Mục Tiêu Thứ 6

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 71
Chương 71

❊ ❊ ❊

Yuki không thể thôi không nghĩ về gương mặt của Len, quằn quại đau đớn khi cơn đau tim suýt giết chết ông. Cô để ông lại bệnh viện vào tối qua, tình hình của ông đã ổn định nhưng vẫn không cử động nhiều được, rồi gọi điện vào máy trả lời tự động ở nhà David Hale. “Có việc khẩn cấp lắm. Gặp tôi tại văn phòng vào lúc sáu giờ sáng mai, và hãy sẵn sàng để đến thẳng phiên tòa”.

Giờ thì Yuki ngồi đối diện với David trong căn phòng hội nghị xung quanh được đóng ván gỗ thông giờ trông có vẻ cũ kỹ, xấp tài liệu và café gói uống liền đặt trước mặt cô ấy, hướng dẫn lại để anh bạn trợ lý công tố viên có thể bắt kịp nhịp độ.

“Sao chúng ta không hoãn vụ kiện này lại nhỉ?” anh hỏi Yuki. Hôm nay David trông rất chỉnh tề trong chiếc áo khoác màu nâu vàng nhạt vải hình chữ chi, quần xanh, cà-vạt sọc. Tóc tai không được gọn gàng lắm, nhưng điều đó cũng không hề gì. Trong số tất cả những người mà Yuki có thiện cảm trong một thời gian ngắn ngủi quen biết, Hale là người nổi bật nhất.

“Có ba lý do”, Yuki nói, gõ gõ vào bàn bằng cái muỗng nhựa.

“Thứ nhất, Leonard không muốn mất một nhân chứng như Jack Rooney. Rooney có vai trò rất quan trọng. Ông ta đi nghỉ cùng gia đình trên chuyến phà đó khi vụ thảm sát xảy ra. Chúng ta có lẽ không thể vời ông ấy trở lại tòa làm chứng khi chúng ta cần, điều đó có nghĩa đoạn băng mà ông ta quay sẽ bị cho ra rìa”. “Được rồi”,

“Thứ hai, Len không muốn mất cơ hội làm việc với thẩm phán Moore”.

“Vâng, tôi cũng hiểu điều đó”.

“Len nói ông ấy sẽ kịp có mặt tại tòa trong phần tổng kết”.

“Ông ấy nói như vậy ư?”

“Ừ, khi họ chuẩn bị đưa ông ấy đến bệnh viện phẫu thuật. Ông ấy rất tỉnh táo và cứng rắn”.

“Bác sỹ nói gì về tình trạng của ông ấy?”

“Bác sỹ nói thế này, tôi trích dẫn nhé ‘Có khả năng trái tim bị tổn hại của Len sẽ phục hồi hẳn.”’

“Họ có phải mở lồng ngực ông ấy không?”

“Ừ. Tôi liên lạc với vợ ông ấy rồi. Ông ấy đã vượt qua nguy hiểm”.

“Vậy ông ấy sẽ trình bày phần tổng kết trước tòa trong hơn một tuần nữa sao?”

“Có lẽ không đâu. Và ông ấy cũng sẽ không được cử động nhiều cho đến khi bình phục hẳn”, Yuki nói. “Vì vậy nó mang tôi đến lý do thứ ba. Len nói rằng tôi cũng được chuẩn bị như ông ấy và rằng ông ấy tin tưởng vào chúng ta. Và chúng ta không được để ông thất vọng”.

David Hale nhìn chằm chằm vào Yuki, miệng há ra, trước khi lên tiếng “Yuki, tôi không có chút kinh nghiệm nào trước tòa cả”.

“Tôi có. Được vài năm rồi”.

“Kinh nghiệm của cô là của mấy vụ án dân sự, không phải án hình sự”.

“Im đi David. Tôi từng là người đi kiện đó. Vậy cũng được rồi. Vì vậy chúng ta sẽ làm hết sức mình vì Red Dog. Chúng ta sẽ dành ba giờ để lướt lại những điều mà chúng ta đã biết.

“Chúng ta có những nhân chứng đáng tin cậy đã tận mắt chứng kiến sự việc, cuộn băng của Rooney, và một ban hội thẩm sẽ phán xét công bằng, đúng người đúng tội.

“Đó là những gì Len nói tại cuộc họp trước khi tranh luận trước tòa: Tội ác càng ngẫu nhiên chừng nào thì càng có ít động cơ giết người, ban hội thẩm càng e ngại đưa Brinkley vào bệnh viện tâm thần chỉ bốn mươi lăm phút rồi thả tự do cho hắn...”

Yuki ngừng lại để đón nhận nụ cười như bừng nở trên gương mặt Hale.

“Anh đang nghĩ gì thế David? Không, không tôi rút lại nhé. Làm ơn đừng có nói ra đây”, Yuki nói, cố kềm để không bật cười thành tiếng.

“Vụ này cực kỳ đơn giản”, cộng sự mới của Yuki nói. “Dễ thở thôi mà”.

ăn hộ chung cư mới. Đài CNN đang phát tin xung quanh khi cô đánh máy, mải mê với câu chuyện mà cô viết về phiên tòa xét xử Alfred Brinkley sắp tới. Cô miệt mài đến nỗi không buồn trả lời điện thoại khi nó reng bên khuỷu tay mình. Nhưng rồi
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.