Những Kẻ Bị Lãng Quên

Lượt đọc: 102 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 11

❊ ❊ ❊

TÔI KHÔNG BIẾT BAO LÂU ĐÃ TRÔI QUA. VÀI GIỜ? Vài ngày? Nhưng chẳng có ai tới kể từ khi đám lính ném tôi vào đây. Tôi đoán là chúng đang làm theo lệnh là bỏ mặc tôi một mình cho tới khi cha tôi tới đón. Tôi tự nguyền rủa chính mình vì tin là Rex đã ở cùng phe tôi, vì đã để anh ta qua mặt tôi. Tôi đã nghi là mình có thể tin tưởng anh ta cơ đấy.

Rồi tôi nghe thấy tiếng khóa buồng giam kêu lên. Trời khá tối để có thể thấy là ai đứng đó, nhưng tôi dễ dàng nhận ra giọng của Rex. "Xin lỗi vì đã để chờ lâu", anh ta nói.

Sau đó có gì đó đập vào mặt và ngực tôi - thứ gì đó nhẹ, co giãn và hơi gây ngứa ngáy. "Mặc chúng đi!".

Đó là quần và một chiếc áo khoác, toàn là đồ quân đội cơ bản, và tôi nhanh chóng làm như được bảo. "Anh đã ở đâu thế?" Tôi hỏi trong lúc mặc đồ.

"Tôi phải chắc là họ không nghi ngờ gì cả", Rex đáp, giữ cửa buồng giam mở và ra hiệu tôi đi theo. "Và tôi phải tìm xem họ giữ những con Chimæra ở đâu. Cầm này". Anh ta đưa tôi một cái mũ quân nhân và tôi cũng đội nó lên. Nghĩ chu đáo đấy - tôi rõ ràng là một Mog nhưng mái tóc dài của tôi không phải là của một tên lính. Vả lại cái mũ có thể giúp che mặt tôi lại trong trường hợp có ai đó có thể nhận ra tôi.

"Vậy sao rồi? Chúng ở đâu?" Tôi hỏi khi anh ta dẫn tôi ra khỏi tòa nhà. Tôi khá ngạc nhiên là chẳng có tên lính nào cả cho tới khi nhìn thấy một đống tro nhỏ ở một góc và một đống khác phía sau một cái bàn gần lối vào.

Tôi hơi ngạc nhiên là Rex sẵn sàng giết chúng để đưa tôi ra khỏi đây. Ngạc nhiên, và cũng thấy khá cảm kích.

"Họ giữ chúng trong Trung tâm Dịch bệnh", anh ta đáp, mở hé cửa ra và ngó ra ngoài trước khi gật đầu và ra hiệu cho tôi qua. "Nhưng không phải trong dãy nhà phụ - chỗ đó phần lớn là đám lính thủy quân lục chiến và các nhà khoa học. Có một tòa nhà thứ hai ở bên cạnh cách xa khu nhà chính, chỉ bao gồm các nhân viên là người của chúng ta. Chúng được để ở đó".

Cái đó khá có lí. Mặc dù Bộ Tư lệnh Tối cao rõ ràng đã có giao kèo nào đó với chính phủ Mĩ, họ vẫn sẽ không muốn bất cứ con người nào ở gần những thứ có thể dùng để chống lại chúng tôi. Và đám Chimæra rõ ràng là đạt đủ điều kiện. "Làm sao chúng ta đến được đó?"

Anh ta cười nhăn trong lúc chúng tôi bước ra hông khu giam giữ và dừng lại trước một chiếc xe jeep quân đội đang nổ máy đợi sẵn ở đó. Rex không bật đèn cho tới khi chúng tôi ra khỏi tầm nhìn của tòa nhà và tầm nhìn của chúng tôi ra bến cảng bị che khuất bởi hàng cây.

Chỉ mất vài phút để vòng tới khu Trung tâm Dịch bệnh - lợi thế khi đi trên một hòn đảo chỉ rộng vài dặm về mọi hướng. Khu nhà chính trông to lớn và nhìn như thể là sự kết hợp giữa phòng nghiên cứu và trường học, nhưng nhanh chóng một tòa nhà nhỏ hơn, trông như nhà kho ở phía xa khu nhà chính. Chúng tôi hướng tới đó. Có những tên lính Mog đứng ngoài cảnh giới nhưng chúng lại đưa tay lên chào Rex và tránh đường cho chúng tôi vào. Thú vị thật.

