HAI TIẾNG SAU, CHÚNG TÔI ĐANG NGỒI TRÊN ĐỐNG CỎ KHÔ ở phía sau một chiếc xe tải mà chúng tôi đi nhờ với những cơn gió thổi mạnh xung quanh. Chúng tôi đều đã ăn nhiều - tôi còn lấy một túi đồ ăn thừa cho Dust - và chúng tôi còn lấy thêm vài bộ quần áo, thuê một phòng trọ để tắm rửa và thay đồ. Tôi còn mua được một cái điện thoại trả trước nữa trong lúc Rex không chú ý, nhưng chú Malcolm không trả lời điện thoại và tôi không muốn để lại lời nhắn - chỉ là đề phòng có ai đó lấy được nó. Tôi hi vọng chú ấy và Sam vẫn ổn, nhưng thật không có cách nào biết chắc được. Nó vẫn chỉ là một vấn đề khác để lo lắng thôi.
Tập trung vào, tôi tự nói với bản thân. Mày đã đi xa tới thế này rồi. Cứ tiến từng bước thôi. Việc này quan trọng đấy.
Và việc tôi đang làm đúng là quan trọng thật. Tôi chắc chắn là thế. Tôi đã thấy Dust mạnh tới cỡ nào dù chỉ có một mình. Tìm thấy các con Chimæra còn lại và đưa chúng tới chỗ các Garde có lẽ sẽ chuyển hướng cuộc chiến theo chiều hướng có lợi cho bọn họ. Nó có thể dễ dàng là sự khác biệt giữa chiến thắng hay chiến bại, không chỉ cho người Loric mà còn cho cả Trái đất.
Dù vậy, nếu người dân tộc tôi tách được phần gen cho phép họ sản sinh những tên Vatborn mới một cách bất tận với khả năng thay đổi hình dạng thì cuộc chiến coi như đã kết thúc.
Cái chết của Một sẽ chẳng để làm gì cả. Việc tôi phản bội cũng sẽ chẳng để làm gì cả.
Vậy nên dù đã mệt mỏi, cô độc và có cảm giác đã hơi phát điên, tôi biết là mình phải tới Đảo Plum. Tôi phải giải thoát những con Chimæra. Nếu tôi có thể làm thế mà không chết thì đó sẽ là một phần thưởng thêm.
Dù vậy trước khi có thể làm bất kì việc gì khác, tôi phải thoát ra khỏi New Mexico đã.
Hóa ra là nói thì dễ hơn là làm. Có tàu hỏa đó. Không may là, nó chỉ dừng lại ở ba điểm - một ở đây, một ở Colorado và cuối cùng là ỏ Wyoming. Không nơi nào đưa chúng tôi tới gần New York cả.
Xe buýt cũng không phải là một sự lựa chọn dùng được. Trạm xe buýt gần nhất hóa ra cũng ở Colorado, ở một thị trấn tên là Alamosa, khoảng bốn đến năm mươi dặm cách xa chỗ này. Đi bộ tới đó thì chắc chết.
Rex gợi ý về việc ăn trộm một chiếc xe, nhưng bên cạnh việc tôi chẳng biết phải làm thế nào, nó là một việc quá mạo hiểm. Bạn không thể cứu thế giới được nếu như bạn đang ở trong tù vì tôi trộm xe. Tôi thoáng nghĩ tới việc thuê xe, nhưng không có thẻ tín dụng hay thẻ định danh, tôi đoán là chúng tôi sẽ chẳng đi được quá xa với kế hoạch đó.
Thế là chỉ còn có thể đi nhờ xe. Rex và tôi đều có làn da nhợt nhạt, trắng hơn cả trắng của người Mogadorian, và Rex còn có những hình xăm quân đội trên đầu, chẳng cái nào giúp chúng tôi giống với người quá giang cả. Nhưng chúng tôi đều kéo mũ trùm đầu từ mấy cái áo mới mua lên và hi vọng nó sẽ che giấu những đặc điểm ngoài hành tinh dễ nhận thấy của chúng tôi.
