Những Kẻ Bị Lãng Quên

Lượt đọc: 102 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 13

❊ ❊ ❊

VÀI TIẾNG SAU, TÔI PHÓNG NHƯ BAY trên đường cao tốc trong một chiếc xe ăn trộm được chứa đầy đám Chimæra hướng về phía Chicago. Đám thú cuối cùng đã ổn định trở lại phần lớn đang nằm nghỉ.

Đó vẫn là chuyến đi kì dị nhất mà tôi từng trải qua. Đó là còn chưa kể là chuyến đi nặng mùi nhất.

Nhưng tôi đang đi khá nhanh. Tôi đã gần tới ranh giới bang Illinois thì, cuối cùng sau năm lần thử, điện thoại của chú Malcolm cũng có người nghe.

"Chú Malcolm!" tôi hét lên ngay lập tức, chuyển điện thoại sang tay kia trong khi đèn tín hiệu cho đi ở ngã tư. "Chú đã ở đâu thế?!"

Nhưng giọng nói trả lời không phải của chú ấy. "Đây là Sam". Ngừng một chút. "Adam, là anh đó à?"

"Sam à?" Mất một thoáng suy nghĩ - chúng tôi không hẳn là đã được giới thiệu với nhau và tôi thì đang hơi căng thẳng ngay lúc này. Rồi tôi nhớ ra. "Sam! Cha cậu đâu?"

"Ông ấy -"

"Thôi kệ đi! Nó không quan trọng!" tôi lại chuyển điện thoại sang tay kia để có thể lái tử tế. "Nghe tôi này, Sam. Cậu đang ở Chicago, đúng không? Tòa nhà John Hancock Center?"

Tôi có thể nghe thấy cậu ấy hít mạnh vào đầy bất ngờ. "Làm sao - sao anh biết?"

"Chúng biết, Sam à!" Tôi không muốn hét lên, nhưng thực sự thì tôi đang làm vậy. "Chúng biết và chúng đang tới chỗ các cậu!"

Một chiếc xe bóp còi inh ỏi khi tôi cắt đầu đi vào làn của nó, buộc tôi phải bỏ điện thoại xuống ghế bên cạnh để tập trung lái xe. Tôi đã cảnh báo họ. Đó là tất cả những gì tôi có thể làm được bây giờ. Tôi chỉ có thể hi vọng là họ sẽ nghe tôi, là họ sẽ có chuẩn bị trước. Họ chỉ phải chống chọi lại một lúc thôi. Tôi liếc nhìn ra hàng ghế sau. Dust đã lại biến thành một chú mèo và đang nằm cuộn tròn quanh đám bạn đang hồi phục của nó. Nó nhìn lên và bắt gặp ánh mắt đen của tôi bằng đôi mắt vàng của nó và sáng rực lên một chút, nhưng tôi biết cái ánh nhìn cảnh báo đó không phải dành cho tôi. Nó là dành cho những tên đã làm những con Chimæra khác ra nông nỗi này.

Cố trụ vững nhé chú Malcolm, tôi cầu nguyện trong lúc đạp chân ga xuống và chiếc xe vọt lên trước, phóng như bay vào màn đêm. Tôi đang đến. Và tôi có đem đội giải cứu tới.

Tôi hi vọng Một, dù cô ấy có đang ở đâu đi chăng nữa, biết được những gì tôi đã làm. Những gì tôi đang làm. Tôi muốn nghĩ là cô ấy biết thế, rằng vẫn có một phần của cô ấy ở đâu đó ngoài kia.

Không. Một đã đi rồi. Tôi cuối cùng cũng chấp nhận sự thật: nếu cô ấy vẫn còn sống theo một cách nào đó thì đó không phải vì cô ấy là một bóng ma hay dấu vết tâm linh còn sót lại. Tất cả những gì còn lại của cô ấy là những gì mà tôi vẫn lưu giữ trong kí ức của mình. Những gì mà cô ấy nói với tôi; cái cách mà cô ấy dạy tôi thế nào mới là sống.

Cô ấy sẽ không trở lại. Tôi không cần cô ấy phải làm vậy. Tôi biết là cô ấy tự hào về tôi bởi tôi cũng tự hào về chính bản thân mình.

Bởi vì tôi vẫn nhớ về cô ấy.

Nguồn: Tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.