TÔI LO LẮNG HƠN NHIỀU SO VỚI NHỮNG GÌ THỂ HIỆN RA BÊN NGOÀI.
Vài ngày sau cuộc đối đầu vớ Rex, anh ta trở nên khỏe hơn bao giờ hết. Tôi vẫn có Dust bảo vệ cho mình - giờ thì tôi đã biết là nó sẽ không để chuyện gì xảy ra với tôi - nhưng nếu không phải là vì nó, Rex đã có thể áp đảo tôi một cách dễ dàng. Tôi bắt đầu nhận ra là mình tới giờ đã may mắn tới dường nào, và sẽ có thể là một sai lầm tệ cỡ nào khi tôi giữ Rex còn sống như thế.
Không chỉ có thếTôi ngày càng lo lắng hơn về việc đám Mogadorian sẽ xuất hiện và tìm thấy chúng tôi. Tới giờ tôi đã phải lục soát Rex ít nhất mười lần để tìm vũ khí và thiết bị liên lạc, nhưng tôi vẫn lo là anh ta có thể tìm được cách nào đó liên lạc với chúng, đưa chúng đến chỗ chúng tôi.
Chúng tôi cần phải ra khỏi đây. Chúng tôi cần một kế hoạch. Mỗi ngày khi tôi đi tìm thức ăn ở căn cứ đều trở về với ngày càng ít đồ ăn hơn. Nhưng đi đâu? Tôi chả có chút ý tưởng nào cả.
Tôi ước là mình có cách liên lạc với chú Malcolm. Cứ cho là chú ấy đã sống sót rời khỏi đây, chú ấy hẳn sẽ biết phải làm gì. Nhưng tất cả các thiết bị trong căn cứ đều đã hỏng tới mức không thể sửa chữa nổi, và tới giờ tôi vẫn chưa có may mắn đào được một cái di động. Cho tới khi tôi trở lại nơi văn minh, tôi phải tự lo thôi.
Tôi cố nghĩ về những gì mà Một sẽ nói nếu cô ấy ở đây. Tôi đã quá quen với việc cô ấy ở trong đầu tôi tới mức nếu tôi cố gắng nghĩ về nó, tôi có thể tưởng tưởng lại ra cô ấy như thể chúng tôi vẫn cùng chia sẽ tâm trí. Khi tôi nhắm mắt lại và tưởng tượng về khuôn mặt của cô ấy, tôi lại thấy chúng tôi ở California, đứng trên bãi biển. Cô ấy để chân trần cho những con sóng vỗ qua, khoanh tay trước ngực, tóc ửng hồng trong ánh nắng cuối ngày và tung bay nhè nhẹ theo những cơn gió.
Rex đang ngày cảng khá hơn. Những vết bầm tím đã dần tan đi và những vết cắt, trầy xước chằng chịt trên người anh ta bắt đầu liền lại. Vết thương lớn ở mạn sườn anh ta đã chảy máu ướt đẫm khi tôi tìm thấy anh ta sẽ mất nhiều thời gian hơn để lành lại hoàn toàn nhưng giờ nó cũng chỉ còn là một vết thương ngoài da. Còn tay anh ta thì nó chẳng bị gãy gì cả, chỉ bị trật khớp vai và anh ta đã tự nắn lại được chỉ với một cái nhăn mặt thông thường.
Tâm trạng anh ta thì cũng chẳng khá khẩm hơn tôi là bao. Có lẽ còn tệ hơn. Anh ta dành phần lớn thời gian ngồi trong góc phòng với khuôn mặt tức giận, đôi lúc anh ta tự lẩm bẩm một mình và đôi khi cau mày im lặng hàng giờ liền.
Nếu tôi không biết rõ hơn, tôi sẽ nói là anh ta đang suy sụp. Nhưng điều đó là không thể - một người Mogadorian thực sự sẽ không suy sụp. Họ luôn cân bằng.
Kì lạ là, thứ duy nhất có vẻ như khiến Rex thoát khỏi trạng thái đó là Dust. Họ đã đạt được một thỏa thuận tạm thời với nhau, và mặc dù cố gắng tỏ ra chẳng ấn tượng gì, Rex cũng có vẻ thích thú với màn biến hình của con Chimæra như tôi. Vào một ngày nọ khi Dust trong tâm trạng vui vẻ đã biến từ hình dạng này sang hình dạng khác liên tục - từ thỏ sang vẹt sang tinh tinh rồi một con chó Labrador - tôi còn thấy Rex nhìn nó với một biểu cảm gần tới mức nở một nụ cười.