Tôi không chắc nó có xảy ra như dự liệu không, nhưng chúng tôi cũng có một món vũ khí bí mật: Dust đã tinh tế biến thành một chú chó lông vàng bắt mắt nhất thế giới. Đó là loại chó mà mọi người phải đi chậm lại để ngắm nhìn.
Rất nhanh chóng, nó đã có hiệu quả. Chiếc xe thứ ba đi qua chúng tôi là một chiếc xe tải đã cũ. Nó đỗ ngay phía trước chúng tôi bên lề đường. Người lái xe đứng tuổi kéo cửa sổ xe xuống có từ "chủ trang trại" viết đầy trên người, từ cái làn da sạm đi vì nắng mưa, bàn tay chai sạn tới chiếc áo phông cũ cùng cái quần bò xanh. "Mấy cậu cần đi nhờ à?" ông ta hỏi.
"Được thế thì thật tuyệt, cám ơn bác" tôi trả lời, bước về phía ghế hành khách. "Chúng cháu đang muốn tới Alamosa".
"Dễ thôi", ông ấy trấn an tôi. "Dù ta không nghĩ là đủ chỗ cho cả ba cậu trên này đâu, nhưng các cậu có thể nhảy lên phía sau xe".
Tôi liếc nhìn xuống ghế hành khách, nơi đang để đầy đồ tạp hóa. "Phía sau nghe cũng ổn đấy", cám ơn ông", tôi trả lời. Tôi ra hiệu cho Rex trèo lên và sau đó là Dust. Tôi nhảy lên cuối cùng, sau đó chúng tôi khởi hành.
Chúng tôi tới Alamosa khoảng một giờ sau. "Các cậu định đến chỗ nào trong thị trấn?" ông ta gọi với lại khi chúng tôi dừng chờ đèn đỏ. "Có chỗ nào cụ thể không?"
"Trạm xe buýt ạ", tôi trả lời và ông ta gật đầu. Mười phút sau ông ấy đạp phanh trước một tòa nhà bằng gạch đỏ nhỏ với một tấm biển Trạm xe buýt to đùng ở trước.
"Cám ơn bác lần nữa", tôi nói với ông ta khi chúng tôi trèo xuống. "Cháu có thể gửi bác ít tiền xăng xe không?"
Ông ta phẩy tay. "Ta dù sao cũng định đi đường này mà", ông ta trấn an tôi. "Giờ thì mấy cậu về nhà an toàn nhé!". Tôi vẫy tay chào trong lúc ông ấy bắt đầu lái đi.
Ông ta không nhất thiết phải chở chúng tôi tới đây hay từ chối tiền chúng tôi đưa. Ông ta đã có thể nhìn cái kiểu trùm mũ sùm sụp của chúng tôi và nghĩ chúng tôi là đám du côn. Nhưng đây không phải là Mogador. Ở đây, giúp đỡ người khác không bị coi là yếu đuối.
Người lái xe này chính là kiểu người mà Một và các Garde khác đang chiến đấu để bảo vệ. Đây là kiểu người mà chủng tộc chúng tôi muốn bắt làm nô lệ hoặc tàn sát.
Tôi không thể - tôi sẽ không - để chuyện đó xảy ra. Vậy nên tôi mua hai vé tới Thành phố Kansas.
Dust đã được nhét cẩn thận vào túi áo tôi trong hình dạng một con thằn lằn và chúng tôi bắt đầu đi.
Trong khi chiếc xe buýt của chúng tôi tăng tốc khi vào đường cao tốc, Rex nhắm mắt lại. Tôi nhìn sang anh ta và tự hỏi anh ta đang nghĩ gì. Một phần trong tôi muốn tin là thời gian ở cạnh tôi và Dust sẽ thay đổi anh ta. Rằng anh ta sẽ đấu tranh nội tâm như tôi đã từng làm, đặt nghi vấn về những giáo lý trong Quyển sách Đạo đức đã được nhồi vào đầu anh ta kể từ khi biết đi.
