đó là điều ông nghĩ. Ông sẽ không sống đủ lâu để có nó. Tại sao ư, vì ông sẽ chết sớm hơn cả ông ta. Thời điểm của ông ta là đêm mai, của ông là ngay đêm nay. Ông sẽ không bao giờ còn sống rời khỏi ngôi nhà này. Trên cầu thang ngoài kia, trong vài phút nữa.

Giọng nói: “Kẻ nào làm điều đó, là ông ư?”

Tompkins: “Ngay lúc này đây, có hai cảnh sát trong căn phòng trên đầu chúng ta, đang nghe từng lời chúng ta nói...”

(Dobbs bật ngửa ra sau.)

Tompkins: “Tôi biết họ ở đó ngay từ đầu. Tôi không thể ngăn không cho ông đến đây, cũng không thể ngăn ông nói những điều vừa rồi. Đâu mới là đúng? Tên họ là Eddie Dobbs và Bill Sokolsky, họ đã ở đó hai ngày...”

(Sokolsky bàng hoàng ngã bổ chửng, gây ra tiếng “uỵch” trên sàn nhà.)

Tompkins: “Đó, ông nghe thấy chưa? Giờ ông tin tôi chưa?”

(Tiếng chân chạy gấp gáp qua sàn nhà.)

Tompkins: “Vô ích thôi. Ông không thể tránh được. Ông đang đi về phía nó chứ không phải tránh đi. Thần chết đang lao đến chỗ ông, tôi nghe thấy tiếng đập cánh của hắn. Tôi cảm nhận được nó, nhìn thấy nó, nó đang trên đường đến. Ông chỉ còn vài giây...”

Giọng nói (giận dữ): “Còn đây là cái chết của ngươi, đồ khốn hai mặt bẩn thỉu! Vì đã gài bẫy ta!”

Tiếng súng nổ.

Cánh cửa bật tung, tiếng chân chạy huỳnh huỵch điên cuồng xuống cầu thang ở ngoài.

Sokolsky giật tai nghe ra, suýt nữa đôi tai anh cũng đi theo, ném nó vào tường, rút súng khỏi bao treo ở cuối giường, xông ra khỏi phòng, vòng qua đầu cầu thang chạy xuống.

Một người đàn ông đang chạy hết tốc lực cách anh một tầng rưỡi cầu thang phía dưới. Sokolsky gầm lên, “Đứng lại đó!” Anh dừng lại, ngắm vào chiếu nghỉ, ở phía dưới người đàn ông hơn nửa tầng lầu. Nó cho anh một khoảng mở, nơi phần còn lại của cầu thang lồng vào nhau. Bóng người đảo ở chỗ ngoặt, đồng thời chĩa súng về phía anh bóp cò. Viên đạn xé gió sượt qua quai hàm anh, không trúng đích.

Sokolsky không di chuyển. Anh cầm súng, hạ tầm ngắm xuống chiếu nghỉ bên dưới, cái chiếu nghỉ cuối cùng, chờ hắn xuống đó. Đó là một đường đạn hiểm hóc, gần như lao thẳng xuống, chỉ hơi chếch lên trên. Anh nắm chặt vào cổ tay để tăng độ vững vàng.

Bóng người chớp qua chỗ ngoặt chiếu nghỉ và súng của Sokolsky nhả đạn, cùng một lúc.

Cái bóng theo đà lao hết góc ngoặt, xuống tiếp được ba bậc thang nữa. Rồi nó ngã nhào xuống, trượt hết quãng đường còn lại xuống đất, lê thêm một đoạn như trên mặt hồ băng và nằm im.

Khi Sokolsky xuống đến nơi, người đàn ông đã chết.

Dobbs chạy xuống sau đó một phút, mặt trắng bệch như giấy, và không phải vì kẻ vừa bị bắn.

“Hắn là ai?”

Hắn vào khoảng năm mươi tuổi. Viên đạn đã găm thẳng vào đầu hắn, từ bên cạnh. Quần áo của hắn thuộc loại thượng hạng. Không có bất cứ dấu hiệu nhận dạng nào, hẳn là để chuẩn bị trước cho chuyến viếng thăm này. Trong ví hắn có tiền, nhưng toàn bộ giấy tờ tùy thân đã bị bỏ ra. Có một chỗ đóng dấu chữ viết tắt tên họ mạ vàng, nhưng chữ đã bị cạo sạch. Cả nhãn hiệu thêu trên túi áo trong cũng bị rứt ra.

“Sẽ mất thời gian đây”, Sokolsky ngồi xổm bên cạnh cái xác. “Tốt hơn là lên trên kia và...”

Có tiếng động nhỏ trên cầu thang, anh quay đầu lại.

Tompkins ở đó, đang đi xuống hết sức chậm chạp. Không phải theo kiểu lén lút, nhưng chậm đến mức gần như không phát ra âm thanh. Ông ta đã gần tới nơi.

Sokolsky từ từ đứng dậy, ở bên kia cái xác, gương mặt lạnh lùng. Anh nắm súng trong tay, khẩu súng mới bắn một lần.

“Ông vừa đỡ cho bọn tôi khỏi nhọc công, ông già”, anh nói với vẻ nghiệt ngã, ngoắc ngoắc khẩu súng chỉ định. “Ra bức tường đằng kia và đứng yên đó, đến khi tôi xong việc ở đây.” Anh quay đi, trở về tư thế lom khom khám xét.

Có vẻ Dobbs đã tay không chạy xuống. Anh ta đang đứng dựa vào bức tường đối diện, ngược hướng Sokolsky chỉ. Anh ta có vẻ hơi run run, như thể hệ thần kinh chưa kịp hồi phục sau cú sốc nó nhận phải.

