Người Kể Chuyện Lúc Nửa Đêm Và Những Giấc Mộng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 3 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Phần Ba: Hai Lần Giáp Gặp Taliban
Phần Ba:

❊ ❊ ❊

Hai lần giáp gặp Taliban

Lần thứ nhất

Ngay sau khi đến Islamabad, chúng tôi đã tìm đến Sứ quán Taliban ở Pakistan. Thủ đô Pakistan khá rộng và nhiều cây. Buổi sáng ở đây quạ kêu inh ỏi. Nếu ở Việt Nam thấy quạ bay đầy trời và kêu thảm thiết như thế thì tôi ắt nghĩ đến một điều gì đó chẳng lành. Trước khi đến Sứ quán Taliban, chúng tôi lướt qua Sứ quán Mỹ. Người Mỹ đã cho đặt một hàng rào trạm gác cách tòa nhà sứ quán của họ chừng 500m. Người phiên dịch của chúng tôi trổ hết tài láu lỉnh và khôn ngoan của một ông già 63 tuổi đã đi và sống gần 50 nước trên thế giới để xe chúng tôi lướt qua. Nhưng cảnh sát đã lạnh lùng đuổi chúng tôi đi. Quá nhiều sứ quán của các nước đã đóng cửa ngay sau ngày 11/9.

Sứ quán Taliban nằm ở một đường phố nhỏ. Đúng ra phải gọi là Sứ quán Afghanistan, nhưng các phóng viên nước ngoài ở đây quen gọi là Sứ quán Taliban. Trước cổng Sứ quán Taliban chỉ có một cảnh sát đứng gác. Nhưng ngay cạnh đó có một bộ bàn ghế giống bộ bàn ghế của một quán nước chè tại Việt Nam. Ở đó là những nhân viên an ninh của sứ quán đang ngồi nói chuyện với mấy phóng viên người nước ngoài. Bên cạnh cổng sứ quán có một túp lều bạt, bên trong tối om. Tôi hỏi viên cảnh sát gác cổng mới biết đó là nơi nghỉ của các nhân viên cảnh sát bảo vệ sứ quán. Tôi thò đầu vào túp lều bạt và thấy hai nhân viên cảnh sát đang trùm chăn nằm ngủ bên cạnh những đồ đạc bừa bộn và bẩn thỉu. Tôi định chụp ảnh nhưng bị viên cảnh sát giữ lại.

Ở cổng sứ quán không hiểu tại sao lại không có biển. Bên trong vắng vẻ. Đó là một ngôi nhà của một người nghèo chứ không phải sứ quán của một đất nước. Một đất nước nghèo nhưng lại có quá nhiều quan chức gửi tiền vào các nhà băng ở châu Âu. Tờ Dawn của Pakistan đã đăng một danh sách dài các quan chức Afghanistan có tiền gửi nhà băng nước ngoài và quyết định của Hội đồng Ngân hàng Thế giới niêm phong vô thời hạn số tiền nói trên. Theo dư luận thì số tiền này có thể là tiền tham nhũng của các quan chức. Một dư luận khác cho số tiền này đứng tên các quan chức nhưng chính là quỹ hoạt động của các tổ chức của Bin Laden ở nước ngoài.

Khác với Sứ quán Mỹ được bảo vệ chặt chẽ, Sứ quán Taliban trống trải. Một thực tế cho thấy rằng, Sứ quán Taliban được bảo vệ bởi hàng triệu người Hồi giáo ở Pakistan. Tôi nhìn vào bên trong và có cảm tưởng không có ai trong đó. Sứ quán hé mở, một nhân viên sứ quán râu dài và rậm im lặng nhìn chúng tôi. Người ta cho rằng Sứ quán Taliban lúc này như một hòn đảo hoang vắng giữa đại dương. Các nhân viên sứ quán không thể nào liên lạc được với nhà cầm quyền Taliban ở trong nước. Một lúc sau, nhân viên sứ quán đóng cánh cửa sổ ở tầng hai. Và mọi điều trong ngôi nhà đó cũng khép lại. Sau khi Mỹ tấn công bốn thành phố của Afghanistan, chúng tôi lao đến Sứ quán Taliban. Chỉ có vài ba ngọn đèn bảo vệ lờ mờ sáng. Tất cả im lặng. Chỉ duy nhất có một ô cửa sổ sáng đèn.

