Săn Kẻ Giết Người

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 26 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Thứ Chín Đọ Súng
Thứ Chín Đọ Súng

❊ ❊ ❊

Khi còn là một tân binh tuần tra, tôi đã được cấp khẩu Smith & Wesson 19, một khẩu súng lục chứa sáu viên đạn, loại .357 Magnum. Sau đó, vào cuối những năm 80, sở đã đổi cho tôi khẩu Smith & Wesson 5906, với vòng chứa 15 lượt đạn loại 9mm.

Chủ yếu thì đây là những vũ khí phòng thủ, và trước khi có ai đó bắn tôi trong lúc làm nhiệm vụ, tôi chắc chắn luôn trang bị phòng vệ. Tôi làm cảnh sát tuần tra trong sáu tháng. Có lần khi một mình đi tuần, tôi thấy một gã vô lại đang giật các mâm xe của một chiếc xe hơi và ném chúng như một vận động viên ném đĩa Olympic.

Đôi mắt của tôi hướng theo đường bay của các mâm xe và tôi nhận ra rằng gã ta đang ném chúng vào giữa một đám đông người trên đường phố, bên ngoài một quán rượu khét tiếng tên là Old Corral.

Tôi chưa nhìn thấy một đạo luật nào cấm người ta tháo mâm xe tại nơi công cộng, nhưng linh tính mách bảo tôi có gì đó không ổn.

Tôi chạy ra, tóm lấy gã, và bắt giữ hắn ta trước khi nhận ra đám đông thực sự là một đám say xỉn khổng lồ. Khoảng hai trăm kẻ tham dự nhiệt tình và say máu vừa quay cuồng vừa lôi nhau ra khỏi quán rượu trong lúc hỗn chiến.

Như một thằng ngốc, tôi hét lên tìm kiếm sự giúp đỡ. Lúc đó tôi không mang bộ đàm di động, vì vậy tiếng hét của tôi trôi theo gió mây. Tôi không chắc rằng sẽ có ai đó biết mà đến giúp tôi, người cảnh sát duy nhất giữa những đám đông bạo lực.

Đúng, tôi chỉ có một mình. Nhưng tâm trí của tôi đã dẫn tôi đến nơi thân thể không nên đến. Tôi xông vào đám đông như một siêu anh hùng.

“Tất cả đã bị bắt!” - tôi hét lên.

Chính xác thì chả có ai bất ngờ, ngay cả khi tôi đã thông báo rõ rằng tôi là người đại diện của chính quyền, sự thật, công lý.

Cả bọn đang say khướt, tức giận và máu chảy từ mũi của chúng. Vì thế, chúng không bận tâm nhiều lắm.

Một tiếng hét nổi lên giữa những tiếng thở hổn hển và những lời nguyền rủa. Tôi quay về phía âm thanh phát ra, và thấy một gã đàn ông đang kẹp cổ một phụ nữ và tay còn lại chĩa súng vào đầu tôi. Cuối cùng cũng có ai đó chú ý đến tôi!

“Ê, thằng cảnh sát!”, gã ta nói.

Giọng điệu của hắn chẳng chút niềm nở. Hắn ta cách tôi khoảng hơn 10 mét. Tôi vội vàng rút súng của mình ra, nghĩ rằng rất dễ để bắn một phát vào trán của gã. Sau đó, tôi suy tính lại, tình hình sẽ rất xấu nếu bắn trúng cô gái.

Tôi giấu vũ khí của mình. Hắn ta nhắm súng cẩn thận về phía tôi.

Tôi lao xuống phố, bỗng nhiên nghĩ rằng mình có thể hòa lẫn với mặt đường như một con tắc kè hoa.

Họng súng của đối phương lóe lên như một ngọn lửa trại. Tiếng súng vang lên như tiếng của một khẩu pháo 155mm. Đó chỉ là súng .32 tự động, nhưng khi ai đó đang nhắm vào bạn, nó chắc chắn sẽ là một khẩu súng to lớn nhất trên thế gian.

Tôi ngã lên vỉa hè, đầu đập vào đường đến tối sầm đầu óc. Nhưng khi ánh sáng nơi mắt tôi dần mờ phai, tôi nghe thấy tiếng còi báo động ở cự ly gần. Đội hỗ trợ đang đến.

Một cú chọt đau điếng đưa tôi trở lại với cuộc đời. Một cảnh sát cuống cuồng lay người tôi và kiểm tra đồng phục của tôi: “Joe, anh có bị đánh ở đâu không?”.

Người quản lý của một nhà nghỉ đã nhìn ra cửa sổ và chứng kiến cuộc hỗn chiến đường phố, tiếp đến là kẻ nhắm khẩu súng vào tôi. Là một công dân, anh ta không thể khoanh tay đứng nhìn.

“Có một trận ẩu đả nghiêm trọng trên phố, và một cảnh sát vừa bị bắn” - anh ấy thông báo với nhân viên tổng đài của chúng tôi.

Không gì có thể khiến cho ánh đèn báo động trên xe cảnh sát tới nhanh hơn tin báo có một cảnh sát bị tấn công. Viên tuần tra đầu tiên đến hiện trường hỏi ngay rằng tôi bị bắn ở đâu, tôi nói với anh ấy rằng tôi không biết. “Tôi chỉ cảm thấy ẩm ẩm nơi đáy quần của mình”, tôi giải thích. “Ngoài ra tôi không cảm nhận được gì khác nữa.”

Sau đó, cả hai chúng tôi kiểm tra kỹ hơn và thấy không có vết thương hở nào.

“Anh ổn mà!”, người đồng nghiệp nói.

Việc kiểm tra kéo dài đến trưa. Kẻ giết “hụt” tôi đã chạy trốn khỏi hiện trường, để rồi bị bắt chỉ sau đó bốn tháng. Khi về đến nhà, tôi kiệt sức và vẫn còn chút run rẩy sau trải nghiệm vào sinh ra tử của mình.

Tôi bước vào nhà, vẫn còn hốt hoảng, run run, và buồn ngủ muốn chết. Cậu con trai ba tuổi của tôi làm tôi giật bắn cả người, Danny đã “dọa” tôi bằng khẩu súng đồ chơi của nó. Khẩu súng bằng pin và ồn ào kinh khủng.

“Con bắn bố chết nè, bố ơi!”

Tôi sợ hãi tột độ lần thứ hai chỉ trong vòng 24 giờ. Đầu gối tôi không vững nổi. Tôi đổ người xuống sàn nhà và tim tôi như văng khỏi lòng ngực.

“Danny, về phòng của con đi” - tôi nói bằng giọng yếu ớt. “Hôm nay bố bị bắn đủ rồi con yêu.”

BUÔNG SÚNG

Cuộc chạy đua vũ khí không bao giờ kết thúc giữa bên cơ quan thực thi pháp luật và bên phá vỡ luật pháp. Những kẻ phạm tội thường đọ súng vào những tối thứ bảy bằng những khẩu súng rẻ mạt khi tôi mới vào nghề, nhưng khi ma túy dần trở nên phổ biến và những kẻ buôn thuốc mở rộng thị trường, thì chúng trang bị vũ khí tự động bên mình. Khi những cuộc tấn công có súng bắt đầu xuất hiện trên đường phố, Sở cảnh sát giao súng ngắn và súng trường bán tự động cho các giám sát viên, sau đó là M-4, phiên bản ngắn hơn và nhẹ hơn của súng trường tấn công M-16.

