Nhất Kiếm Triều Thiên

Lượt đọc: 821 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3
Lùi Một Bước Rồi Tính Sau.

❊ ❊ ❊

Lữ An ngắm phong cảnh trước mắt một lúc, có lẽ sau này không còn nhiều cơ hội để nhìn thấy cảnh sắc như thế này nữa, rồi cậu xuống khỏi đầu thành, đi đến bên cạnh Tô Mộc.

Tô Mộc thấy Lữ An tới, không nói hai lời, lấy một cái bánh màn thầu từ trong lồng hấp bên cạnh, trực tiếp ném vào tay Lữ An.

Lữ An đưa tay đỡ lấy, suýt chút nữa thì vứt đi.

"Con nhóc này, cô muốn làm bỏng chết tôi à, thế này thì sao mà ăn? Quan trọng là nó còn chưa chín hẳn, rõ ràng là có cái đã chín rồi, lại đưa cho tôi cái chưa chín?" Lữ An giận dữ nói.

"Đây là hình phạt vì anh không đến ăn sáng, trưa nay anh cứ ăn cái này đi." Tô Mộc nói xong không thèm để ý đến Lữ An, tiếp tục làm việc của mình.

Lão Bạch ở bên cạnh cười trộm, Lữ An nhún vai, cầm chiếc bánh màn thầu nhỏ này bỏ đi.

Nhìn tường thành, Lữ An ăn xong chiếc bánh màn thầu, bỗng nhiên nhận ra mình chẳng biết làm gì nữa.

Trước đây, để có thể sống sót, cậu nâng súng, cầm đao, nắm kiếm, cùng binh lính bình thường luyện tập, hay nói đúng hơn là luyện tập gian khổ hơn cả binh lính bình thường.

Bây giờ thì hay rồi, bị tên Đại Râu quậy một trận, biết rằng mọi thứ sắp kết thúc, giờ khắc này cậu không còn muốn nâng súng, cầm đao, thậm chí là nắm kiếm nữa.

Cầm thanh kiếm treo bên hông lên, rút kiếm ra khỏi vỏ, phát hiện trên thân kiếm đã đầy vết mẻ, đến cả thân kiếm cũng hơi cong rồi. Lữ An dùng tay sờ thử thân kiếm, mát lạnh, sắc bén, hơi đâm tay.

Thanh kiếm này theo cậu mới được ba tháng thôi nhỉ, không ngờ đã thành ra thế này, chính cậu cũng chẳng để ý, Lữ An thở dài một tiếng, đây chắc là món vũ khí thứ năm mình dùng hỏng rồi, hai cây đao, ba thanh kiếm.

Xét về vũ khí, vẫn là hàng của nước Ngô tốt hơn nhiều, nghe nói kiếm nước Ngô mỗi thanh đều được đúc bằng tinh thiết, độ cứng độ dẻo đều tốt hơn nước Ninh rất nhiều, dù sao cũng là quốc gia nổi tiếng về vũ khí.

Đang lúc Lữ An thở ngắn than dài, Đại Râu lại không biết chui từ đâu ra, tay cầm một cái bánh màn thầu, vừa đi vừa ăn, trực tiếp đi tới bên cạnh Lữ An.

Thấy Lữ An đang thở dài với thanh kiếm, vừa nhìn thanh kiếm nát này là biết nguyên do.

"Cái thằng phá gia chi tử này, mày dùng hỏng của tao bao nhiêu món vũ khí rồi? Thứ năm? Thứ sáu? Nếu trận chiến này còn đánh thêm mấy năm nữa, gia sản chắc bị mày phá sạch rồi." Hồ Dũng mắng.

"Còn không phải tại ông keo kiệt à, đao kiếm của nước Ngô đều bị ông thu hết rồi, không biết vứt đi đâu, hai năm nay, tôi giết cũng phải mấy trăm người rồi, ông chẳng cho tôi lấy một thanh đao tốt hay thanh kiếm tốt nào, chỉ bắt tôi dùng mấy thứ vũ khí nát bươm, nếu ngày nào đó đánh trận mà tôi bị giết vì gãy kiếm, thì làm ma tôi cũng không tha cho ông đâu." Lữ An gay gắt nói.

