TÔI KÉO MÌNH ĐỨNG DẬY, LOẠNG CHOẠNG một chút. Cả người tôi đau nhức như thể tôi vừa bị vặn xoắn bởi một cái mỏ cặp khổng lồ, nhưng tôi không nghĩ có chỗ nào bị gãy. Tôi phủ đầy bụi và đất và mồ hôi và, đúng rồi, chút máu nữa, nhưng không quá nhiều. Bằng cách nào đó, tôi đã tránh được những tổn thương nghiêm trọng. Tôi không biết bằng cách nào, và tôi không thực sự quan tâm.
Gã Mogadorian kia thì không may mắn đến thế. Khi tôi đứng đó, gã phát ra một tiếng kêu nhỏ, nhưng gã không hề ngẩng lên nhìn tôi hay cử động gì cả. Gã tơi tả đến nỗi hắn hầu như còn chẳng biết mình không còn bị chôn vùi nữa. Tôi còn chả nghĩ là gã nhận ra là tôi đứng đây.
Gã hẳn đã bị đánh khá mạnh, bởi vì gã trông không giống cái kiểu có thể dễ dàng bị hạ gục. Gã to như Ivan và rắn chắc như một tên hậu vệ thòng, với một cái cổ to và cơ bắp cuồn cuộn, nhưng tôi có thể thấy từ đây là gã không phải là một tên Vatborn - đặc điểm khuôn mặt gã quá nhẵn và cân bằng để có thể là một tên chiến binh biến đổi gien chiếm phần lớn đội quân Mogadorian.
Đây là một tên Trueborn như tôi. Như cha tôi. Từ hình xăm trên đầu gã tôi có thể nói gã là một sĩ quan, không phải là lính quèn. Dễ hiểu thôi. Đám Vatborn được sinh ra làm tốt thí, trong khi Trueborn là những kẻ ra lệnh. Có lẽ đó là lý do tại sao tôi không nhớ là đã thấy gã khi tôi cầm chân đám lính lại. Không như Ivan, kẻ đã lao tới tôi và kết quả là khiến mình bị giết, gã này hẳn đã dẫn một nhóm tấn công khác từ phía sau.
Tôi thực ra chợt cảm thấy một sự khinh thường trước ý nghĩ đó. Một chỉ huy tốt là người phải làm gương dẫn đầu chứ không phải trốn sau lính của mình. Mà nó cũng chẳng giúp ích gì được cho gã. Dù sao thì, giờ nó chẳng có ý nghĩa gì cả. Tôi cần phải tính xem nên làm gì với gã.
Việc đầu tiên: tôi kiểm tra xem gã có vũ khí nào không. Gã rên rỉ một chút khi tôi vỗ lên người gã, và mắt gã thoáng chớp chớp nhưng không phản kháng gì cả. Mà tôi cũng chẳng tìm thấy gì hữu dụng trên người gã - nếu hắn từng có một khẩu súng thì nó đã mất lâu rồi, và gã thì cũng chẳng có vẻ là có một con dao trên người. Tôi còn chẳng tìm thấy gì dù chỉ là một viên kẹo bạc hà trong túi gã. Thứ mà, xét theo mùi hôi phát ra theo không khí từ mồm gã theo từng đợt, có thể còn có ích cho gã ngay bây giờ hơn là một món vũ khí nào đó.
Điều duy nhất tôi không thể không nhận ra là vũng máu. Gã này hầu như là phủ đầy máu. Máu rỉ ra từ dưới lớp đất và bụi che phủ làn da nhợt nhạt của gã, làm ướt đẫm chỗ quần áo mà gã vẫn đang mặc trên người. Tôi không thấy vết thương nào nghiêm trọng cả, nhưng gã trông cũng tã lắm rồi.
Khi tôi đã thỏa mãn là gã không thể bật dậy và hạ gục tôi vào lúc tôi quay lưng lại vào gã, tôi nhìn quanh nơi tôi đang đứng và cố xem xét mọi thứ. Phần này của Căn cứ Dulce được xây dựng ngầm dưới đất để tránh những ánh mắt tò mò nhưng tôi đoán là màn thể hiện nhỏ của tôi lúc trước đã thay đổi tất cả điều đó. Tôi đang đứng trong một cái hố lớn đường kính ít nhất cả ba mươi mét, và trên đầu tôi là bầu trời xanh. Vấn đề duy nhất là, tôi đang cách mặt đất ít nhất là cả chục mét.
