Những Kẻ Bị Lãng Quên

Lượt đọc: 86 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1

❊ ❊ ❊

TÔI BỪNG MỞ MẮT, NHƯNG TÔI KHÔNG THẤY GÌ CẢ. Chỉ toàn bóng tối. Phổi tôi đau nhức, như thể nó được phủ một lớp dày bụi bẩn, và khi tôi ho, một đám mây bụi bay lên xung quanh tôi, khiến tôi ho nhiều hơn cho tới khi phổi tôi muốn vỡ tung. Đầu tôi đau nhói, choáng váng và bất động. Tay tôi bị ép chặt bên thân tôi.

Tôi đang ở đâu?

Khi đám bụi đã lắng xuống, cơn ho của tôi cuối cùng cũng dịu đi và tôi bắt đầu nhớ lại.

New Mexico. Dulce. Đợi đã - mọi thứ thực sự đã xảy ra à?

Tôi muốn tin tất cả chỉ là giấc mơ thôi. Nhưng giờ tôi biết đủ nhiều để nhận ra là chẳng có gì gọi là chỉ là giấc mơ. Và đây không phải là mơ. Tôi là người đã đánh sập cả chỗ này. Dù chẳng biết tôi làm thế nào, tôi dùng sức mạnh mà Một cho tôi đánh sập cả một khoảng căn cứ của chính phủ tới tận nền móng của nó.

Lần tới khi tôi làm một pha mạo hiểm thế này nữa, tôi sẽ đợi đến khi tôi không còn ở trong chỗ đó nữa trước khi tôi phá tan nó. Giờ thì nghe có vẻ hợp lí đấy. Tôi đoán là mình còn phải học nhiều về việc có một Biệt năng.

Giờ mọi thứ quanh tôi chỉ là sự tĩnh lặng. Tôi cho đó là một dấu hiệu tốt. Nó có nghĩa là chẳng có ai cố giết tôi nữa. Có nghĩa là chúng hoặc cũng đang bị chôn vùi giống tôi hoặc chúng đã chết. Giờ thì tôi chỉ có một mình. Một đã chết. Chú Malcolm và Sam đã đi mất - họ có lẽ đã nghĩ là tôi cũng đã chết. Còn gia đình của tôi thì có lẽ họ sẽ thích thú hơn nếu tôi đã chết.

Sẽ chẳng có ai biết nếu tôi từ bỏ ở đây, ngay bây giờ, và có một phần trong tôi cũng muốn thế. Tôi đã chiến đấu mạnh mẽ rồi. Chẳng lẽ tôi tới được điểm này là chưa đủ sao?

Sẽ thật dễ dàng để cứ thế mà ngừng đấu tranh ở đây, để bị chôn vùi thế này. Để cứ thế bị lãng quên đi.

Nếu Một vẫn còn ở đây, cô ấy hẳn sẽ quăng những lọn tóc của mình một cách sốt ruột và bảo tôi thoát khỏi đây, tự vượt lên chính mình. Cô ấy sẽ bảo tôi là tôi còn chưa được nửa đường trong công việc mà cô ấy để lại cho tôi và còn có những thứ lớn hơn bản thân tôi để lo lắng. Cô ấy sẽ nhắc nhở tôi rằng không chỉ mạng tôi là đang ở bờ vực sống chết.

Nhưng Một không còn ở đây nữa, vậy nên giờ chỉ có tôi tự nói với chính mình những điều kia.

Tôi còn sống. Chỉ thế thôi đã là kì diệu rồi. Tôi đã kích nổ đống chất nổ trong kho vũ khí dù thừa biết đó có thể là điều cuối cùng mà tôi làm. Tôi làm vậy để chú malcolm Goode, người đàn ông mà tôi đã cảm thấy như là một người cha đối với tôi có thể trốn thoát cùng người con trai thực sự của chú ấy, Sam. Tôi đoán là nếu họ thoát được, ít nhất thì nếu có chết tôi cũng đã làm được một việc tốt.

Nhưng tôi không chết. Ít nhất là bây giờ. Và tôi đoán là nếu tôi vẫn còn sống bất chấp tất cả thì hẳn phải có một lí do cho nó. Vẫn còn có gì đó mà tôi cần phải làm.

Vậy nên tôi cố làm chậm nhịp tim mình lại, hít thở đều, và xem xét hoàn cảnh. Tôi đang bị vùi lấp, đúng thế. Nhưng vẫn có không khí ở đây, và tôi có thể cử động đầu của mình, vai của mình, ngay cả một chút cánh các tay của tôi. Tốt. Hơi thở của tôi thổi bụi bay lên và nó cho tôi thấy hướng nào là hướng bên trên, và có chút ánh sáng len lỏi vào được từ đâu đó. Và nếu có ánh sáng, có nghĩa là tôi không cách quá xe mặt đất.

Tay tôi không cử động tự do được nhưng tôi vẫn vùng vẫy, cố gắng đẩy đống đá vỡ và xi măng đang đè lên tôi. Dĩ nhiên là thế chả có ích gì rồi. Tôi không phải là một tên Vatborn được tăng cường sức mạnh hay là một tên có sức mạnh trời phú như thằng em nuôi của tôi, Ivan. Tôi cao nhưng gầy và có dáng vẻ như một người bình thường, chỉ có sức mạnh là nhỉnh hơn một chút. Tôi còn không chắc kể cả tên Vatborn được huấn luyện kĩ càng nhất có thể tim đường thoát khỏi đây; chả có cơ hội nào dành cho tôi cả.

