Bài thơ:
Văn bản ngoài lễ khấn ông nội
Trong bóng tối huyền diệu
ông nội tôi hiện ra
giống pho tượng khắc chìm
trong đá hoa cương đen
Ngôi nhà đang chuyển động
trong vô tận thời gian
và giọng nói của Người
vang chiếc chìa khóa đồng
rơi xuống những bậc thềm thời gian
giấu chiếc rương đựng bộ gia phả
Trí tưởng tượng của Người
về ngôi nhà không ngừng mở rộng
bốn chiếc cột gỗ mọc cao mãi
dâng lên những mùa lá khổng lồ
Đêm đêm tôi trở về ngôi nhà chưa xây xong của Người
Từ đá hoa cương đen Người bước ra
và nói:
“Con mọc ra ngoài trí tưởng tượng của ta.”
Rút từ tập Cây ánh sáng,
NXB Hội Nhà Văn 2010