Sokolsky bỗng lại quay phắt đầu về phía con tin của họ. Ông ta không dừng lại theo lệnh, vẫn tiếp tục đi tới, chầm chậm như lúc trên cầu thang. Vì cái xác cùng Sokolsky chắn lối, ông ta liền đi vòng qua bên cạnh họ, thậm chí còn bước qua cái chân thõng thượt của xác chết.

Đây là sự chống đối thẳng thừng yêu cầu của cảnh sát, trước họng súng. Sokolsky được quyền bắn luôn không cần hỏi.

Anh đứng thẳng, mũi súng cách sống lưng đang lùi xa của người đàn ông chắc chỉ chục phân.

“Tôi bảo quay lại đó!” Anh gầm lên. “Đứng sang một bên nơi tôi bảo, bằng không tôi sẽ cho ông một viên! Dobbs, qua đó bắt lấy ông ta.”

“Tớ không cử động được”, Dobbs bàng hoàng thì thào. Dường như anh ta đang cố gỡ vai khỏi bức tường, như thể nó bị dính chặt vào giấy bẫy ruồi, và thất bại. “Cả tên tớ ông ta cũng biết...”

Tompkins lờ đờ bước một bước nữa, như một người buồn bã đi khỏi một nơi mình không còn hứng thú. Cánh cửa dẫn ra đường ở ngay trước mặt ông ta.

Sokolsky bước chéo qua cái xác, đặt một chân ra ngoài, khiến khẩu súng càng gần hơn.

“Ông được cảnh báo rồi,” giọng anh sang sảng chứng tỏ anh không đe dọa suông. “Ông tiến thêm một bước thì đó sẽ là bước chân cuối cùng của ông trên mặt đất!”

Tompkins chỉ hơi nghiêng khuôn mặt trầm lặng, liếc nhìn anh ở đằng sau. “Anh không thể làm gì tôi vói thứ đó đâu. Thời điểm của tôi chưa đến.” Ông ta đi bước nữa.

Sokolsky bắn cảnh cáo, phát đạn mà những kẻ chạy trốn trối chết hay nhận được, bất kể họ đáng bị thế hay không. Ông ta ở quá gần khẩu súng, viên thám tử khó có lựa chọn nào khác.

Anh hướng mũi súng lên một ly và bắn ngay trên đầu ông ta. Viên đạn găm vào cửa với sự rung chuyển như tiếng trống.

“Giờ thì quay lại ngay!” Sokolsky phẫn nộ. “Bằng không thời điểm của ông sẽ tới ba mươi giây sau đó!”

Tompkins quay người lại, nhưng chỉ để kéo một cánh cửa mở vào trong. Lúc này, ông ta đối diện khẩu súng, khói trắng vương vít quanh họng súng như không muốn tan đi.

Dobbs rên lên, bờ vai dính vào tường rướn cong.

Tompkins nhìn khẩu súng. Ông ta không mỉm cười, không chế nhạo, không có biểu hiện gồng mình can đảm trên mặt. Chỉ có một sự chú ý bình thản, hờ hững, của một người đàn ông đang liếc nhìn lần cuối vào một đối tượng nào đó, một vật thể vô thưởng vô phạt, trước khi ra khỏi nhà đi dạo.

Rồi ông ta bỏ tay khỏi nắm đấm cửa, lại quay đi. Lúc này, trước mặt ông ta là màn đêm rộng lớn, ông ta đặt một chân qua ngưỡng cửa.

Sokolsky đổi hướng bắn vào khoeo chân ông ta, chỉ để ông ta gục xuống, không phải để kết liễu ông ta.

Cò súng lách cách. Không có tiếng nổ, phát súng đã hỏng. Anh đã lắp sáu viên đạn và mới bắn hai viên, một trên cầu thang và một vào cánh cửa.

Bàn chân thứ hai của Tompkins đi theo bàn chân thứ nhất, qua ngưỡng cửa.

Nổi điên, viên thám tử sải một bước dài về phía trước, chĩa súng vào sau đầu ông ta. Với khoảng cách bốn bước chân, không ai có thể bắn trượt, nhất là với người sử dụng súng ngắn thành thạo như anh. Đó là phát bắn chí mạng, mọi biện pháp khác đều thất bại, nên anh có lí do chính đáng.

Cò súng lách cách. Nó lại tịt ngòi. Nó chưa bao giờ trục trặc trong tất cả những lần anh dùng trước đây.

Cánh tay Tompkins vòng ra sau người, chậm rãi kéo cánh cửa đóng lại.

Sokolsky điên cuồng bóp cò hai phát nữa, gương mặt méo mó như miếng giẻ sũng nước với sự hoảng loạn chưa từng biết tới. Cả hai lần đều là tiếng lách cách khô khan phát ra. Không có gì khác ngoài tiếng lách cách âm vang dội lại, khi lưỡi chốt cửa bập vào vị trí cũ.

Dobbs lại rên rỉ.

Sokolsky giật cửa, loạng choạng lao ra. Bên ngoài chỉ có bóng tối, không có thứ gì chuyển động, không có thứ gì hiện hữu.

Anh giương súng bắn điên dại vào hóng tối. Cả bốn lần đều có tiếng nổ giòn, cho mỗi viên đạn bên trong. Nhưng giờ chẳng còn gì phía trước nữa để làm đích ngắm nữa.

Rồi anh thả súng xuống đất, đờ đẫn dựa vào một bên cửa, như thể kiệt sức và không nhúc nhích nổi một li nào. Thực sự là anh không thể nhúc nhích.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.