Bệnh viện thành phố San Francisco rất lớn - giống như một thành phố thu nhỏ vậy. Vốn là một bệnh viện công, nó đã được tư nhân hóa vài năm trước, nhưng những người dân nghèo từ viện khác chuyển sang vẫn chiếm phần lớn, mỗi năm bệnh viện điều trị cho hơn một trăm nghìn bệnh nhân.
Lúc này, Keiko Castellano đang nằm ở một căn phòng cấp cứu rộng lớn gồm những buồng nhỏ có màn che vây quanh.
Ngồi cạnh Yuki trong phòng đợi, tôi có thể cảm thấy lỗi lo sợ hoang mang cho tính mạng người mẹ của cô ấy.
Và tôi chợt nhớ đến lần cuối cùng mình ở trong phòng cấp cứu. Tôi vẫn còn nhớ bàn tay lạnh như ma của người bác sĩ chạm vào cơ thể tôi, tim tôi đập thình thịch và nỗi phân vân liệu rằng mình có đang dần dần xa lìa sự sống hay không.
Tôi đã hết nhiệm vụ đêm đó nhưng vẫn tiếp tục cuộc theo dõi, không hề nghĩ rằng phút trước mình còn làm công việc thường ngày nhưng phút sau đã ngã xuống. Điều đó cũng đúng với bạn bè và người cộng sự trước đây của tôi, Thanh tra Warren Jacobi. Cả hai chúng tôi đều nhận được hai viên đạn trong cái ngõ hẻm hoang vắng đó. Anh ta bất tỉnh còn người tôi thì đẫm máu nhưng không hiểu sao tôi vẫn còn đủ sức để bắn trả.
Đích ngắm của tôi quả là chính xác, thậm chí còn quá chính xác nữa là khác.
Đó là biểu hiện đáng buồn của những lần mà sự đồng cảm của công chúng lại dành cho dân thường, những người bị cảnh sát bắn, trong khi chính họ lại bắn vào cảnh sát. Tôi bị gia đình của người được gọi là nạn nhân kiện ra tòa và suýt nữa tôi đã có thể mất tất cả mọi thứ. (Xem tập Ngày 4 tháng 7)
Lúc đó tôi hầu như còn chưa biết gì về Yuki.
Nhưng Yuki Castellano, một luật sư trẻ thông minh, nhiệt tình, và rất có năng lực đã đến với tôi khi tôi thực sự cần cô ấy. Điều đó làm tôi rất biết ơn.
Tôi quay về phía Yuki khi nghe tiếng cô nói, âm thanh đứt quãng thể hiện một tâm trạng bối rối, khuôn mặt cau lại vì lo âu.
“Tớ không hiểu, Lindsay. Cậu thấy mẹ tớ đấy. Bà mới năm nhăm, lạy Chúa. Bà luôn tràn đầy nhựa sống. Chuyện gì đang diễn ra ? Tại sao họ không nói gì với tớ cả ? Ít nhất thì họ cũng phải để cho tớ nhìn thấy bà chứ ?”
Tôi không đáp lời, nhưng cũng giống như Yuki, tôi đã không còn kiên nhẫn được nữa.
Những gã bác sĩ quái quỷ ở đâu không biết ?
Thật là quá đáng. Không thể chấp nhận được.
Không biết đã bao lâu rồi ?
Tôi vừa dợm bước tiến về phía phòng cấp cứu để yêu cầu câu trả lời thì một bác sĩ sải bước vào phòng đợi. Anh ta nhìn quanh rồi gọi tên Yuki.