Săn Kẻ Giết Người

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 26 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Thứ Bảy Ma Túy Và Sự Suy Đồi Đạo Đức
Thứ Bảy Ma Túy Và Sự Suy Đồi Đạo Đức

❊ ❊ ❊

Có thể bạn sẽ nghĩ rằng giết người vì một trận bóng chày hay vì một chiếc xe cũ kỹ là điều điên rồ, nhưng tôi đã tận mắt chứng kiến (hậu quả của) hành động đê hèn như vậy. Thỉnh thoảng, những hành vi đồi bại được kích hoạt bởi sự lạm dụng ma túy hoặc bia rượu.

Trong những vụ án hiếm hoi nhưng làm rúng động dư luận, kẻ sát nhân trở nên điên dại và như bị ma xui quỷ khiến. Chúng là những kẻ giết người cực kỳ nguy hiểm, thường là những tên sát nhân hàng loạt. Tên của chúng nổi bật trên trang nhất của các tờ báo, những cuốn sách và những bộ phim kinh dị, bởi vì chúng đặc biệt xấu xa.

Gilbert Eugenio Archibeque, 29 tuổi, không phải là một tay sát thủ hàng loạt. Mà hắn là một “kẻ cuồng sát”, theo như ghi nhận trên trang web chuyên về các án mạng Murderpediaorg.

Gilbert cũng như bao người bình thường khác và từng có đời sống khá thành công cho đến khi hắn ta hít ma túy và thả cho cuộc đời tuột dốc không phanh. Từng nhận huy hiệu Eagle Scout[1] khi còn nhỏ, gã lớn lên và trở thành một thợ sửa ống nước khéo léo, quen một cô bạn gái đáng yêu. Thật không may, vào giữa những năm 80, Gilbert tự làm mình mắc kẹt trong những ống dẫn chứa ma túy. Việc này buộc hắn ta phải làm việc thêm nhiều giờ để thỏa cơn thèm thuốc của mình. Kiệt quệ cả tài chính lẫn tinh thần dẫn đến hoang tưởng và nổi điên, đó là những tác dụng phụ thường gặp của ma túy.

Khi cơn thèm thuốc của hắn càng lúc càng đến nhanh hơn, các hộ dân không còn đủ vòi nước rỉ và nhà vệ sinh bị tắc cho Gilbert sửa chữa để hắn có tiền thanh toán cho tay buôn thuốc của mình. Gã nhận thêm một công việc phụ, đó là đi trộm cắp. Để chuẩn bị cho phi vụ đầu tiên, hắn đeo một chiếc mặt nạ, mang theo một khẩu súng, và đột nhập vào quán Grand View Lounge, một nơi khá gần với căn hộ của gã ta.

Không có nhiều trở ngại, và hắn về nhà cùng 1.500 đô la. Bởi vì Gilbert không bị bắt, nên hắn nghĩ hắn sẽ thử tiếp. Hắn chờ khoảng một năm trước khi trở lại đây thực hiện phi vụ thứ hai.

Chủ của quán Lounge, Sonya, nghĩ rằng giữ quá nhiều tiền mặt tại quán là một ý tưởng tồi. Vậy nên trước khi ra về, cô ấy đã gom hết tiền mặt trong két để đem đi gửi ngân hàng và chỉ để lại một ít tiền lẻ thối cho khách.

Gilbert “tái xuất” vào đêm thứ sáu rạng sáng thứ bảy. Gã mong đợi một chuyến bội thu, nhưng vì Sonya đã đến ngân hàng, nên ngăn tiền mặt trong két chỉ còn khoảng 100 đô la.

Chiếc ngăn kéo không có tiền làm bùng lên cơn thịnh nộ trong Gilbert. Bắt chấp tất cả, hắn ta nổ súng, giết chết người nhân viên pha chế và hai khách hàng. Hắn ta phang vào đầu một khách hàng thứ ba khác đang núp dưới bàn bida trước khi nhắm bắn anh ta. Viên đạn phát nổ và may mắn không ghim vào đầu anh chàng. Anh ta thoát được và chạy ra cửa trước báo cảnh sát.

Gilbert không nhìn thấy kẻ sống sót đã bỏ chạy. Gã quá bận rộn với việc thiêu cháy quán rượu. Gã đơn giản nghĩ rằng chỉ cần đốt quán là có thể che đậy vụ cướp và các nạn nhân. Thay vì ngừng lại và trở về nhà, kẻ nghiện điên dại đi tiếp đến một cửa hàng tiện lợi gần đó để kiếm thêm chút tiền. Cô nhân viên bán hàng đã nài nỉ người chị gái ở lại cùng mình vì tình hình khu dân cư lúc này khiến cô khá lo lắng. Hai người họ cũng đã nghe bản tin báo cáo về vụ nổ súng tại Grand View Lounge và đi trốn, nhưng Gilbert đã tìm thấy và giết họ.