"Đây là căn cứ chính của chúng ta trên đảo", anh ta giải thích sau khi chúng tôi xuống xe và đi dọc con đường xi măng rộng và lồi lõm này. "Nơi họ giữ đám Chimæra sẽ cần có giấy thông hành, nhưng ở ngoài này thì không cần". Thứ rõ ràng là đúng thế rồi còn gì nữa, nhưng tôi không thể không tự hỏi làm thế nào mà chúng tôi ra lại bên ngoài được mà không khiến đám lính bật báo động. Đặc biệt là khi có cả đám Chimæra xung quanh.

"Chúng ta cũng may mắn đấy", Rex nói. Chúng tôi hướng tới chỗ cầu thang. "Chúng vốn được giữ ở tầng hầm, nhưng hai ngày trước tôi nghe được là chúng đều phát điên lên. Chúng phá tan cả chỗ đó. Vậy nên họ chuyển chúng lên đây cho tới khi xây lại được những buồng giam tốt hơn".

Hai ngày trước? Tôi cá đó cũng là lúc Dust bắt đầu phát hoảng lên trên thuyền. Nó hẳn phải có liên kết gì đó với nhau.

Mà nói tới đó thì ... "Anh đã gặp lại Dust chưa? Anh biết nó ở đâu không?"

"Nó ở ngoài kia", Rex trả lời mà không nhìn lại. "Nó tìm tôi khi tôi lấy chiếc jeep kia. Nó biết nó đang làm gì. Nó sẽ tìm cậu khi thời khắc đến".

Tôi chầm chậm gật đầu. Tôi ước là Dust đang ở cạnh tôi ngay lúc này, nhưng tôi biết Rex nói đúng. Dust vẫn chưa từng làm tôi thất vọng.

Chúng tôi dừng lại ở tầng bốn. Trần nhà ở đây cao ít nhất bốn mét, và những khung cửa sổ to đùng thay thế cho phần lớn các bức tường dù chúng bị che phủ với các lưới kim loại. Mặc dù với những sàn bê tông và tường đá bên ngoài và tường bên trong bằng kim loại, chỗ này vẫn có cảm giác khá nhẹ nhàng và thoáng mát.

Và những cánh cửa nữa chứ. Rất rất là nhiều cửa.

"Chúng ở đâu đó trên này", Rex trấn an tôi, mở cánh cửa đầu tiên gần nhất và ngó vào trong. Anh ta lắc đầu và nhẹ nhàng đóng nó lại. Tôi mở một cánh cửa khác, nhưng nó lại dẫn tới một phòng làm việc nhỏ. May là nó trống không. "Không có gì". Cái tiếp theo là phòng chứa đồ, cũng chẳng có ích gì cả. Cái sau đó thì dẫn vào một phòng lớn trông như một phòng mổ - có những dụng cụ được xếp ngay ngắn trong những chiếc khay đặt quanh một bàn mổ lớn. Nó cũng trống không, việc mà tôi coi là một điều tốt. Tôi thực sự là không muốn bước vào một phòng phẫu thuật, đặc biệt là khi nó được vận hành bởi người dân tộc tôi. Họ thích cắt tách hơn là ghép mọi thứ lại với nhau.

"Ở đây!" Rex gọi, và tôi thấy anh ta ở cách tôi một cánh cửa nhưng ở phía bên kia hành lang. Tôi tới chỗ đó nhanh chóng và cùng ngó vào trong. Nó trông như một cái trại chó lớn với những lồng bằng thép dựng cạnh nhau ở phía xa. Đây là chỗ đó sao?

"Đóng cửa lại", tôi thì thầm, bước vào trong để xem xét các cái lồng và những con thú ở trong. Cái lồng đầu tiên trống trơn ngoại trừ một thứ nhơm nhớp nào đó trên mặt sàn. Nhưng khi tôi bước lại gần hơn một chút, thứ đó bất chợt nhào lên, tụ thành hình một con gấu trúc hay chồn gì đó, gầy và cứng đờ với bộ lông sẫm màu dính bện vào nhau, một cái mặt nhọn và đôi mắt nhỏ và sáng.