Từng có lần khi món vũ khí thứ tư bị hỏng, Lữ An đặc biệt tìm đến Hồ Dũng để xin đao kiếm tốt, mài miệng lưỡi nửa ngày, kết quả vị Đại tướng quân họ Hồ của chúng ta tùy tay ném ra một thanh đại Ninh thiết kiếm. Còn nói: "Tướng sĩ Đại Ninh chúng ta đương nhiên dùng kiếm Đại Ninh, hơn nữa kiếm của chúng ta đẹp hơn kiếm nước Ngô nhiều."

Lữ An vẫn luôn canh cánh trong lòng chuyện này, không ngờ bây giờ lại bị Hồ Dũng quay ngược lại chế giễu, bèn nói tiếp: "Ông xem, đây chính là thanh kiếm ông cho đấy."

Hồ Dũng nghe Lữ An nói vậy, chợt nhớ ra hình như đúng là có chuyện này, liền không tiếp lời nữa, nhận lấy bánh màn thầu Tô Mộc đưa tới rồi ăn.

Lữ An cứ trừng mắt nhìn Hồ Dũng, không nói lời nào.

Hồi lâu sau, Hồ Dũng hắng giọng một cái, rồi tháo thanh kiếm đeo bên hông mình, trực tiếp nhét vào tay Lữ An, nói: "Trong cung ban thưởng, đúc bằng hắc thiết, đủ cứng." Nói xong liền quay người bỏ đi.

Lữ An ngẩn người nhìn màn này, còn chưa kịp phản ứng thì Hồ Dũng đã đi xa.

Lắc lắc thanh kiếm trong tay, so với trước kia thì nặng hơn không ít, mang lại cảm giác dày dặn, Lữ An rút kiếm khỏi vỏ, cái nhìn đầu tiên thấy thân kiếm hơi đen, thân kiếm bóng loáng tỏa ra một loại u quang, thân kiếm mảnh mai nhưng lại tạo cảm giác nặng nề lạ thường, thêm vào đó là vỏ kiếm màu đen, mang lại một phong thái hết sức giản dị.

Lữ An rất vui vẻ, quay người nhìn Hồ Dũng đang đi xa, thấy dáng vẻ ông ta đi rất tiêu sái, không khỏi cảm thán, gã keo kiệt cũng biết hào phóng rồi.

Phía bên kia, Hồ Dũng tuy bước đi rất vững vàng, nhưng lòng đang rỉ máu, gương mặt tràn đầy vẻ hối hận, trong lòng không ngừng lẩm bẩm, bốc đồng rồi, bốc đồng rồi...

Lữ An thu kiếm, treo bên hông, hôm nay đúng là một ngày đẹp trời.

Tô Mộc ở đằng xa thấy trên mặt Lữ An tràn đầy phấn khích, biết ngay là Lữ An gặp được chuyện tốt, liền lon ton chạy tới.

Dùng tay huých Lữ An một cái rồi hỏi: "Nhặt được bạc à? Vui thế."

Lữ An thấy là Tô Mộc, xem ra mình vui quá mức rồi, dễ bị người ta nhìn thấu thế, bèn ném thanh kiếm về phía Tô Mộc.

Tô Mộc giật mình, vội vàng đón lấy, nhìn qua: "Cái này hơi quen nhỉ? Đây chẳng phải là kiếm của tên Đại Râu sao? Sao ông ta lại tặng cho anh?" Ba câu hỏi lập tức tuôn ra.

Lữ An gật đầu.

"Chỉ là một thanh kiếm thôi mà, nhìn anh vui như thằng ngốc ấy, chẳng hiểu trong đầu anh đang nghĩ gì, đồ nhỏ mọn, còn chẳng bằng nhặt được một trăm lượng bạc là thiết thực." Tô Mộc vẻ mặt chán ghét.

"Nhặt một trăm lượng? Trong doanh trại này toàn là kẻ nghèo rớt mồng tơi, nhặt ở đâu ra, thấy được mấy đồng tiền lẻ là may lắm rồi, suốt ngày cứ như tên mê tiền ấy." Lữ An lườm Tô Mộc.

"Nhặt được tiền, sau này chúng ta có thể mang tiền đi mua hồ lô đường, trước kia từng ăn một lần, vị ngon tuyệt vời, cái vị đó thực sự khiến người ta khó mà quên được." Tô Mộc tỏ vẻ mơ ước.