Đống đổ nát ở khắp mọi nơi - đá và xi măng và những cây cột gãy đổ, những cái máy tính vỡ nát và những thiết bị với dây điện hở tóe điện trông vô cùng nguy hiểm. Khi tôi ngửi thấy cái mùi khó chịu quen thuộc của khí gas, tôi nhận ra là tôi đang đứng giữa một thùng thuốc nổ lớn. Chỗ này có thể bùng cháy bất cứ lúc nào. Như là một phép màu khi vẫn chưa hề có thêm vụ nổ nào hết.
Tôi phải thoát khỏi đây thật nhanh. May mắn là, mặc dù tôi cách khá xa mặt đất, có khá nhiều đống đổ nát chất cao ở mọi hướng mà tôi đoán là sẽ không quá khó để trèo lên mặt đất.
Tôi tìm xem hướng đi nào là dễ dàng nhất và bắt đầu đi về hướng đó - và tôi chợt dừng lại. Tôi nhìn lại phía sau tôi, về phía gã đang nằm trên mặt đất - gã Mogadorian vẫn chẳng làm gì nhiều hơn là mấy tiếng rên rỉ.
Tôi có thể bỏ mặc hắn lại ở đây để chết một mình. Tôi còn phải lo cho chính bản thân mình, vả lại, thêm một tên Mogadorian nữa chết cũng là một điều tốt. Nhưng có gì đó ngăn tôi lại.
Đó không hẳn là vì tôi là một gã tử tế. Giờ đã quá muộn để bắt đầu tỏ vẻ có đạo đức rồi. Sau cùng thì, tôi đã giết nhiều Mog hơn là cần thiết kể từ khi tất cả những việc này bắt đầu.
Trong một thoáng tôi tự hỏi rằng cha tôi liệu có bao giờ đoán được là tôi dám làm thế không. Tôi tự hỏi là nó có thể cho lão tí tẹo tự hào nào về tôi nếu lão biết không.
Dĩ nhiên, sự tự hào của cha tôi là thứ cuối cùng mà tôi muốn bây giờ. Đó không phải là lí do tôi quyết định quay lại. Nó là bởi vì tôi biết một gã sĩ quan Mogadorian không vũ trang có thể làm nhiều việc có lợi hơn cho tôi nếu gã còn sống. Đơn cử là, nếu hắn đóng quân ở đây thì hắn sẽ biết đường lối quanh khu vực này và các thì trấn lân cận. Ở sâu giữa sa mạc thế này và còn không có cả la bàn để chỉ đường, những thứ đó khá quan trọng nếu tôi muốn còn sống mà rời khỏi đây.
Vậy nên tôi quay lại chỗ gã, xốc nách hắn và bắt đầu kéo lê hắn theo.
Gã này thực sự rất nặng, và tất cả những gì tôi có thể làm là kéo gã ta qua đống đất đá lởm chởm khi chúng tôi tìm cách leo lên trên. Mặt trời đã lên cao và chúng tôi hoàn toàn bị ánh nắng chiếu rọi. Tôi cảm nhận được những giọt mồ hôi tụ lại trên mí mắt tôi và chảy xuống dưới, chẳng bao lâu thì người tôi cũng ướt sũng mồ hôi. Tôi cố gắng dọn đường luôn trong lúc đi, đá sang hai bên những màn hình bụi bẩn và những ống thép bị đè nát hay bất cứ thứ gì đang cản trở lối đi.
Mà nói thật thì làm thế cũng chả có ích gì cho lắm. Chỉ trong vài phút, tay tôi mềm oặt đi như bún, chân tôi thì đau nhức còn cái lưng thì như muốn gãy ra. Chúng tôi còn chưa đi được nửa đường nữa. Thế này sẽ chẳng đi tới đâu được cả. Cuối cùng thì, khi tôi bỏ gã Mogadorian xuống đất để thở thì gã cũng cụng cựa.
"Này", tôi nói. "Nghe thấy tôi chứ?"
"Uhhhrm", gã đáp. Hừm, tôi đoán nó không hẳn là có ích lắm nhưng vẫn còn hơn là không có gì.