Khi chúng tôi đến hiện trường vụ án tại cửa hàng tiện lợi, chúng tôi tìm thấy đoạn phim ghi lại hình ảnh Gilbert trên một máy quay vừa mới lắp đặt. Gã khá nhẵn mặt ở khu vực này vì sinh sống và làm việc tại đây. Một người hàng xóm nhận ra hắn ta. chúng tôi đã bố trí một đơn vị tác chiến bao vây căn hộ nơi Gilbert ở.

Một điều tra viên gọi điện thoại cho hắn, nói rằng hắn là nghi can trong một số vụ giết người và ra lệnh cho hắn ta đầu hàng các cảnh sát đang phục bên ngoài.

Hắn ta đáp, “Okay”.

Rồi hắn quay sang bạn gái mình, chỉ nói: “Anh yêu em” rồi bắn vào đầu bằng khẩu súng lục tự động .357. Cô bạn gái đã đá gã vì hắn nghiện ma túy, nhưng cô ấy đã trở lại thành phố để thăm mẹ và ghé ngang căn hộ người bạn trai cũ. Cô tận mắt chứng kiến Gilbert tự sát.

Tôi không buồn khi thấy gã ra đi. Bằng cách tước đoạt mạng sống của chính mình, hắn đã giúp nhà nước tiết kiệm được một khoản tiền kha khá. Chúng tôi không phải trả tiền cho phiên tòa của hắn, không phải trả tiền để thuê luật sư bào chữa cho hắn hay giam giữ hắn trong suốt quãng đời còn lại. Gã cũng đã giúp rất nhiều thành viên gia đình các nạn nhân đang đau buồn không tốn nhiều thời gian chờ đợi việc trả thù. Tôi hy vọng điều này giúp họ vơi đi niềm xót thương, dù có lẽ không nhiều cho lắm.

MA TÚY LÀ KẺ GIẾT NGƯỜI

Ma túy làm cho Gilbert Archibeque trở nên thú tính. Hắn khiến năm người phải bỏ mạng chỉ trong một đêm. Việc sử dụng ma túy đá, thuốc phiện, thuốc lắc, heroin, và các loại ma túy tổng hợp khác sẽ gây ra chứng hoang tưởng và khiến con người ta điên loạn. Cơn nghiện thuốc làm thay đổi nhân cách của ta. Bất kỳ ai dù là người dùng hay là tay buôn ma túy đều gặp nguy hiểm. Những cơn loạn thần dần tích tụ.

Tôi không bao giờ ưa nổi những kẻ nghiện ngập, bởi họ không những vô cùng nguy hiểm mà còn không thể lường trước được. Không thể biết họ sẽ làm gì nếu họ không có ma túy để thỏa mãn cơn nghiện. Hành vi của họ thay đổi nhanh đến độ bạn có thể gặp rắc rối với họ trong chớp mắt. Hầu hết những con nghiện đã từng là những người đáng tin cậy và đáng quý, như anh thợ sửa ống nước Gilbert, nhưng việc sử dụng ma túy tác động hóa học đến não bộ, biến họ trở thành những người hoàn toàn khác - những con người cực kỳ nguy hiểm.

Một số loại ma túy có tác dụng nhanh hơn nhiều loại thuốc khác. Tôi đọc ở đâu đó rằng 90% những người thử ma túy đá đã bị nghiện ngay sau lần sử dụng đầu tiên. Việc cai nghiện là rất, rất khó khăn. Một thủ thư vẫn thường dùng thuốc uống giảm đau lưng có thể trở nên cực kỳ manh động và nguy hiểm khi bị cơn nghiện chiếm giữ.

Trong số các loại ma túy, đáng chú ý nhất là “bụi thiên thần”, và trong những năm gần đây là flakka (được làm từ chất kích thích cathinone, thành phần được tìm thấy trong loại muối tắm rẻ tiền), có thể đem lại cho người dùng một sức mạnh phi thường - dấu hiệu không tốt cho những con nghiện đang lên cơn điên dại.

Chúng tôi đến phòng cấp cứu vào một đêm nọ vì một anh chàng đang lên cơn vì “bụi thiên thần”, cố gắng giúp đội y tế kiềm chế anh ta lại. Năm người chúng tôi không thể giữ nổi anh chàng nhỏ con chỉ nặng khoảng hơn 65 ký lô. Anh ta quăng quật chúng tôi như thể anh ta là chú King Kong dũng mãnh còn chúng tôi chỉ là những nhành cây ngọn cỏ yếu mềm.

Chúng tôi đầu hàng trước gã này. Máu văng khắp mọi nơi. Ma túy đá dường như có tác dụng mạnh hơn từng phút. Cuối cùng chúng tôi đã buộc anh ta vào một băng ca cứu thương và khóa chặt tay anh ta. Sau đó, anh ta giãy giụa kinh hoàng nhằm thoát ra đến nỗi gãy cả hai cánh tay của mình.

Ma túy biến người bình thường thành những cái xác sống. Một lần khác, chúng tôi đang ở bệnh viện để phỏng vấn một nghi can thì một nữ y tá hớt hải chạy xộc đến cửa và nói: “Có một người đàn ông đứng trên nóc xe cảnh sát của anh và đá tới tấp vào cửa sổ sau!”