Và rồi nó hét lên.

Tôi chưa bào giờ nghe thấy thứ gì như thế. Và tôi hi vọng là mình sẽ không phải nghe lại nó. Nó cao và chát chúa và khiến cả cơ thể tôi cảm thấy như là một tấm thủy tinh sắp vỡ vụn. Tôi lảo đảo bước lùi lại một bước, mất thăng bằng, rồi bước lùi một bước nữa, cho tới khi tiếng hét ngừng lại. Đống chất nhờn đó trở lại lại trạng thái cũ, nằm bẹp dưới sàn trong lồng. Rex và tôi nhìn nhau. Cái quái gì thế nhỉ?

Dù nó là gì đi nữa, tôi chẳng thể làm được gì để giúp nó, nhất là khi nó cứ hét lên như bị chọc tiết và làm tôi hoàn toàn cứng đờ người lại mỗi khi lại gần nó như thế.

Cái lồng tiếp theo trống trơn, dù vậy xét theo cái đống giấy bẩn dưới sàn thì nó mới chỉ trống không gần đây thôi.

Cái lồng thứ ba chứa một chú chim. To cỡ một con vẹt, nó nó bộ lông xanh dương với tông màu từ màu tím gần chuyển sang đen cho tới màu xanh trắng nhợt như mùa đông. Con vẹt này lại không có cánh - chỗ lẽ ra là cánh chỉ còn lại hai mẩu cụt được băng bó. Nó kêu lên với tôi một tiếng kêu to và dài, và âm thanh đó khiến mắt tôi ngấn lệ. Tôi nhìn sang Rex nhưng anh ta trông cũng kinh hoàng như tôi. Hoặc là anh ta là một diễn viên giỏi hơn là tôi nghĩ hoặc anh ta cũng chẳng biết là chúng tôi sẽ tìm thấy gì ở đây.

"Đó là ... đám Chimæra à?" anh ta hỏi, giọng nhỏ và run rẩy.

"Tôi không biết. Có lẽ vậy". Tôi lắc đầu. "Tôi không nghĩ là hai đứa bọn chúng có thể đi được đâu xa - ngay cả khi chúng ta mở lồng cho chúng, làm sao chúng ta khiến chúng đi theo chúng ta được? Đặc biệt là không làm nguy hiểm tới những con khác mà chúng ta tìm thấy?" Tôi ghét khi phải bỏ lại bất kì con nào, nhưng tôi nghĩ chúng tôi sẽ phải bỏ hai con này lại đây. Tôi liếc nhìn vào những lồng khác nhanh chóng những chúng đều trống không. Tôi thấy một cánh cửa khác và nhanh chóng đi tới đó, mở nó ra và lao vào trong, suýt nữa thì va trúng hai tên Mog đang đứng trước một dãy lồng khác. Một tên thì lùn và trông cứng đờ và đang mặc một cái áo choàng thí nghiệm - chắn chắn là một nhà khoa học. Tên còn lại to và vạm vỡ, mặc quân phục. Cả hai nhìn ra khi tôi lao vào, và tay tên lính ngay lập tức sờ vào khẩu súng bên hông. Tuyệt thật.

"Cái gì - ai - ?" tên tiến sĩ mở mồm nói nhưng tôi chặn họng hắn bằng cách huých mạnh nhất có thể về phía hắn. Hắn bay ngược ra phía sau về phía tên lính vừa bước lùi lại một bước, tay tự động giơ lên để đón bạn hắn. Chúng đều tan ra tro chỉ một giây sau, và tôi liếc lại nhìn thấy Rex đứng ở cửa, súng trong tay.

Anh ta đã làm thế. Giống như anh ta đã giết mấy tên Mog canh chừng tôi.

"Tại sao ..." tôi mở mồm hỏi.

"Tôi đã hứa với cậu là tôi sẽ giúp cậu và tôi đang giúp cậu", anh ta nói. "Cứ dừng lại ở đó thôi". Sau đó anh ta nhìn ra sau tôi. "Trúng quả rồi", anh ta nói.

