Những Kẻ Bị Lãng Quên

Lượt đọc: 102 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 10

❊ ❊ ❊

TÔI ĐẾN MỘT KHU ĐỖ XE KHÁC, CUỐI CÙNG cũng cảm thấy lại là chính mình. Ít nhiều là vậy.

Dựa vào ánh sáng chiếu vào xe, tôi đoán giờ hẳn là buổi sáng. Rex đã hạ cửa sổ xuống và không khí có mùi như của biển.

"Cuối cùng cũng dậy", anh ta nói khi thấy tôi cựa quậy. "Tôi đã bắt đầu nghĩ là cậu tạch hẳn rồi đấy".

Tôi ngồi dậy. Tôi nhìn anh ta. Tôi không thể tin được là mình cảm thấy ngu ngốc đến như nào. Tôi đã biết chính xác anh ta định làm gì từ đầu và tôi vẫn để mặc anh ta làm thế.

"Anh đã phản bội tôi", tôi nói.

Anh ta chỉ cười. "Tôi biết cậu sẽ nói thế. Khá là buồn cười, đúng không nào? Cậu là kẻ phản bội với cả giống loài của cậu, và giờ thì cậu lại nổi điên lên với tôi?"

Tôi sẵn sàng đánh anh ta với tất cả những gì tôi có, nhưng chỉ nghĩ đến nó thôi cũng khiến tôi cảm thấy như sắp ngất lần nữa.

"Anh thật sự nghĩ tôi sẽ tin là anh không phải là kẻ gọi đám lính Mogadorian kia á? Anh biến mất một cách bí ẩn ngay khi chúng xuất hiện và chỉ ló mặt ra sau khi tôi hạ hết bọn chúng?"

"Tôi nói với cậu rồi", anh ta nói. "Chúng cũng tấn công tôi".

"Ừ. Chắc rồi". Tôi biết thừa anh ta chém gió nhưng tôi chẳng biết phải làm gì về chuyện đó cả. Điều mà tôi không hiểu là tại sao anh ta lại đùa giỡn với tôi thế này? Nếu anh ta muốn giết tôi, giờ anh ta đã làm được thế rồi. Anh ta đã có thể gọi thêm vài đám Mog nữa tới mà.

Thay vào đó, tôi vẫn còn sống, vẫn chưa bị bắt, ngồi bình an trên ghế hành khách của một chiếc xe ăn trộm được với Dust trên lòng tôi nũng nịu.

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ và thấy chúng tôi đang ở đâu. Đại khái thế. Chúng tôi ở đâu đó trên mặt nước. Một hồi còi báo hiệu trong sương mù rền vang, tôi nheo mắt nhìn ra ngoài cửa sổ và thấy mình đang tiến vào một bến phà.

"Cậu muốn đến Đảo Plum đúng không nào?" Rex nói, nhìn thấy sự khó hiểu trên mặt tôi. "Làm sao mà chúng ta đến đó được nếu không dùng phà chứ?"

Tôi vẫn không thể tin được là anh ta không cho lũ Mog biết vị trí của chúng tôi. Nhưng nếu anh ta phản tôi thì anh ta đến cứu và giúp tôi trốn thoát để làm gì. Anh ta đã có thể cứ bỏ mặc tôi ở trạm dừng xe buýt kia, để tôi bị bắt lại bởi đám Mog, bởi cảnh sát, đại khái thế. Tôi cần chút không khí. Tôi cần ra khỏi chiếc xe này. Rex không cản tôi lại khi tôi cố mở cửa xe. Dust nhảy xuống sàn tàu và tôi đi theo nó.

Rex đến chỗ ghế tôi ngồi độ nửa tiếng sau. Tôi chẳng biết phải làm gì khác nên tôi chỉ biết ngồi đó. Tôi đã cố thử gọi cho chú Malcolm. Vẫn không có trả lời. Tôi cố gắng hình dung về Một trong đầu mình. Nó sẽ có thể giúp ích nếu như tôi có thể hình dung lại khuôn mặt của cô ấy. Nhưng tôi không làm được vậy. Ngay cả Dust trong hình dạng một chú chó lông vàng cũng đã từ bỏ việc làm tôi cảm thấy khá hơn. Giờ nó chỉ nằm cuộn tròn dưới chân tôi.

"Tôi không nói với họ", Rex nói. Anh ta đứng cách tôi vài bước và không hề lại gần hơn. "Đám trinh sát đã luôn theo đuôi cậu. Chúng hụt mất cậu vài lần và rồi tôi nghĩ cậu đã cắt đuôi được chúng khi cậu quyết định nhảy tàu. Nhưng mà kiểu gì chúng chẳng bắt kịp cậu".