Lữ An nghe vậy, thầm nghĩ xem ra con nhóc này hồi nhỏ nhà cũng nghèo lắm, đến hồ lô đường cũng không mua nổi, tuy nhà mình cũng nghèo, nhưng ít ra cũng được ăn mấy lần, liền xoa đầu Tô Mộc nói: "Đợi khi ở đây kết thúc, tôi mua cho cô mấy xâu hồ lô đường."

Tô Mộc nghe vậy, vui vẻ gật đầu mấy cái.

Ngay lúc này, từ xa có một thân binh của Hồ Dũng chạy tới, trực tiếp đi đến trước mặt Lữ An, nói: "Lữ An, Tướng quân có việc tìm anh, đang đợi anh trong Phủ Tướng quân."

Lữ An thấy lạ, vừa mới nói chuyện xong, bây giờ lại có việc muốn nói với mình, chẳng lẽ muốn đòi lại kiếm?

Thân binh thấy Lữ An đứng im không nhúc nhích, tưởng rằng Lữ An không muốn đi, bèn thăm dò hỏi: "Vậy tôi quay về báo lại là không tìm thấy anh nhé?"

Lúc này Lữ An mới phản ứng lại, nói: "Không cần, đi thôi." Cầm thanh kiếm trong tay Tô Mộc, trực tiếp đi cùng thân binh về phía phủ Hồ Dũng.

Nói là Phủ Tướng quân, thực ra chỉ là một căn dân gia hơi lớn một chút, đại sảnh dùng làm phòng họp tạm thời, thêm mấy gian phòng nhỏ, ở không ít người, nơi này cơ bản là có người làm việc suốt đêm, hơn nữa lại rất gần đầu thành, có việc gì Hồ Dũng chỉ chốc lát là có thể lên tiền tuyến, Đại tướng quân Hồ nổi tiếng xông pha trận mạc, giết địch trên chiến trường, cũng không phải một hai lần, trước đây Lữ An đã đến phủ Tướng quân này mấy lần, ồn ào náo nhiệt, hơn nữa người bên trong ai nấy đều mắt để trên đầu, Lữ An không thích nên sau đó không đến nữa.

Lần này, tên Đại Râu vừa đi đã lại đặc biệt phái người gọi mình qua, cũng không biết là việc gì.

Đến phủ, Lữ An cảm thấy có chút bất thường, sao yên tĩnh thế nhỉ? Hỏi: "Hôm nay sao ở đây yên tĩnh thế? Mấy kẻ mắt để trên đỉnh đầu đó đâu rồi?"

Thân binh đáp: "Sáng nay bị Tướng quân đuổi đi hết rồi, nói là chê bọn họ ngày nào cũng líu lo ồn ào phiền phức, bảo bọn họ cút sang chỗ khác mà ồn."

Lữ An nghe vậy phì cười, xem ra tên Đại Râu cũng giống mình, sớm đã không chịu nổi bọn họ rồi, trước đây bọn họ còn chút tác dụng, giờ chiến sự sắp kết thúc, phải tranh thủ cho tai mình thanh tịnh một chút.

Thân binh trực tiếp dẫn Lữ An vào đại sảnh. Lúc này, trong đại sảnh đã có hai người, một là chủ tướng thành Tắc Bắc - Hồ Dũng, người kia là phó tướng thành Tắc Bắc - Giang Thiên.

Hồ Dũng thấy Lữ An tới, phất tay ra hiệu cho thân binh lui ra.

Lữ An khách sáo nói: "Bái kiến Hồ Tướng quân, Giang Tướng quân."

Chờ Lữ An nói xong, Hồ Dũng xua tay nói: "Làm màu làm mè gì, đứng lên đi."

Lữ An không nói gì, cứ nhìn chằm chằm Hồ Dũng.

Hồ Dũng bị Lữ An nhìn đến sởn gai ốc, rồi lại thấy Lữ An nắm chặt thanh kiếm bên hông, bèn ngượng ngùng hắng giọng nói: "Gọi cậu tới là có việc chính, không phải như cậu nghĩ đâu."

Nghe vậy, Lữ An hơi bình tĩnh lại một chút, trước đó Lữ An tưởng rằng, tên Đại Râu này không lẽ lại đau lòng hối hận thật, muốn đòi lại kiếm đấy chứ.