Vào cuối những năm 60, các sở cảnh sát ở Mỹ đã xây dựng kho vũ khí và đào tạo chiến thuật tấn công cho các cảnh sát để họ được trang bị và phòng vệ tốt hơn. Ngày nay thì hầu hết xe ô tô tuần tra đều có một khẩu súng ngắn đặt trên giá bên cạnh người lái. Người giám sát bậc cao hơn thì được trang bị súng trường tấn công.

Tất cả các loại vũ khí trên đời đều không giúp ích được cho bạn nếu ai đó tấn công lén lút, tất nhiên rồi. Một lần nọ, tôi tông cửa xông vào nơi ẩn náu của một kẻ tình nghi, đội hỗ trợ của tôi theo sau. Tên du đãng mà chúng tôi đang đuổi bắt không bỏ chạy. Hắn ta trốn sau cánh cửa, và khi tôi bước vào, hắn đẩy ngã tôi và đánh vào một bên thân của tôi.

Tôi đập vào mặt hắn ta bằng khẩu súng của mình, làm hắn choáng váng. Khi hắn đổ khuỵu xuống, tôi thấy hắn ta cầm một con dao nhỏ trong tay. Nó trông giống một con dao bỏ túi hơn là một con dao giết người nguy hiểm, nhưng nó rất sắc, dễ gây thương tích và đầy máu. Máu mới là thứ khiến tôi vô cùng chú ý bởi vì đó là máu của tôi.

Tôi nghĩ hắn ta chỉ đấm tôi khi tôi bước vào, nhưng sau đó tôi cảm thấy ướt ướt ở bên thân và thầm nghĩ. Ơn giời, gã này đâm tôi bằng lưỡi kiếm nhỏ bé đó. Tôi đã đến bệnh viện và khâu vài mũi. Đây không phải là chuyện to tát. Tuy nhiên, tôi bắt đầu ám ảnh với dao. Khi tôi đi dạy các khóa học tự vệ, tôi đã dọa các học viên của mình bởi vì thậm chí là một người lớn tuổi, tôi đã cho họ thấy rằng tôi có thể tấn công bằng một con dao trước khi họ có thể rút súng ra.

Nếu một gã du côn có súng, tôi sẽ thương lượng trước, bởi vì tôi tự tin mình có thể bắn gã ta trước khi gã bẳn tôi. Nhưng nếu gã ta có một con dao, tôi sẽ bắn ngay. Dao là một vũ khí tiềm ẩn nhiều mối nguy hại nếu nó ở trong tay của một người biết cách tận dụng. Hầu hết mọi người không hiểu rõ về cận chiến, nhưng với những người am hiểu thì đó thực sự là mối đe dọa lớn.

Tôi có thể đấu tay đôi và tôi sẽ làm hại bạn bằng những thủ đoạn dơ bẩn. Tôi sẽ chiến đấu để giành chiến thắng. Tôi sẽ khiến bạn nếm trải những nỗi đau thể xác tồi tệ nhất trong cuộc đời. Tôi sẽ khóa tay, một động tác rất đau, khiến bạn không thể thở nổi. Tôi sẽ nện vào cuống họng bạn. Tôi sẽ đập nát đầu gối của bạn chỉ với một lực khoảng 2 kilogram. Bạn sẽ khập khiễng nhiều năm sau và mãi mãi nhớ đến tôi trong từng bước đi.

Tôi không thắng trong mọi trận chiến. Tôi đã bị thương. Đó là rủi ro nghề nghiệp, và không ai chỉ bị thương nhẹ đâu, tin tôi đi. Tôi không thích thú gì việc bị hạ gục, bị đâm, hoặc bị bắn. Tôi phải chiến đấu để bảo vệ bản thân mình, nhưng tôi cũng cố gắng không bắn bất cứ ai trừ khi mạng sống - của tôi hoặc của người khác - đang ở ranh giới sinh tử.

Tôi khá giỏi trong việc giảng hòa các tình huống trước khi nổ súng. Khi bắt giữ ai đó, tôi vẫn giữ một giọng bình tĩnh. Những viên cảnh sát luôn hét lên, và đó là điều mà một kẻ xấu mong đợi bạn làm, nhưng nếu bạn làm điều gì đó không như hắn mong đợi, bạn sẽ thu hút được sự chú ý của hắn.

Chiến thuật của tôi là tay phải giữ huy hiệu và khẩu súng thì nằm bên tay trái. Rồi tôi nhắm vào ngực của mục tiêu và nói: “Tên tôi là Kenda. Tôi đến từ Sở cảnh sát. Anh đã bị bao vây. Nếu anh không làm theo những gì tôi nói, tôi sẽ giết anh ngay tại đây và ngay thời điểm này.”

Thậm chí dù có súng, hắn cũng sẽ tiêu đời vì hắn biết ràng. Cảnh sát nói là làm! Tên tội phạm sẽ giơ tay lên mà không bắn lại. Đó là mục đích của tôi. Tôi không có ý định hay ham muốn bắn giết ai cả.

Có lẽ tôi đã rút khẩu súng của mình ra khoảng hai mươi nghìn lần trong nhiều năm qua. Lẽ ra tôi đã có thể bắn rất nhiều người, bởi vì tôi thường có lợi thế hơn. Tôi thậm chí có thể đã nhận được huy chương cho lòng dũng cảm khi không nổ súng. Tận dụng lợi thế để bắn ai đó khiến bạn không khác gì những kẻ hèn hạ, xấu xa, và tôi không thích điều này. Tôi không cư xử như thế. Tôi chỉ dùng có một khẩu súng trong suốt những năm phục vụ trong ngành, nhưng tôi tự hào rằng tôi không bao giờ phải giết bất cứ ai. Tôi đã bắt giữ rất nhiều người nhưng tôi không bao giờ khiến ai bị thương hoặc bắn bất cứ ai. Điều này không cần thiết, và đối với tôi, nó là chuyện cần thiết.

Tôi là một người trắng đen rõ ràng. Không hề nao núng. Tôi có thể tự đưa ra chính kiến và tôi sẽ giữ vững nó. Tôi sẽ quyết định xem có cần thiết phải gây sức ép lên một nghi can hay không. Tôi giữ cho cảm xúc của mình nằm trong tầm kiểm soát. Mọi thứ chậm lại nơi tôi trong những cuộc đối đầu căng thẳng. Tôi có khả năng giữ cho bản thân bình tĩnh, và khả năng này qua bao năm đã được chứng minh rất có giá trị.

Tôi đã từng có lần đá tung cánh cửa một phòng trọ để bắt một cựu tù nhân - một kẻ rất ác độc. Tôi trang bị một khẩu súng 12 viên đạn trong vụ này. Với vũ khí này, tôi không cần phải là tay thiện xạ, chỉ cần ý thức chung về phương hướng là đủ.

Gã tội phạm đang nằm trên giường khi tôi bước qua cánh cửa, một khẩu súng lục tự động .45 được đặt trên bàn cạnh giường ngủ. Hắn ngồi bật dậy khi tôi bước vào cùng khẩu súng ngắn đang nhắm vào ngực hắn ta.

Tôi cách hắn khoảng hai mét, không cần nói gì. Khẩu súng đã thay tôi nói lên tất cả.

Hắn nhìn vào khẩu súng của mình. Rồi quay sang nhìn tôi.

Sau đó hắn ta lại nhìn vào khẩu súng của mình một lần nữa, nên tôi lên tiếng.