"Này, nghe này", tôi thử lại lần nữa. "Chúng ta cần phải ra khỏi đây. Cậu có thể đi được không?"
Gã liếc lên nhìn tôi, đôi lông mày rậm nhíu lại và tôi có thể đoán được là tại sao. Gã đang cố xem xem tôi là ai và tôi đang làm gì ở đây. Người tôi phủ đầy khói bụi nên có lẽ gã không thể thấy được tôi không có hình xăm nào trên đầu thể hiện cấp bậc trong hàng ngũ Mogadorian, và gã nhìn tôi đầy bối rối.
Tôi thì không có thời gian cho gã bối rối, hay thời gian cho hắn biết được chuyện gì đang xảy ra - cứ cho là hắn còn có thể biết được đi. Chúng tôi cần phải thoát ra khỏi đây ngay bây giờ. Tôi không biết có còn ai khác còn sống đâu đó trong căn cứ không hay viện binh đang kéo tới hay không. Vả lại, tôi vẫn phấp phỏng sợ chỗ này sẽ bùng cháy bất cứ lúc nào. Đó là nếu tôi không chết khát trước.
Tôi thử một cách tiếp cận khác. Tôi nói với gã bằng giọng Mogadorian bản địa, thứ ngôn ngữ phần lớn chỉ được dùng trong các nghi thức. Tôi trích dẫn Quyển sách Đạo đức. "Sức mạnh là thứ cao quý", tôi nói. Nó là thứ quan trọng nhất trong giáo lý xã hội Mogadorian. Mắt gã ta ngay lập tức trở nên tập trung.
"Đứng dậy đi, anh lính!", tôi giật giọng. Tôi chỉ hơi bất ngờ khi câu nói đó có hiệu quả và gã ta từ từ chuyển lên tư thế quỳ rồi đứng dậy. Một gã Mogadorian điển hình - chả có gì mà người dân của tôi làm theo nhiệt tình hơn là cái uy quyền rỗng tuếch đó. Gã ta hơi lắc lư một chút khi đứng lên. Tay trái của gã treo lủng lẳng đầy hài hước, và gã tái nhạt đi, mồ hôi lấm tấm trên trán và môi trên của gã, nhưng gã cũng đứng dậy được. Tạm thời là thế.
"Đi thôi nào", tôi nói với gã, chỉ về phía khoảng không bên trên. "Sải bước đi". Không nói một lời, gã nặng nề bước qua tôi.
Tôi theo sau hắn, nhận ra là tôi cũng chẳng khá khẩm hơn hắn là mấy. Khi chúng tôi trèo qua những đống đất đá ngổn ngang, tôi nghĩ tới Sam và chú Malcolm. Tôi hi vọng là họ đã thoát được khỏi đây. Cái điện thoại di động của tôi đã bị đè nát khi tôi đánh sập căn cứ này, vậy nên tôi không thể gọi chú Malcolm để hỏi xem tình hình hay sắp xếp một chỗ gặp nhau nào đó hay đơn giản là gọi cứu giúp. Tất cả những gì tôi có thể làm là hi vọng.
Có cảm giác như hàng giờ đã trôi qua khi chúng tôi cuối cùng cũng tới gần mép mặt đất bên trên, dù rằng mặt trời vẫn ở trên cao chứng tỏ nó không thể lâu như thế được. Tới giờ thì chưa một nỗi sợ hãi nào của tôi biến thành sự thật cả: chẳng có vụ nổ hay đám cháy hay dấu hiệu nào của đám Mogadorian quay lại tìm kiếm trong đống đổ nát này cả.
Cái hố này sâu hơn là tôi nghĩ lúc trước, và tôi nhìn lên ước lượng tôi còn cách mặt đất bao xa nữa. May mắn là vẫn có những đống đổ vỡ quanh mép hố mà chúng tôi có thể dùng để leo ra khỏi hố, nhưng mà cũng sẽ chẳng dễ dàng gì đâu.
Mà có thứ gì dễ dàng đâu nhỉ?