Tôi cũng tự hỏi nếu anh ta muốn biết tại sao không ai đi tìm anh ta. Nếu anh ta mà biết được chính xác mình chỉ là một kẻ có thể dễ dàng bị vứt bỏ thế nào đối với người Mogadorian. Tôi biết cảm giác đó như thế nào.
Dần dần tôi cũng chìm vào giấc ngủ. Khi tôi ngủ, Một lại xuất hiện trước tôi một lần nữa. Tôi biết đó không thực sự là cô ấy. Đôi khi giấc mơ chỉ là giấc mơ. Nhưng cô ấy nói chuyện với tôi bằng giọng của chính cô ấy lần đầu tiên sau rất lâu rồi. "Cậu khác anh ta", cô ấy nhắc nhở tôi. "Cậu không thể tin tưởng anh ta. Sự hận thù đã ngấm vào máu anh ta rồi. Nó sẽ luôn là vậy".
"Nó cũng ở trong máu tôi đấy thôi", tôi nói.
"Đã từng ở trong máu cậu. Cho tới khi cậu gặp tôi".
Khi tôi tỉnh dậy, tôi tự hỏi nếu cô ấy có nói đúng. Tôi thật sự không biết câu trả lời. Có lẽ tôi sẽ chẳng bao giờ biết.
Gần đúng một ngày sau, chúng tôi tới Thành phố Kansas. Trạm Union là một tòa nhà lớn bằng đá, dễ dàng rộng bằng cả một khu nhà về mỗi hướng, và tôi buộc phải ngước nhìn khi bước ra khỏi xe.
"Cậu nghĩ chúng ta có thể bắt được một chuyến tàu từ đây thẳng tới New York à?" Rex hỏi khi chúng tôi đang đi trên mặt sàn bằng đá hoa cương sáng bóng. Tôi cảm thấy thật lạ khi lại ở giữa một đám đông sau vài tuần cô độc trước đó. Chỗ này chật cứng với từng đoàn người đến hoặc đi, bao gồm cả khá nhiều sinh viên. Sự bận rộn này khiến tôi hơi lo lắng, nhưng tôi biết đó là một điều tốt. Chúng tôi có thể dễ dàng hòa vào dòng người.
"Tôi không biết", tôi thừa nhận. Có một hàng máy bán vé tự động bên cạnh quầy mua vé bình thường, và tôi bước tới một trong số đó. Khi tôi bấm New York là điểm đến, tôi có được một sự ngạc nhiên không mấy dễ chịu.
"Không, chả có gì có thể đi thẳng tới đó từ đây", tôi cuối cùng cũng nói, nhìn chằm chằm vào màn hình như thể làm thế sẽ khiến nó thay đổi tuyến đường vậy. "Chúng ta có thể từ đây tới Chicago và từ Chicago tới New York". Tôi đọc lại chỗ thông tin. "Nó sẽ mất ba mươi ba tiếng tất cả", tôi nói, "và tiêu tốn của chúng ta ba trăm đô cho mỗi vé". Thế là nhiều hơn số tiền mà tôi muốn dùng - nó sẽ khiến chúng tôi gần như về lại tình trạng trắng tay - và tôi cũng không muốn mất nhiều thời gian đến vậy, nhưng tôi thấy mình cũng chả có nhiều lựa chọn về việc đó.
Cái cách mà Rex thở dài, tôi khá chắc là anh ta cũng đồng ý với tôi. "Được thôi", anh ta cuối cùng cũng nói. "Cứ làm đi".