Giang Thiên nhìn cuộc đối thoại khó hiểu của hai người, rồi nhìn thấy thanh kiếm bên hông Lữ An, lập tức hiểu ra ý tứ. Liền tiến lên giúp Hồ Dũng giải vây: "Lữ An, lần này có đại sự nên mới gọi cậu tới, hơn nữa Hồ Tướng quân của chúng ta không phải là kẻ nhỏ mọn đâu, chưa bao giờ nuốt lời."

Hồ Dũng lập tức tiếp lời: "Bản tướng quân xưa nay nói lời giữ lấy lời, lần này quả thực là có đại sự."

Giang Thiên tiếp lời, cũng giúp làm dịu đi phần nào sự gượng gạo.

Phó tướng Giang Thiên vài năm trước xuất hiện như từ trên trời rơi xuống, người này tinh thông bài binh bố trận, kỳ môn bát quái, cầm kỳ thi họa không gì không thông, sau đó mấy năm, dựa vào tài học của bản thân, quan lộ thăng tiến vùn vụt, một năm trước tới thành Tắc Bắc hỗ trợ Hồ Dũng. Trong mắt quân Ngô, nước Ninh có hai vị tướng văn võ, là chướng ngại lớn nhất để nước Ngô phá nước Ninh, văn chính là Giang Thiên, võ tất nhiên là Hồ Dũng. Chỉ là bây giờ Giang Thiên tuổi còn hơi trẻ nên tạm làm phó tướng, nhưng tầm nhìn tâm tư của người này vượt xa Hồ Dũng, cho nên tuy Hồ Dũng là chủ tướng, nhưng nhiều chi tiết cụ thể đều nghe theo Giang Thiên, hai người liên thủ trấn thủ thành Tắc Bắc, đây cũng là lý do lớn nhất khiến quân Ngô tấn công mãi không hạ.

Quân Ngô từng nói, nếu thêm mười năm nữa, Ninh có Giang Thiên, thì Ngô đại nguy. Có thể thấy người này đáng sợ đến nhường nào về mưu lược, cho nên người nước Ninh từ trên xuống dưới đều đặt kỳ vọng cực lớn vào hắn.

Hồ Dũng chỉ tay về phía Giang Thiên, ra hiệu chuyện này vẫn nên để ngươi nói.

Giang Thiên gật đầu, rồi nói với Lữ An: "Trận chiến này nếu không có gì bất ngờ thì chắc sắp kết thúc rồi."

Lữ An gật đầu, xác nhận mình đã biết.

Giang Thiên lập tức quay đầu nhìn Hồ Dũng, Hồ Dũng vờ như không thấy, Giang Thiên chỉ đành thở dài một tiếng.

"Không ngờ chuyện quan trọng thế này mà Hồ Tướng quân đã nói với cậu rồi, vậy thì đỡ tốn công tôi giải thích ngọn ngành." Giang Thiên nói tiếp.

Lữ An vẫn gật đầu.

"Giờ nói việc chính, bên trên truyền tin tới, rằng phía ta hy vọng được đàm phán với quân Ngô." Giang Thiên nói.

"Đàm phán? Chúng ta đàm phán với nước Ngô, cầu hòa sao? Đánh nhau hai năm rồi, chết bao nhiêu người, giờ lại đi cầu hòa?" Lữ An nói.

Giang Thiên lắc đầu, phẩy nhẹ tay áo nói: "Là chúng ta cho họ cơ hội sống, chứ không phải cầu hòa."

Hồ Dũng lúc này cũng lên tiếng: "Nghe theo Giang Tướng quân đi, bây giờ bố cục thành Tắc Bắc đều nghe theo hắn cả."

Lữ An nắm chặt nắm đấm, rồi lại buông ra, sắc mặt cũng âm tình bất định, không biết hai kẻ này định giở trò gì? Cho quân Ngô đường sống?

Lữ An bình tĩnh lại một chút, lên tiếng: "Vậy thì liên quan gì đến tôi?"

Giang Thiên lộ vẻ vui mừng, thấy có thể thương lượng được, nói: "Có hai việc, việc thứ nhất, cần cậu tới đại doanh quân Ngô một chuyến."

Lữ An nghe vậy, trợn tròn cả mắt.

"Tôi? Tới quân Ngô?" Lữ An thốt lên.

Hồ Dũng và Giang Thiên đều gật đầu.