“Anh bạn, anh sẽ không kịp nghe tiếng khẩu súng 12 viên đạn này đâu. Anh sẽ chết trước khi âm thanh đi đến tai anh đấy.”

Hắn giơ hai tay lên. Không hề hoảng loạn. Hắn ta đã từng ở trong hoàn cảnh này trước đây. Hắn chỉ nhận thấy không thể với được khẩu súng trước khi bị tôi giết. Tôi đã chuẩn bị và tôi nhắm bắn chính xác. Hắn biết rõ tôi sẽ không để phí viên đạn thứ hai từ khẩu súng tự động này đâu. Những đầu đạn bằng thép không gì sẽ làm đầu hắn vỡ nát.

Hắn ta đầu hàng, và đó là lựa chọn thông minh nhất mà hắn có được, cho đến nay.

QUYỀN ĐƯỢC TRANG BỊ VŨ KHÍ TỰ VỆ

Tôi tin vào quyền mang theo vũ khí nhằm mục đích tự vệ, nhưng với tư cách là một thường dân, tôi không mang theo súng và tôi khuyến khích bạn cũng không, vì sự an toàn của bạn và gia đình. Tôi là người thực tế. Mỹ là một quốc gia đầy bạo lực. Chúng tôi đã gầy dựng quốc gia bằng cuộc cách mạng vũ trang. Súng là một phần của văn hóa Mỹ. Vùng Tây Mỹ đã được mở rộng bằng vũ lực, và trong cuộc chiến với người Mexico và người Anh, chúng tôi đã dùng vũ khí.

Chúng tôi thực sự là một giống loài, một quốc gia tàn nhẫn và hung bạo, dẫu cho ai ai cũng chỉ tin điều ngược lại. Chúng tôi đã thả bom hạt nhân lên những người dân vô tội không chỉ một lần, mà tận hai lần. Những ai nhìn chúng tôi từ bốn kia đại dương đều nhận thức được chuyện đó. Họ có xu hướng nghĩ rằng nếu họ gây chuyện với chúng tôi, thì chúng tôi sẽ giết họ, và đó là sự thật.

Chúng tôi luôn luôn như vậy, mặc dù cũng không ít lần chúng tôi tiết chế việc thể hiện sức mạnh cường quốc. Hiện tại chúng tôi đang trở lại thời đại xưa, một chế độ “đừng khiến chúng tôi bực bội”. Chúng tôi sẽ luôn đáp trả bằng một cú xô đẩy, và có thể là một đòn khuỷu tay vào cổ họng kèm một cú thúc đầu gối vào háng. Đấy là những gì chúng tôi làm để thể hiện chúng tôi là ai.

Những người thông minh và thấu đáo hơn trong số chúng tôi cảm thấy không tốt về thực tế đó, nhưng chúng tôi là như vậy. Bạn phải chấp nhận mọi thứ vì chúng tôi là thế đấy, và chúng tôi không phải lúc nào cũng dễ chịu để khiến bạn hài lòng.

Nền văn hóa súng của Hoa Kỳ sẽ không bao giờ mai một. Ngay cả khi bạn và tôi không muốn mang theo súng ra ngoài đường, thì ngoài kia cũng sẵn có rất nhiều súng. Quy định việc mang theo súng là bất hợp pháp sẽ không thay đổi được điều đó. Heroin là bất hợp pháp nhưng bất cứ ai lên cơn thèm cũng có thể tìm và mua được trong chưa đầy một giờ.

Điều đó cho thấy rằng, tôi hay bạn chỉ có thể chấm dứt việc dùng chất kích thích và súng trong một thời gian ngắn, nếu một trong hai chúng ta nắm giữ chức vụ của Tổng thống Mỹ kiêm Tổng chỉ huy quân đội Mỹ. Tất cả những gì chúng ta phải làm là lập ra lực lượng Gestapo của Mỹ[1], một lực lượng cảnh sát tàn bạo và bí mật như một lực lượng khủng bố dưới thời Hitler.

Hãy xây dựng lực lượng Gestapo. Thực hiện kế hoạch này và tất cả những điều xấu xa sẽ biến mất. Ngoại trừ thứ xấu xa duy nhất còn sót lại đó là Gestapo. So với kịch bản như vậy, hầu hết người Mỹ đều đồng ý rằng mình thích tàn phá rồi chắp vá nền dân chủ hơn một nhà nước độc đoán. Chúng tôi muốn tự do. Chúng tôi không muốn bị áp bức bởi các nhà độc tài và các nhà cầm quyền mị dân. Chúng tôi muốn sống tự do, và đối với nhiều người, quyền mang theo vũ khí là một sự tự do thiết yếu. Tôi khá đồng tình với điều này.

Đã có hàng trăm người đe dọa cuộc sống của tôi vô cùng thường xuyên trong những năm qua. Nhưng tôi vẫn ở đây và cảm thấy không cần phải mang theo súng mọi lúc. Dù vậy, ngay cả khi tôi mang súng để thực hiện công vụ, tôi hiếm khi sử dụng nó trừ khi có một sinh mạng đang bị đe dọa.

NHỮNG LẦN BẮN ĐỈNH NHẤT

Mọi người thường ngạc nhiên khi họ nghe điều này: Trong nhiều năm làm nghề thực thi pháp luật, tôi chưa từng bắn ai cả. Đó là sự thật, mặc dù không phải vì tôi không cân nhắc điều đó, hoặc thi thoảng cố thử như vậy. Việc tôi sẽ bắn một ai đó chính là phản ứng của tôi nếu họ đang sắp sửa bắn vào tôi. Đã có lần, một kẻ xấu dùng một khẩu súng ngắn bắn vào kính chắn gió của xe tuần cảnh sát trong khi tôi ngồi sau tay lái. Tấm kính đã phân tán lực bắn của hắn và tôi bước ra khỏi xe cùng với khẩu súng lục .357 Smith & Wesson đã lên đạn sẵn với sáu vòng đạn.

Tôi đã định bắn chết hắn ta vì hắn vẫn còn cầm khẩu súng ngắn trong tay và có vẻ sẽ sẵn sàng bắn thêm một lần nữa. Ngay lúc tôi kéo cò súng, hắn bỏ khẩu súng ngắn xuống, và bằng cách nào đó, tôi đã không kéo cò. Tôi đã nghĩ tôi buộc phải nổ súng, nhưng không.

Sau khi còng tay gã ấy lại và đưa lên xe cảnh sát, tôi mở xem lõi chứa đạn của súng và tháo ra nó ra khỏi vòng đạn. Đầu đạn có vết lõm, nghĩa là pin bắn vừa chạm vào đạn trước khi tôi kịp dừng.

Tôi đi về phía sau xe, mở cửa, và đưa viên đạn đó cho hắn ta. “Hãy giữ thứ này như một lời nhắc nhở rằng hôm nay anh đã cận kề với cái chết tới mức nào” - tôi nói. “Lần tới nếu anh nghĩ về việc nổ súng vào một sĩ quan cảnh sát, thì chắc chắn chuyện sẽ không như ngày hôm nay.”

Hắn lẽ ra đã chết nếu khẩu súng của tôi khai hỏa. Tôi rất lấy làm mừng vì chuyện đó không xảy ra, nhưng vì lợi ích của tôi, không phải của gã ta. Có nhiều tình huống trong nhiều năm qua, việc nếu tôi bắn ai đó và có thể bắn chết mục tiêu nếu cần là điều hoàn toàn hợp lý, bởi các sĩ quan thực thi pháp luật không phải là những tay thiện xạ luôn bắn trúng vào vai hoặc bàn tay kẻ xấu.