Nhưng rồi khuôn mặt của Một lại ùa về tâm trí tôi - cái kiểu trợn mắt tình cảm, cái ánh nhìn mà cô ấy sẽ nhìn tôi như thể Thật đấy à? Đó là tất cả những gì cậu có à? Và rồi tôi nghĩ tới cái gì đó. Đó không phải là tất cả những gì tôi có. Không còn như thế nữa. Tôi có thể không có sức khỏe, nhưng tôi có sức mạnh.

Tôi tập trung vào đống đá quanh tôi, biết rằng với Biệt năng của mình - Biệt năng mà Một đã cho tôi - tôi có thể phá tung chỗ mảnh vụn này. Tôi nhắm chặt mắt và tập trung vào nó, hình dung đám gạch vụn rung lên và vỡ ra, di chuyển dần ra xa khỏi tôi cho tới khi tôi tự do.

Chả có gì xảy ra. Nó còn chẳng nhúc nhích. Di chuyển đi, chết tiệt thật, tôi nghĩ, và rồi tôi nhận ra mình đã nói những từ đó to mà không hề định làm vậy. Dù sao thì, đống đất đá cũng chẳng thay đổi gì.

Bất chợt tôi thấy mình tức giận. Đầu tiên tôi tức giận với chính bản thân mình: vì đã ngu ngốc, vì quá yếu ớt, vì đã không thành thục món quà Một cho tôi. Vì đã tự khiến mình bị kẹt như thế này.

Nhưng đó không phải là lỗi của tôi. Tôi chỉ đang cố gắng làm điều đúng đắn. Tôi không nên tức giận với chính mình - đó là người dân tộc tôi, những người Mogadorian đã khiến tôi ở đây. Người Mogadorian, những kẻ tôn thờ bạo lực và tin rằng chiến tranh là lẽ sống.

Nhanh chóng, tôi có thể cảm thấy cơn giận của mình bừng bừng trong người. Không có gì trong cuộc đời tôi là công bằng cả. Tôi chả bao giờ có cơ hội cả. Tôi nghĩ về Ivan, kẻ từng là bạn thân nhất của tôi. Chúng tôi lớn lên cùng nhau, và rồi nó phản bội tôi. Nó cố giết tôi - hơn một lần.

Tôi nghĩ về cha mình, kẻ không nghĩ nhiều về việc để đám tiến sĩ Mogadorian thí nghiệm trên tôi với đám máy móc hoàn toàn chưa được thử nghiệm và đã gần như nướng cháy não tôi. Nó chả là gì với lão khi mạo hiểm hi sinh tôi vì lí tưởng.

Và lí tưởng đó là gì? Lí tưởng về tạo thêm nhiều sự hủy diệt, về giết thêm nhiều người và có thêm nhiều sức mạnh cho lão. Nhưng sức mạnh cho cái gì? Khi chúng tôi chinh phục được Lorien, chúng tôi đã khiến nó trở nên không còn sự sống, một cái xác hành tinh bị hủy diệt. Chả còn gì trên Lorien để cai trị cả. Đó có phải là điều chúng tôi sắp làm với Trái đất.

Với những người như cha tôi, đó không phải mục đích. Mục đích là chiến tranh. Mục đích là chiến thắng. Với lão, tôi chỉ là một thứ vũ khí tiềm tàng để sử dụng và vứt bỏ. Đó là tất cả giá trị mà lão dành cho những người xung quanh.

Tôi càng nghĩ về nó, tôi càng thấy mình tức giận hơn. Tôi ghét lão. Tôi ghét Ivan. Tôi ghét Setrákus Ra và Quyển sách Vĩ đại vì đã dạy họ đây là cách sống đúng đắn. Tôi ghét tất cả chúng.

Các ngón tay và ngón chân tôi bắt đầu thấy ngứa ngáy. Tôi cảm thấy đống đá quanh tôi bắt đầu rung lên. Tôi đang làm được. Biệt năng của tôi đang hoạt động. Bạn có thể để sự tức giận phá hủy bạn, hoặc là bạn có thể dùng nó vào việc nào đó. Tôi lại nhắm mắt, nắm chặt tay và hét lên to nhất có thể, để toàn bộ sự giận dữ của tôi thoát ra một lượt. Và với một tiếng động mạnh, đám bụi và đất đá bắt đầu vỡ vụn. Cơ thể tôi rung lên, và mặt đất cũng rung lên theo. Một cách nhanh chóng, tất cả chúng rời ra chỗ khác và tôi lại được tự do. Cứ như thể một cái xẻng khổng lồ đã xúc tôi ra vậy.

Nhưng có ai đó không được may mắn đến vậy. Chưa tới ba mét cách tôi, một tên lính Mogadorian bị kẹt giữa một thứ trông như là một phần của một khung cửa thép.

Gã ta rên rỉ và cử động lại khi khối nặng bên trên đã được rời đi.

Gã vẫn còn sống như tôi vậy. Thật kì diệu.

Nguồn: Tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.