Bài thơ:
Linh hồn những con bò
Ra đi từ đêm
Và bây giờ, những con bò bóng tối, đã đến
cánh đồng cuối cùng
Suốt đêm tiếng rống đàn bò
rền rĩ những cách đồng câm lặng
Suốt đêm hơi thở đàn bò
phả nóng một đêm mùa hạ
Chúng đã đi hết đường cày cuối cùng
những chiếc ách biến mất gần sáng
dấu chân chúng đã điểm chỉ
trên những cánh đồng thế gian
Trong ban mai đàn bò mỗi lúc vàng rực
và tan vào ánh sáng
Những tiếng rống vọng lại
Dàn kèn đồng trong xóm đạo nhỏ
đang tập buổi cuối cùng để đón lễ Phục sinh
Giờ chỉ còn những đám mây
Linh hồn của đàn bò
bay trên cánh đồng
của những con bò khác.
Rút từ Cây Ánh Sáng,
NXB Hội Nhà Văn 2008