Lần thứ hai

Sau vài ngày im lặng kể từ khi Mỹ tấn công Afghanistan, Đại sứ quán Taliban quyết định mở cửa sứ quán để tiếp các nhà báo quốc tế. Thông báo này như một luồng gió mạnh thổi qua các khách sạn có phóng viên nước ngoài ở. Khoảng 1 giờ chiều ngày 9 tháng Mười, một đội quân phóng viên báo chí rầm rộ lao đến Sứ quán Taliban. Cả khu vườn trước tòa nhà sứ quán đông nghịt phóng viên. Hơn một chục cảnh sát súng lăm lăm và các nhân viên an ninh của sứ quán đi lặng lờ quanh các phóng viên. Tôi nhanh chóng đặt ghi âm trên bàn, nơi Đại sứ Taliban sẽ ngồi để tiếp các nhà báo. Tất cả các nhà báo im lặng chờ đợi. Máy ghi âm chồng chất lên nhau như một đống gạch vỡ. Có những phóng viên nước ngoài mở điện thoại di động để trên bàn, treo cạnh loa phát thanh để phát trực tiếp toàn bộ cuộc họp báo của Đại sứ Taliban về nước.

2 giờ chiều, Đại sứ Taliban từ trong nhà bước ra. Đi bên cạnh có một trợ lý. Đại sứ Taliban ngồi xuống ghế và cất tiếng chào các nhà báo. Và ngay sau đó ông ta đọc một bài diễn văn tố cáo Mỹ. Ông ta là một người đàn ông có giọng nói giống giọng một phụ nữ, và mang một gương mặt không hề có biểu cảm gì. Người ta thật khó xác định được tình cảm của ông ta.

Tôi xin trích dịch bài phát biểu của ông:

“Thưa các nhà báo!

Nước Mỹ mới chính là một đất nước của khủng bố. Cách đây mấy ngày, nước Mỹ đã tấn công Tổ quốc chúng tôi. Afghanistan là một đất nước nghèo và đã phải chịu đau thương bởi chiến tranh trong hai thập kỷ qua. Mỹ tấn công đất nước chúng tôi bởi đất nước chúng tôi là một đất nước Hồi giáo. Mỹ muốn nghiền nát những người Hồi giáo và hệ thống Hồi giáo. Mỹ, một siêu cường, một đất nước có nguồn kỹ thuật lớn, đã tấn công một dân tộc nghèo như Afghanistan. Mục đích thực của cuộc tấn công này không phải để nghiền nát chủ nghĩa khủng bố mà để thâu tóm Afghanistan và rồi đến biến Afghanistan thành một đất nước bù nhìn của họ. Mỹ khát vọng giành lấy vị trí của họ ở Trung Á để kiểm soát nguồn dầu ở đây và để khống chế Trung Quốc.

Chúng tôi, những người Afghanistan, là những chiến sĩ với truyền thống và nguồn cội của mình, chúng tôi có thể chống lại Mỹ và đồng minh của họ cho đến cùng. Để bảo vệ Tổ quốc mình, chúng tôi không hề sợ hãi. Chúng tôi đã hy sinh hàng triệu người trong hai thập kỷ vừa qua. Và bây giờ chúng tôi vẫn mang lòng dũng cảm để chiến đấu đến người lính cuối cùng.

Osama bin Laden không chỉ có một mình mà ông ta có cả một mạng lưới ở nhiều nước. Vì vậy, giết Osama, Mỹ cũng không thể nào thực hiện được mục đích của họ. Bởi vì những tổ chức của ông ta sẽ tấn công nước Mỹ và sẽ không bao giờ để cho nước Mỹ sống yên ổn.