Chúng tôi chạy ra ngoài và thấy một anh chàng mặc đồ bệnh nhân phơi trần cặp mông, cố trêu chọc đội cảnh sát chúng tôi qua cửa sổ. Một tên phê thuốc. Chúng tôi kéo anh ta ra khỏi xe cảnh sát và đưa anh ta trở lại phòng cấp cứu. Khủng hoảng ngày càng leo thang vì rất nhiều phụ huynh Mỹ để con cái mình dùng thuốc có chứa valium hoặc ritalin. Bản thân chúng không gây nghiện nhưng chúng cũng gây kích thích. Những đứa trẻ sẽ muốn thử một cái gì đó giúp chúng có cảm giác lâng lâng hơn dù ở bất cứ nơi đâu. Thế là chúng chuyển sang dùng thuốc giảm đau, sau đó là ma túy đá và heroin.

Ma túy dẫn dụ những đứa trẻ khờ khạo đi theo con đường nghiện ngập, các nữ sinh trung học và đại học trao đổi tình dục vì ma túy, những cậu thiếu niên ăn cắp tiền của phụ huynh để phê thuốc. Ma túy chiếm giữ linh hồn chúng và gây ra nhiều hệ lụy. Khi chúng còn tỉnh, chúng sẽ làm mọi cách để được phê thuốc nhiều hơn nữa. Ai dám ngáng đường, người đó chỉ có chết.

Con người có thể trở nên điên dại vì ma túy. Chúng cực kỳ nguy hại cho cả thể chất lẫn tinh thần, chắc chắn là như vậy. Hãy tránh xa ma túy bằng mọi giá. Ma túy ảnh hưởng nặng nề cả về tinh thần và thể chất. Hầu hết những ảnh hưởng là rất dễ nhận ra, nhưng không phải lúc nào cũng vậy.

MỘT KIỂU SÁT NHÂN

Có một kiểu sát nhân khác hẳn với tất cả những kiểu khác. Bạn sẽ khó mà phát hiện được chúng. Chúng là những loài rắn độc hiếm thấy và có kỹ năng ngụy trang, mà điều này càng khiến chúng trở nên nguy hiểm hơn. Những kẻ loạn thần giết người hàng loạt có thể mang bề ngoài quyến rũ, là ngôi sao của bữa tiệc, và là tử thần cướp đoạt tính mạng bạn.

Chỉ có một kẻ trong số chúng nhúng chân vào sự nghiệp trấn áp tội phạm của tôi. Tên hắn ta là Ronald Lee White. Hắn có sử dụng ma túy, nhưng hắn giết người chỉ vì hắn thích vậy. Hắn không hề băn khoăn khi nảy sinh ý định giết người, bằng súng, bằng dao và cả lửa. Cứ có cơ hội thì hắn sẽ trở thành con quỷ cuồng sát.

Tên của White xuất hiện trong tệp hồ sơ vụ án của tôi vào đầu năm 1988, nhưng phải mất một thời gian để có thể truy ra thông tin tên tuổi hắn ta. Chúng tôi được lệnh đến một khu chung cư đang xảy ra hỏa hoạn. Một cô gái trẻ phát hiện ra ngọn lửa bốc lên vào sáng sớm khi đang đi mua soda tại một máy bán hàng tự động trong khu chung cư. Thấy khói bốc ra từ dưới cửa một căn hộ, cô gái kích hoạt chuông báo cháy và gọi cho 911, cứu sống rất nhiều sinh mệnh trong tòa nhà.

Trưởng đội phòng cháy cho biết khu này rất dễ xảy ra hỏa hoạn và thật may mắn là họ có mặt kịp lúc trước khi ngọn lửa cháy lan. Một cư dân không may mắn như vậy. Khi nhân viên cứu hỏa xông vào căn hộ bị cháy, họ tìm thấy một thi thể. Chúng tôi nhận định rằng vụ hỏa hoạn nhằm che đậy một vụ giết người. Hệ thống phát hiện khói của căn hộ đã bị phá hỏng.

Trước khi nạn nhân nam kia hít phải khói của đám cháy, anh ta đã bị giết bởi một con dao nhà bếp dài khoảng 20cm. Kẻ giết người tàn ác không dừng lại ở đó. Ruột của nạn nhân đã bị moi ra khỏi cơ thể và nằm rải rác ở hai bên hông, như thể để phô bày. Nhân viên cứu hỏa của chúng tôi đã phát bệnh khi nhìn thấy cảnh tượng ấy.

Tôi vô cùng ngạc nhiên. Tôi thầm nghĩ, Chúa ơi, chúng ta đang truy tìm ai đây, Bá tước Dracula chăng?

Trong khi kiểm tra hiện trường vụ án, tôi thấy có một dấu máu nhỏ trên sàn nhà, kéo từ chỗ thi thể đến bồn rửa chén. Một chiếc tắt trong bồn rửa đã được dùng để cầm máu vết thương, rất có thể là máu của kẻ giết người. Tôi đã từng học về phân tích mẫu hình vết máu và được biết đến như một chuyên gia về chủ đề này. Về sau trong sự nghiệp của mình, tôi thường nhận được yêu cầu cho ý kiến tham khảo hoặc làm chứng trong các vụ án liên quan đến vấn đề này trong việc điều tra hiện trường vụ án.

