Những Kẻ Bị Lãng Quên

Lượt đọc: 89 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3

❊ ❊ ❊

CÓ CẢM GIÁC NHƯ CHÂN TÔI ĐƯỢC LÀM BẰNG CHÌ VẬY; phải là một sự nỗ lực vô cùng lớn để đặt chân này lên trước chân kia. Đầu tôi đau nhức, lưỡi sưng lên và mũi thì khô đến mức thở thôi cũng thấy đau, và cổ họng tôi thì bám đầy cát khiến mỗi lần nuốt nước bọt là một lần buồn nôn. Da tôi khô khốc, và tôi thì đau nhức khắp người - khi tôi liếc xuống nhìn cánh tay mình thì thấy nó đỏ lựng, ánh mặt trời thiêu đốt đang khiến tôi cháy nắng. Mỗi một cử động đều khiến mọi khớp xương và vết thương hở của tôi đau đớn. Tôi còn chẳng nhìn rõ nữa - sa mạc trải dài trước mắt tôi, và tòa nhà trước mặt tôi có vẻ như chẳng nhích lại gần được chút nào. Thực tế thì, một phần trong tôi bắt đầu tự hỏi là nó có thật không nữa. Khi tôi nhìn chằm chằm vào nó quá lâu, nó bắt đầu trở nên mờ ảo, như thể chỉ là một phép màu cứ cách xa hàng ngàn bước chân.

Tôi không chắc nữa. Tôi không chắc về bất kì thứ gì nữa. Tôi chưa bao giờ cảm thấy đơn độc hơn như thế này trong cả cuộc đời mình. Ngày trước, ngay cả khi mọi thứ trở nên tồi tệ nhất, tôi luôn có Một thúc giục tôi tiến bước, nhắc nhở tôi về thứ đúng đắn. Rồi Một biến mất, nhưng ít nhất tôi còn chú Malcolm. Giờ chú ấy cũng đi rồi, tôi chỉ còn lại mỗi một mình. Tôi chỉ ước là bản thân mình là ai đó tôi có thể đặt nhiều niềm tin hơn.

Dĩ nhiên, tôi đâu có thực sự một mình. Rex cũng ở đây. Nhưng Rex không phải là bạn của tôi. Nếu anh ta biết ai - hay thứ gì - mà tôi từng là, anh ta có lẽ sẽ giết tôi tại chỗ. Giết chết tên phản bội Mogadorian đã phản lại cha mình và phá hủy Căn cứ Dulce sẽ khiến anh ta thăng tiến ít nhất một cấp bậc.

Dù sao hiện tại thì, Rex cũng vô dụng. Bước đi của anh ta ngày càng trở nên thất thường, đầu anh ta cúi xuống như thể anh ta có thể cứ thế mà đi xuyên qua cả sa mạc New Mexico và anh ta cứ liên tục lẩm bẩm một mình. Tôi không biết anh ta nói gì, nhưng tôi có cảm giác anh ta đang nói với ai đó khác. Ai đó rõ ràng là không có ở đây ngay lúc này.

Vậy nên chỉ có tôi, sa mạc và một anh lính Mog bị ảo giác.

Và rồi toàn nhà mà chúng tôi hướng đến bắt đầu biến chuyển từ một cái bóng lờ mờ ở phía xa nơi đường chân trời thành một hình thù thật sự mà tôi có thể nhận ra. Nó ngày càng lớn hơn, gần hơn. Chúng tôi đã sắp đến đó rồi. Và tôi nhớ lại nó chính xác là cái gì - với mọi thứ đã xảy ra tôi gần như đã quên hẳn về nó.

Cách căn cứ chính nhiều dặm, dọc theo vành đai bảo vệ, từng có một tháp canh. Từng. Khi chú Malcolm và tôi mới đến đây, đó là thứ đầu tiên mà chúng tôi thấy, cùng với một máy phát ngay sau nó đang cũng cấp điện cho hàng rào điện. Tôi đã quyết định đánh sập nó, khiến nó đổ xuống máy phát để có thể lẻn vào và giải cứu Sam.

Tôi đã nghĩ tôi đã phá hủy hoàn toàn tháp canh, nhưng giờ khi chúng tôi tiến lại gần nó, tôi bắt đầu thấy chòi canh trên đỉnh vẫn còn nguyên vẹn, một căn phòng bằng thép và xi măng giờ lật nghiêng cách cái máy phát hỏng độ trăm bước. Nó không nhiều, chỉ lớn hơn chút xíu so với một phòng tắm, nhưng chúng tôi có thể trú ở đó một lúc. Chúng tôi đã gần tới đó khi tôi nghe thấy âm thanh tuyệt vời nhất trên thế giới. Tôi cố gắng không chạy - ở thời điểm này nếu tôi ngã xuống thì tôi không nghĩ là mình có thể đứng dậy lại được - nhưng tôi vẫn đi nhanh về phía tiếng động đó. Và kia rồi, chòi lên từ bên trong phần móng rạn vỡ là một đường ống vỡ nham nhở.

Trào lên từ bên trong đó là nước.

Tôi quỳ xuống ngay cạnh toàn tháp đổ nơi nước tràn ra đã tạo thành một vũng nhỏ quanh ống. Tôi sẽ nhảy thẳng vào đó nếu tôi có thể làm vậy; tôi sẽ để làn nước thấm đẫm từng lỗ chân lông của mình.

Nhưng bởi vì tôi không thể làm thế, tôi khum tay lại lấy nhiều nước nhất có thể và vỗ lên mặt. Rồi tôi lấy một khum khác đưa lên mồm uống. Chỗ nước này âm ấm và có vị kim loại nhưng nó là thứ đem lại sự sống.

Tôi ngay lập tức cảm thấy khỏe hơn. Tôi được nạp lại năng lượng khắp cơ thể, từ ngực xuống từng ngón chân và ngón tay. Tôi uống một ngụm lớn khác. Tôi lại có thể nghĩ thông suốt rồi.

Sau đó tôi nhớ tới Rex. Anh ta đang quỳ bên cạnh tôi, nhìn vào vũng nước với đôi mắt đỏ ngầu nhưng không uống. Nó như thể anh ta còn không nhớ phải uống như thế nào. Tôi cho tay xuống và vỗ ít nước lên mặt anh ta. Mắt anh ta mở to. Anh ta liếm môi, sau đó ngả người về vũng nước, vốc nước lên uống liên tục điên cuồng.

Tôi ngồi xuống, xem xét tình hình hiện tại. Chúng tôi đã có nước, có chỗ trú. Có lẽ sẽ có cả chút lương khô trong đó nếu chúng tôi may mắn. Chúng tôi có thể sẽ sống sót được.

Hay là không nhỉ? Khi tôi đang bắt đầu cảm thấy mọi thứ rồi sẽ ổn thôi, tôi nghe thấy một tiếng động nhỏ đầy đe dọa. Một tiếng gầm gừ.

Tôi quay đầu lại nhìn, giật mình bở âm thanh đó và đối mặt với một con thú to lớn. Đó là một con sói - con lớn nhất tôi từng thấy. Đôi mắt vàng của nó nheo lại đầy đe dọa; đuôi nó giật giật và tai dựng đứng sẵn sàng chiến đấu. Nó nhe răng ra.

Nguồn: Tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.