Pakistan bây giờ đã đứng về phía Mỹ, chúng tôi không thể nói tất cả. Mỗi nước hãy quyết định những chính sách của mình. Cuộc chiến tranh này sẽ kéo dài và chúng tôi tin tưởng rằng, những người Hồi giáo trên thế giới sẽ cùng chúng tôi chống lại Mỹ và Anh. Chúng tôi tin vào Đấng tối cao và tin vào lòng dũng cảm của chúng tôi. Bởi thế, trước những cuộc tấn công của Mỹ, chúng tôi không quá sợ hãi.”

Trong khi Đại sứ Taliban đọc thông điệp của mình, có một phóng viên nữ vừa nghe điện thoại di động vừa đi lối vườn vào phía sau của tòa nhà sứ quán. Một nhân viên an ninh sứ quán đã theo dõi nữ phóng viên này. Khi cô vừa chớm đến sân sau Tòa đại sứ thì một nhân viên an ninh từ sau ngôi nhà bước ra đứng im lặng trước mặt rồi cất tiếng: “Đứng lại!” Nữ phóng viên giật mình và quay ra.

Sau khi kết thúc bản thông điệp, Đại sứ Taliban trả lời phỏng vấn. Có một câu hỏi được đặt ra nhiều lần trên báo chí của các nước khu vực và nay được các nhà báo hỏi lại. Câu hỏi đó là: “Sứ quán có còn liên lạc được với Taliban không? Nếu được thì bằng cách nào?” Đại sứ Taliban trả lời là vẫn liên lạc được với Taliban, nhưng bằng cách nào thì ông ta không nói. Hiển nhiên là ông ta không liên lạc bằng điện thoại với Taliban. Nếu ông ta liên lạc với Taliban bằng điện thoại thì Mỹ sẽ phát hiện ra ngay sau đó nửa phút. Tất cả mọi người đều biết rằng: mọi đường điện thoại hay bất kỳ phương tiện thông tin nào bằng điện tử từ Sứ quan Taliban ra ngoài và từ ngoài vào đều bị Mỹ kiểm soát 24/24. Vì trong lúc này, những phương tiện hiện đại nhất để phát hiện nơi phát sóng của Taliban hay bin Laden đều được Mỹ sử dụng.

Người ta cho rằng, đường dây liên lạc giữa Sứ quán Taliban ở Pakistan và Taliban là con người. Vậy những người đó là ai? Đó là người của Taliban đi từ Afghanistan đến Islamabad chỉ mất ba tiếng chạy xe. Và từ Kabul đến biên giới mất chừng bảy tiếng. Vậy chỉ mất nửa ngày là người của Taliban có thể gặp được đại sứ của họ. Hơn nữa, việc qua lại biên giới đối với họ thật dễ dàng. Một nguồn tin đáng tin cậy của các nhà báo cho biết, chính những người của Cơ quan Tình báo Pakistan là đường liên lạc của Taliban với sứ quán của họ. Điều này thật dễ hiểu và đầy tin cậy, bởi các nhân viên tình báo của Pakistan là những người Hồi giáo. Mà sự gắn kết của những người Hồi giáo là sự gắn kết ghê gớm nhất mà chúng ta được biết.

Trả lời khoảng mươi câu hỏi xong, Đại sứ Taliban nói, “Đây là câu hỏi cuối cùng” và ông ta kết thúc cuộc gặp các nhà báo ngoại quốc không thêm một lời nào. Ông ta đứng dậy và đi vào trong. Người trợ lý đứng dậy và đi theo. Đây là người luôn luôn bên cạnh ông ta để nhắc ông ta những câu hỏi tiếng Anh mà ông ta chưa hiểu kỹ. Tại Sứ quán Taliban, tôi cũng nhận ra một người của Sứ quán Taliban mà tôi đã gặp ở Trường đào tạo các Chiến sĩ thánh chiến của Taliban ở gần biên giới Afghanistan. Chỉ một thoáng, các nhà báo nước ngoài đã đi hết. Sứ quán Taliban trở lại hoang vắng. Tất cả các cửa của tòa nhà đã khép lại. Và ngôi nhà lại giấu bên trong nó những bí ẩn không ai lường trước được, giống như cuộc tấn công vào nước Mỹ ngày 11/9. Nhưng đó có phải là những bí mật của Kinh Koran không? Tất nhiên là không phải.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.