Nhân viên cảnh sát được hướng dẫn cẩn thận để không bao giờ phải nổ súng trừ khi chúng tôi dự định buộc phải sử dụng vũ lực làm chết người. Chúng tôi không bắn để ép buộc hoặc đe dọa người khác. Chúng tôi nổ súng vì mục đích kết thúc chuỗi ngày của bạn trên trần thế này.

Hành động chĩa vũ khí vào một viên cảnh sát cũng đồng nghĩa với việc trao quyền để họ giết ta. Nó cũng tương đồng với việc tự ban cái chết cho chính mình. Điều này luôn luôn là một suy nghĩ đáng phải ghi nhớ. Tôi hầu như rất thận trọng khi quyết định bấm cò. Đừng nghĩ rằng tôi quá tốt bụng. Tôi chỉ cảm thấy không cần phải vội vàng, vì tôi là một tay thiện xạ tài giỏi và nhanh nhẹn trong mọi tình huống. Tôi biết không cần vội vàng, bởi vì viên đạn đầu tiên của tôi đủ hạ gục mục tiêu. Chuyện này cực kỳ nghiêm trọng với tôi. Không thể đùa giỡn.

Khi tôi được thăng chức trung sĩ ở Sở cảnh sát Colorado Springs, tôi phải rời khỏi phòng thẩm tra và thực hiện các chuyến đi ngắn với các đơn vị khác trong vai trò một người giám sát. Vào đêm cuối cùng của tôi trước khi trở về cơ quan, tôi đã dẫn đầu một đội tuần tra trong một ca khẩn cấp, cấp trên điều động ba đội cảnh sát và nhóm của tôi. Chuyện này khá bất thường khi huy động cả một đội quân như thế.

Một người phụ nữ gọi điện báo rằng người chồng của cô đang khống chế một con tin là hàng xóm bằng vũ khí nguy hiểm. Cô ấy đang đợi chúng tôi nơi góc phố. Tay cô ấy cầm một ly whisky. Không đá. Không có soda. Chỉ có whisky.

Đây là một người phụ nữ mập mạp, mặc một chiếc đầm suông và lắc lư trong cơn say. Cô ấy không đủ tỉnh táo để đứng thẳng

Lời mở đầu của cô ấy dành cho tôi là: “Lần này anh sẽ phải giết hắn ta.”

Hấp dẫn đây.

“Lần này, ý cô là sao?” Tôi hỏi.

“Trước khi chúng tôi chuyển đến đây từ Los Angeles, đội SWAT[2] đã nói rằng nếu hắn ta còn tái phạm một lần nữa thì họ sẽ giết hắn.”

Tôi suy luận rằng những gì tốt cho Los Angeles cũng sẽ tốt cho chúng tôi. Tôi đã gọi cho đội SWAT của bang mình. Chúng tôi dường như đang đối phó với một kẻ tái phạm, theo như lời người vợ, hắn có thể là một kẻ đang say rượu mang theo vũ khí và cực kỳ nguy hiểm.

Trong khi chờ quân tiếp viện, người vợ nói rằng gã ta có trang bị một khẩu súng ngắn. Người hàng xóm ghé chơi, rồi một chuyện gì đó đã xảy ra khiến người chủ khó chịu để rồi anh ta bị khống chế và trói chặt vào một chiếc ghế trong nhà bếp. Gã chủ đang ẩn náu trong nhà và quan sát chúng tôi từ cửa sổ.

Tôi đã mệt mỏi vì phải chờ đợi đội SWAT và nói với các đồng nghiệp rằng tôi muốn giới thiệu bản thân với “người bạn” của chúng tôi. Tôi đi đến cửa và gõ mạnh.

“Ai thế?”, hắn ta hỏi vọng ra.

Kiểu như sẽ có một bà nội trợ nhà bên sang chơi với anh à?

“Anh thừa biết ai mà” - tôi nói.

“Tôi có súng đấy” - gã ta trả lời.

“Tuyệt vời!” Tôi nói. “Hãy cùng tham dự một cuộc đọ súng huyên náo và đáng sợ nào, và nếu anh bị trúng đạn, thì đó quả thật là một cơn đau bỏng rát lắm! Vết thương sẽ khiến cho anh tỉnh ra và đau đớn hơn bao giờ hết! Hoặc khiến anh bỏ mạng!”

Im lặng.

Rõ ràng, hắn ta là một anh bạn không có khiếu hài hước.

“Vậy, anh nghĩ sao, anh bạn? Muốn chơi không? Tốt hơn thì anh nên trả lời hoặc chúng tôi sẽ sẵn sàng tiến vào đấy.”

“Chờ đã, tôi sẽ ra ngoài, đừng bắn.”

“Ờ, được thôi, mau ra nào!”, tôi trả lời.

“Đừng bắn tôi đấy!”

“Tôi sẽ không bắn đâu, nếu anh cho chúng tôi một lý do.”

Người hàng xóm vẫn bị trói vào ghế. Hắn ta còn són cả ra quần, nhưng tôi không thể biết rằng đó là do hắn đã quá sợ hãi hay do uống quá nhiều trước khi bị bắt giữ.

Hóa ra vụ việc này rất dễ hiểu, đơn giản là bởi vì hắn ta quá say xỉn và ngu ngốc, và tôi chắc rằng giữa hai chúng tôi thì tôi điên rồ hơn đấy. Sự việc có thể đã đổ bể nhanh chóng nếu chúng tôi vội vàng nổ súng và xông vào. Tất cả các viên cảnh sát trẻ đã sẵn sàng bắn hắn ta, nhưng mấy cái đầu nóng đã sớm lấy lại được bình tĩnh.

Thách thức đặt ra với những viên cảnh sát đó là nhiều tình huống có thể được giải quyết dễ dàng, mặc dù, thoạt tiên, chúng trông có vẻ khó nuốt. Ngược lại, nhiều tình huống ban đầu nghĩ là đơn giản, nhưng sau đó lại có thể rối tung lên một cách nhanh chóng nếu ai đó quá vội vã, hoặc quá ngu ngốc.

Tôi dẫn theo một cảnh sát tân binh đang tập sự sau một cuộc gọi khẩn. Tổng đài viên chỉ vừa thông báo cho tôi thì anh bạn trẻ này nhảy ngay lên xe của tôi. Tôi chưa kịp nhìn rõ khuôn mặt cậu ta nữa, nhưng đây là cuộc gọi “về một vụ nổ súng” nên không có thời gian để làm quen và kể cho nhau nghe khúc hùng ca về cuộc đời chúng tôi.

Trên đường đến hiện trường, tôi được biết cậu ấy tên là Don, và cậu bạn này chính xác không phải là một cảnh sát sốt sắng, sẵn sàng đối đầu với tội phạm. Cậu ấy trông lo âu kinh khủng.

Khi chúng tôi có mặt tại hiện trường, xe cứu thương đã đỗ ở phía trước, nhưng họ sẽ không làm gì cho đến khi chúng tôi hoàn thành nhiệm vụ. Chúng tôi thẩm vấn một người phụ nữ ở hiên trước. Một bên mắt cô ấy sưng to và miệng cô cũng chảy máu. Có một khúc gỗ nằm ở gần cửa sổ phía trên, một nửa nằm trong và nửa kia lòi ở ngoài.

“Hắn ta đánh tôi”, cô ấy nói.

