"BÌNH TĨNH NÀO, ANH BẠN TO LỚN", TÔI CẨN THẬN NÓI, bò ra xa khỏi nó uyển chuyển nhất có thể, hi vọng không làm con thú sợ hãi hơn nữa. "Chúng tôi ở đây để làm hại cậu đâu".
Con thú cào móng xuống đất và hướng người ra phía trước. Nếu nó quyết định nhào tới, chúng tôi chết chắc luôn, nhưng nếu tôi có thể vận sức dùng Biệt năng của Một lần nữa, tôi có thể làm mọi thứ rung động vừa đủ để làm con thú ngã ra, cho tôi đủ thời gian để chạy vào trong chòi canh. Nó không phải là kế hoạch tuyệt vời nhất nhưng nó là cái mà tôi nghĩ ra được bây giờ.
Chút nước vừa rồi tiếp thêm cho tôi chút sức lực nhưng đầu tôi vẫn đau nhức. Tôi vẫn lảo đảo và bị cháy nắng. Không phải là điều kiện lí tưởng để thử dùng Biệt năng mà tôi vẫn còn chưa thành thạo hẳn.
Nhưng tôi tập trung hết sức và nắm tay lại. Tôi chầm chậm giơ nó lên và hướng nó xuống đất. Có một tiếng ầm ầm nhỏ và mặt đất bên dưới chúng tôi rung lên một chút như thể cái bàn vừa bị va phải. Đó là chút gì đó tôi có thể làm nhưng có lẽ thế chả đủ để làm gì.
Tuy vậy tôi lại vô cùng ngạc nhiên với cái cách con sói phản ứng: nó kêu lên nho nhỏ và lùi lại một bước, nhìn tôi với ánh mắt tò mò hơn là tức giận. Nó nghiêng đầu về một phía như thể cố gắng hiểu xem tôi thế nào, sau đó chầm chậm đi về phía tôi. Lần này nó không gầm gừ nữa. Nó trông khá là thân thiện. Bất cứ hành động nào tôi đã nghĩ nó sẽ làm khi tôi dùng Biệt năng đều không giống như thế này.
"Ừm, chào đằng ấy", tôi nói, cố gắng điều chỉnh giọng mình để nhỏ nhẹ hơn và không có vẻ gì là đe dọa, hướng lòng bàn tay ra phía trước. Không làm gì bất ngờ cả.
Nó giờ đứng ngay trước mặt tôi, dò xét tôi, ngửi ngửi tôi. Một tiếng ư ử phát ra từ cuống họng nó. Tôi chưa từng có một con chó hay bất cứ vật nuôi nào - cha tôi, tướng quân vĩ đại, chẳng thấy lợi ích gì khi nuôi một con thú chả có tác dụng gì - vậy nên tôi chẳng biết hành động đó có nghĩa là gì hay là có nên bỏ chạy hay không đây.
Khi nó liếm lòng bàn tay trái của tôi thì tôi lại khá chắc đó không phải là hành động bắt đầu cho một đòn tấn công bất ngờ.
"Cậu bé ngoan", tôi với tay ra và thật chậm gãi đầu nó. Bộ lông nó dày và mềm, và nó nhìn tôi không chớp mắt. Tôi không biết tại sao, nhưng đột nhiên nó có vẻ tin tưởng tôi.
Tôi quay sang xem Rex nghĩ gì về chuyện này và phát hiện ra là anh ta chẳng hề hay biết gì cả: anh ta đã ngất đi. Trong một thoáng tôi đã lo sợ là anh ta đã chết, nhưng rồi tôi thấy anh ta thoi thóp thở. Những vết thương của anh ta - cộng thêm việc quá sức và mất nước - hẳn đã khiến anh ta bị như vậy.
Tôi cần đưa anh ta ra khỏi chỗ đó. Mặt trời đã bắt đầu lặn ở phía chân trời. Tôi đã nghe nói là trời sẽ trở lạnh ở sa mạc vào ban đêm. Nhiệt độ bây giờ cũng đã bắt đầu giảm rồi. Nếu không có gì khác xảy ra nữa, bốn bức tường sẽ bảo vệ được chúng tôi khỏi mọi thứ bên ngoài này.
"Mày sẽ ở lại chứ?" Tôi hỏi con sói trong khi tôi xốc nách Rex lên và bắt đầu kéo lê anh ta về phía chòi canh. Tôi cảm thấy thật ngớ ngẩn khi nói chuyện với động vật nhưng tôi cũng chẳng có lựa chọn nào tốt hơn để trò chuyện cả. Nó nhìn tôi một lượt rồi bắt đầu đi theo tôi đầy yên lặng.
May mắn là chỉ mất vài phút để đến chỗ chòi canh. Tất cả các cửa kính đều đã vỡ tan khi nó đổ xuống nhưng các cửa chớp thì vẫn có vẻ còn nguyên vẹn. Sau vài cú đẩy mạnh thì cánh cửa cuối cùng cũng bật mở.
Mọi thứ trong này đều bị lật nghiêng nhưng hầu hết mọi thứ đều còn nguyên vẹn. Bên trong này có vài cái bàn, mấy cái ghế, tủ quần áo, các ngăn kéo đầy đồ linh tinh, một cái máy tính vỡ vụn và một cái tủ lạnh nhỏ đã hỏng. Được rồi, thế này cũng khá là ổn đấy.
Tôi bước vào trong, kéo theo Rex đi cùng và con sói đi theo sau cùng. Tôi không chắc tại sao nhưng tôi thấy an tâm lạ lùng khi có nó đi cùng.
Không may là, chỗ này khá là nhỏ. Sau khi đặt Rex xuống nền nhà, hầu như chả còn chỗ để quay người mà không vấp phải con sói. Tôi nghĩ là có lẽ không có đủ chỗ cho tất cả chúng tôi trong này.
Nó nhìn tôi một chút như thể nó biết chính xác tôi đang nghĩ gì và sủa lên một tiếng.
Sau đó nó bắt đầu thay đổi. Đầu tiên hình dạng nó bắt đầu mờ ảo, rồi bộ lông bắt đầu sáng lên, bằng cách nò đó tông rất bóng và trơn láng như một bộ giáp. Nó đổi màu từ trắng sang xanh lá.
Tôi run rẩy lùi ra sau một bước. Tôi tự hỏi đây có phải là thứ xảy ra khi bạn dành cả ngày lang thang trong sa mạc và kéo theo một gã to gần gấp đôi mình. Tôi mở mồm ra định nói nhưng rồi nhận ra là mình chả biết phải nói gì.
Và con thú thì cũng vẫn chưa xong việc nó đang làm: giờ làn da nó trở nên thô ráp và có vảy, sau đó toàn bộ cơ thể nó rung động như thể mặt nước trong ao vừa bị ném đá xuống. Và nó nhỏ dần lại.
Mọi thứ xảy ra quá nhanh khiến tôi hầu như không kịp hiểu chuyện gì đang diễn ra thì nó đã kết thúc rồi. Ngồi ở dưới chân tôi, chớp đôi mắt to và ươn ướt của mình là một con thằn lằn.
"Cái đệch", tôi lẩm bẩm. Chúng bất chợt trở thành hai từ duy nhất mà tôi còn nhớ được.
Nó không hẳn là cuộc đời tôi quá tẻ nhạt. Tôi được nuôi lớn trong một cộng đồng người ngoài hành tinh thích chinh phạt, được ghép não với một cô gái đã chết, và mới đây là phát triển được siêu năng lực.
Nhưng không gì trong những thứ đó kì lạ hơn là nhìn một con sói biến thành một con thằn lằn ngay trước mắt của mình cả.