TÊN TÔI LÀ MARINA – MỘT CÁI TÊN MANG Ý NGHĨA của biển khơi, nhưng đấy là mãi sau này, người ta mới gọi tôi như vậy. Kỳ thực thì ban đầu, tôi đã được biết đến với danh xưng Số Bảy, một trong chín Grade thuộc hành tinh Lorien, nơi mà số phận của nó – đã và đang – phụ thuộc vào chính bản thân chúng tôi, những kẻ vẫn chưa đi vào con đường diệt vong, những kẻ vẫn còn tồn tại.
Lúc đáp xuống đây, tôi được sáu tuổi. Khi con tàu vũ trụ chọn điểm đến cuối cùng là ở Địa Cầu, mặc dù hãy còn nhỏ, nhưng tôi vẫn ý thức được tình thế nguy nan của cả đoàn – chín Cêpan – chín Grade – ý thức được rằng cơ hội duy nhất của tất thảy chúng tôi là ở chốn này. Con tàu vũ trụ đã xâm nhập vào tầng khí quyển của Trái Đất giữa con giông tố bão bùng do chính chúng tôi tạo ra, và chúng tôi đã đặt bước chân đầu tiên lên hành tinh xanh. Tôi còn nhớ đám hơi nước đã làm rung chuyển con tàu, cũng như hai tay tôi đã sởn da gà ra sao. Suốt một năm trời, tôi đã không có cảm nhận về gió, và lúc ấy, ở ngoài trời mới lạnh làm sao. Có một người đã có mặt sẵn ở đấy chờ chúng tôi. Tôi không rõ ông ta là ai, chỉ ghi nhận được rằng ông ta đặt vào tay mỗi Cêpan hai bộ quần áo cùng một cái phong bì thật to. Cho tới tận giờ phút này, tôi vẫn chưa biết được trong phong bì ấy là thứ gì cả.
Cả đoàn đứng túm tụm lại với nhau, hiểu rằng có thể chúng tôi sẽ chẳng còn được nhìn thấy nhau nữa. Liền sau đó là những lời dặn dò, những cái ôm siết rất chặt, thế rồi mọi người tách nhau ra, với ý thức là cần phải làm như vậy; mỗi đội gồm hai người đi về chín hướng khác nhau. Tôi ngoái đầu nhìn theo tất cả những người khác đang mỗi lúc một xa dần, một cách chậm rãi, từng người một, cho tới chừng tất cả đều mất hút. Cuối cùng, chỉ còn lại cô Adelina và tôi, lê bước đơn độc trong cái thế giới mà chúng tôi chưa có ý niệm gì về nó. Giờ thì tôi mới hiểu khi đó, cô Adelina đã phải sợ hãi như thế nào.
Tôi còn nhớ cô cháu chúng tôi đã đáp một chuyến tàu thủy đến một nơi xa lạ. Tôi nhớ sau đó là hai, ba chuyến xe lửa khác nữa. Cô Adelina và tôi dìu nhau, tựa vào nhau ở những con hẻm tối tăm, tránh xa bất cứ người nào đang lai vãng gần đó. Chúng tôi đã đi hết thị trấn này đến thị trấn khác, hết băng núi lại đến băng đồng, gõ lên các cánh cửa mà ngay sau đó đã nhanh chóng đóng sầm lại trước mặt hai cô cháu tôi. Đói lả, mệt mỏi và sợ hãi – tôi chẳng bao giờ quên được những lúc mình phải ngồi trên vỉa hè để xin vài xu lẻ; nhớ lúc khóc lóc thay vì ngủ say. Chắc chắn là cô Adelina đã phải buộc lòng cho đi vài viên đá quí Lorien để đổi lấy những bữa ăn ấm áp, ngon lành – là nhu cầu thiết yếu của hai cô cháu; mà cũng có thể là cô đã cho đi tất cả số đá quí ấy cũng nên. Thế rồi chúng tôi cũng tìm ra được nơi cư trú ngụ này tại Tây Ban Nha.
Một người phụ nữ lạnh lùng – mà sau này tôi được biết là Sơ Lucia – đã bước ra mở cánh cửa làm bằng gỗ sồi nặng trịch. Kẻ đối diện liếc nhanh diện mạo của cô Adelina, rồi đôi vai rũ xuống, tỏ rõ thái độ thất vọng.
- Bà có tin vào lời Chúa không? – Người phụ nữ ấy đã cất giọng hỏi bằng tiếng Tây Ban Nha, môi bà ta bĩu ra, ánh mắt se lại đầy toan tính.
- Lời của Thiên Chúa là lời thề của tôi – Cô Adelina trả lời, kèm theo một cái gật đầu vô cùng trang trọng.
