Bài thơ:
Bầy cừu
Như những đám mây nhỏ trôi trên những triền đồi
từ ban mai đến đêm tối
Những con cừu vùng Achill không hề than thở
về số phận của chúng
Không đau khổ, không tuyệt vọng,
chỉ im lặng thực hiện sứ mệnh vô thức
Đi từ chân đồi lên đỉnh đồi trong gió lạnh
không bao giờ ngừng thổi trên vùng đảo.
Đi và đi, thi thoảng kêu lên, chợt nhớ điều gì đó
Tiếng buồn bã tan trong sóng biển vỗ chân đồi
Vào lúc ban mai thêm một con cừu trong đàn biến mất
Những mảnh thân xác tản mát đâu đấy
Những con cừu khác vẫn im lặng tiếp tục thực hiện
sứ mệnh của chúng
đi từ chân đồi lên đỉnh đồi,
những ngọn đồi...
nhũng ngọn đồi...
những ngọn đồi...
bất tận.
Achill, 11/07/2003
Rút từ tập Cây ánh sáng,
NXB Hội Nhà Văn 2010