Bài thơ:
Bầy kiến qua bàn tiệc
Những bánh xe no nê lăn vào giấc ngủ
Mang theo tiếng cười, tiếng khóc và cái chết của rượu
Mang theo những bàn tay đàn ông
Bò ngược đùi đàn bà như từng chùm chân gián
Chỉ còn trên bàn tiệc
Bát đĩa, cốc chén
Và những cái chai cạn khô
Cùng cơn gió lốc quạt trần
Rền rĩ nỗi buồn đồ vật
Bầy kiến đen đi qua bàn tiệc
Như lang thang qua bãi chiến trường
Đầy mảnh thịt của gia súc
Đầy xác chết của rau thơm
Quả ớt đỏ như lá cờ rách nát
Bầy kỉến ôm lên đắng cay nhòa mắt
Bò qua da
Bò qua xương
Trong rền rĩ cơn lốc quạt
Chiếc bóng điện 1000 oát - vầng mặt trời giả dối
Lặn xuống từ công-tắc màu đen
Con gió lốc quạt trần từ từ chết
Xòe ba xương sắt đen xì
Chỉ còn bầy kiến đen
Đắng cay nhòa mắt
Dìu nhau về thăm thẩm những hang sâu
1991
Rút từ Sự mất ngủ của lửa,NXB Lao Động 1992