Khi tôi chuẩn bị nhấn nút MUA VÉ tôi thấy một sự phản chiếu kì lạ trong màn hình. Ai đó đang đi ngang qua và liếc nhìn về phía tôi - tôi biết thế vì tôi thấy thoáng qua làn da nhợt nhạt và một dải đen - kính chống nắng. Phần còn lại của hình ảnh phản chiếu cũng toàn màu đen - áo khoác đen, mũ đen. Gần giống hệt của một tên Mog trinh sát. Sự hoảng loạn thoáng chạy dọc cơ thể tôi và tôi quay phắt đầu lại nhìn nhưng không thể thấy hình dáng đó ở bất cứ đâu trong đám đông.
Tôi nảy ra một ý tưởng. Tôi thay đổi lộ trình tới StLouis - nó chỉ tốn ba mươi đô mỗi vé thay vì ba trăm đô - và mua hai vé. Tôi lấy vé nhưng bỏ lại hóa đơn và quay người đi nhanh. "Đi nào.
Rex đi theo tôi mà không nói thêm tiếng nào khi chúng tôi đi xuống khu vực tàu của chúng tôi. Tôi tiếp tục đi tới cuối khu vực sau đó nhanh chóng đi qua cánh cửa ghi LỐI THOÁT - CHỈ DÀNH CHO NGƯỜI CÓ THẨM QUYỀN.
"Chúng ta đang làm gì thế?" anh ta hỏi khi chúng tôi đi ra ngoài. Đúng như tôi đã hi vọng, chúng tôi đã ở khu đường ray. Có tàu ở khắp mọi nơi và vài người đang chất hành lí lên tàu, tiếp nhiên liệu hay chỉ đi vòng vòng kiểm tra mọi thứ. Chẳng có ai chú ý tới chúng tôi, và tôi cũng chả nhìn về phía họ quá lâu. Kế hoạch tốt nhất mà tôi có là di chuyển nhanh và hành động như thể tôi biết mình đang làm gì.
Có lẽ tôi còn có thể tự thuyết phục mình làm đúng như vậy.
Nhưng vẫn còn đó Rex. "Chúng ta không lên tàu, đúng không nào?" anh ta hỏi, với một tay tóm lấy tay tôi và buộc tôi dừng lại. "Sao thế?"
Rồi, đã đến lúc nói thật. Tôi thẳng vai lên. "Tôi nghĩ là mình thấy một tên trinh sát", tôi nói với anh ta, theo dõi mọi cử chỉ của anh ta. Sau đó tôi chờ đợi. Và căng cứng người, tập trung sức mạnh. Nếu anh ta cố bắt lấy tôi, tôi nghĩ mình có thể dùng Biệt năng đánh ngã anh ta đủ lâu để làm anh ta mất dấu tôi ở chỗ này. Và tôi vẫn còn có Dust trong túi áo mình.
Sau vài giây mà có cảm tưởng như vô tận, anh ta gật đầu. "Vậy giờ thì sao?"
"Giờ chúng ta lẻn lên một tàu". Tôi ra dấu về phía tàu vận chuyển phía bên kia sân.
Thật ngạc nhiên, Rex bật cười. "Vậy cũng được!". Và rồi anh ta đi bộ nhanh về phía đó. Tôi đoán thế cũng có lý khi anh ta nghĩ về một thứ tốn sức - và nguy hiểm - như là nhảy tàu. Ivan có lẽ cũng sẽ thích ý tưởng này.
"Làm sao chúng ta biết nên đi tàu nào?" Rex hỏi với lại khi phải dừng lại nhường đường cho một đoàn xe. "Chúng được gắn nhãn hay gì à?"
Tôi liếc về phía những chiếc xe, hi vọng là chúng có nhãn địa điểm hay dấu hiện về điểm đến lớn như của xe buýt, nhưng chúng chỉ có mỗi số cùng với mẫu mã và nhà sản xuất. "Tôi không biết", tôi thừa nhận. "Tôi sẽ ứng biến". Rex khịt mũi khó chịu. Nhưng rồi tôi phát hiện ra một người đi đi lại lại trong bộ đồng phục đường sắt, tay cầm một cái bảng. "Tôi cá là ông ta biết".
