Người Kể Chuyện Lúc Nửa Đêm Và Những Giấc Mộng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 3 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Phụ Lục: Hai Bài Thơ Viết Trong Chuyến Đi
Bài Thứ Nhất: Người Thổi Kèn Rắn

❊ ❊ ❊

Hai bài thơ viết trong chuyến đi

Gửi một nhà thơ

Tựa tường ngồi ngủ như đã quên thế gian

trên con đường ven biển.

Chiếc kèn nằm bên đôi giày rách.

Những gì đã diễn ra khoảnh khắc trước đó

giai điệu cây kèn, điệu múa con rắn,

sự quyến rũ của nỗi sợ hãi?

Không trí tuệ, không pháp thuật,

không phải những đồng xu,

chỉ sự điên rồ chăng?

Của cả hai ta, không lời nào để nói.

Không đánh lừa được ai kể cả kẻ đần độn,

chỉ đánh lừa chính mình

Ôi hai ta, những kẻ biết được sự trống rỗng

trong âm nhạc ấy, trong vũ điệu ấy

Cả nỗi hoảng sợ ấy cũng không có thực

Bi kịch đến quá sớm khi ngày chưa tàn

Trong chiếc giỏ nhiều màu không còn con rắn nào

Nhưng không vì thế mà mọi chuyện kết thúc

Vẫn tựa tường ngồi ngủ, hỡi người thổi kèn rắn,

du khách đến rồi đi

Bóng tối phủ lên người tấm vải đen,

người vẫn không thức dậy

Phải chăng chính nọc độc của kẻ trong cuộc

đã tìm cách giải thoát cả hai

khỏi sự trống rỗng, dối lừa từng nhân danh

những điều huyền diệu.

Karachi, tháng 10 năm 2002

Bài thứ hai:

Những con quạ thành phố Karachi

Mang theo bóng tối của đêm trước trên đôi cánh,

bay lên,

Trên bầu trời thành phố không bóng cây,

một ban mai từ cát

Bay lên và kêu vang, dội vào ám ảnh những cái chết

Những con quạ ban mai vùng Karachi,

những công dân danh dự của thành phố

Một ban mai tháng Mười, chết chóc cận kề,

và những lời cầu nguyện

trong những vòm Thánh đường Trung Á

bên những con đường chuyên chở vũ khí

Cửa hiệu thực phẩm, đầu cừu xếp thành một dãy,

chân cừu xếp thành một dãy

Lưỡi rìu sắc chém dọc thân cừu,

máu chảy lúc gần sáng trong lò mổ

vẫn chảy trên những thân cừu đã lột da hiển hiện

trước ban mai.

Những con quạ không ăn thịt xác chết ngủ trên mái nhà

Karachi, hơi nóng tháng Mười, cái chết cận kề,

Thánh đường, lời nguyện cầu, thực phẩm

Bay lên lúc ban mai, vang dộỉ tiếng kêu,

khuất phục những câm lặng phía dưới

Bay cao về phía chóp Thánh đường bởi sức đẩy

của của nguồn máu nóng vô tận

Đôi cánh đập kiên nhẫn rũ đi bóng tối đêm trước

để vươn về ban mai

Và vượt qua ám ảnh của cái chết từng làm

chúng ta sợ hãi

Chúng trở thành sứ giả tin cậy của sự sống.

Rút từ tập Cây ánh sáng,

NXB Hội Nhà Văn 2010

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.