"Vậy anh đã ở đâu?" Tôi hỏi. "Đừng có cố nói với tôi là chúng cũng tấn công anh".

"Sự thật á?"

"Đúng thế", tôi nói. "Chỉ lần này thôi. Sự thật".

Rex ngừng lại. "Tôi đã trốn đi", anh ta cuối cùng cũng nói. "Chúng có lẽ đã thấy tôi đi với cậu, nhưng tôi không muốn chúng thấy tôi chiến đấu để cứu cậu - và nghĩ tôi là một tên phản bội. Vậy nên tôi đã trốn".

Tôi dò xét khuôn mặt anh ta xem có bất kì biểu hiện nào là đang nói dối không. Tôi thực sự cũng chả biết nữa. Tôi chẳng biết tại sao nó lại quan trọng thế. Nhưng nó lại quan trọng với tôi.

"Vậy nên anh cứ để kệ chúng giết tôi?"

Anh ta nhìn lên trời. "Ừ", anh ta nói. "Tôi đoán là vậy. Nếu cậu muốn nghĩ thế".

"Và giờ thì anh đang giúp tôi?"

"Đúng".

"Tôi không hiểu. Tại sao chứ?"

Rex di di bàn chân lo lắng. "Tôi không biết", anh ta nói. "Tôi vẫn tin vào mục đích của người Mogadorian. Tôi vẫn tin vào những giáo huấn của Setrákus Ra. Khi đến lúc phải chiến đấu, tôi sẽ ở đó cùng với những anh em khác của tôi - nếu tôi vẫn được phép làm thế. Chiến tranh đã ở trong máu tôi rồi. Nhưng tôi vẫn giúp cậu. Cậu không cần phải tin tưởng tôi nếu cậu muốn thế. Tôi còn chả thể giải thích cho hành động của mình với chính mình. Nhưng đó là sự thật".

Tôi không trả lời anh ta. Tôi không biết phải trả lời như thế nào.

"Vậy giờ cậu có muốn tới Đảo Plum để giải cứu đám Chimæra hay không nào?"

Chuyến phà không đi tới Đảo Plum. Chả có lí do nào nó nên làm thế - những người Mĩ bình thường cần giấy phép cho phép chính thức từ cấp cao nhất chỉ để đặt được chân lên hòn đảo. Việc đó khiến việc tự do đến đó là điều không thể.

Nhưng ở một công động ven biển như thế này, hầu hết mọi người đều sở hữu một chiếc thuyền, dù chỉ là một chiếc nhỏ. Rex và tôi dành cả buổi chiều nhìn ngó các nhà chứa hớ hênh cho tới khi kiếm được một con thuyền nhỏ với mái chèo . Chúng tôi giấu nó sau bụi cây trong công viên gần đó cho tới khi mặt trời lặn và con phà cuối cùng cập bến. Sau đó chúng tôi đợi thêm nửa tiếng chỉ để chắc là không có ai nhìn thấy chúng tôi kéo nó ra cuối bến tàu. Từ chỗ đó thì khá dễ để lật ngược nó lại, kéo nó xuống nước, trèo vào trong và bắt đầu chèo.

Trong khi tôi dành cả buổi sáng vừa rồi bất tỉnh, Rex đã nghĩ ra một kế hoạch để đưa chúng tôi vào trong. Ngồi đối diện tôi trên thuyền, anh ta giải thích kế hoạch cho tôi. Nó đơn giản tới mức vô lý.

"Tôi sẽ nói với họ cậu là tù binh của tôi", anh ta nói. "Rằng tôi đã theo đuôi cậu từ New Mexico cho tới khi bắt được cậu và đưa tới đây. Họ đang tìm kiếm cậu, đúng không nào? Họ cử từng đó trinh sát đi để bắt cậu, họ nghĩ cậu quan trọng. Nó có lẽ còn đến tai cả Setrákus Ra. Nếu tôi đưa cậu tới, họ sẽ không thể nào từ chối cậu được".

"Chúng có thể sẽ bắn ngay khi vừa nhìn thấy tôi", tôi nói.

Rex cau mặt và lắc đầu. Tôi nhìn thấy ánh đèn phía xa. Chúng tôi hẳn đã đến gần. "Không đâu", anh ta nói. "Đầu tiên, họ sẽ muốn làm thế nào mà cậu đánh sập được Dulce. Trời, tôi còn muốn biết nữa là". Anh ta thoáng mỉm cười. "Sau đó họ mới bắn cậu".