“Vậy gã ta đâu rồi?”, tôi hỏi.

“Đang ở sân sau.”

“Cô có muốn ký đơn khiếu nại không?”

Cô ấy gật đầu, vì vậy tôi đã nhờ cậu tân binh lấy một tập giấy tờ trên xe của tôi. Tôi đã gặp quá nhiều vụ bạo hành gia đình, mà trong đó người phụ nữ gọi chúng tôi, vô cùng lo sợ cho mạng sống của mình, nhưng sau khi được bảo vệ và nếu gã bạn trai hoặc chồng bị bắt giữ, bọn họ lại thay đổi câu chuyện. Một khi cô ấy đã ký đơn khiếu nại, chúng tôi có thẩm quyền và lý do để bắt giữ gã ta.

Cô ấy ký vào biên bản.

Tôi ra hiệu cho anh chàng tân binh theo tôi đi ra phía sân sau. Gã ta trông nhợt nhạt, vẻ mặt của gã này cũng chẳng khá hơn dù người phụ nữ kia có nói rằng: “Hắn có một khẩu súng”.

Ngay sau đó, một giọng hét vang lên từ sân sau, “Bọn khốn khiếp, lũ chúng mày quay lại đây và bắt tao đi!”.

Cậu tân binh như bị đóng băng. Cậu ấy chắc đang dự tính chuyển sang nghề khác, có thể là chăn nuôi. Tôi có trấn an cậu ta: “Don, nếu cậu bị giết chết, tôi có thể xin cái đồng hồ của cậu được không?”

“Chúa ơi!”, cậu ta than thở.

“Khá hơn rồi, hồn vía cậu đã trở lại sau cơn sợ hãi. Sợ thì sợ, nhưng phải bình tĩnh. Nào, bây giờ cậu đứng ở sân trước và tiếp tục nói chuyện với tên khốn này trong khi tôi đi vòng quanh ra phía sau?

Trong khi Don bắt đầu cuộc trò chuyện vui vẻ vô cùng tài tình với “người bạn” có súng và điên cuồng này, tôi lén đi theo lối sau. Gã ta không thấy tôi lẻn lên phía sau, đó là một điều tốt, vì gã ta đang mang theo một khẩu súng trường.

Tôi đặt khẩu súng lên phía sau đầu của hẳn.

“Chào!”

Hắn ta ném khẩu súng lên không trung. Tôi dọa hắn sợ phát khiếp.

“Tốt, anh không có súng trong tay, và tôi vẫn còn một khẩu này. Chúng ta cùng trò chuyện một chút có được không nào?”

Tôi gọi cho học viên tuần tra của mình, cậu Don, và cho cậu ấy cơ hội được còng tay kẻ xấu xa đầu tiên của đời mình. Chúng tôi đã trở thành bạn bè và thậm chí là hàng xóm của nhau. Sau này cậu ấy cứ kể đi kể lại câu chuyện đó hàng trăm lần vì trải nghiệm ấy đã giúp cậu vượt qua nỗi sợ nghề nghiệp của một “ma mới”.

TRÚNG MỤC TIÊU

Bạn không thể thực sự làm cảnh sát trừ khi bạn kiểm soát được nỗi sợ của mình, và bạn không bao giờ nên chĩa súng vào bất cứ ai nếu nỗi sợ hãi đang chế ngự bạn. Điều này có vẻ không hợp lý lắm, bởi vì sợ hãi là lý do khiến nhiều người mua súng. Ý của tôi ở đây là bạn sẽ không bao giờ bắn trúng mục tiêu nếu bạn quá run rẫy vì sợ hãi. Bạn thậm chí có thể không tự biết rằng mình đang run.

Bạn nghĩ mình có thể khắc phục sự run rẩy bằng cách giữ chặt các cơ ở vai, cánh tay và bàn tay. Nhưng cách này cũng không hiệu quả đâu.

Bạn phải thật tự tin và thư giãn khi cầm súng trên tay nếu bạn muốn bắn trúng mục tiêu của mình, đặc biệt là khi bạn đang nhắm bắn một người khác. Thậm chí bạn còn phải hơn thế nữa nếu đối thủ của bạn là một kẻ giết người không còn gì để mất, hoặc bất cứ ai có ý định gây tổn thương cho bạn. Một người hàng xóm già ghé thăm tôi và mang theo khẩu súng ông ta vừa mua. Đó là một khẩu súng lục bán tự động đạn 9mm. Ông ấy muốn tôi xem qua một chút.

Trong những năm cuối sự nghiệp cảnh sát của mình, chúng tôi chuyển đến một vùng nông thôn êm ả và yên bình. Ông ấy đã ở đây từ lâu, nhưng thời gian đó có nhiều thông báo về các vụ đột nhập trộm cắp nên ông muốn giữ một khẩu súng trong nhà. Khẩu súng ông mua có giá 700 đô la. Tôi nói với ông ấy rằng nên làm quen với một vài trục trặc tiềm ẩn của khẩu súng đặc biệt này.

Thực tế, khẩu súng nào cũng có ít nhiều khiếm khuyết. Tôi sẽ không khuyên bạn nên mua súng cho đến khi bạn hiểu rõ các vấn đề tiềm ẩn và có biện pháp giải quyết một cách nhanh chóng. Tôi cố gắng hướng dẫn ông ấy một số vấn đề phổ biến thường xảy ra, nhưng ông ấy cảm thấy choáng ngợp với cơ chế vận hành của khẩu súng.

Tôi cũng hỏi ông ấy những câu hỏi tôi tự đặt ra khi có ai đó tham khảo ý tôi về chuyện muốn mua một khẩu súng vì lý do an toàn cá nhân.

(*) Bạn có sẵn lòng giết ai đó bằng súng không?

(*) Bạn đã tập bắn súng vào mục tiêu là một con người chưa? Hay bất kỳ mục tiêu nào?

(*) Bạn có biết cách đánh giá một mối đe dọa rõ ràng nguy hiểm?

(*) Bạn có giữ được bình tĩnh khi bắn vào mục tiêu di động?

Một lần nữa, ông ấy trở nên rối trí trước với những câu hỏi này. Và vì thế tôi có thể khẳng định rằng ông ấy thiếu tự tin vào kỹ năng bắn súng của mình. Cuối cùng, tôi hỏi: “Ông có ê-tô[3] trong kho chứ?”

Ông ấy nói có.

“Được rồi, tôi đề nghị ông nên đặt súng vào cái máy ê-tô, và mài cho đến khi đầu ruồi (front sight blade) của mũi súng nhẵn đi.”

“Tại sao tôi lại phải làm thế?” Ông ấy thắc mắc.

“Bởi vì chỉ có cách đó, thì khi một gã tội phạm trẻ tuổi, khỏe mạnh hơn đoạt được khẩu súng và thọc vào người ông, ông sẽ không quá đau đớn”, tôi nói với ông ấy.

Ông ấy nhìn tôi sợ hãi và ghê rợn. Sau đó, ông cầm lấy khẩu súng mới của mình và bỏ đi.

Ba ngày sau, ông quay lại nhà tôi.

“Tôi đã nghĩ kỹ về những gì anh nói hôm trước. Tôi quay lại cửa hàng và trả lại khẩu súng, và họ đã hoàn lại tiền cho tôi.”

Tôi công nhận ông ấy đã đưa ra một quyết định rất khôn ngoan.

