CHÚNG TÔI PHÓNG RA NGOÀI VÀO HÀNH LANG VÀ hướng tới chỗ cầu thang với đám Chimæra theo phía sau chúng tôi. Rex túm lấy tay tôi và kéo giật tôi lại trước khi tôi chuẩn bị phóng xuống cầu thang. "Không phải lối đó!", anh ta nói. "Họ sẽ bắt đầu lục soát từ tòa nhà cuối cùng trở lên. Nhưng có một thang máy ở phía sau mà cậu chỉ có thể vào từ trên này. Nếu cậu có thể mở đường tới đó, cậu có thể thoát ra từ đường đó".
Tôi gật đầu và để anh ta nửa đi nửa kéo tôi theo hướng lên tầng năm. Xét theo cái kiểu cửa mà chúng tôi đi qua, thứ được sơn màu đỏ chói và làm bởi một thứ thép cường lực dày cộp, chúng tôi đã tới phần của tòa nhà mà chúng thực sự muốn giữ những kẻ khác ở ngoài. Với một tiếng lầm bầm, Rex giật tung nó ra và chúng tôi bước vào trong.
Trần nhà ở đây cũng cao vút lên, nhưng ở đây không có tường ngăn nào. Nó chỉ là một phòng lớn chứa đầy những máy tính trạm xung quanh các bức tường và một mô hình bản đồ của Bờ Đông to tổ chẳng ở giữa phòng. Đây rõ ràng là trung tâm chỉ huy rồi.
"Núp đi, nhanh nào!" Tôi thì thầm và cúi xuống sau một bàn máy tính. Rex cũng làm vậy. Tôi lo lắng không biết đám Chimæra sẽ làm gì, nhưng chúng đều nép sát lại chỗ tôi, và dù chúng vẫn liên tục thay đổi hình dạng, chúng đều đã biến thành những con vật nhỏ hơn - chuột và thạch sùng và đom đóm.
Ngó ra ngoài chỗ núp tôi hấy vài tên Mog ở đây đang gõ gõ gì đó trước các màn hình hoặc đánh dấu các thứ trên màn hình cảm ứng trong suốt lơ lửng giữa không khí. Một số khác tụ tập lại từng nhóm nhỏ, thảo luận gì đó rất nhỏ. Chưa có ai phát hiện ra chúng tôi, và chúng cũng chẳng bị điều động đi truy lùng tù nhân trốn trại gì cả. Tôi đoán là công việc của chúng quan trọng hơn. May mắn của chúng tôi có lẽ đã cạn.
Và - vấn đề tiếp theo. Ngoài cầu thang mà chúng tôi vừa chạy lên, tôi không thấy lối thoát nào khác. Đây có lẽ không phải là kế hoạch tốt nhất của Rẽ.
Một tiếng còi báo động lại hú lên khiến tôi giật bắn người, lo sợ rằng thế là đã hết. Chúng đã phát hiện ra tôi, và chúng đang gọi lính lên bao vây và trấn áp chúng tôi. Ngay cả khi nếu tôi đánh sập tòa nhà này theo cái kiểu tôi làm với Căn cứ Dulce, tôi có lẽ vẫn bị mắc kẹt. Và chúng tôi đang ở cách mặt đất năm tầng nhà - nếu tòa nhà sập thì đường rơi xuống khá dài đấy.
Nhưng tiếng còi báo hiệu này lại khác, nghe yếu hơn cái tiếng đinh tai nhức óc kia. Và khi ai đó bắt đầu nói qua loa, thứ mà hắn nói không phải là thứ mà tôi đã nghĩ.
"Mọi đơn vị chú ý", tên kia nói, giọng hắn hơi gấp gáp nhưng vẫn rõ ràng. "Tập trung lại ngay lập tức. Đã định vị được các Garde. Tấn công tổng lực chuẩn bị bắt đầu. Nhắc lại, mọi đơn vị tập trung lại ngay lập tức. Tấn công tổng lực chuẩn bị bắt đầu".
Chúng đã tìm thấy các Garde? Tấn công tổng lực? Tôi nhìn Rex, người vẫn đang đánh mắt khắp nơi. Anh ta trông lo lắng - nhưng cũng phấn khích, cũng cái kiểu rạng rỡ khi chúng tôi nhảy tàu. Anh ta nhìn chăm chú thứ gì đó và tôi nhìn theo ánh mắt anh ta về phía một tên sĩ quan Mog đang dựa vào một bảng điều khiển. Màn hình của hắn đang hiển thị gì đó - tôi nhận thấy toàn bộ màn hình giờ cũng có chung một hình ảnh - và tôi bò ra một chút để xem rõ hơn. Đó là bản đồ một con đường nhưng nó trông không quen lắm - có một cái hồ thay vì là một đại dương. Đó không phải là New York. Nhưng tên khác trong phòng thì đang vội vã, đứa thì nói vào bộ đàm đứa thì lao ra phía cầu thang nhưng gã này vẫn ở tại chỗ. Nếu hắn quay lại và thấy tôi thì sao? Tôi có vẻ đã không còn là ưu tiên hàng đầu nữa, nhưng tôi chắc là nếu hắn nhận ra tôi là ai hắn sẽ vẫn bắt tôi. Tôi vẫn phải đánh liều. Nếu đó là nơi các Garde đang ẩn náu, chú Malcolm có lẽ cũng đang ở đó.