Tôi ướt sũng mồ hôi và thở hổn hển khi cuối cùng cũng gần ra khỏi được miệng hố, dùng những thanh dầm gãy đổ và những mảng xi măng vỡ hay bất cứ thứ gì chúng tôi có thể dùng làm điểm tựa. Anh bạn thân mới có của tôi thì nén đau, đôi mắt đen nhòe nước và đờ đẫn, nhưng vẫn làm được. Tôi thấy xấu hổ khi thấy dù đang ở trong tình trạng này gã ta vẫn khỏe như tôi.
Tôi đoán là gã bị đánh một cú vào đầu bởi vụ nổ. Tin tốt là nó khiến gã tử tế và ngoan ngoãn - khi tôi nói gã làm gì đó, gã làm thế. Tin xấu là gã chả có tí ý niệm nào là gã đang làm gì. Tôi cần gã còn sống, vậy nên tôi luôn để mắt tới gã đề phòng gã làm gì đó ngu ngốc.
"Tên anh là gì?" Tôi hỏi khi cuối cùng chúng tôi cũng có thể thở bình thường trở lại. Có lẽ là nên biết tôi đang làm việc với ai.
"Rexicus Saturnus", gã ta trả lời sau vài phút. Cái tên nghe hơi quen quen. Gã trông cũng chẳng lớn tuổi hơn tôi là mấy, và tôi tự hỏi tôi đã từng thấy gã khi tôi còn sống ở nhà với cha mẹ và em gái tôi chưa. Dù sao thì Ashwood cũng là cộng đồng Mogadorian lớn nhất trên Trái đất, vậy nên có khả năng lớn là gã cũng lớn lên ở đó. Ngay cả khi gã hơi lớn tuổi hơn tôi, tôi cũng có thể đã thấy gã vài bận hoặc nghe thấy tên gã. Tôi nhìn ngắm mặt hắn và nhận ra là tôi chẳng hề nhận ra gì đó quen thuộc cả. "Họ gọi tôi là Rex".
Tôi chỉ gật đầu. Giờ chả có gì để nói cả. Chúng tôi chỉ cần tiếp tục trèo lên thôi. Vậy nên chúng tôi trèo tiếp.
Và rồi, sau một quãng thời gian mà có trời biết là bao lâu, chúng tôi cũng trèo ra khỏi được miệng hố ra sa mạc rộng lớn. Tôi không nghĩ điều đó là khả thi, nhưng ánh mặt trời có vẻ như còn nóng hơn lúc trước.
Tôi chỉ dành vài giây để nghỉ và làm chậm nhịp thở của mình trước khi nhìn về phía chân trời, tìm kiếm gì đó - bất cứ thứ gì - không phải là cát hay sỏi đá, và sau một hồi, mắt tôi dừng lại ở một thứ trông như một ngôi nhà nhỏ. Tôi không biết chúng tôi sẽ tìm thấy gì ở đó - theo tôi nghĩ thì có thể vẫn còn đám Mogadorian bên trong - nhưng tôi quyết định là tôi cũng chẳng có nhiều lựa chọn, đặc biệt là nếu nó có thể giúp tôi tìm thấy chút nước hay chỗ tránh nóng.
"Được rồi, Rex", tôi nói và chỉ về phía ngôi nhà đằng xa. "Đi thôi nào. Lối đó".
Gã ta chỉ gật đầu và bắt đầu bước đi. Tôi đi theo gã, tự hỏi lần nữa là liệu tôi có đang làm điều đúng đắn. Sẽ thật dễ dàng để giết gã. Giờ thì gã yếu mềm, phản xạ chậm chạp, tâm trí thì vẫn chưa tỉnh táo. Sẽ chẳng tốn gì nhiều sức để tôi lẻn ra sau và loại bỏ gã một lần và mãi mãi. Giờ có thể là cơ hội duy nhất của tôi. Một khi gã hồi phục, gã có thể dễ dàng lấn át tôi. Lúc đó thì gã sẽ chẳng đắn đo gì trước khi giết tôi cả.
Nhưng gã là một sĩ quan Mogadorian. Tôi chẳng biết gã biết những gì hay giá trị của hắn với người dân của tôi. Tất cả những gì tôi biết là nếu gã biết bất kể thứ gì có thể giúp chú Malcolm và dân Loric thì hắn đáng được giữ lại mạng của mình ngay cả khi tôi phải mạo hiểm chính mạng mình. Đó là điều mà Một sẽ muốn.