Trước khi ai đó mua súng, tôi khuyên họ nên trung thực đánh giá bản thân họ có đủ khả năng và thực sự sẵn lòng giết một người khác không. Bạn không thể trông chờ bản thân tự vấn lương tâm trong khi một kẻ xấu có vũ khí đang đứng gần đó và sẵn sàng bắn hoặc đâm chết bạn, vì vậy bạn nên chuẩn bị trước.

Nếu bạn đối đầu với một tay bạo lực, bạn sẽ phải sẵn lòng sử dụng vũ khí của bạn để thực hiện một hành vi bạo lực.

Câu hỏi tiếp theo, như tôi đã chia sẻ với người bạn nông dân già của tôi, là liệu bạn có đủ khả năng để sử dụng vũ khí của bạn một cách thành thạo không. Hậu quả tồi tệ có thể xảy ra đó là kẻ giết người dùng chính vũ khí của bạn chống lại bạn. Nếu bạn không được luyện tập và chuẩn bị tốt, chuyện không hay có thể ập đến.

Thế giới có vô vàn những kẻ tội phạm tàn nhẫn, độc ác, chết chóc, bọn chúng lạnh lùng trở mặt và lợi dụng bất kỳ sơ hở, điểm yếu, hoặc do dự nơi bạn để hãm hại bạn. Giữ một khẩu súng trong tay có thể cứu mạng bạn đấy, nhưng không gì đảm bảo chắc chắn điều này, đặc biệt là nếu bạn không biết bạn đang làm cái quái gì với khẩu súng đấy.

NHẬP MÔN AN TOÀN SÚNG

Đây chính là thứ mà tôi đã dạy con trai và con gái tôi từ khi chúng còn nhỏ, mặc dù tôi phải thú nhận rằng ý định ban đầu của tôi không phải là dạy cho các con về kỹ năng sử dụng vũ khí, mà chủ yếu là để khiến cho các con thấy sợ khi đến gần khẩu súng mà tôi để ở nhà.

Kế hoạch ban đầu của tôi bị phản tác dụng.

Con trai tôi, Dan, khoảng sáu tuổi và con gái, Kris, bốn tuổi. Chúng đang ở trong giai đoạn khám phá, đi vòng quanh ngôi nhà để tìm kiếm bất cứ thứ gì có thể gây hại, gây thương tật, hoặc bằng cách nào đó ảnh hưởng tiêu cực đến mạng sống của chúng. Đấy là trước khi kiến thức về an toàn súng trở nên phổ biến. Tôi giữ vài khẩu súng ở trong nhà và lên đạn cho ít nhất một khẩu.

Tôi đã giấu mấy khẩu súng ở những chỗ mà bọn nhỏ không thể dễ dàng với lấy được, nhưng trẻ em dường như có radar để dò tìm bất cứ vật gì nguy hiểm.

Tôi lo lắng một ngày nào đó, các con sẽ tìm thấy những khẩu súng, đó là lý do tại sao tôi cất đạn ở một nơi khác.

Tôi chia sẻ với mọi người rằng giữ súng trong nhà là lựa chọn cá nhân và là quyền của mỗi người. Mỗi lần có cơ hội, tôi đều nói với họ rằng tôi đã điều tra nhiều cái chết trong nhà riêng gây ra bởi vũ khí tự vệ của khổ chủ.

Nếu bạn tin rằng việc sở hữu vũ khí sẽ giúp bạn sống sót khi ai đó đột nhập vào nhà, nhưng bạn có con nhỏ ở nhà, bạn phải đối mặt với một tình trạng tiến thoái lưỡng nan. Bạn phải cất súng ở đâu đây? Giả sử như bạn an tâm giữ vũ khí ở một nơi rất khó tìm ra, thì cũng đồng nghĩa với việc nó sẽ nằm ngoài tầm tay trong các trường hợp khẩn cấp.

Lời khuyên thông thường của tôi đó là “Không mua súng trừ khi bạn cực kỳ tự tin rằng mình có thể sử dụng nó với độ chính xác cao và bảo vệ được những người mình yêu thương”. Trừ khi bạn tàng trữ ma túy trong nhà hoặc bạn sống ở một khu dân cư tiềm tàng những kẻ buôn bán và sử dụng ma túy hoặc ở một số khu vực tỷ lệ tội phạm cao, một khẩu súng sẽ khiến bạn gặp nhiều rắc rối hơn là giúp ích. Những cuộc đột nhập nhà riêng có tấn công rất hiếm. Lắp đặt một hệ thống báo động là đủ, và cứ chấp nhận rủi ro thấp kia. Còn hơn là thức dậy bởi tiếng nổ do đứa con năm tuổi chĩa súng vào những đứa con khác của bạn. Hoặc vào chính bạn. Chính vì nghề nghiệp của tôi nên tôi và gia đình rất thường xuyên bị những người mà tôi bắt giữ đe dọa, do đó chúng tôi cảm thấy rất cần thiết phải giữ vũ khí trong nhà. Nhưng chúng tôi luôn sợ hãi về một ngày nào đó, bọn trẻ tìm thấy các khẩu súng. Cuối cùng, tôi nghĩ ra một kế hoạch. Tôi nói với Kathy rằng chúng tôi nên đưa hai đứa trẻ tinh nghịch và táy máy của chúng tôi lên núi để dạy chúng cách bắn và xử lý súng cầm tay an toàn. Tôi hiểu những gì bạn đang suy nghĩ trong đầu: Chúng còn quá nhỏ. Kathy và tôi cũng nghĩ y như vậy.

Bạn thấy đấy, mục đích bí mật của tôi là dọa các con sợ khiếp vía bằng cách để cho chúng thấy những khẩu súng to lớn và nguy hiểm đến nhường nào. Tôi muốn các con của mình thấm đượm nỗi sợhãi, có như vậy, thậm chí đến việc nhìn thấy khẩu súng, bọn trẻ cũng không dám, cho đến khi nào các con đủ lớn để được đào tạo bài bản.

Kế hoạch của tôi trước tiên là dạy cho chúng một số vấn đề cơ bản về an toàn súng, chẳng hạn như luôn luôn cẩn thận dùng súng như thể nó đã được lên đạn và không bao giờ nhắm súng vào người khác. Với giọng nói của Một Ông Bố Nghiêm Khắc Nhất Thế Giới, tôi đã cố hết sức để miêu tả mọi khẩu súng như là một công cụ chết chóc và hủy diệt.

“Công dụng duy nhất của vũ khí này là để giết người. Súng không phải đồ chơi. Nó được thiết kế chỉ để giết người, và nó sẽ giết mẹ hoặc bố, thậm chí là một trong hai con, vì vậy đừng bao giờ đến gần bất cứ khẩu súng nào, không được phép tự ý cầm súng nếu bố mẹ không có mặt ở đó. Các con hiểu rồi chứ?”

Bọn trẻ đủ thông minh để nhận thức và chú ý lời dặn, nhưng tôi có thể nhìn thấu trong mắt các con rằng chúng quá háo hức để được đặt tay lên cò súng, đặc biệt là cô con gái nhỏ của tôi. Điều này có làm tôi lo lắng, nhưng tôi vẫn còn chút hy vọng với kế hoạch của mình.

Lần đầu tiên tôi để Dan tự tay cầm một khẩu súng, hai tay tôi quấn quanh người cậu bé. Tôi đã giúp con trai nhắm vào một con chim bồ câu đất sét và bóp cò. Kris đang đứng ngay tại đó.

