Những Kẻ Bị Lãng Quên

Lượt đọc: 89 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7

❊ ❊ ❊

"THÀNH PHỐ ĐẸP ĐẤY", REX NHẬN XÉT, GIỌNG ĐẦY MỈA MAI khi chúng tôi nhìn thấy thị trấn trước mặt. "Hoàn toàn xứng với công sức bỏ ra".

Đã là một ngày dài với chúng tôi. Sau khi cố gắng và thất bại trong việc tìm kiếm một phương tiện còn hoạt động được trong căn cứ, chúng tôi không còn cách nào khác ngoài việc xin xỏ Dust chịu chở chúng tôi đi. Trên lưng của nó. Trong hình dạng một con lừa.

Nó đã kêu rống lên sau đó giậm chân thình thịch khi hết Rex rồi tôi leo lên lưng nó, nhưng nó vẫn đi và sau nhiều giờ lê lết chúng tôi cũng tới được đây. Xét về độ văn minh thì thị trấn mà cuối cùng chúng tôi cũng gặp này là một bước tiến so với đống hoang tàn tại Căn cứ Dulce, nhưng chỉ hơi hơi thôi. Nó trông bụi bặm và hoang tàn, và phân nửa cửa hàng tại Phố Chính đều bị che ván kín mít. Nửa còn lại chỉ là những nơi kì dị, bán phế liệu và thuốc trông như thể chưa thay đổi đồ trưng bày trên cửa sổ tới ba mươi năm rồi.

Dù vậy, nó vẫn có đường nhựa, xe ô tô và đèn giao thông vẫn còn hoạt động.

Đó là chưa kể tới đồ ăn nóng. Khi chúng tôi tới trung tâm thị trấn tôi không thể không dừng lại bên ngoài quán Cafe của Celia và nhìn chằm chằm qua cửa sổ vào những người ngồi bên trong, trông rất vui vẻ và đang ăn những chiếc hamburger và bánh kếp cùng trứng và thịt xông khói. Tôi có thể cảm nhận được là mình đang sắp chảy dãi. Sau khi sống nhờ bất kì thứ đồ hộp nào mà chúng tôi nhặt nhạnh được từ tủ đồ của chòi canh và những gì còn lại của căn cứ, ý nghĩ về một bữa ăn thật sự, tử tế là đủ để làm tôi chảy dãi.

Rex chuẩn bị bước vào nhà hàng nhưng tôi nắm lấy vai anh ta kéo lại. "Để sau đi".

Anh ta làm mặt khó chịu nhưng vẫn bỏ tay ra khỏi tay nắm cửa. Anh ta cũng thừa biết như tôi là chúng tôi không có chút tiền nào trả cho bữa ăn cả. Đồ ăn có thể để sau. Thứ chúng tôi cần đầu tiên là tiền mặt. Tôi vẫn đứng trên vỉa hè, tự hỏi liệu cướp ngân hàng có khả thi không thì một cặp đôi to béo trung tuổi đi ra và lướt qua tôi. Họ tiếp tục đi dọc theo con phố, và tôi nhìn thấy một thằng nhóc con với cái túi đeo lưng tả tơi màu xám va vào ông chồng - và tiện tay lấy luôn ví của ông ta.

Nó xảy ra quá nhanh khiến tôi gần như không thể tin được việc mình vừa thấy. Trong một thoáng tôi đã định chạy theo tên móc túi và lấy lại cái ví cho cặp đôi kia.

Nhưng Rex lại có một ý tưởng khác.

"Chúng ta cần tiền, phải không nào?" anh ta hỏi, mắt dõi theo tên móc túi giờ đang lởn vởn dọc con phố, trông vô cùng hững hờ. "Bám theo nó nhưng đừng lại quá gần. Chúng ta không muốn nó thấy chúng ta đâu".

Tôi không biết anh ta đang nghĩ gì nhưng tôi vẫn gật đầu và chúng tôi bám theo tên móc túi. Dù anh ta nghĩ gì thì tôi cũng hi vọng nó có hiệu quả.

Tên móc túi làm việc khá miệt mài, tôi công nhận việc đó. Từ những gì tôi thấy nó đã lấy thêm được ba cái ví và hai túi xách trong vòng một tiếng sau, nhét tất cả vào cái túi sau lưng mà không ngừng lại một giây nào. Bằng cách nào đó nó không hề đi ngược lại hay đi qua cùng một con phố hai lần.

Có lúc tôi thấy một chiếc xe cảnh sát nhưng tên trộm cũng thấy vậy nên nó tạm ngừng hành động cho tới khi khuất dạng chiếc xe. Gã này rõ ràng là một tên chuyên nghiệp.

Sau khi chiếc xe cảnh sát đi mất và nó mới lấy được cái túi xách thứ hai, Rex thúc tôi một cái. "Sẵn sàng đi". Anh ta băng qua đường, tăng tốc độ để lên trước một khu nhà phía trước con mồi của chúng tôi trước khi đi ngược lại về phía tôi.