Tôi nảy ra một ý tưởng. "Anh biết những gì về nó?" Tôi hỏi, hất cằm về phía con Chimæra. Tôi không thực sự nghĩ là anh ta sẽ nói, nên tôi khá bất ngờ khi Rex thực sự trả lời câu hỏi của tôi.
"Không nhiều lắm", anh ta nói. "Ta không biết họ tìm thấy nó ở đâu hay nó đã ở Dulce bao lâu rồi. Ta chỉ biết là chúng ta đã tiến hành các thí nghiệm trên chúng một thời gian rồi".
Các thí nghiệm. Tôi chợt rùng mình một cái trước ý nghĩ đó, tưởng tượng cảnh Dust ở trong một phòng thí nghiệm ngầm nào đó trong khi đám nhà khoa học Mogadorian tra tấn nó nhân danh Setrákus Ra. Tôi thừa biết nó có cảm giác như thế nào. Tôi cũng đã từng là một con chuột thí nghiệm mà.
Tôi không muốn nghĩ về nó, nhưng tôi không thể không nghĩ về nó. Và có gì đó nảy ra trong đầu tôi. Có gì đó từ những gì Rex nói làm tôi thấy kì lạ. Tôi chỉ đang không biết gọi nó là gì.
" 'Chúng' á?" Tôi hỏi.
"Hả?" Rex hỏi lại khó hiểu. Anh ta cố gắng tỏ vẻ không biết gì, nhưng ánh mắt tội lỗi của anh ta cho tôi biết là mình đang tiến tới điều gì đó.
"Anh nói là họ đã tiến hành các thí nghiệm trên chúng. Như là, nhiều hơn một ý. Có những con Chimæra khác ở ngoài kia à? Đâu đó trên Trái đất?"
Anh ta đánh mắt lên trần nhà và nhún vai.
"Tôi đã nghĩ tất cả Chimæra đã bị giết trên Lorien", tôi trầm tư, cố gắng đặt câu hỏi thật cẩn thận, tránh nhắc anh ta về việc lẽ ra anh ta phải thi hành chính sách im lặng với tôi.
Anh ta vẫn nhớ vậy và không mắc bẫy của tôi.
Nhưng vào ngày hôm sau, khi tôi thấy anh ta ở vị trí thông thường trong góc nhà, tay chống cằm, tôi thử lại một lần nữa.
"Chúng còn nhiều hơn ở ngoài đó, đúng không nào?" Tôi hỏi. "Dust không phải là con Chimæra cuối cùng".
Rex liếc nhìn tôi. Ánh mắt đen thui vô hồn và xa xăm. Dust giờ đang ở hình dạng một chú mèo, thiu thiu ngủ dưới gầm bàn.
"Nghe này", tôi nói. Anh ta còn không thèm nhìn tôi nữa. "Dust đã có thể giết anh nếu tôi muốn thế. Anh biết điều đó chứ, đúng không? Anh vẫn còn yếu, và ngay cả khi không phải thế, nó vẫn khỏe hơn cả hai chúng ta cộng lại".
"Vậy bảo nó giết ta đi", Rex đờ đẫn nói, vẫn không nhìn vào mắt tôi. Nó nghe gần như là anh ta muốn thế.
Tôi không thể che giấu sự ngạc nhiên của mình. "Tôi không thể tin được một Trueborn lại có thể nói như thế", tôi nói. Giọng tôi hẳn nghe vô cùng sốc lắm.
Rex ngay lập tức ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mắt tôi, cau mày theo cái kiểu vừa tức giận vừa xấu hổ. Nhưng tôi nói thế là đúng.
Tôi thúc ép hơn. "Dám ngừng chiến đấu - điều đó còn khiến anh trở thành một kẻ yếu đuối hơn cả tôi".
"Ta sẽ không bao giờ ngừng chiến đấu", anh ta bật lại. "Ta sẽ chứng kiến cái chết của những tên Loric kia dù đó có là điều cuối cùng ta làm. Nhưng giết ngươi, Adamus Sutekh - đó sẽ là điều đầu tiên ta làm".
"Được thôi", tôi nói. "Giết tôi đi".
Anh ta biết là anh ta không thể làm thế. Ít nhất là chưa phải bây giờ. Bởi vì tôi có Dust.
