Bài thơ:
Hồi tưởng tháng Bảy
Chúng ta nằm bên nhau cắt chéo chiếc giường
Những cái cây bị quật đổ sau bão
Trong giấc mơ anh thấy những gã thợ xẻ đeo mặt nạ
Đang bật những dây mực dọc thân thể chúng ta
Trong im lặng tuyệt đỉnh, những gã thợ
Xẻ chúng ta thành những tấm thẫm đỏ
Lưỡi cưa chạy qua chúng ta lóe lên ánh chớp
Và mùn cưa phun lên từng chùm pháo hoa
Chiếc giường biến thành xưởng gỗ,
những mảnh đời sống chúng ta la lỉệt
Rồi biến thành giường tủ, bàn ăn và những cỗ áo quan
Chúng ta hiển thị mọi nơi, những cái cây
không nhận ra chúng ta
Và bản thân chúng ta lúc đó chỉ còn là
một ký ức câm điếc
Những gã thợ xẻ không bao giờ nghĩ
Chúng ta có thể sống lại trong mùn cưa,
phoi bào và những đoạn gỗ thừa
Và thế chúng ta được ném vào lửa, chúng ta bốc cháy
Trong cuộc hỏa hoạn này đời sống chúng ta phô bày
Rồi trong chiếc áo quan gã thợ xẻ
được đưa đi khỏi xưởng gỗ
Dọc con đường dựng lên bởi những hàng cây
Chấp nhận lời cầu xin của gã trong bản di chúc
Chúng ta không tháo chiếc mặt nạ ra.
Rút từ Bài ca những con chim đêm,
NXB Hội Nhà Văn 1999