Tôi không rõ người giám hộ của mình làm thế nào mà biết được câu trả lời này, có lẽ cô đã học lỏm được khi cả hai cô cháu cùng trú tạm trong hầm ngầm của một nhà thờ cách đó vài tuần, nhưng rõ ràng đấy là một câu trả lời chuẩn xác. Sơ Lucia mở rộng cánh cửa cho chúng tôi vào.
Từ đó, chúng tôi náu mình ở đây, mười một năm ròng trong tu viện, bên trong những căn phòng ẩm mốc cũ kĩ, những hành lang rét mướt và những sàn nhà lạnh lẽo không khác nào những phiến băng. Ngoài vài vị khách ít ỏi đến thăm nhà thờ, Internet là nguồn kết nối duy nhất của tôi với cái thế giới bên ngoài cái thị trấn bé nhỏ; và tôi không thôi tìm kiếm, tìm tòi những dấu hiệu cho biết những đồng đội còn lại đang ở ngoài đó, những dấu hiệu cho thấy họ cũng đang tìm kiếm chúng tôi, cũng có khi là họ đang chiến đấu. Rồi cũng có dấu hiệu chứng tỏ tôi không hề đơn độc một mình, bởi lẽ ở thời điểm đó, tôi không thể khẳng định rằng cô Adelina vẫn còn niềm tin, rằng cô vẫn còn ở bên tôi. Thái độ của cô đã chuyển lên một tầm mức nào đó vượt lên trên những dãy núi. Có lẽ đó chính là thái độ đóng sầm cánh cửa trước mặt một người phụ nữ đói khổ cùng đứa con của cô ta, mặc cho ngoài trời giá rét, vào một đêm nọ. Nhưng dù có là biểu hiện như thế nào, cô Adelina dường như đã đánh mất sự hối hả của một đời sống trốn chạy, niềm tin của cô về sự hồi sinh của Lorien dường như đã bị thay thế bởi niềm tin mà các nữ tu vẫn thường chia sẻ với nhau trong tu viện. Tôi còn nhớ sự thay đổi rõ rệt trong mắt của cô Adelina, nhớ những lời lẽ bất ngờ của cô về nỗi khó khăn cần có sự chỉ đạo và xây dựng nếu như chúng tôi sống sót được.
Niềm tin của tôi về Lorien vẫn còn vẹn nguyên. Ở Ấn Độ, một năm rưỡi trước, có bốn người đã tận mắt chứng kiến một cậu bé có thể dùng ý nghĩa di chuyển đồ vật. Ban đầu, sự kiện này chẳng mang lại ý nghĩa gì đáng kể, nhưng rồi sự biến mất đột ngột của cậu ta ngay sau đó đã khiến dư luận xì xào, người ta đã đổ xô đi tìm cậu bé. Tuy nhiên, theo tất cả những gì tôi biết được thì chẳng ai tìm thấy cậu trai đó cả.
Vài tháng trước cũng có tin một cô gái ở Argentina, trong một trận động đất, đã nâng một khối bê-tông nặng năm tấn lên để cứu sống một người đàn ông bị mắc kẹt ở bên dưới, rồi khi tin tức về hành động anh hùng ấy lan truyền, cô gái bỗng dưng biến mất. Và cũng y hệt như cậu bé ở Ấn Độ, không một ai tìm thấy cô gái ấy cả.
Và rồi sau đó, có hai cha con nhà kia đã thu hút toàn bộ sự chú ý của giới truyền thông Mỹ, ở bang Ohio, đối tượng đang bị cảnh sát tầm nã sau khi cả hai bị cáo buộc đã hủy hoại toàn bộ một ngôi trường, giết hại năm người. Họ chẳng để lại bất kì một dấu vết nào ngoại trừ một đống tro tàn bí ẩn.
“Có vẻ như ở đây đã xảy ra một trận chiến. Tôi không biết phải giải thích khác đi như thế nào” – Báo chí trích lời của một điều tra viên hàng đầu – “Nhưng chắc chắn một trăm phần trăm, chúng tôi sẽ đi đến cùng vụ này, chúng tôi sẽ tìm ra ông Henri Smith và John, con trai ông ta.”
Có lẽ John Smith, nếu như đó là tên thật của cậu ta, chỉ đơn thuần là một cậu nhóc có tính khí nóng nảy đã bị đẩy đi quá xa. Nhưng tôi không cho là như thế. Cứ mỗi khi hình ảnh của cậu ta xuất hiện trên màn hình máy vi tính của tôi là y như rằng tim tôi lại đập loạn nhịp. Tôi bị chìm ngập trong một nổi niềm tuyệt vọng không sao lí giải được. Không hiểu sao tôi lại cảm nhận rõ ràng đó chính là một trong những đồng đội của tôi. Và tôi biết, dù thế nào, tôi cũng phải tìm ra cho bằng được cậu ấy.