Tôi cố ý không cảnh báo các con tiếng súng nổ sẽ lớn thế nào. Tôi muốn tiếng ồn phát ra từ súng sẽ làm bọn trẻ khiếp sợ, và sau đó tôi muốn chỉ cho các con xem viên đạn đã thổi tung con chim đát ra sao để bọn trẻ thấy được sức mạnh hủy diệt.

Bùm!

Tôi hoàn toàn mong đợi cả hai đứa sẽ vô cùng sợ sệt.

Nhưng ngược lại, cả hai đều nhảy cẫng lên trong sự phấn khích.

“Quào, tuyệt quá! Con có thể bắn thêm một lần nữa được không Bố?!”

Chết tiệt! Mọi thứ không diễn ra theo đúng kế hoạch. Vẫn chưa đủ đáng sợ rồi.

Kathy không mấy vui lòng.

“Vậy, thưa thiên tài thao lược, ý tưởng tuyệt vời tiếp theo của ngài là gì?”

Không gì cản được bọn trẻ về sau. Ngày hôm đó đã đánh dấu sự bắt đầu cho thói quen tập bắn cùng vợ và các con trong Rừng Quốc gia Arapahoe vào cuối tuần trong nhiều năm liền. Chúng tôi lái xe đi dã ngoại, và sau đó bắn súng trong nhiều giờ.

Chúng tôi không có nhiều tiền cho các kỳ nghỉ xa xỉ, vì vậy hoạt động này trở thành chuyến đi chơi chính của gia đình tôi, một hoặc hai lần một tháng.

Khỏi cần phải nói, các con của chúng tôi đã trở thành những xạ thủ xuất sắc về súng ngắn và súng trường. Tôi cũng dạy Kathy bắn, và cô ấy có thể bắn vỡ một lon nước cách khoảng chục mét.

Trọng tâm chính khi bọn trẻ còn nhỏ đó là mục tiêu bắn, nhưng khi các con đến tuổi thiếu niên, tôi đã hướng dẫn các con dùng súng để tự vệ. Triết lý tôi muốn chia sẻ ở đây là bạn chỉ rút súng ra và nhắm vào ai đó nếu bạn đang cần phải bảo vệ bản thân bạn hoặc những người khác khỏi nguy hiểm đến tính mạng bởi một tên tội phạm có vũ khí.

Tôi dạy các con cách dùng súng ngắn và súng trường chỉ với một cánh tay vươn dài, không cần sự hỗ trợ khác, vì bọn trẻ sẽ phải làm điều tương tự như vậy trong đời sống thực nếu đối mặt với bất cứ mối đe dọa nghiêm trọng nào. Tôi đã dạy cho các con về hình ảnh thị lực (sight picture) và cách xác lập mục tiêu (indexing). Hình ảnh thị lực là một phương pháp để chọn ra một điểm nhỏ trên mục tiêu, giống như nút áo sơ mi, nhằm bắn trúng vào mục tiêu. Xác lập mục tiêu là kỹ thuật bắn mà bạn cần giả vờ đang chỉ ngón trỏ vào mục tiêu, nhưng thực chất là nhắm khẩu súng. Sau đó, mỗi khi bạn bóp cò, viên đạn sẽ bắn trúng ngay chỉ điểm.

Các con của tôi là những học sinh xuất sắc. Vào ngày đầu tiên sử dụng hình nộm giả người, Kris bẳn trước và nhắm trúng ngay trung tâm của mục tiêu.

“Con yêu, đó là một cú bắn đoạt mạng đấy”, tôi tự hào khen con.

Sau đó Dan bước lên và thực hiện điều tương tự.

Điều này thực sự làm rung động trái tim của một người cha.

Các con tôi đã hiểu được rằng nếu ta có ý định sử dụng vũ khí vì ta tin rằng đó là điều cần thiết cho mạng sống của bạn hoặc của nhiều người khác, thì ngay lúc ấy ta nên bắn chết tên xấu xa ngay tại chỗ. Tôi đã dạy các con rằng không cần lần bắn cảnh cáo nào cả. Bạn cần bắn chết, không cần bắn bị thương, bằng cách dành ra một vài giây để cẩn thận nhắm vào mục tiêu, đếm ngược và nổ súng. Nếu mục tiêu mặc áo giáp chống đạn thì bạn chỉ cần ghim hai viên vào ngực và một viên vào đầu.

CẢ NHÀ CÙNG BẮN

Không phải bàn cãi, cả con trai và con gái tôi đều trở thành những xạ thủ thuần thục. Bọn trẻ luôn đứng đầu trong các lớp vũ khí quân sự. Con trai của tôi và tôi trong những năm gần đây thường tham gia các cuộc thi bắn súng hành động miền Viễn Tây hoặc hoạt cảnh bắn súng cao bồi. Đây là những cuộc thi bắn trúng các mục tiêu rất thú vị.

Con gái tôi cũng tham gia những cuộc thi kiểu này, chỉ là không đấu với chúng tôi. Con bé có lẽ là xạ thủ giỏi nhất trong gia đình. Con bé đạt được 100% điểm trong bài thi bắn súng quân sự. Người hướng dẫn hỏi cô bé đã học bắn ở đâu mà giỏi thế.

“Bố em là cảnh sát” - cô bé nói.

Không cần giải thích thêm.

Con trai tôi là một chàng trai cao to, chắc nịch, có thứ bậc quân hàm cao, và tất nhiên rất được nể trọng. Nhưng con gái tôi sẽ đánh lừa bạn mất. Cô bé rất nhỏ nhắn và trầm tĩnh. Mọi người thường đánh giá thấp cô bé theo kiểu trông mặt bắt hình dong. Cô bé nhỏ nhắn, nhưng lại rất mạnh mẽ và không hề nao núng.

Như tôi từng chia sẻ, tôi không cất súng như một người dân bình thường, nhưng cô bé là cán bộ hậu cần trong quân đội với sự cẩn thận cao độ, và cô bé cất một khẩu súng lục trong túi đeo của mình. Con gái tôi sẽ không ngần ngại sử dụng khẩu súng trong trường hợp khẩn thiết. Có một lần, cách đây không lâu, cô bé đã cảm thấy cần thiết phải dùng.

Đây là câu chuyện được thuật lại theo lời kể của cô bé:

Sau một ngày vật vã làm việc mười bốn giờ, tôi vào bãi đậu xe của một cửa hàng tạp hóa. Tôi vẫn còn uể oải mặc đồng phục và giày ống chuyên dụng. Tôi đã rất mệt mỏi, nhưng tôi cần bữa ăn tối đúng theo kế hoạch và cần sốt ớt đỏ Chipotle.

Tôi thầm nghĩ, Chúa ơi, con đang làm gì ở đây? Con nên đi về thẳng nhà. Con quá, quá mệt mỏi rồi.

Câu trả lời tôi nghe thấy trong tim mình vọng ra câu trả lời rất lạ kỳ nhưng rõ ràng:

“Ta biết, nhưng ta cần con chú ý. ”

Tôi biết giọng của Chúa vang lên trong mình, nhưng tôi không nghe theo lời Ngài. Tôi làm lơ trong đầu, mệt mỏi đi vào cửa hàng.

Tôi tìm được sốt ớt Chipotle dễ dàng hơn mình tưởng. Sau đó, thay vì chuyển sang quầy thanh toán như dự tính, tôi rảo bước đến quầy thực phẩm đông lạnh. Tôi không có lý do gì để đi đến khu khác của cửa hàng và tôi không thể giải thích tại sao tôi lại loanh quanh ở đó.