"Thì sao?" Rex giễu cợt khi cả hai chúng tôi đều lẻn vào giữa hai chiếc xe để ông ta không thấy chúng tôi. "Cậu định đi hỏi hắn à?"
Ông ta giờ đã đi qua chúng tôi - và tôi nhìn theo và thấy ông ta hướng tới một cái lán nhỏ giữa sân và đi vào trong. Nhưng trước đó ông ta treo cái bảng trên một cái móc ở ngoài. "Có lẽ là không phải tôi", tôi trả lời với một nụ cười. "Dust?"
Tôi lấy nó ra khỏi túi và giữ nó trong lòng bàn tay. Nó đập đuôi như thể nói với tôi là đã sẵn sàng hành động. Chúng tôi đã phát triển một mối quan hệ tới mức đôi khi nó biết tôi muốn gì trước khi chính tôi biết điều mình muốn.
"Bọn tôi muốn cái bảng đó". Nhanh như chớp, nó đã lại là một chú chim ưng phóng thẳng qua khoảng sân. Nó sà xuống, kẹp cái bảng giữa những cái móng vuốt của mình và lại bay lên trời. Một vài người thấy nó chỉ biết há hốc mồm và nhìn theo nhưng nhanh chóng mất dạng nó dưới ánh mặt trời - đó là tại sao không ai chú ý khi nó hạ xuống vai tôi một phút sau. Nó biến lại thành một con thằn lằn khi hạ xuống và thả cái bảng xuống dưới chân chúng tôi. "Giỏi lắm", tôi nói.
Tôi dò theo danh sách. "Đây", tôi nói sau một lúc, dí ngón tay vào một dòng. "Có một tàu hướng tới Philly vài phút nữa. Đường ray số mười hai". Các đường ray đều có đánh số, và số mười hai cách chúng tôi chỉ vài hàng. "Đi thôi".
Rex gật đầu và chúng tôi bước đi, nhưng sau đó anh ta dừng lại, cúi xuống - và ngửa lên với một mẩu loại màu đen. "Để mở cửa", anh ta giải thích. "Các cửa trượt thường sẽ không mở được từ bên trong". Cái đó đúng. Dĩ nhiên, nó cũng có nghĩa giờ anh ta đã có một thứ có thể dùng làm vũ khí.
Dù vậy anh ta cũng không thử làm gì cả. Chúng tôi tới ray mười hai đúng lúc con tàu bắt đầu lăn bánh. Tôi nhanh chóng phát hiện ra một toa chở súc vật và bắt đầu di chuyển về phía đó, nhưng Rex đã leo lên được đó trước khi tôi đến được chỗ toa tàu: anh ta đi nhanh về phía tàu,nắm lấy tay thang gắn bên cạnh toa và mở tung cửa. Sau đó anh ta trèo vào trong, cúi xuống chèn đinh sắt vào dưới cửa để giữ nó không đóng lại.
Nó khiến tôi hơi lo lắng khi thấy anh ta đã hồi phục thần kì như thế nào. Khi chúng tôi rời căn cứ, anh ta hầu như không thể cử động được cánh tay và giờ thì anh ta vung nó như là một vận động viên điền kinh vậy. Như thể nó không là gì cả. Tôi theo bản năng vỗ vào túi, đảm bảo là Dust vẫn ở đó.
"Nhanh lên!" Rex gọi. "Đi nào!"
