Bài thơ:
Cơn mê
Tặng John Baca,
cựu binh Mỹ trong chiến tranh Việt Nam
Con chó liếm mãi, liếm mãi lên ngực anh
Lưỡi nó như ngọn lửa nhỏ mang cái ấm của hơi nước
Sự dịu dàng của chó làm anh bật khóc
Tiếng súng bắn ra từ đầu cơn mê
Cuối cơn mê là Cửu Long Giang
Những người dân chài quấn khăn rằn thả lưới
Hoàng hôn xõa đôi cánh vàng khe khẽ xuống dòng sông
Những viên đạn - bầy chuột cống trụi lông
Chạy rúc vào những ngôi nhà lá dừa
Cắn tung những tấm lưới phơi trên bãi
John Baca sằng sặc
Bóp trong tay những con chuột răng vàng ám khói
Những con chuột trụi lông trơn tuột
Trườn qua kẽ tay run rẩy của anh
John Baca tắt lặng
John Baca đã bóp cò hai mươi năm về trước
Đạn vẫn bay đến bây giờ
Con chó liếm mãi, liếm mãi,
Liếm mãi, liếm mãi, liếm mãi...
Rút từ tập Sự mất ngủ của lừa,
NXB Lao Động 1992