"CŨNG PHẢI MẤT MỘT THỜI GIAN MỚI BẮT KỊP MÀY ĐÓ, ADAMUS", tên bên phải nói. "Mày suýt chút nữa là qua mắt được chúng tao đó".
"Suýt thôi", tên bên trái hùa theo. Hắn cho tay ra khỏi túi. Chẳng có gì bất ngờ khi hắn đang cầm dao trong một tay và tay kia thì lăm lăm súng. Vũ khí tiêu chuẩn của đám Mog trinh sát.
May cho tôi, thứ tôi mang theo chẳng theo tiêu chuẩn nào. Và sau cảm giác sốc ban đầu, cảm thấy cam chịu hơn là sợ hãi. Tôi đã luôn dè chừng lũ Mog suốt thời gian qua, và theo một cách nào đó việc này cho tôi một cảm giác nhẹ nhõm khi chúng cuối cùng cũng ở đây. Dù vậy, vẫn có một thứ tôi cần phải biết. "Làm sao bọn mày tìm được tao?"
Chúng chỉ bật cười trước câu đó. Không như tôi hay Rex hay những Trueborn khác, phần lớn lính trinh sát là Vatborn và có hàm răng nhọn hình tam giác như một thứ nhận dạng. Nụ cười của chúng thực sự trông giống như một con cá mập.
Chúng không cần trả lời tôi. Tôi đã vốn biết rồi: đó là Rex. Hẳn là như thế. Khi tôi ở trong phòng vệ sinh cố gắng gọi chú Malcolm, anh ta đã gọi tiếp viện. Anh ta đã phản bội tôi. Và tôi ghét anh ta vì việc đó.
Tôi không sợ hãi. Tôi không buồn. Tôi chắn chắn là chẳng cảm thấy nhẹ nhõm nữa. Tôi chỉ thấy tức giận thôi.
Nụ cười của đám Vatborn ngừng lại khi mặt đất phía dưới chúng gợn sóng như mặt nước hất văng chúng.
Tên bên trái tuột tay khỏi khẩu súng và tôi nhào đến lấy nó, giơ nó lên và bắn thẳng vào người hắn ở cự li gần. Bốp. Tôi đã nhằm bắn tên thứ hai khi tên đầu tiên vừa tan thành tro. Nếu Rex nghĩ là tôi không xứng làm đối thủ của anh ta chỉ vì tôi không to bằng anh ta hay bởi vì tôi không tin vào vào mấy cái luật lệ nhảm nhí của Setrákus Ra là phương châm sống thì anh ta sẽ cần phải nghĩ lại đấy.
Tôi cần phải ra khỏi đây. Có quá nhiều người ở nơi nhỏ bé này, và nếu có một trận chiến lớn nổ ra thì sẽ chẳng thể biết được bao nhiêu người vô tội có thể bị thương.
Trước khi có ai đó có thể cản tôi lại, tôi phóng thẳng ra lối cửa sau và không hề dừng lại. Hàng trăm cái đầu quay lại nhìn tôi nhưng tôi không quan tâm.
Ở bên ngoài, tôi thấy mình đang ở bãi đỗ xe trống trải ngoại trừ vài chiếc xe tải mười sáu bánh. Tôi điên loạn tìm chỗ nấp khi tôi nghe thấy một tiếng động lớn không thể nhầm lẫn của một khẩu pháo cầm tay Mog đang nạp năng lượng ở phía sau tôi. Tôi nhảy sang một bên, ngã mạnh xuống đất, trong khi phát đạn xèo qua tôi. Một mảng mặt đường biến mất và bốc khói đúng chỗ tôi vừa đứng.
Từ chỗ ngã nhìn lên, tôi thấy một nhóm bốn tên chiến binh Mog đi về phía tôi, súng trường và pháo cầm tay nhằm thẳng về chỗ tôi.
Quá tệ cho chúng. Chúng đã làm tôi phát điên lên rồi.
Tôi cảm tháy cơ mặt mình căng cứng vì giận dữ, cơ thể run lên khi tôi tạo một cơn địa chấn. Hai tên Mog gần tôi nhất văng lên như hai con ky bowling. Trong sự hỗn loạn, tôi nhảy ra sau một chiếc xe tải, cố câu giờ trong khi những kẻ truy đuổi tôi còn lại tản ra tìm tôi.
Khi tôi không nghe thấy gì cả trong khoảng một hay hai phút gì đó, tôi ló đầu ra nhìn thật nhanh và thấy một tên lính đang đi về phía tôi. Hắn chỉ có một mình - quá dễ ăn. Hắn đã gục trước khi hắn biết là tôi đã đập hắn một cú bằng khẩu súng lấy được của mình.
Năm tên đã gục, chỉ còn lại một - không tính Rex.
Dĩ nhiên, đó là coi như không còn tên nào nữa mà tôi chưa biết tới.