Tôi bò thêm vài bước, và giờ tôi có thể thấy chi tiết hơn, bao gồm cả các tên gọi. Thủy cung Shedd, khu mua sắm Water Tower Place, đường North Lake Shore Drive, Hồ Michigan - đó là Chicago. Họ đang ở Chicago. Và tòa nhà ở chính giữa trên màn hình là toàn nhà John Hancock Center. Đó hẳn là nơi ở của các Garde.
Vừa nhận ra điều đó, tên Mog ở đó quay người lại. Và thấy tôi.
"Này -", hắn cất tiếng, hơi nhổm lên từ chỗ ngồi. Hắn trông bối rối, như thể là hắn biết là tôi lẽ ra không nên ở đây nhưng chưa hoàn toàn đoán được tôi là phạm nhân bỏ trốn. Rồi hắn nhận thấy gì đó trên vai tôi và mắt mở to sợ hãi. Ở vai tôi đang có một con bướm - và một giây sau đã là một chú chim ruồi, rồi là một con ong nghệ. Cái đệch. Hắn vừa nhận ra tôi là ai.
Tôi chỉ cách hắn vài bước chân thôi. Tôi thu hẹp khoảng cách thật nhanh và móc hàm hắn một cái mạnh nhất có thể. Mắt hắn trợn ngược ra sau và hắn đổ gục lại xuống ghế. Liếc nhìn nhanh quanh phòng cho tôi thấy là không ai khác để ý tới việc này cả.
Tôi đoán là những năm tháng làm bịch cát cho Ivan cũng dạy tôi được thứ gì đó.
"Cậu cần phải đi khỏi đây", Rex cảnh báo, tiến lại gần tôi và nắm tay tôi một lần nữa. "Ngay bây giờ, khi những người khác đang vội vã ra quân".
Tôi gật đầu, sau đó dừng lại. "Tôi phải ra khỏi đây á?"
Anh ta nhìn xuống đất, sau đó là ra hướng khác. "Này", anh ta nói. "Cậu cứu mạng tôi. Tôi nợ cậu. Và tôi không hề phản bội cậu - tôi chưa và sẽ không làm thế. Nhưng -" Anh ta nhún vai. "Tôi không giống cậu. Tôi đã nói với cậu thế rồi. Tôi chỉ đang giữ đúng lời hứa của mình thôi. Tôi hiểu là cậu có lẽ có những lí do riêng cho những gì cậu đã làm, và có lẽ chúng hợp lí với cậu. Nhưng không phải với tôi. Đây là nơi tôi thuộc về. Đó mới là con người tôi".
Rõ ràng là chẳng thể làm anh ta thay đổi được. Và anh ta không giống tôi. Theo tôi biết là vẫn chưa có Mog nào khác cho tới giờ. Anh ta tin mọi thứ mà chúng tôi được dạy về việc là chủng tộc tối thượng và có quyền thống trị, điều khiển và hủy diệt. Có lẽ anh ta sẽ trân trọng mọi thứ hơn một chút sau khoảng thời gian chúng tôi đi cùng nhau, nhưng bản chất anh ta vẫn là một người lính trung thành. Và sớm hay muộn tôi tin là anh ta cũng sẽ phản bội tôi - đức tin của chúng tôi quá khác biệt.
Vậy nên tôi chỉ gật đầu và chìa tay ra. Anh ta nắm lấy nó, vỗ một cái vào lưng tôi và thoáng mỉm cười với tôi. "Nói với Dust là tôi gửi lời chào tạm biệt", anh ta nói trong lúc hướng ra cầu thang. Sau đó anh ta đi mất dạng. Nếu anh ta may mắn, không ai sẽ nhận ra là anh ta đã giúp tôi. Tôi thực sự hi vọng là vậy.
Tôi lại chỉ có một mình trong trung tâm chỉ huy này, tôi và một đám Chimæra bấn loạn - và một đám sĩ quan Mog đang bắt đầu chú ý tới một kẻ đi lạc và đám thú cảnh của hắn.
"Đó là tên phản bội!" một tên hét lên, phá vỡ sự im lặng trong khi số còn lại vẫn chưa nhận ra tôi là ai. "Bắt lấy hắn!"
Hắn lao tới chỗ tôi cùng với vài tên khác. Đó cũng là lúc một con cú trắng lớn lao qua cửa sổ.
Đó là Dust. Kính vỡ bay khắp nơi, và trước khi chúng kịp rơi xuống sàn nó đã lại biến hình. Lúc nó chạm đất, nó đứng chắn giữa tôi và đám Mogadorian kia. Giờ nó lại là một chú sói, giống hệt như lần đầu tôi gặp nó.
Lần này thì, nó hú lên, nghe rất hoang dại. Tên lính đầu tiên còn không kịp tan ra tro hết trước khi bị xé nát tươm bởi nó. Thấy thế, đám còn lại làm một thứ mà tôi chưa bao giờ thấy một tên Mogadorian làm trước đây. Chúng chạy.