Giang Thiên nói: "Tại sao lại là cậu đi, thứ nhất, trong cả thành Tắc Bắc này, người mà Hồ Tướng quân và ta tin tưởng, chỉ có mình cậu, thậm chí Hồ Tướng quân còn tin cậu hơn cả tin ta."

Hồ Dũng lập tức nói: "Giang Tướng quân nói đùa rồi, làm gì có chuyện đó."

Giang Thiên lắc đầu nói tiếp: "Thứ hai, xét về bản lĩnh, tuổi còn nhỏ mà có thể trụ được hai năm trên đầu thành, trong doanh trại ngoài cậu ra còn có ai, ta nghĩ lúc bằng tuổi cậu, Hồ Tướng quân cũng không bằng cậu. Thứ ba, xét về sự nhạy bén, cậu có thể giữ mối quan hệ thầy trò, bạn bè với một vị tướng, một đội quân, xử lý nhân tình thế thái rất tốt. Thứ tư, xét về cảm giác nguy hiểm, cậu nắm bắt nguy hiểm vượt xa mọi người, không ít lần giúp thành Tắc Bắc phát hiện âm mưu của quân Ngô từ sớm. Những điều này đã thể hiện sự kiên cường, cơ trí, dũng cảm, ngộ tính của cậu một cách rõ nét nhất, cho nên chúng ta thấy cậu là người phù hợp nhất cho nhiệm vụ lần này trong thành Tắc Bắc. Nếu không phải thời gian quá gấp rút, ta cũng không nỡ để một viên ngọc thô như cậu đi làm chuyện nguy hiểm thế này."

Giang Thiên nói xong, nhìn Lữ An bằng ánh mắt kỳ lạ, một kiểu ánh mắt vừa có chút ngưỡng mộ, lại vừa có chút tiếc nuối.

Lữ An cũng không để ý ánh mắt này, chỉ sau khi nghe xong những lời đó thì nói một câu: "Nhưng tôi sợ chết."

Hồ Dũng phì cười, lại là câu này.

Giang Thiên vẻ mặt như thường, chắc cũng biết Lữ An sẽ nói thế, không quan tâm nói tiếp: "Đã để cậu đi, vậy ta phải nói trước điểm trọng yếu của việc này, tránh để cậu lúc đó bốc đồng đi nạp mạng."

"Chờ chút, tôi chưa đồng ý mà, tại sao lại nói với tôi chuyện này?" Lữ An vội ngăn lại.

Giang Thiên trực tiếp nói: "Tác dụng lớn nhất của cậu, là làm tùy tùng cho ta, cùng đi."

"Ngài cũng đi à? Tính là để tăng thêm can đảm cho ngài sao?" Lữ An kinh ngạc.

Giang Thiên gật đầu.

Hồ Dũng trực tiếp nói: "Việc thứ hai là phải đảm bảo cậu và Giang Tướng quân sống sót trở về."

Hồ Dũng đột nhiên nhìn Lữ An bằng ánh mắt của bậc trưởng bối nói: "Việc này là thế đấy, cậu và Giang Tướng quân cùng đi tới đại doanh quân Ngô, trong suốt quá trình cậu không cần nói gì cả, Giang Tướng quân sẽ nói hết, cậu chỉ cần đảm bảo an toàn cho Giang Tướng quân là được."

"Vậy tại sao không mang theo nhiều người một chút?" Lữ An hỏi.

Hồ Dũng đáp: "Chúng ta đã tiếp xúc với quân Ngô, đối phương đồng ý gặp mặt, nhưng có yêu cầu, chỉ được ở đại doanh quân Ngô, hơn nữa không được quá ba người, để bày tỏ thành ý, chúng ta đã đồng ý, rồi ta và Giang Tướng quân cân nhắc, đi hai người với ba người thực ra cũng chẳng khác gì, hơn nữa chuyện này cơ mật, biết càng ít người càng tốt, thế nên chúng ta quyết định để cậu và Giang Tướng quân đi."

Sắc mặt Lữ An nhăn như trái mướp đắng.

"Tôi vào đại doanh quân Ngô thì bảo vệ Giang Tướng quân thế nào." Lữ An nói.

"Cậu biết đấy, Giang Tướng quân là một nho tướng, lần này tới đại doanh quân Ngô, việc đao kiếm chém giết ngài ấy không rành, lúc này chính là lúc thể hiện tác dụng của cậu, nếu không xảy ra chuyện gì thì tốt nhất." Hồ Dũng nói tiếp.