Ngay trước khi đi đến dãy cuối, tôi đã nghe lỏm một người đàn ông nói những điều kinh tởm về tình dục. Tôi đứng bên góc và nhìn hắn ta. Gã ấy là một thằng cha khổng lồ, cao khoảng một mét chín và nặng khoảng 120 ký.

Đứng cách trước mặt hắn ta vài bước chân là một phụ nữ nhỏ bé, rõ ràng là người đang bị chế giễu bằng những lời lẽ thô thiển. Mắt cô mở to để lộ nỗi sợ hãi, và khuôn mặt của cô ấy tái mét. Cô đứng chôn chân cùng giỏ hàng của mình.

Tôi đến chỗ cô ấy, đảm bảo vẫn giữ hắn trong tầm nhìn. Tôi đặt tay vào chiếc túi nằm trong giỏ hàng tạp hóa của mình. Các ngón tay của tôi lần tìm khẩu Glock 26, nhưng tôi không rút nó ra.

“Người đàn ông này có làm phiền chị không?”, tôi hỏi với một giọng “quân sự” kỳ cục.

Hai điều tiếp theo xảy ra.

Người đàn ông dừng lại và nhanh chóng bỏ đi, và cô gái mà gã đang làm phiền kia thốt lên: “Vâng! Tôi không biết anh ta là ai. Anh ta cứ bám theo tôi!”.

“Ổn rồi”, tôi nói với cô ấy. “Gã ấy đi mất rồi, và chúng ta sẽ để hắn đi. Tôi sẽ ở lại đây với chị. ”

Hắn đi về phía lối cuối và biến mất, nhưng tôi không biết hắn ta đã rời khỏi cửa hàng hay còn ở lại, hay hắn ta có thể đang chờ chúng tôi ở bên ngoài chăng.

Tôi cần cô ấy giữ bình tĩnh, vì vậy tôi đã hạ giọng trò chuyện.

“Chị mua đồ xong chưa?”

Thoạt tiên, cô ấy nhìn tôi như thể tôi bị điên. Rồi cô hiểu ra những gì tôi đang làm. Cô thở phào và mỉm cười.

“Vâng tôi xong rồi”, cô đáp lời.

“Ok”, tôi nói. “Tôi sẽ trông chừng trong khi chị tính tiền. Tôi sẽ tính tiền ngay sau chị. Tiếp đó, tôi sẽ đưa chị ra đến xe. Chị sẽ phải tự mang đồ của mình ra, vì tôi cần rảnh tay khi quan sát giúp chị. Hiểu rồi chứ?”

“Vâng ạ”, cô trả lời. Giọng nói của cô ấy đã bình tĩnh hơn.

Cô ấy giới thiệu tên với tôi, nhưng tôi không thích cái tên đó lắm nên cũng quên mất luôn. Cô ấy chia sẻ rằng chồng cô cũng đang phục vụ trong lực lượng không quân, giống như tôi. Họ vừa quay trở lại Hoa Kỳ với hai đứa con từ căn cứ không quân Aviano ở Ý.

“Chà, chào mừng chị quay trở về nhà”, tôi cười. “Chị có thể không tin ngay bây giờ, nhưng tình huống này thực sự bất thường ở khu vực này. ”

Tôi không nói cho cô ấy biết những gì tôi đang nghĩ. Nếu tôi gặp lại hắn ta, mọi việc sẽ diễn ra ngay tại bãi đậu xe. Và hắn ta sẽ chết. Nếu hắn ta xuất hiện trở lại sau cuộc gặp gỡ đầu tiên đó, chắc chắn đây là một hành vi cố ý.

Từ tận đáy lòng tôi không muốn bất kỳ việc gì tồi tệ xảy ra, nhưng hắn ta đã gây chuyện, và bây giờ người phụ nữ này, người sẻ chia về những đứa con ở nhà, đã trong sự an toàn phía sau tôi. Những năm tháng luyện tập bắn súng trên núi đã giúp tôi tự tin đương đầu với nguy hiểm. Tất cả những bài học mà bố đã truyền đạt về việc giữ bình tĩnh, xác định hình ảnh thị lực, xác lập mục tiêu, kiểm soát hơi thở và bóp cò - tất cả những điều tôi đã học hỏi đang hiện ra ngay đây. Những gì tôi được huấn luyện ở khu quân sự cũng đã trở lại nơi tôi, nhưng giọng nói của bố, khuyên nhủ tôi phải thật tin vào bản thân và bình tĩnh luôn vang vọng trong tâm trí tôi.

Chúng tôi đẩy xe hàng đến chỗ ô tô của cô. Nhân vật phản diện kia chắc đang ẩn náu ở đâu đó không nhìn thấy được, nhưng tôi vẫn tỉnh táo cảnh giác. Sau khi mở cốp để tải hàng lên xe, cô ấy nổ máy chạy, còn tôi giúp cô ấy quét thẻ giữ xe, một tay vẫn giữ khẩu Glock trong túi. Cô kéo cửa xuống và cảm ơn tôi với một nụ cười biết ơn ấm áp.

Tôi dõi theo khi cô ấy lái xe đi và không thấy dấu hiệu có ai đuổi theo.

Tôi mở khóa chiếc xe Jeep của mình, leo lên nhanh và khóa cửa. Đảo mắt quanh bãi đậu xe một lượt. Không có dấu vết của hắn ta.

Tôi thầm đọc một câu cầu nguyện biết ơn, cám ơn Chúa vì đã gợi lên những lời hướng dẫn của bố tôi, và cũng cám ơn vì đã để gã đàn ông kinh tởm đó bỏ đi. Tôi đã nghĩ rằng có thể chuyện không may sẽ xảy ra, nhưng hắn ta cũng nên cầu nguyện cảm ơn vì giữ được mạng sống. Tôi không muốn giết hắn ta, nhưng nếu hắn xuất hiện trong bãi đậu xe, ngày đó năm sau sẽ là ngày giỗ của hắn.

Hai phát vào ngực. Một phát vào đầu.

❀ ❀ ❀

[1] Gestapo: là lực lượng cảnh sát mật của tổ chức SS do Đức Quốc xã lập ra. Đây được xem là một trong năm lực lượng cảnh sát mật tàn bạo nhất trong lịch sử nhân loại.

[2] SWAT: (viết tắt của cụm từ Special Weapons And Tactics - Đội chiến thuật và vũ khí đặc biệt) là một thuật ngữ dùng để chỉ một đơn vị chiến thuật ưu tú trong các cơ quan thi hành pháp luật. Họ được đào tạo để thực hiện các hoạt động có nguy cơ cao nằm ngoài khả năng của lực lượng cảnh sát thông thường như thực hiện giải cứu con tin và các hoạt động chống khủng bố, phục vụ bắt giữ tội phạm có độ nguy hiểm cao và tội phạm có vũ trang hạng nặng.

[3] Ê-tô là một công cụ bằng kim loại dùng trong cơ khí, nghề mộc,... có hai hàm kẹp chặt một đồ vật trong lúc đang gia công vật đó.

hai đều khá nặng và sau này đều trở thành các món vật phẩm sưu tầm thú vị. Người chồng có khoảng 150 cái chai trong tủ trưng bày. Sau khi phát hiện vợ và bạn trai không mảnh vải che thân của cô ấy, anh ta túm lấy một cái chai thủy tinh Pep
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Joe Kenda

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.