"Tôi biết là dù sao tôi cũng sắp chết rồi", tôi nói với Rex. Anh rồi sẽ giết tôi, hoặc cha tôi sẽ làm thế, hoặc cũng có thể là một tên Vatborn nào đó còn chẳng biết tên tôi. Nhưng ngay bây giờ, tôi là kẻ có sức mạnh. Anh cố trốn đi thì anh bạn đáng yêu đang ngủ dưới gầm bàn kia sẽ biến thành một con gorilla mười tấn và bóc anh như bóc chuối vậy".
Rex trợn mắt, nhổ một bãi nước bọt lớn xuống nền nhà sau đó lại nhìn lên trần nhà. Anh ta biết là tôi nói đúng.
Tôi tiếp tục lấn tới, biết rằng mình đang có tiến triển. "Tôi cũng cần anh, Rex. Có lí do tại sao anh vẫn còn sống. Đó là bởi vì tôi có thể dùng được anh. Anh có thông tin. Và thông tin là thứ tôi muốn".
"Ta không biết gì cả", anh ta vẫn cùn.
"Nói với tôi điều tôi muốn biết", tôi nói, "và chúng ta sẽ đi khỏi đây. Sẽ có khá nhiều thời gian để anh giết tôi một khi chúng ta thoát được khỏi chỗ hoang vắng này. Tôi cũng sẽ chẳng cố ngăn cản anh đâu".
Tôi có thể thấy anh ta cân nhắc việc đó. Tôi nín thở chờ đợi. Nếu cách này không có hiệu quả, tôi sẽ thực sự giết anh ta, tôi quyết định như vậy. Khi tôi thấy anh ta đang ở lúc dễ công kích nhất, tôi dựa lại gần anh ta với một câu hỏi cuối cùng. " 'Chúng'. Anh đã nói 'chúng'. Số Chimæra còn lại ở đâu?"
"Ta chưa hề thấy chúng", anh ta lẩm bẩm. "Nhưng chúng có một đám. Ít nhất mười con. Có lẽ hơn. Chúng đến từ một con tàu khác so với các Garde - ít nhất thì đó là điều ta nghe lỏm được những sĩ quan khác nói".
Bất chợt tôi cảm thấy nó trở nên vô cùng quan trọng. "Anh nói là họ đang tiến hành các thí nghiệm trên chúng", tôi nói, cố gắng giữ sự thúc giục khỏi giọng nói của mình. "Những kiểu thí nghiệm nào?"
Tôi đoán là Rex chẳng thấy việc giữ im lặng có tác dụng gì nữa khi đã nói nhiều thế này vì lần này anh ta trả lời câu hỏi của tôi ngay mà không chần chừ. Anh ta nghe có vẻ tự hào trong khi nói. "Họ đang cố tìm hiểu xem đám Chimæra biến hình kiểu gì. Setrákus Ra nghĩ nếu chúng ta có thể tách biệt bộ gen cho chúng khả năng đó, chúng ta có thể dùng nó cho bọn Vatborn".
Cái cách anh ta nói "chúng tôi" khiến tôi ớn lạnh. Tôi đã quên mất cảm giác sống ở giữa bọn họ, tin tưởng rằng giá trị bản thân bị ràng buộc với chiến công bệnh hoạn của một tên lãnh chúa truy đuổi chín thiếu niên qua cả hệ mặt trời chỉ để đảm bảo là giết được họ.
"Chúng ở đâu?" Tôi hỏi. "Nói với tôi chúng ở đâu, và chúng ta sẽ cùng đến đó".
Anh ta có vẻ sốc trước sự hăng máu của tôi nhưng sau đó hít một hơi sâu. "Chúng không ở đây. Dust vì lí do nào đó bị tách ra khỏi số còn lại và họ giữ nó ở đây cho tới khi ai đó có thể đưa nó về cơ sở chính".
"Nói cho tôi biết ở đâu, Rex".
Chỉ tới giờ anh ta mới nhận ra chính xác là mình đã nói nhiều cỡ nào và hậu quả của nó là gì. Tiết lộ bí mật là đi ngược lại với mọi thứ anh ta được đào tạo, đi ngược lại mọi thứ được dạy trong Quyển sách Đạo đức. Giọng anh ta run rẩy đi một chút, nhưng anh ta vẫn nói với tôi. "New York", anh ta nói. "Ở một nơi có tên là Đảo Plum".