Những Kẻ Bị Lãng Quên

Lượt đọc: 89 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5

❊ ❊ ❊

"TA BIẾT NGƯƠI LÀ AI".

Đó là lần đầu tiên Rex nói trực tiếp với tôi. Chúng tôi ở đây cũng được vài ngày rồi. Tôi quyết định ở lại để cả hai chúng tôi có thể hồi phục, mặc dù tôi hầu như không ngủ vì tôi lo sợ là bất kì tiếng động nhỏ nào mà tôi nghe thấy có thể là lũ Mog - hoặc là quân đội Mĩ - tới xem có ai sống sót sau vụ nổ không. Kì lạ thay, tôi chưa thấy bất cứ dấu hiệu nào của bất cứ ai - Mog hay con người. Họ hẳn đã cho rằng mọi người đều đã chết và chẳng việc gì phải vội đến dọn đống đổ nát cả.

Chúng tôi có nơi ở và nguồn nước, và mặc dù chúng tôi tiêu thụ số lương khô ít ỏi ở đây khá nhanh, tôi cũng tìm được chút thức ăn vương vãi quanh đống đổ nát của Căn cứ Dulce: lương khô quân đội và bánh quy và khoai tây chiên và hoa quả khô. Chúng tôi không hẳn là sống xa hoa nhưng mọi thứ có thể đã tệ hơn thế này.

Tôi đã nhanh chóng băng bó các vết thương của mình bằng bộ cứu thương gắn trên tường, và cùng với việc nghỉ ngơi và ăn uống, Rex cũng đang khá dần lên. Màu da anh ta khá hơn mỗi ngày, nhịp thở của anh ta cũng vậy mặc dù cánh tay anh ta trông vẫn như là đã bị gãy.

Vài ngày qua, anh ta đã ngất lên ngất xuống, đôi khi là ngủ có chủ đích, đôi khi là ngất thẳng cẳng. Hôm qua anh ta dành phần lớn thời gian trong ngày tỉnh táo, nhưng anh ta chỉ ngồi trong góc, nhìn lên trần nhà và hoàn toàn im lặng. Khó mà biết được là anh ta không thể nói hay anh ta không muốn nói.

Nhưng giờ anh ta đã quyết định nói, và điều anh ta nói là điều tôi đã lo sợ. Anh ta nhận ra tôi.

Tôi chỉ nhún vai, cố gắng hành động như thể tôi không biết anh ta đang nói gì. "Thì sao?" Tôi hỏi ra vẻ không biết gì.

"Ngươi là Adamus Sutekh", anh ta tiếp tục. "Con trai của Tướng quân Andrakkus Sutekh". Giờ thì giọng anh ta tỏ rõ sự khinh thường, và cái cách môi anh ta cong lên vẻ ghê tởm. "Ngươi là một tên phản bội".

Tôi đứng hình. Anh ta biết mọi thứ. Tôi nhìn chằm chằm anh ta, cố gắng nghĩ xem anh ta định làm gì tiếp theo. Tôi vẫn có thể hạ gục anh ta nếu tôi buộc phải làm thế - tôi không có cơ hội nào nữa một khi anh ta đã hoàn toàn khỏe lại.

Tôi lắc đầu xua tan ý nghĩ đó một lần nữa. Tôi có thể đang phạm phải một sai lầm lớn, nhưng tôi vẫn nghĩ anh ta quá có giá để giết. Đó là một sự mạo hiểm mà tôi sẵn sang đón nhận.

"Tôi đã cứu mạng anh", tôi nói đều đều. Rex chỉ khịt mũi khó chịu.

"Ngươi đã phản bội lại dân tộc mình. Ngươi đã thổi tung phòng nghiên cứu tại Ashwood". Cái đó không hoàn toàn đúng - tôi đã phá hủy phòng nghiên cứu, đúng thế, với sự trợ giúp từ Biệt năng mà Một trao cho tôi - nhưng tôi bỏ qua nó khi anh ta tiếp tục lên giọng. "Và ta dám cá là ngươi cũng phải chịu trách nhiệm cho những việc này. Phải không nào?"