Vụ án này diễn ra trước thời dùng ADN để làm bằng chứng, nhưng có vẻ như kẻ giết người đã tự cắt trúng tay mình khi đâm chết nạn nhân. Con dao bếp thường không có vỏ bọc như một thanh kiếm hay con dao găm. Nó không được sản xuất để đâm người, nó được dùng để cắt bít tết. Khi kẻ giết người đâm con dao liên tục và mạnh bạo vào cơ thể nạn nhân, tay hắn trượt xuống lưỡi dao sắc bén và bị cắt trúng. Chúng tôi ngờ rằng kẻ giết người này bị thương ở bàn tay.

Cô gái trẻ phát hiện hỏa hoạn đã cho chúng tôi một manh mối khác. Cô ấy khai rằng sau khi kéo chuông báo cháy, cô nghe thấy tiếng một chiếc xe hơi ở bãi đậu xe khởi động và rồ máy chạy với tốc độ khá nhanh. Cô ấy chỉ nhìn thấy được một phần chiếc xe, nó trông như một chiếc xe thể thao sẫm màu với âm thanh động cơ lớn.

Nạn nhân trong căn hộ là Victor Woods, một thợ sửa xe đạp quê ở bang Ohio, làm việc một cửa hàng xe đạp ở Colorado Springs nhờ vào tay nghề điêu luyện của anh ấy. Câu hỏi bật ra ngay lập tức: Kẻ nào lại giết người thợ sửa xe đạp đến mức độc ác như vậy? Để trả lời, chúng tôi đã tiến hành điều tra để tìm hiểu thêm về nạn nhân. Chúng tôi được biết rằng anh ấy là một người độc thân, và như bao chàng trai độc thân khác, vào ngày nhận được tiền lương, anh ấy đi đến Yukon, một quán bar trong vùng, để uống vài ly, chơi bida và thưởng thức âm nhạc.

Một nữ nhân viên pha chế nói với chúng tôi rằng vào cái đêm bị giết, Woods uống rất nhiều và nhận ra anh ta không nên lái xe về. Anh ta xin cô quá giang. Cô ấy đề nghị gọi taxi cho anh ta, nhưng anh ta nói đã tiêu hết tiền. Người pha chế lưỡng lự hồi lâu, rồi một anh chàng khác ngồi ở quầy bar đề nghị đưa Woods về nhà.

Nữ nhân viên nhớ anh chàng đó, cô mô tả anh ta là một người đẹp trai, thậm chí là “đẹp trai như tài tử điện ảnh”. Cô cũng nhắc lại một chi tiết quen thuộc. Cô ấy nói rằng một vài phút sau khi hai người khách bước ra, cô nghe thấy tiếng xe hơi để máy với một âm thanh rất lớn và rời khỏi bãi đậu xe. Cô ấy không nhìn thấy chiếc xe, nhưng cô nhớ rằng nghe tiếng giống như một chiếc xe thể thao thời thượng.

Chi tiết này khớp với lời khai của cô gái báo cháy. Có lẽ, chỉ có lẽ thôi, kẻ giết người của chúng tôi lái một chiếc xe phân khối lớn. Đây không phải là đầu mối đáng kể, nhưng là tất cả những gì tôi có. Tôi đã yêu cầu với các điều tra viên và nhân viên liên hệ với các câu lạc bộ xe thể thao trong khu vực, các xưởng lắp xe phân khối lớn, và cả các cửa hàng bán xe. Chúng tôi đang truy tìm một gã đẹp trai lái một chiếc xe ồn ào.

Như tôi đã nói, đây không phải là một đầu mối hiệu quả. Ba tháng trôi qua mà không chút động tĩnh trong vụ án này. Một buổi sáng, tôi đi làm sớm, sớm hơn cả bất cứ ai khác, và theo thói quen thông thường của mình, tôi pha cà phê và sau đó ngồi xuống máy tính để đọc các báo cáo thường nhật gửi từ các cơ quan cảnh sát khác. Đầu tiên, tôi đọc những quy định bắt đầu có hiệu lực trong hệ thống luật liên bang, các báo cáo về tội phạm bị truy nã, cách thức phạm tội đặc trưng, những thi thể vô danh được tìm thấy, và các hoạt động điều tra tội phạm bao gồm cả trộm cắp xe cùng những trò lừa đảo khác.

Khi đọc xong báo cáo liên bang, tôi xem qua tài liệu được gửi cho chúng tôi từ Rocky Mountain Information Network[2] và các cơ quan thực thi pháp luật trong khu vực. Tôi đang lướt từ trang này sang trang khác cho đến khi tôi nhìn thấy một báo cáo từ Sở cảnh sát Pueblo. Pueblo chỉ cách Colorado Springs 45 dặm về phía nam, vì vậy chúng tôi thường đối phó cùng một loại tội phạm hình sự.