Tôi tăng tốc. Không may là đoàn tàu cũng vậy. Tôi cố bám được một tay vào cầu thang nhưng tôi không thể nhảy lên mà không đứng lại trước. Chân tôi giờ đang bị kéo lê dưới mặt đường, đoàn tàu đã đi nhanh hơn tốc độ mà tôi có thể theo kịp và tôi buộc phải co chân lên và bám chặt vào tay thang. Nếu giờ tôi ngã xuống tôi có thể bị kéo vào các bánh xe. Tay tôi đã bắt đầu trượt dần ra, chân bắt đầu chùng xuống và mặt đất thì chạy như bay phía dưới chân tôi. Nếu tôi không làm gì đó thật nhanh, tôi sẽ chẳng đi đâu xa hơn được. Tôi sẽ chẳng còn lại gì ngoài một đám bầy nhầy trải dải vài dặm trên đường ray tới Missouri.
Rex đã giải quyết vấn đề đó. Anh ta với tay xuống và nắm lấy ngực tôi, sau đó ngả vào trong và kéo tôi vào theo. Chúng tôi đều ngã xuống sàn gỗ mục nát với một tiếng thụp và nằm đó một lúc, nhăn nhó.
Sau đó anh ta bật cười.
"Woo!", anh ta hét lên, vẫn nằm đó, nụ cười lớn nhất mà tôi thấy trên mặt anh ta. "Chúng ta vừa mới nhảy lên một đoàn tàu đang chạy!"
Tôi cũng mỉm cười. Rex vừa mới cứu mạng tôi. Giờ chúng tôi đã hòa. Có lẽ vẫn còn hi vọng cho anh ta.
Chúng tôi phải trốn đi một lần ở Columbus, Ohio khi đoàn tàu dừng lại và cảnh sát đường sắt kiểm tra các toa tàu tìm những kẻ đi lậu như chúng tôi, nhưng khá dễ nghe thấy họ đi tới. Chúng tôi chỉ cần nhảy ra khỏi tàu ngay khi nó dừng lại, lấy cây gậy sắt cùng chúng tôi và nhảy vào lại khi họ đã đi.
Nó sẽ là một trải nghiệm khá vui nếu như tôi không quá bận tâm với những gì sẽ xảy ra một khi chúng tôi tới New York. Tôi vẫn không biết làm thế nào để chúng tôi tới Đảo Plum chứ đừng nói gì tới việc lẻn vào trong, qua mặt bất kì hệ thống bảo vệ nào của lũ Mog và giải thoát đám Chimæra.
Quá nhiều thứ để làm, nhưng giờ tôi đã ít nghi ngờ bản thân hơn. Khi nhìn lại và nghĩ về những gì tôi đã làm được kể từ khi tôi rời khỏi Ashwood, tôi thấy thật đáng kinh ngạc. Tôi có thể thực sự làm được việc này.
Dù vậy, tôi vẫn chưa thể liên lạc được với chú Malcolm, và việc đó khiến tôi lo lắng. Tại sao chú ấy không trả lời điện thoại của tôi? Trừ khi chú ấy không tìm đến được với các Garde.
Tôi không thể để bản thân nghĩ về việc đó có nghĩa là gì.
Rex và tôi hầu như im lặng trên suốt chuyến đi, nhưng đâu đó khoảng sau nửa quãng đường đi, trong lúc tôi nhìn ngắm cảnh đồng quê chạy vụt qua trước mắt, tôi tự cảm thấy bất ngờ bởi giọng nói của chính mình.
"Tại sai lại phải phá hủy tất cả mọi thứ? Để làm gì cơ chứ?"
Rex chẳng do dự gì trước khi bật ra một trong những đạo lý quan trọng nhất trong Quyển sách Đạo đức. "Chinh phạt, tiêu thụ, thiêu hủy". Anh ta nhún vai. "Đó là việc mà chúng ta làm".
Đó là câu mà tôi đã nghe quá nhiều lần khiến tôi đã thuộc lòng nó cho tới cuối đời. Đó là mục đích tổng quát nhất của đám Mog - du hành tới một thế giới mới, chinh phạt nó hoàn toàn, rút cạn mọi tài nguyên xong bỏ lại cái xác cạn kiệt của nó và đi tiếp tới mục tiêu khác. Nó từng khá là hợp lí với tôi.