Tôi nghĩ mình chẳng may mắn tới mức đó. Tôi nghe thấy nhiều tiếng bước chân hơn đang chạy tới - và nó ngày càng to hơn. Chúng tiến đến rất nhanh.
Tôi cho là quá viển vông khi nghĩ Bộ Tư lệnh tối cao chỉ cử đi hai tên trinh sát cùng bốn tên lính để khử tôi. Nhưng khi ló đầu ra nhìn một lần nữa và thấy vài tá Mog đang tràn vào khu đỗ xe từ mọi hướng, tay lăm lăm súng và pháo cầm tay, tôi phải nói là có vẻ thế này đúng là đem dao mổ trâu giết gà. Tôi đoán là mình nên cảm thấy hãnh diện, không chỉ vì chúng nghĩ tôi xứng đáng để dính vào đống rắc rối này mà còn bởi vì bất kể ai cử chúng tới đây cũng đã coi tôi là một đối thủ đáng gờm.
Cúi thấp người xuống, tôi nhìn qua gầm xe tải và thấy một tên Mog đang tới chỗ tôi, vừa đi vừa bắn vào thân xe để ngăn tôi bỏ chạy khi hắn tiến tới. Quá đen cho hắn là hắn không nhìn xuống dưới. Tôi bắn vào chân hắn và khi hắn gục xuống thì bồi thêm phát nữa vào đầu, xử gọn hắn. Sau đó tôi đứng dậy và nhìn xung quanh. "Dust!" tôi gào lên. Nó đang ở chỗ quái nào chứ?
Nhân thể thì Rex cũng đâu rồi? Cũng không hẳn là tôi muốn biết điều đó.
Thêm nhiều tên lính nữa xuất hiện, và bụng tôi quặn lên. Chúng tản ra ở phía trước tôi nên tôi không thể hạ được toàn bộ cũng lúc được. Tôi lại cúi xuống sau xe tải, nhưng tôi biết là tôi sẽ không thể trụ được như thế này được lâu nữa đâu.
Tất cả những gì tôi đã làm chỉ để chết thế này thôi sao?
Tôi chưa bao giờ căm thù dân tộc mình nhiều như lúc này. Phần lớn thì tôi thù Rex. Không phải bởi vì anh ta phản bội tôi. Không. Tôi thù anh ta vì trước khi phản bội tôi, anh ta khiến tôi tin tưởng anh ta.
Ít nhất thì sự tức giận của tôi cũng có ích cho thứ khác. Tôi tập trung vào nó và giậm một chân xuống đất. Nó tạo ra một cơn rung chấn lớn nhất từ trước đến nay. Tôi có thể cảm nhận nó thoát ra từ lồng ngực tôi như một cơn sóng lớn trên đại dương.
Vài tên lính bay lên. Những tên khác loạng choạng nhưng vẫn đứng được. Một hai tên thì rơi mất vũ khí.
Tôi nghiến chặt răng. Dùng Biệt năng đang khiến tôi kiệt sức và tôi không biết mình có thể làm thế này bao lâu nữa. Nhưng tôi vẫn phải làm thế. Tôi giậm chân phát nữa.
Hạ thêm được vài tên nữa, nhưng giờ số còn lại bắt đầu bắn về phía tôi.
Tôi đang cố nghĩ xem nên làm gì tiếp theo thì nghe thấy một tiếng gầm dữ tợn. Nhìn qua cái xe tôi đang dùng làm lá chắn này tôi thấy một hình dạng lớn màu nâu vàng nhảy ra từ hàng cây và nhào lên vai một tên lính, kéo giật hắn xuống đất. Dust gầm lên một tiếng nữa và lại nhào tới, bộ móng vuốt to lớn của nó siết chặp lại như một cái bẫy trên cổ con mồi của nó. Tiếng hét của tên lính bị cắt ngang giữa chừng, cơ thể hắn co giật khi nó tan thành tro.
Nhưng con sư tử đã lại di chuyển rồi. Nó tả xung hữu đột giữa đám lính một cách dễ dàng, những phát đạn của chúng hầu như chẳng làm nó chậm lại đi tí nào. Dust cào và cắn, không dừng lại xem xét từng con mồi vừa bị hạ thế nào trước khi lại nhào tới một tên khác.
Những tên Mog còn lại trở nên bối rối - chúng không hề lên kế hoạch cho việc này, và giờ chúng chẳng biết nên bắn tôi hay Dust hay là đã đến lúc chúng phải tháo chạy nữa.