Tôi quay đi. Tôi còn không thể nhìn vào anh ta. Ngay cả khi tôi biết mình đang làm điều đúng đắn - những việc tôi buộc phải làm - đâu đó trong tôi vẫn cảm thấy xấu hổ vì chúng.

Giờ anh ta đã gần như là hét lên, mặc dù anh ta vẫn quá yếu và khàn giọng để có thể triệu tập sức mạnh đủ để hét lên. "Mày là một thằng thảm hại. Tao không biết tại sao một thằng yếu đuối như mày có thể làm mọi thứ một mình như thế, nhưng mày là kẻ đã thôi tung căn cứ này. Mày đã giết mọi người. Người dân tộc của mày".

Thứ mà tôi không nói với anh ta là tôi không chỉ có một mình. Từ những mảnh ghép mà tôi ghép lại được với nhau - sự hỗn loạn và ồn ào trong cuộc tấn công, sự tàn phá khủng khiếp sau đó - tôi khá chắc là tôi không phải là người duy nhất tấn công căn cứ này khi nó đổ sập. Nếu anh ta muốn nghĩ tôi làm mọi thứ một mình, được thôi, nhưng tôi biết là các Garde hẳn cũng đã ở đây.

Tôi chỉ nhún vai. "Tôi đang tìm kiếm một người", tôi nói với anh ta. "Các anh đang giữ cậu ta ở đây. Tôi chỉ lấy lại cậu ta thôi".

Rex vẫn nhìn tôi chằm chằm. "Mày giết tất cả những người lính đó chỉ để cứu một đứa?" anh ta hỏi. "Tên con người mà chúng tao đang giam giữ, thằng bé đó á? Tại sao chứ?"

Anh bạn mới của tôi đã giúp tôi khỏi việc phải trả lời. Nó đã ở ngoài gần như cả ngày, thám thính như mọi khi, và giờ nó bay vào từ cánh cửa để mở và đậu lên vai tôi. Hôm nay nó đã lấy hình dang một con chim ưng và những móng vuốt của nó bám chặt qua cả cái áo phông mà tôi lấy được từ tủ đồ.

Rex giật mình khi thấy con chim. "Cái quái gì thế?"

"Đó là Dust", tôi nói, vui mừng vì đã thay đổi chủ đề trò chuyện. Rex chỉ nheo mắt nhìn tôi. Tôi có thể biết là anh ta đang suy nghĩ. Tôi không thể đoán được anh ta đang nghĩ gì nhưng dù nó là gì, nó hẳn không có gì tốt đẹp cả.

Tôi với tay và nựng đầu của Dust, và nó xù lông vẻ hài lòng. Nó và tôi đã trở thành bạn của nhau. Cái tên "Dust" có vẻ hợp lí ở ngoài này ngay giữa sa mạc, và nó có vẻ hoàn toàn vui vẻ khi được gọi tên. Tôi không biết nó là cái gì hay tại sao nó ở ngoài này, nhưng tôi bắt đầu có cảm giác là chúng tôi đều đã cô đơn trong khoảng thời gian khá dài.

Rex thì ngược lại, có vẻ anh ta chẳng thích thú gì khi có thêm bạn cả. Anh ta nhìn tôi và Dust thêm một chút và rồi bất chợt bật dậy. Trước khi tôi kịp hiểu có chuyện gì đang xảy ra, anh ta đã dí tôi vào tường, các ngón tay vòng quanh cổ tôi. Dust bay đi và đậu lên trên cái bản phía bên kia phòng. Nó kêu lên một tiếng điếc tai nhưng Rex không quan tâm.

"Tao không biết mày định làm gì, thằng phản bội", anh ta hét vào mặt tôi. "Và tao không biết thứ đó là cái gì. Nhưng mày sắp tàn đời rồi. Nhìn xem mày yếu thế nào kìa. Ngay cả khi bị thương, tao cũng có thể giết may ngay bây giờ".

"Vậy làm đi", tôi nói. Dĩ nhiên là tôi chém rồi. "Giết tôi đi", tôi nói với anh ta.

Bỗng một tiếng gầm từ phía sau anh ta và Rex quay lại đối mặt với Dust. Chỉ là giờ nó không còn ở hình dạng chim ưng nữa. Hay là thằn lằn. Hay là một con sói. Nó đã biến thành một con sư tử to đùng, to đến nỗi chỗ này gần như không đủ to để chứa nó. Thành công trong việc làm Rex chú ý với tiếng gầm, nó xòe vuốt ra và liếm chân như thể muốn nói, Làm đi, thử xem nào.