Những kẻ xấu trong khu vực chúng tôi đến đó thực hiện hành vi phạm tội và rồi bỏ trốn. Những kẻ xấu ở khu vực họ đến thăm thành phố của chúng tôi để phạm tội và cũng bỏ trốn. Tôi đang uống tách cà phê thứ hai của mình vào thời điểm tôi nhìn thấy bản báo cáo từ Sở cảnh sát Pueblo. Báo cáo cho biết họ đã bắt được nghi can trong một vụ giết người cướp của tại một khách sạn ở Pueblo. Hắn đã bắn vào trán nhân viên khách sạn bằng khẩu súng lục cỡ lớn và giết chết anh ấy. Một nhân viên bảo vệ xuất hiện và đối đầu với hắn ta. Tên cướp có vũ khí đã bắn vào ngực anh, nhưng may sao anh vẫn sống sót. Người nhân viên bảo vệ khai với Sở cảnh sát Pueblo rằng kẻ bắn súng trông khá điển trai, lái chiếc Chevy Camaro màu lam.

Các điều tra viên Pueblo theo dõi hắn ta và bắt giữ Ronald Lee White. Hình chụp nghi phạm cho thấy gã ta cao ráo, da ngăm, và đẹp trai, có thể trùng với những thông tin nhận dạng mà nữ nhân viên pha chế đã chia sẻ. Báo cáo viết rằng Sở cảnh sát Pueblo đang tạm giữ chiếc xe hơi của kẻ tình nghi. Tôi đã gửi thư đề nghị nhân viên bên Sở kiểm tra, tạo bản ghi âm của tiếng động cơ và ống bô. Đó là một chiếc xe màu xanh đậm, được làm mới hoàn hảo, được lắp ráp lại bằng một khung xe hoàn chỉnh và ống bô xả khói kêu to khủng khiếp.

Tôi liên lạc với các điều tra viên Pueblo và hỏi thêm về tên nghi phạm này. Họ nói rằng hắn ta là một tên khốn máu lạnh, luôn từ chối nói chuyện. Hắn có gốc Ấn, nhưng đã sống bôn ba trên khắp đất nước, một kẻ lưu lạc. Công việc cuối cùng của gã ta là bán ghế tắm nắng, một công việc khiến hắn nổi điên. Gã vừa mới mua chiếc Camaro, và nó là niềm tự hào, niềm vui của hắn.

SÁT NHÂN TRÊN ĐƯỜNG

Bố mẹ của gã đều đã qua đời - sinh lão bệnh tử theo lẽ tự nhiên. Tôi đã kiểm tra. Hắn có một người chị đã quay về sống ở Ấn Độ, cô không muốn dính líu tới em trai mình nữa. Cô ấy bảo rằng hắn không quan tâm đến bất cứ ai. Đáng ngạc nhiên, White không hề có tiền án tiền sự trước đó, khá hơn hẳn một vài thanh niên sàm sỡ trên xe buýt và những tên trộm vặt.

Mọi thứ trở nên thú vị hơn khi các điều tra viên Pueblo báo tôi rằng họ đã vừa tìm ra một vụ giết người khác để thêm vào hồ sơ hình sự của white. Hắn quen một người bạn và sống cùng căn hộ trong ba năm. Thành viên gia đình của người bạn cùng phòng tên Paul Vosika, thông báo rằng Paul đã mất tích vào cuối tháng 8 hay đau tháng 9 năm 1987. Ban đầu thì white bảo rằng Vosika đã rời khỏi thành phố trước đó rồi. Vào tháng 5 năm 1988, một phần hộp sọ của Vosika với xương hàm và răng còn nguyên vẹn, được tìm thấy ở Công viên Rye Mountain, gần Pueblo, Đội tìm kiếm tìm thấy một túi nhựa gần đó có chứa một sợi dây thắt nút, một đôi găng tay da màu đen, và một lưỡi cưa vát chéo. Sau đó, White thú nhận tại Sở Cảnh sát Pueblo việc hắn ta đã giết bạn cùng phòng của mình.

Căn cứ vào tội trạng của white, gã này sẽ không được phép di lý đi đâu cả, vì vậy tôi đã yêu cầu Sở cảnh sát Pueblo đưa anh ta đến Colorado Springs để nói chuyện. Tôi có mục đích và chiến lược riêng. Tôi muốn Ronald Lee White, trong chiếc còng tay và bộ đồng phục phạm nhân màu cam, tự mình thắc mắc rằng tại sao một viên cảnh sát ở Colorado Springs muốn nói chuyện với gã.

Nếu White thật sự đã giết hại người thợ xe đạp, tôi muốn hắn phải trả giá. Tôi muốn hình ảnh nạn nhân của gã ta, máu và những vết thương dã man ngập sầu trong tâm trí và ám ảnh hắn ta. Ý đồ đó có thể hữu hiệu với khoảng 98% những tên giết người mà tôi đã tiếp xúc, nhưng Ronald Lee white không giống bất kỳ kẻ sát nhân nào mà tôi từng gặp.