"Nhưng tại sao?" Tôi hỏi. "Anh chưa bao giờ nghi ngờ nó à?"
"Bởi vì đó là cách vận hành của vũ trụ. Đó là tiến trình phải xảy ra. Đám Piken ăn đám Kraul. Nó chẳng có cảm giác tội lỗi gì về việc đó. Nó chỉ đơn giản là cứ làm thế".
"Bởi vì nó phải làm thế", tôi phản bác. "Sống còn là một chuyện. Đây là một chuyện hoàn toàn khác".
Rex cau mày. "Nhìn những gì xảy ra với Lorien kìa. Chúng có bao nhiêu sức mạnh. Chỉ các Biệt năng của chúng cũng lẽ ra đã có thể đánh bật chúng ta một cách dễ dàng. Nhưng chúng đã trở nên mềm yếu. Ngay cả với từng ấy sức mạnh, chúng vẫn thật yếu đuối. Hành tinh của chúng đã trở nên trì trệ. Điều đó thật ghê tởm".
"Họ đã hạnh phúc. Có gì ghê tởm về việc đó?"
Anh ta nhìn thẳng vào mắt tôi với một sự tức giận kinh khủng tới nỗi tôi gần như là cảm nhận được nó. "Tao đã gần như quên mất mày là ai", anh ta nói lạnh lùng. Đó là giọng của con người cũ của Rex. "Tao đã quên mất mày là cái gì. Những gì mày đã làm. Tao sẽ không quên nữa đâu".
Vậy là tôi đã biết, bất cứ thứ gì đã xảy ra với Rex trên chuyến đi này chỉ là tạm thời. Anh ta sẽ không thay đổi. Nó đã ăn vào máu anh ta rồi. Và khi chúng tôi tới Đảo Plum, anh ta sẽ chẳng còn cần tôi nữa. Anh ta sẽ trở lại nơi có những người như anh ta; anh ta sẽ chẳng có lí do gì mà không giết tôi.
Tôi quay đi. Tôi lại đơn độc. Tôi còn chả biết Dust ở đâu - nó đã biến thành một con chuột và đi thám hiểm con tàu từ vài giờ trước rồi.
Mười tiếng sau khi Rex kéo tôi lên tàu, chúng tôi tới được Philly trong im lặng. Chúng tôi không ai nói thêm từ nào sau cuộc tranh cái của chúng tôi.
Dust xuất hiện lại phái sau một thùng gỗ và chạy vào túi tôi khi Rex nhảy xuống đất. Tôi chuẩn bị nhảy xuống theo anh ta thì thấy anh ta bỏ lại cái đinh ray xe lửa ở lại. Tôi đoán là anh ta nghĩ tôi yếu tới nỗi không cần phải dùng tới nó. Tôi nhét nó vào túi áo và nhảy xuống, đi vào màn đêm lạnh lẽo ở Philadelphia.
Chúng tôi vẫn không nói gì nhiều với nhau khi đón xe buýt tới Manhattan. Sau đó, theo lý thuyết thì chỉ còn một quãng ngắn là tới Đảo Plum.
Sau đó ... tôi không biết nữa. Tôi đã cân nhắc các lựa chọn của mình. Tôi tự hỏi nếu Rex cũng làm vậy. Khi chúng tôi mua vé xe, tôi nghĩ về việc bỏ anh ta lại. Cắt đuôi anh ta trong đám đông và cố gắng đến Đảo Plum một mình. Tôi gần như đã làm thế, và tôi sẽ làm thế nếu như tôi nghĩ nó sẽ có ích cho tôi. Nhưng nó sẽ chỉ vô ích thôi. Anh ta biết tôi đang đi đâu và tôi muốn gì. Thêm nữa, tôi có cảm giác mình sẽ cần sự trợ giúp của anh ta để vào trong.
Nhưng mà, cũng có thể anh ta đã báo cho đám Mogadorian là anh ta đang về với một chiến lợi phẩm - là tôi - trong tay.