Rex giật bắn ra phía sau, nhưng anh ta không ngạc nhiên như tôi đã nghĩ. Anh ta quay đầu sang nhìn tôi với đôi lông mày nhíu chặt. "Tao biết mà", anh ta nói. "Chỉ có một tên phản phúc như ngươi mới giữ một con Chimæra làm thú cưng".

Tôi nhìn anh ta một cách đầy ngớ ngẩn. "Chimæra á". Nó gợi nhớ gì đó, nhưng tôi không biết nó có nghĩa là gì.

Rex khịt mũi khó chịu. "Mày còn chẳng biết nó là gì, phải không? Nó là thế đấy. Một con quái thú của bọn Loric, một kẻ biến hình. Bộ Tư lệnh Tối cao đã nghĩ chúng chỉ là truyền thuyết, nhưng khi chúng ta xâm lược Lorien thì hóa ra chúng lại có thật. Những thứ khó chịu và vô cùng bạo lực".

Dĩ nhiên rồi. "Chimæra". Giờ tôi đã nhớ từ đó. Nó đã được nhắc tới trong Quyển sách Đạo đức - chúng là thứ sâu bệnh bé nhỏ ác độc, tôi nhớ vật - nhưng những ngày tôi tôn thờ những điều giáo huấn trong những quyển sách của Setrákus Ra đã qua lâu rồi nên tôi hầu như chả nhớ được gì.

Rồi tôi bỗng nhớ lại một thứ khác. Tôi đã từng thấy nhưng con vật đó trước đây - trong những kí ức của Một khi đào thoát khỏi Lorien. Nhưng tôi nghĩ giờ chúng đã chết cả rồi chứ, rằng chúng đã bị tuyệt diệt bởi người của tôi cùng với những thứ khác trên hành tinh của cô ấy.

Ý nghĩ rằng tôi đã sai lầm khiến tôi mỉm cười. Các Garde vẫn có những mánh riêng của họ.

Và Rex thì không cứng như anh ta muốn tôi nghĩ. Tôi đã thấy sốc khi anh ta có sức khỏe để mà tấn công tôi, nhưng việc đó hẳn đã lấy đi toàn bộ sức mạnh mà anh ta có bởi giờ thì anh ta lại đang sụp xuống sàn nhà. Dust vẫn theo dõi anh ta đầy thận trọng, sẵn sàng lao tới nếu cần thiết nhưng tôi phẩy tay ra dấu không cần thiết, thế là nó lại quay trở về hình dạng chim của mình.

Tôi lẽ ra phải quen với cảnh tượng này nhưng không thể. Tôi luôn kinh ngạc mỗi khi nó biến hình, và giờ khi biết nó thực sự là gì, tôi tự cho mình cảm thấy chút hi vọng mỏng manh.

"Nó làm gì ở đây cơ chứ?" Tôi hỏi, tự hỏi chính mình hơn là có ý hỏi Rex.

Anh ta chỉ nhếch mép cười. An ta hẳn là biết gì đó.

Rồi tôi hiểu ra. "Anh đang giữ nó như là một tù nhân đúng không? Như Sam. Như chú Malcolm".

Rex nhìn tôi với đôi mắt bừng bừng tức giận. "Mày vẫn không hiểu, đúng không?" anh ta nói. "Chúng ta đang có chiến tranh. Đây không phải là một cuộc thi xem ai là kẻ tử tế nhất. Sẽ phải có tù binh. Sẽ có người chết. Bạn của tao đã chết. Họ lẽ ra cũng đã là bạn của mày nếu như mày không quyết định phản bội họ".

Tôi đã gần như để lời của anh ta làm mình bị tổn thương nhưng rồi tôi gạt chúng sang một bên được. "Anh nhầm rồi", tôi nói. "Tôi hiểu chứ. Sẽ phải có tù binh. Và nghĩ đến đó thì, có vẻ như tôi cũng đã bắt được cho mình một tù binh rồi: anh đó".

Nguồn: Tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.