Tôi nhìn qua tấm gương hai chiều khi cảnh sát đưa hắn vào phòng thẩm vấn. Hắn to con đến mức dường như lấp đầy căn phòng. Bàn tay to lớn và cổ tay quá dày đến mức còng tay khá chật chội. Hắn là một gã trai mạnh mẽ, cơ bắp, với sự tự tin lạnh lùng, nụ cười hào nhoáng, và đôi mắt như nhìn chằm chằm vào một hố đen không đáy. Đôi mắt không gợn chút ánh sáng. Đôi mắt ngu dại và tàn nhẫn.

Tôi có thể thấy hắn ta. Nhưng hắn không thể nhìn thấy tôi. Ấn tượng đầu tiên của tôi đó chính là kế hoạch khiến hắn ta lo lắng trên đoạn đường đến Colorado Springs đã thất bại thảm hại. Hắn trông có vẻ đang chán muốn chết.

Tôi đã để hắn ngồi chờ một mình, mong rằng hắn sẽ thấy nóng lòng vì chán nản, hy vọng hắn sẽ lo lắng và băn khoăn về lý do tại sao lại bị đưa về cơ quan làm việc của tôi.

Tôi để hắn ngồi thẫn thờ trong một giờ, hoặc ít nhất đó là kế hoạch của tôi. Khi tôi quay lại, hắn đang ngủ gục trên mặt bàn, đầu đặt trên cẳng tay, như một thiếu niên ngủ gục trong giờ học.

Có lẽ hắn có chơi ma túy đá. Nếu không phải thế, tôi nghĩ đó có thể là thuốc an thần Zoloft hay Valium. Hắn ta đang đối mặt với hàng loạt vụ án mạng diễn ra chỉ trong một thành phố. Hắn bị đưa đi mà không lời giải thích. Và giờ tên khốn này đang ngủ trong phòng thẩm vấn của tôi ư?

Đây là loài bò sát máu lạnh, tôi tự nhủ vậy.

Hắn tỉnh dậy khi tôi bước vào và ngồi xuống. Tôi hỏi liệu hắn có biết tại sao tôi lại đưa hắn đến từ Pueblo.

Không.

Tôi giải thích về cuộc điều tra của chúng tôi liên quan đến vụ sát hại người thợ sửa xe đạp Victor Woods và ngọn lửa khả nghi trong căn hộ của anh ta.

Không trả lời. White tỏ vẻ thờ ơ dửng dưng.

Sau đó tôi nói với hắn ta rằng trong cuộc điều tra, chúng tôi biết được rằng Woods đã uống say tại quán rượu Yukon và nhận được một chuyến quá giang về nhà đêm muộn từ một chàng trai bảnh bao lái xe hơi thể thao. Tôi giải thích về việc có vài chuyện không tốt lành đã diễn ra sau khi họ trở về căn hộ. Kẻ cho quá giang đưa người thợ máy về nhà sau đó điên cuồng đâm chết anh ta. Trước lúc bỏ chạy, kẻ giết người đã vô hiệu hóa hệ thống báo cháy và châm lửa nhằm che đậy vụ giết người.

“Kẻ phạm tội cho rằng sẽ chẳng có ai phát hiện ra, nhưng hắn sai rồi”, tôi nói. “Có người đã nhìn thấy và họ cũng thấy chiếc Camaro bóng bẩy của tên tội phạm. Họ thấy kẻ sát nhân nổ máy và lái xe đi.”

Không một lời đáp. Mức độ chán nản của white dường như đã giảm xuống một chút. Hắn ta không hề đổ một giọt mồ hôi.

Tôi thầm nghĩ: Tên này không cồn lương tâm, không còn linh hồn, và chắc chắn đã đánh mất trái tim.

Tôi nhìn thấy đôi mắt của hắn hướng về biển báo “Không hút thuốc” trong phòng thẩm vấn.

“Anh muốn hút thuốc lá?”, tôi hỏi.

“Ờ”, hắn đáp. “Nhưng đằng kia có biển cấm.”

“Tôi là người đứng đầu nơi này”, tôi trả lời. “Để tôi đưa anh vài điếu thuốc và gạt tàn.”

Tôi đưa bao thuốc cho gã. Tay bị còng về phía trước nên hắn có thể với tới và mở bao. Hắn đưa một điếu lên miệng. Tôi cầm một cái bật lửa vỏ nhựa và ném nó về phía hắn ta.

White chụp lấy hột quẹt bằng tay phải.

Đó là một khoảnh khắc cực Sherlock Holmes.

Victor Woods bị đâm bởi một kẻ giết người thuận tay phải, dựa vào báo cáo của nhân viên điều tra. Một manh mối khác: White đã phải đưa tay phải để bắt được cái hộp quẹt. Khi các ngón tay của hắn mở ra, tôi nhìn thấy một vết sẹo trong lòng bàn tay, một vết sẹo màu hồng vừa mới lành được vài tháng.

Tôi với tay qua bàn và chỉ vào vết sẹo.

“Anh lãnh sẹo khi giết Victor, phải không?”

“Ừ, đau chết mẹ”, hắn nói trong sự hờ hững.

Trò chơi kết thúc, và hắn ta không thể không được chăm sóc đặc biệt.