"Điểm dừng cuối cùng trước khi chúng ta tới Đường hầm Lincoln", tài xế xe buýt thông báo, cho xe vào khu dừng đỗ. "Tạm nghỉ hai mươi phút. Tôi khuyến nghị mọi người ra duỗi chân duỗi tay và đi vệ sinh. Giao thông trong đường hầm có thể sẽ khá điên loạn đấy".
Tôi ra dấu là mình sẽ đi vệ sinh và Rex cùng tôi cũng như phần lớn những người khác đều xuống xe. Chuyến đi tới giờ vẫn yên bình, và tôi thì thích như thế. Chúng tôi có thể tới được Manhattan trong khoảng một giờ nữa, có thể ít hơn.
"Tôi sẽ đi lấy chút đồ ăn", Rex mệt mỏi nói với tôi khi chúng tôi đi qua bãi đỗ xe. Tôi chỉ gật đầu. Anh ta gật đầu lại và hướng về phía dãy máy bán hàng tự động.
Trong nhà vệ sinh, tôi chọn một phòng rồi khóa cửa lại, cố gắng liên lạc với chú Malcolm một lần nữa, thầm cầu nguyện là lần này chú ấy sẽ trả lời.
Kết quả vẫn như cũ.
Ngay khi tôi cho phép bản thân suy nghĩ về viễn cảnh tồi tệ nhất, tâm trí tôi cảm thấy như là một cuộn len nhanh chóng bị tháo ra. Tôi không thể dừng lại các câu hỏi nếu-thì: Nếu họ bị bắt gặp bỏ chạy khỏi Dulce thì sao? Hoặc tệ hơn, nếu như vụ nổ đã giết họ cùng với đám Mog ở đó thì sao? Nếu tôi đã lỡ tay giết mất người bạn duy nhất của mình cùng con trai chú ấy, người mà chúng tôi lặn lội tới đó để cứu?
Nếu như chú ấy không tìm được các Garde thì sao? Chú ấy là người duy nhất có thể dẫn tôi tới với họ. Nếu chú ấy không ở với các Garde, tôi sẽ chẳng có hi vọng gì về việc tự mình tìm thấy họ. Không bao giờ.
Không. Tôi tự nói với chính mình. Chú Malcolm rất thông minh và cẩn trọng nữa. Có lẽ chú ấy chỉ đang cẩn thận với việc liên lạc của mình như thế nào thôi. Nếu chú ấy đang ở cùng các Garde, chú ấy sẽ không muốn bị dò ra vị trí thông qua điện thoại di động. Dù sao thì, cũng chẳng phải là chú ấy mong chờ nghe được tin từ tôi. Có lẽ chú ấy nghĩ tôi đã chết rồi.
Nó vô cùng có lý. Chỉ là nó chẳng thể giúp tôi cảm thấy khá hơn chút nào.
Tôi ra khỏi đó vài phút sau khi việc đó xảy ra: Tôi thấy mình bị chặn đường bởi hai người đàn ông. Chúng mặc y hệt nhau với cái khoác đen, mũ đen và kính râm màu đen. Chúng đều trông nhợt nhạt phía sau bộ cánh đó - hơi quá nhợt nhạt thì đúng hơn. Ngay khi tôi nhìn chúng, cả hai tên đều mỉm cười với tôi, để lộ ra hàm răng nhọn và nhỏ như cá mập của chúng.
Tôi quay người lại ngay tắp lự và cố gắng vào lại phòng vệ sinh vừa rồi. Có lẽ sẽ có một cái cửa sổ và tôi có thể trốn thoát qua đường đấy hoặc gì đó.
Tôi chẳng bao giờ đi xe được đến vậy. Chúng đã tóm được ngay cánh tay tôi. Rex thì chẳng thấy ở đâu cả.
Lũ Mogadorian đã tìm thấy tôi.