Tôi quay lại nhìn theo hướng ánh mắt của anh ta để xem anh ta đang nói về cái gì. Ít nhất bốn cái lồng ở đây bị chiếm dụng - không, năm chứ. Và tất cả bọn chúng ... thì, con đầu là một chú chó nhỏ, con thứ hai là một con lợn nhỏ, con thứ ba là một chú mèo, con thứ tư là một con gấu trúc, và con thứ năm là một con chim màu sắc sặc sỡ. Tôi chớp mắt một cái, và giờ chúng là một con cú, một con dê, một con chuột, một con hải ly và một con khỉ. Rồi chúng lại biến hình lần nữa, lần nữa, rất nhiều lần như Dust đêm nọ, chỉ là lần này chúng liên tục hơn, xoay vòng từ hình dạng này sang hình dạng khác khiến chỉ nhìn thôi cũng thấy chóng mặt.

"Thế là bình thường à?" Rex hỏi. Giọng anh ta đầy vẻ ngạc nhiên cũng như tôi. Cái vụ thay đổi hình dạng liên tục này thật đáng lo ngại, ít nhất là thế.

"Tôi không biết", tôi thú nhận. Rồi tôi nhận thấy một cái bảng tài liệu trên nền nhà dưới chân tôi. Tên nhà khóa học kia hẳn đã làm rơi nó. Nhặt nó lên, tôi thấy một danh sách các đối tượng với ghi chú bên cạnh. Những ghi chú kiểu như "tiêm vào 100cc, tốc độ biến đổi tăng gấp mười lần" và "phẫu thuật thùy não được thực hiện, mối liên kết đã bị phá vỡ". Một vị đăng đắng trào lên họng tôi và tôi phải nuốt nước bọt mấy lần mới có thể nói được. "Không. Chúng đã tiến hành thí nghiệm trên chúng rồi".

Tại thời điểm này, tôi chẳng biết những con vật còn sống này còn có ích gì không nữa. Tôi đã hi vọng là tìm thấy một bầy nữa như Dust, thay vào đó tôi lại tìm thấy năm con còn không thể kiểm soát khả năng biến hình của mình. Dù vậy, không thể phủ nhận chúng là Chimæra, và tôi không cần tốn thời gian suy nghĩ gì nhiều nữa. Tôi bước tới lồng bọn chúng và mở tung chúng ra từng cái một.

"Ổn rồi", tôi trấn an bọn chúng, đủ to cho chúng đều nghe thấy một lúc và tôi hi vọng là vẫn đủ nhỏ để giọng tôi không vọng ra ngoài những bức tường kia. "Chúng tôi tới cứu các cậu đây". Tôi không biết là chúng có hiểu tôi không nữa nhưng tôi đoán là nói vậy cũng chẳng có hại gì.

Trong độ một phút chẳng con nào di chuyển cả, và tôi cũng chẳng thể trách chúng được. Tôi chẳng biết chúng đã ở đây bao lâu rồi hay chúng đã bị làm những gì, và chúng chẳng có lí do gì để mà tin một gã Mog cả - hoặc là, theo những gì mà tôi biết, bất cứ con người nào. Con vật mà hiện giờ - tạm thời là vậy - đang ở hình dáng một chú khỉ là con đầu tiên nhích ra phía cánh cửa đã mở, thò đầu ra ngoài và rồi nói gì đó với đám bạn của nó, sau đó cả lũ ùa ra ngoài lồng giam trong lúc vẫn liên tục thay hình đổi dạng. Trong chớp mắt cả lũ đã thoát ra, đứa bò đứa bay đứa chạy khắp mọi hướng.

"Đúng rồi", tôi nói với Rex. "Đến lúc đi rồi".

Gần như cùng lúc, còi báo động bắt đầu hú lên. Đèn pin chiếu lia lịa ngoài hành lang. Rồi một giọng nói vang lên từ loa trên trần nhà.

"Tất cả chú ý, một tên tù nhân đã trốn thoát. Adamus Sutekh được nhìn thấy lần cuối đang mặc một cái quần bò xanh và áo phông đen. Hắn cao 1m77, hơi gầy với mái tóc dài. Hắn không có vũ khí nhưng là một tên phản bội có tiếng. Nếu tìm thấy, bắt sống nếu có thể - bắn hạ nếu cần thiết. Tương tự với bất cứ tên đồng phạm nào".

"Ừ", Rex đồng ý và lắc đầu. "Chắc chắn là đã đến lúc phải đi rồi".

Nguồn: Tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.