"Vậy sao không phải ông đi? Như vậy chỉ cần mình ông đi là đủ rồi, miệng lưỡi ông giỏi, lại biết đánh đấm, Giang Tướng quân ở trong thành vạch sách lược, chắc chắn bảo đảm ông sống sót trở về." Lữ An vặc lại Hồ Dũng.

Hồ Dũng ngượng ngùng đáp: "Vì ta là kẻ thù chung của nước Ngô, đã làm quá nhiều việc khiến họ có thể giết ta ngay lập tức, họ hận ta thấu xương, ta đi thì hỏng đại sự, có khi chưa vào được đại doanh quân Ngô đã bị bắn chết ở bên ngoài rồi. Hơn nữa xét về tài học, can đảm, mưu lược, quả thực Giang Tướng quân ăn đứt ta vài con phố, đây cũng là cách bất đắc dĩ thôi."

Hồ Dũng tuôn ra một tràng, Lữ An không cảm xúc, rồi hỏi: "Việc này nếu thất bại thì có hậu quả gì?"

"Đối với hai nước Ninh Ngô mà nói, có lẽ sẽ chết chóc vô số kể." Giang Thiên nói nghiêm túc.

"Tôi cân nhắc đã." Lữ An nói xong, tự mình quay người bước ra khỏi đại sảnh, ngồi xuống bậc cửa bên ngoài.

Hồ Dũng và Giang Thiên nhìn nhau, Giang Thiên ra hiệu Hồ Dũng có thể chuẩn bị rồi, Hồ Dũng ngạc nhiên, ngươi tự tin cậu ta sẽ đồng ý đến thế sao?

Giang Thiên nói một câu: "Cậu ta có thể rất sợ chết, nhưng thực ra cậu ta còn sợ người khác chết hơn."

Lữ An suy nghĩ kỹ càng hồi lâu hồi lâu, đứng dậy nói: "Thông báo cho tôi lúc nào cũng được." Rồi không quay đầu lại mà trực tiếp rời đi.

Hồ Dũng, Giang Thiên nhìn nhau cười một cái, rồi mỗi người bắt đầu hành động.

Lữ An đi bộ trên đường về, cảm thấy bước chân càng ngày càng nặng, lông mày cũng nhíu chặt hơn, luôn cảm thấy vừa rồi có phải mình lại bốc đồng nữa không, lại dám mở miệng đồng ý chuyện như thế này, chẳng phải là cố tình đi nạp mạng sao, thật sự hối hận đến ruột gan cũng xanh cả lại. Nắm chặt nắm đấm muốn đấm vào tường, nhưng sợ đau, lập tức lại rụt về, chỉ đành đấm mạnh vào không khí hai cái.

Nhìn thanh kiếm bên hông, chợt nhận ra, có phải tên Đại Râu vừa rồi cố tình tặng mình thanh kiếm này, rồi dụ mình vào tròng không, hai kẻ này diễn kịch đúng là thiên y vô phùng, đúng là hai con cáo già.

Bản thân nhịn không được cứ thở dài mãi, chỉ trách mình còn quá trẻ, đồ tốt đúng là không thể nhận bừa bãi, bèn nói với thanh kiếm: "Vậy lần này chỉ có thể trông cậy vào ngươi thôi." Trên đường đi cứ lắc đầu lắc lư mà về.

Vô tri vô giác lại lượn đến chỗ nấu ăn, Tô Mộc thấy Lữ An về, hỏi: "Nói chuyện nhanh thế, còn đặc biệt gọi anh qua, nói gì thế?"

Lữ An vẫy tay với Tô Mộc, ý bảo ra ngoài nói.

Tô Mộc thấy vậy, bí ẩn thế, lập tức nảy sinh tính hiếu kỳ, vứt con dao thái xuống rồi chạy ra ngoài.

Nháy mắt ra hiệu với Lữ An: "Chuyện tốt gì thế?"

Lữ An nghe vậy, suýt chút nữa chửi thề, nhưng vẫn nhịn lại, nặn ra một nụ cười khó coi với Tô Mộc, rồi nghiến răng nói: "Lùi một bước mà nói, có lẽ họ muốn tôi nổi danh thiên hạ đấy."

Tô Mộc ngơ ngác không hiểu gì.

Dịch Thuật: Gemini & DeepSeek AI
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.