Bây giờ chúng tôi giống như hai kẻ nhảm nhí trong một quán bar, và ý tôi là rất nhảm nhí. White sẽ trở nên nổi tiếng vì những câu chuyện giết người khác nhau của mình. Ban đầu, hắn nói với tôi rằng Victor Woods mời anh ta uống bia để nhờ quá giang về nhà, và khi họ ở trong căn hộ, White cho rằng Woods muốn quan hệ tình dục.

Tôi nói rằng thật vớ vẩn và White đồng ý với nhận định của tôi, hắn nói rằng hắn quyết định giết Woods “bởi vì anh ta là một thằng khốn”.

Hắn thú nhận mình đã vớ lấy một con dao làm bếp và đâm nạn nhân.

Tôi thắc mắc: “Tại sao cậu lại cắt dạ dày của nạn nhân và moi ruột ra?”

“Chỉ là tò mò thôi. Tôi nghĩ việc này thật tuyệt”, hắn trả lời.

Tôi tiếp tục hỏi về người bạn cùng phòng mất tích của hắn.

“Tôi cũng đã giết chết thằng chó đó”, hắn ta nói.

Châm một điếu thuốc cho white cứ như thắp sáng tâm trí của hắn ta vậy. Cuối cùng thì hắn cũng cung cấp những thông tin cực kỳ khác về lý do và cách thức giết hại Paul Vosika. Hắn khai với Sở cảnh sát Pueblo và những người khác rằng cả hai đã cãi nhau về việc sử dụng và chi trả cho ma túy cùng các khoản nợ khác.

Câu chuyện mà hắn kể cho tôi không phải về ma túy hay tiền bạc. Mà là về bộ phim Chiến tranh giữa các vì sao,

Có vẻ như White không chỉ nghiện ma túy. Hắn cũng nghiện bộ phim Chiến tranh giữa các vì sao, Hắn phát hiện một kênh truyền hình cáp có phát lại những tập phim cũ vào các buổi chiều chủ nhật. Hắn ngồi, uống bia và xem một trong những cuộc chiến giữa các nhân vật thuyền trưởng Kirk, ngài Spock, và phi hành đoàn Tàu không gian Ngân hà.

Trong lúc thú tội, white khai nhận rằng Vosika bước vào và chuyển kênh từ phim Chiến tranh giữa các vì sao sang các trận đấu bóng bầu dục mà không lịch sự xin phép “Tao đổi kênh được không?”.

Tức giận, White đã đi về phòng của mình, lấy khẩu súng lục và bắn chết cậu bạn cùng phòng từ phía sau đầu. Vài người có thể cho rằng đây là một phản ứng thái quá, nhưng chúng ta đang nói về một kẻ tâm thần máu lạnh. Hắn không cần một lý do chính đáng để giết một ai đó. Không, hắn không cần bất kỳ lý do gì cả.

Sau khi sát hại Vosika, White quấn thi thể nạn nhân bằng rèm tắm và lôi ra chiếc xe bán tải của nạn nhân, bởi vì, như hắn nói với tôi, hắn “không muốn làm vấy bẩn chiếc Camaro của mình”. Một lần nữa, white đã nêu ra những tình tiết quan trọng trong buổi thẩm tra. Hắn ta khai nhận đã đưa thi thể đến một công viên tiểu bang bên ngoài Pueblo, nơi hắn dự định chặt xác làm nhiều mảnh và phi tang rải rác. Hắn chỉ mới bắt đầu thì một đôi vợ chồng đậu xe cạnh chiếc xe bán tải. Họ không thấy được bao tải thi thể.

Họ bị lạc đường và muốn hỏi lối ra khỏi công viên.

White nói với tôi rằng hắn chợt cân nhắc liệu có nên giết họ và đứa con ngồi ở ghế sau. Hắn thậm chí còn định sẽ giết đứa nhỏ trước mặt cha mẹ để họ phải nếm mùi đau đớn trước khi bị giết. Rõ ràng, đây chỉ là một suy nghĩ thoáng qua. Điều không ngờ là gia đình ấy may mắn thoát khỏi danh sách nạn nhân của White.

Quyết định rằng hắn đã có đủ nạn nhân, White đã chỉ họ lối ra, để họ rời đi, rồi tiếp tục công việc phi tang nạn nhân. Khi White đang say sưa trong câu chuyện của mình, chẳng có mảy may cảm xúc trong giọng nói của hắn. Không có ánh sáng trong đôi mắt. Tôi có thể cảm nhận mọi cơn thịnh nộ trong hắn đều như vậy cả.

White thừa nhận với tôi và các trinh sát rằng hắn đã thực hiện ít nhất mười lăm vụ giết người, có thể là hai mươi ba vụ. Tôi dám chắc hắn ta cũng sẽ giết tôi trong cuộc thẩm vấn nếu có cơ hội. Mạng sống của người khác vốn chẳng có ý nghĩa gì với những kẻ giết người tâm thần như Ronald Lee White, kể cả chính mạng sống của hắn.

Hắn ta bị kết án tử hình, nhưng hắn đã kháng cáo. White sau đó yêu cầu tòa án thu hồi án tử hình của mình, cho đến nay, hắn ta vẫn còn sống, bị giam giữ, và có lẽ rất thất vọng khi hắn đã không thực hiện thêm được một vụ giết người cuối cùng.