Có một con hẻm ở phía trước, và Rex căn thời gian vô cùng chuẩn xác - anh ta đi qua tên móc túi ngay khi cả hai đang ở trước con hẻm, và với một cái đẩy nhanh anh ta đẩy thằng nhỏ loạng choạng vào con hẻm và tạm thời ra khỏi tầm nhìn của mọi người. Hoặc đó ít nhất là những gì chúng tôi có thể làm. Tôi nhanh chóng đi theo.

Tên trộm không tốn thời gian giải thích hay hỏi chúng tôi muốn gì hay đại loại thế. Thay vào đó nó nhắm tới phía bên kia con hẻm và phóng đi khi tôi vừa vào trong con hẻm cụt khá hẹp với tường gạch hai bên và một cái thùng rác trơ trọi phía cuối đường. Tôi đã nhìn ra kế hoạch của thằng nhỏ - nó sẽ chạy tới cuối con hẻm, nhảy lên thùng rác để với tới rìa tường bên trên sau đó đu người sang phía bên kia, bỏ lại chúng tôi ở phía sau. Kha bực bội khi biết thế, tôi tăng tốc và Rex cũng vậy, nhưng rõ ràng là chúng tôi sẽ không thể đuổi kịp nó trước khi nó tới được chỗ cái thùng rác.

Tôi dừng lại - chúng tôi không có nhiều thời gian và tôi chỉ nghĩ được một cách khác có thể chặn đứng được tên móc túi. Tôi cố gắng trở nên tức giận, giơ tay lên và nhằm vào mặt đất phía dưới thùng rác.

"Nhanh nào!" tôi lẩm bẩm, nghiến chặt răng. Và đúng lúc tên trộm vừa nhảy lên, tôi cảm thấy một cơn rung chấn nhỏ ở mặt đất. Cái thùng rác chạy về phía chúng tôi. Nó đâm trúng thằng nhỏ và hất nó vào bức tường gần đó. Cú va chạm mạnh tới nỗi tôi có thể nghe thấy nó thở hắt ra trước khi rơi huỵch xuống mặt đất bên dưới.

"Cái gì thế?" Rex nói khi chúng tôi chạy tới.

"Có vẻ như nó định nhảy sang bên kia", tôi nói khi quỳ xuống cạnh thằng nhóc. Nó vẫn còn thở, thế là tốt - có một sự khác nhau lớn giữa việc giết mấy tên Mog đang tấn công bạn và giết một tên ngốc đi ăn trộm của người khác để sống. Cú va chạm chỉ làm nó ngất đi thôi. Tôi liếc nhìn sang cái thùng rác. "Đoán là nó không nhận ra là cái thùng rác này có bánh xe". Tôi lục nhanh cái túi của nó và tìm thấy toàn bộ những thứ nó đã lấy trộm được và đưa cho Rex từng thứ một. "Lấy tiền và để lại những thứ còn lại". Một phút sau chúng tôi thả cái túi lại vào lòng thằng nhóc và đi ra. Chúng tôi có được 1300$. Cũng không quá tệ.

"Cái gì trước làm trước", tôi nói với Rex khi chúng tôi ra khỏi con hẻm. "Đồ tiếp tế, một bữa ăn tử tế và rồi chúng ta sẽ tìm hiểu xem làm thế nào để đến được Đảo Plum từ đây".

Rex gật đầu. "Đồ tiếp tế, đồ ăn, phương tiện di chuyển, được rồi".

Khá là lạ khi bất ngờ thấy chúng tôi hợp tác với nhau dễ dàng đến vậy - tôi đã gần như quên mất là chúng tôi lẽ ra phải là kẻ thù của nhau. Và trong khi tôi mừng là Rex vẫn chưa tấn công tôi hay cố gắng liên lạc với bộ chỉ huy Mog, tôi vẫn tự nhắc nhở mình là đừng có cảm thấy quá thoải mái. Thật tuyệt khi cuối cùng cũng có ai đó trò chuyện cùng nhưng tôi không thể để mình nghĩ anh ta là bạn được.

Dù vậy, cũng chẳng hại gì khi ăn cùng nhau, phải không nào?

Chúng tôi quay lại trung tâm thị trấn, nhưng trong khi đi thì tôi thoáng bị phân tâm bởi một thứ như là cái bóng chạy vụt qua chúng tôi. Tôi hơi giật mình và Rex nhìn tôi khó hiểu.

Tôi có thể chỉ là quá mệt và đói thôi. Khi tôi nhìn lại mọt lượt vỉa hè, tôi không thấy có ai khác cả.

Dù vậy trên đường tới nhà hàng, tôi vẫn không thể hoàn toàn rũ bỏ cảm giác sợ hãi là chúng tôi đã bị bám theo. Và ý tôi không phải là nói tới Dust, giờ vẫn lượn vòng trên đầu chúng tôi trong hình dạng một con chim ưng.

Ở bàn ăn tối, ngay cả với hương vị từ món khoai tây chiên kiểu Pháp và sữa lắc cũng không thể làm tôi rũ bỏ cảm giác bị theo dõi. Và việc đó chỉ có duy nhất một ý nghĩa. Đám Mogadorian.

Nguồn: Tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.