Tôi tận dụng lợi thế hỗn loạn này. Hai tên lính đang gần như quay lưng vào tôi, và tôi bắn cả hai tên trước khi chúng kịp nhớ lại tôi cũng là một mối đe dọa đối với chúng. Dust vừa hạ thêm một tên khác, và một vài tên đã chạy lại nấp trong khu nhà chính - đánh sập gì đó là một mánh mà tôi khá giỏi khi còn bên cạnh chú Malcolm, nên dù nó khiến đầu tôi đau nhói tôi làm sập trần nhà xuống đám lính kia, đè bẹp chúng thật dễ dàng. Thế là chỉ còn lại hai tên, và chúng thì đều đang bỏ chạy khỏi tôi và Dust, vừa chạy về phía hàng cây nơi hẳn chúng đỗ tàu hạ cánh vừa bắn để cầm chân Dust.
Nếu chúng đến được đó thì tôi chết chắc.
Tôi sử dụng Biệt năng của mình theo cái cách mà tôi chưa bao giờ thử dùng trong quá khứ, và mỗi lần tạo một cơn rung chấn thì tôi lại càng kiệt sức hơn. Tầm nhìn của tôi bắt đầu mờ dần ở xung quanh, nhưng tôi biết mình không có lựa chọn nào cả ngoại trừ việc phải cố chống chọi với nó. Tôi tập trung lại và nhắm tới một cái cây to, giống hệt như lúc tôi làm với cái chòi canh ở Căn cứ Dulce. Cái cây lật nghiêng với một tiếng động lớn, đè bẹp một tên lính. Tên lính cuối cùng quay ngoặt đầu chạy nhưng Dust như một tia chớp đã phóng tới với toàn bộ những răng và móng vuốt của mình. Vài giây sau nó chạy nước kiệu lại chỗ tôi, mồm bám đầy tro. Nó trông chẳng thấy khó chịu gì về việc đó cả. Giống hệt tôi.
"Cám ơn nhé", tôi lẩm bẩm yếu ớt khi nó lại gần. Sau đó mọi thứ trở nên tối đen.
Khi tôi tỉnh dậy, tôi đang ở ghế hành khách của một chiếc ô tô đang phóng vun vút trên đường cao tốc. Đầu tôi vẫn đau như búa bổ và vẫn nhìn thấy mọi thứ vô cùng mờ ảo. Hình bóng Thành phố New York chỉ còn là những ánh đèn lờ mờ phía xa. Tôi chẳng biết tôi đang ở đâu hay đang đi đâu nữa. Những sự kiện trong vài giờ qua trở lại vô cùng hỗn loạn như hàng triệu quả bóng bàn bật nảy về phía tôi. Mọi thứ rối tung lên và khó hiểu.
Rên lên nho nhỏ, tôi quay sang ghế lái. Sau bánh lái là Rex. Ngay cả trong tình trạng yếu ớt này, tôi vẫn mò mẫm tìm tay nắm cửa. Mình sẽ nhảy ra khỏi đây, tôi nghĩ. Mình thà chết ngay lập tức từ cú nhảy còn hơn dành thêm một giây nào nữa cho hắn nghĩ mình tin hắn.
"Này!", anh ta nói khi thấy tôi quờ quạng tìm cách thoát thân. Trước khi tôi có thể mở cửa, anh ta với tay lên bảng điều khiển và khóa mọi cánh cửa lại. Tôi bị mắc kẹt rồi.
"Bình tĩnh nào", anh ta nói. "Tôi không biết cậu đã làm gì tại khu đỗ xe đó, nhưng nó đã khiến cậu bất tỉnh".
Tôi không muốn nghe nữa. "Anh đã ở quái chỗ quái nào thế?" Tôi hỏi. "Cái quái gì đã xảy ra ở đó thế?"
Rex vẫn hầu như không rời mắt khỏi con đường. "Giống hệt việc đã xảy ra với cậu", anh ta bình tĩnh nói, như thể tôi vừa mới hỏi anh ta về dự báo thời tiết ngày mai vậy. "Đám Mog kia cũng tới chỗ tôi. Chúng hẳn đã nghĩ giờ tôi ở phe cậu. Tôi hạ chúng, nhưng đến lúc tôi đến được chỗ cậu thì các cậu đã xong việc rồi". Anh ta chỉ vào một thứ trên bảng điều khiển mà giờ tôi mới nhận ra đó là Dust trong hình dáng thằn lằn của nó. "Khi tôi tìm thấy cậu, cậu đã ngất xỉu trên nền đường và Dust thì ngồi đó, ngay trên lưng cậu, canh chừng cho cậu như nó là mẹ cậu hay gì gì đó. Nó còn gần như không cho tôi lại gần cậu. Dù sao thì, chuyện đó cũng qua rồi. Chúng ta đã thoát. Cậu nghĩ cái xe này từ đâu mà có? Tôi lấy trộm nó đấy".
Nếu anh ta nghĩ tôi tin bất cứ phần nào trong câu chuyện đó, hẳn anh ta là một tên ngốc. Tôi muốn nói với anh ta như vậy, nhưng đầu óc tôi vẫn quay cuồng như này tôi chỉ có thể thốt ra một câu. "Tôi ghét anh, Rex", tôi nói khi mọi thứ bắt đầu lại tối sầm đi.