Rất ít kẻ giết người nào để lại ấn tượng lâu dài như vậy với tôi. White là hiện thân của ác quỷ và cực kỳ, cực kỳ nguy hiểm vì hắn mang một vỏ bọc điển trai lộng lẫy, giống như Ted Bundy, kẻ giết người và hiếp dâm hàng loạt đã bị hành quyết sau khi thú nhận về ba mươi vụ giết người.

Suốt một khoảng thời gian, luật sư bào chữa đại diện cho White rất ghét tôi. Cô ấy nghĩ tôi ác độc bởi vì tôi đã đưa rất nhiều thân chủ của cô vào sau song sắt. Mặc dù khách hàng của cô ấy đã thú nhận hành vi giết người, nhưng nữ luật sư này luôn nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống bất cứ khi nào chúng tôi chạm mặt.

Tôi luôn cực kỳ thân thiện với cô ấy, bởi vì tôi biết cô ấy sẽ càng tức giận hơn.

“Tóc của cô hôm nay trông thật đáng yêu”, tôi khen lấy khen để.

Cô ấy vô cùng tức giận, cả người cô run lên vì cơn giận dữ.

Tôi ghé qua nhà tù vào một ngày nọ khi cảnh sát viên đồng nghiệp nói rằng vị luật sư công này đã có mặt ở đây để nói chuyện với khách hàng Ronald Lee White của cô ấy. Tôi dõi theo cô ấy bên ngoài phòng thẩm tra và gửi một lời chào ấm áp: “Dạo này cô khỏe chứ?”

Một lần nữa: Ánh nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống.

Tôi phớt lờ và gửi đến cô ấy đôi lời nhắn nhủ, chỉ mong cứu được mạng sống của người phụ nữ đáng yêu này.

“Cô có thể tin vào lời khuyên này hoặc không, nhưng khi họ đưa White vào gặp mặt cô, họ không được để cô ở lại một mình và không bao giờ ở trong tầm với của hắn ta. Gã này là một tên Hannibal Lecter[3] thực thụ đấy.”

Cô ấy ném về phía tôi một cái liếc mắt đầy thù hận, nhưng tôi có thể thấy được sự lúng túng sợ hãi đằng sau ánh nhìn của cô ấy.

Sau đó cô ấy bước vào phòng phỏng vấn một mình, mặc kệ lời khuyên ân cần của tôi dành cho cô.

Ba mươi phút sau, tôi thấy cô ấy rời khỏi nhà tù bằng cửa trước với bộ dạng như người mất hồn. Cô ấy trông nhợt nhạt, như thể vừa gặp phải quỷ Satan. Khi cô ấy bước khỏi cửa, tôi hỏi bằng một giọng lo lắng: Cô đã có một trải nghiệm rất tồi tệ đúng không?”

Cô ấy không trả lời, nhưng sau đó cô ấy đã rút đơn xin làm luật sư bào chữa cho White, và một luật sư khác đã thay thế vị trí của cô.

Nếu đôi mắt thực sự là cửa sổ tâm hồn, thì đôi mắt của Ronald Lee White là một ngoại lệ. Đôi mắt của hắn chỉ có cái nhìn tăm tối và sự trống rỗng cằn cỗi. Nhìn vào mắt hắn tựa như bạn đang phóng tầm nhìn vào một màn đen vô tận. Tôi chưa bao giờ gặp bất cứ phạm nhân nào như vậy. White quả là con quỷ đội lốt người.

❀ ❀ ❀

[1] Eagle Scout: Đẳng cấp Đại bàng, là đẳng cấp cao nhất của Hội Hướng đạo sinh Hoa Kỳ.

[2] Rocky Mountain Information Network: công ty hoạt động như một tổ chức phi lợi nhuận, cung cấp dịch vụ tình báo hình sự và an ninh để chống tội phạm và khủng bố thông qua việc chia sẻ thông tin với Nhà nước, địa phương, các cơ quan thực thi pháp luật liên bang và các pháp nhân hình sự khác.

[3] Hannibal Lecter là một nhân vật hư cấu trong series truyện trinh thám kinh dị của Thomas Harris. Lecter được giới thiệu lần đầu vào năm 1981 trong cuốn tiểu thuyết kinh dị Red Dragon (Hình xăm Rồng Đỏ), là một bác sĩ tâm thần xuất sắc và là một kẻ giết người hàng loạt. Cuốn tiểu thuyết phần tiếp theo (Sự Im Lặng Của Bầy Cừu), Lecter là đối thủ thứ hai sau hai tên giết người hàng loạt trong cả hai cuốn tiểu thuyết.

hai đều khá nặng và sau này đều trở thành các món vật phẩm sưu tầm thú vị. Người chồng có khoảng 150 cái chai trong tủ trưng bày. Sau khi phát hiện vợ và bạn trai không mảnh vải che thân của cô ấy, anh ta túm lấy một cái chai thủy tinh Pep
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Joe Kenda

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.