"Đệch, cám ơn nhé". Tôi nhìn sang Dust đang bay theo con thuyền trong hình dáng chim ưng, nghiêng mình sang một phía rồi lại ngược lại cách mặt nước chỉ một gang tay. "Chúng ta không biết gì về việc ai đứng đầu ở đó, mọi thứ được sắp đặt thế nào, chúng đã nghe ngóng được gì hay -"

Rex cắt ngang lời tôi. "Cậu luôn nghĩ nhiều vậy à? Tin tôi đi, tôi biết cách thức quân đội chúng ta hoạt động. Tôi lo được vụ này".

Nếu tôi phải làm một danh sách những người tôi tin tưởng thì nó sẽ là một danh sách rất ngắn, và Rex sẽ không có tên trên đó. Ngay cả khi nếu tôi tin anh ta, tôi vẫn sẽ không thích kế hoạch này. Nếu chúng biết Rex đã hợp tác với tôi suốt thời gian qua thì sao? Nếu chúng giết chúng tôi trước khi chúng tôi kịp nói gì thì sao? Nó phụ thuộc quá nhiều vào sự tin tưởng - và sau vụ hôm qua, niềm tin là thứ mà tôi đang khá cạn kiệt.

Nhưng trước khi tôi kịp tranh cãi, Dust đậu lên mạn thuyền. Nó đập cánh điên loạn sau đó biến thành một chú mèo. Gần như ngay lập tức, nó lại thay đổi thành dạng sói. Nó quá to so với con thuyền và suýt nữa thì làm lật thuyền, và giờ thì nó biến đổi quá nhanh khiến tôi bắt đầu còn chả biết nó đang biến thành con gì. Và nó đang tạo ra một tiếng động lớn tới nỗi tôi phải bịt tai lại, nửa giống tiếng hú nửa giống tiếng kèn trumpet, vừa trầm vừa bổng. Tôi chưa bao giờ nghe thấy tiếng gì như thế cả.

"Dust", tôi gọi. "Sao thế?"

Tôi đưa tay ra xoa người nó với hi vọng là có thể làm nó bình tĩnh lại. Cơ thể nó có cảm giác như một thứ chất lỏng vậy, nhưng cách này đã có hiệu quả - nó dần có lại sự tự chủ. Khi biến thành hình thằn lằn, nó đã cũng ngừng tạo ra tiếng động. Nhưng nó vẫn khá là kích động. Nó chạy vòng quanh lòng thuyền, quay đầu nhìn điên loạn về mọi hướng và ngửi không khí. Cứ như thể là nó nghe thấy thứ gì đó mà tôi và Rex không nghe thấy - gần như là có gì đó đang gọi nó.

Nó rất dị, nhưng tôi chả biết làm thế nào cả. Hòn đảo đã khá gần và tôi nghĩ là mình đã thấy chỗ neo thuyền. Rex ngừng chèo. "Cậu sẵn sàng làm việc này chứ?" anh ta hỏi. Tôi chưa sẵn sàng gì cả nhưng vẫn gật đầu. Ít nhất thì Dust cũng bình tĩnh lại đủ để chui vào túi áo mũ của tôi. Tôi vẫn có thể cảm thấy co giật đầy bồn chồn trong đó, nhưng có vẻ như nó đang trở lại bình thường.

Rex chẳng để ý gì tới việc chuyện đó làm tôi thấy lo ngại như thế nào. Anh ta chỉ sục sạo trong túi cho tới khi rút ra được một cái dây buộc bằng nhựa mà anh ta mua ở cửa hàng điện máy địa phương khi chúng tôi chờ thời cơ hành động.

"Đưa tay cậu đây", anh ta nói. Mọi giác quan cơ bản của tôi đều không muốn cho tôi làm thế. Để mình bị trói khi và dẫn vào một pháo đài Mogadorian bởi một Mog mà tôi không tin tưởng lắm - không có vẻ gì là kế hoạch tài tình cả, đúng không?

Dù chắc là tôi đang bước vào một cái bẫy vô cùng tinh vi, tôi vẫn đưa tay ra. Tôi đã đi xa từng này rồi mà. Tôi có thể làm được gì khác ngoài việc chấp nhận mạo hiểm chứ?

Rex đã trói tôi lại đầy chuyên nghiệp chỉ trong vài giây. Nó gần như là chúng tôi đã trở lại tình cảnh mà chúng tôi bắt đầu ở Dulce: một người áp giải và một tù binh, chỉ là lần này chúng tôi đã tráo đổi vị trí thôi.

Hi vọng là nó chỉ để làm màu thôi.

Chúng tôi còn cách bờ vài mét khi một ánh đèn cao áp sáng lóa bao trùm chúng tôi và một giọng nói vang tới. "Dừng lại! Xưng tên đi!"

Rex đứng thẳng người lên. "Rexicus Saturnus từ Dulce", anh ta hét trả. "Và một tù binh!" Anh ta cầm tay tôi giơ lên cho đám lính canh có thể thấy là tôi đang bị trói.

Khoảng lặng khiến tôi toát mồ hôi dù trời khá lạnh, nhưng cuối cùng cũng có giọng đáp lại. "Vào đi". Chúng không đề nghị tới đón chúng tôi mà ở tại chỗ và để Rex áp giải tôi cả quãng đường vào. Đúng là đám Mog điển hình.

"Không phải chỗ này nên có lính thông thường à?" Tôi thì thầm. "Thay vì là toàn Mogadorian".

"Từng là như thế", Rex nói. "Nhưng chúng ta đang có ngày càng nhiều quyền lực hơn trong chính phủ Mĩ. Nhà Trắng sẽ sớm được tiếp quản bởi Mogadorian thôi".

Đó là một ý nghĩa đáng sợ - và đó là một ý nghĩ sẽ khiến tôi vô cùng thích thú chỉ vài năm trước thôi.

Khi nghe tiếng đám Mogadorian vang tới, Dust đã leo ra khỏi túi tôi. Trước khi tôi kịp nói tạm biệt, nó đã biến thành một chú chim ruồi và biến mất vào bầu trời đêm.

Tôi biết thế là tốt nhất. Nếu tôi bị quẳng vào một phòng giam, tôi không muốn nó bị mắc kẹt ở đó cùng với tôi. Dù vậy, tôi thấy mình vô cùng dễ bị tổn thương khi không có nó bên cạnh.

Cảm giác đó càng mạnh lên khi tôi thấy toán lính đợi chúng tôi trên bờ, vũ khí lăm lăm trên tay. Chúng đợi thuyền của chúng tôi sát vào bờ rồi mới lại gần kéo chúng tôi lên.

"Ai đây?" Tên sĩ quan Mog chịu trách nhiệm nhóm lính hỏi, nhìn thẳng vào mắt tôi và túm chặt một tay tôi.

"Một tên phản bội thấp hèn", Rex đáp. "Adamus Sutekh, con trai Tướng quân Andrakkus Sutekh". Anh ta đấm vào bụng tôi một cái, đủ mạnh để khiến tôi gập người xuống và thở mạnh.

Tên sĩ quan cau mày nhìn chúng tôi. Hắn là một tên Trueborn, dĩ nhiên là thế rồi, nhưng những tên lâu la quanh hắn chỉ là Vatborn, to lớn và nhợt nhạt và trông đáng sợ đúng kiểu điển hình. "Tại sao lại mang hắn tới đây?" Tên sĩ quan hỏi tiếp. "Và chuyện quái gì đã xảy ra ở Dulce thế? Chúng ta đã mất toàn bộ liên lạc với chỗ đó - cử đi vài tên trinh sát thì chúng báo lại là cả chỗ đó đã bị phá hủy".

"Hắn làm đấy", Rex nói và ra dấu chỉ về phía tôi. Tên sĩ quan cau mày hơn, và Rex nhanh chóng giải thích. "Tôi đóng quân ở Căn cứ Dulce. Tên phản bội này xuất hiện cùng một tên đồng minh con người và tấn công chỗ đó. Chúng thổi bay căn cứ luôn. Tôi chỉ bị ngất đi - khi tôi tỉnh lại vừa kịp lúc thấy hắn lẩn đi, vậy nên tôi di theo hắn từ Dulce tới đây. Một khi đã chắc chắn đây là mục tiêu tiếp theo của hắn, tôi bắt hắn và đưa hắn tới đây để tra hỏi".

Tên sĩ quan gật đầu. Tôi không thể tin được là hắn lại tin cái câu chuyện nhảm nhí đó, nhưng hắn đã tin. "Làm tốt lắm", hắn nói. "Chúng tôi sẽ thông báo lại cho Tướng quân và tìm hiểu xem nếu ngài ấy muốn tự tra hỏi hắn. Trong lúc đó thì, Rexicus, cậu sẽ phải đi tổng kết nhiệm vụ đấy".

Hắn ta ra hiệu về phía hai tên lính. "Ném tên phản bội này vào một phòng giam đã, nhưng đừng có quá tay - tướng quân có thể sẽ muốn tự tay trừng phạt hắn".

Sau đó hắn đưa Rex đi trong khi đám lính túm lấy tôi và đưa tôi về phía một tòa nhà dài và thấp cách bến vài trăm mét. Chết tiệt. Nó còn chẳng phải là tòa nhà chính. Việc này sẽ làm mọi thứ trở nên vô cùng khó khăn đây. Khi chúng ném tôi vào buồng giam, tôi vẫn còn đang tự hỏi xem là Rex đã bán đứng tôi hay là mọi thứ vẫn đang diễn ra đúng như kế hoạch.

Nguồn: Tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.