Tôi đang ở trong chiếc xe cảnh sát ngụy trang với một điều tra viên khác, chúng tôi đang tìm kiếm một nghi phạm giết người ở một trong những khu vực bất ổn nhất của thành phố. Một cuộc gọi đến tổng đài: có một vụ nổ súng tại nhà dân.
Người điều phối đã cung cấp địa chỉ và, thật kỳ lạ, chúng tôi đang ở ngay tại đó.
Chúng tôi đỗ xe và chạy đến cửa trước của một ngôi nhà trông như bãi rác.
Chúng tôi có thể nghe thấy tiếng la hét. Chúng tôi rút súng và đá cửa vào.
“Cảnh sát đây!”
Trong nhà bếp, chúng tôi tìm thấy anh chàng chết tiệt này nằm trên một vũng máu đang tiếp tục chảy và lan dần ra. Máu đang tuôn ra từ cái lỗ trên mặt anh ta. Vợ và con của anh ta đã tìm thấy anh ta và gọi 911.
Anh ta tự bắn mình bằng một khẩu súng Smith & Wesson bằng thép không gỉ. Loại .357 Magnum. Đáng lẽ như vậy là đạt được mục đích rồi. Anh ta có khẩu súng phù hợp đấy, nhưng ngắm sai mục tiêu. Anh ta chĩa nòng súng vào thái dương, và khi bóp bò, anh lại nao núng.
Kết quả không được như ý. Anh ta đã thổi tung mắt và sống mũi của mình, nhưng anh vẫn còn sống.
Việc tự sát của anh ta vẫn có thể đã hoàn thành nếu như chúng tôi không ở ngay trước cửa nhà anh ta. Anh ta đang trong tư thế quỳ trên vũng máu, tay thì mò mẫm xung quanh khẩu súng trên sàn nhà để có thể kết thúc việc tự sát mặc dù lúc đó đã bị mù. Chúng tôi lao vào anh ta và vật lộn làm văng cây súng ra, ngã trượt trong máu me.
Khi đã kìm được anh ta lại, tôi nhét một chiếc khăn nhà bếp vào chỗ hở của vết thương và đè nó hết sức có thể. Anh ta có lẽ sẽ không sống được lâu, bởi vì máu vẫn còn tuôn ra, nhưng các nhân viên cấp cứu đã xông vào ngay phía sau chúng tôi, băng bó và nhanh chóng đưa anh ta đến bệnh viện. Dù có ra sao đi nữa thì anh ta cũng sẽ sống sót thôi.
Chúng tôi đã lục soát nhà để tìm xem có bất kỳ nạn nhân nào khác nữa không. Người vợ và những đứa con thì không sao, nhưng mà căn nhà tồi tệ quá nên chúng tôi phải gọi dịch vụ bảo vệ trẻ em. Nhà vệ sinh duy nhất trong nhà bị nghẹt, nên họ đang sử dụng bồn tắm để vệ sinh. Chúng tôi cũng tìm thấy một cái hộp trong nhà bếp trông kinh tởm tới mức tôi đã phải đóng gói và mang đến phòng thí nghiệm vì sợ rằng đó là chất thải độc hại. Hóa ra là món mì ống và pho mát đã để được 3 năm rồi.
Trời đã tối lại trước khi chúng tôi ra khỏi đó. Trong ánh đèn đường nhập nhoạng, tôi nhìn vào điều tra viên kia và, lần đầu tiên, nhận thấy anh ta cũng ướt đẫm máu.
“Nếu tôi trông giống như anh, thì chúng ta đúng là một mớ hỗn độn rồi”, tôi nói.
“Ồ, anh trông giống tôi mà”, anh ấy đáp. “Và chúng ta đúng là một mớ lộn xộn thật mà.”
Đó là lý do tại sao tôi không bao giờ trả hơn 100 đô la cho một bộ đồ. Tôi có một ông bạn làm việc tại một cửa hàng đồ nam rất đẹp trong một trung tâm mua sắm. Ông ấy về cơ bản là người hướng dẫn tôi phối đồ. Ông ấy hay gọi cho tôi bất cứ khi nào họ bán rẻ hàng tồn khi thời tiết chuyển mùa. Cứ mỗi sáu tháng, tôi sẽ trả 500 đô la hoặc 600 đô la để mua ba hoặc bốn bộ quần áo, bao gồm cả áo sơ mi và cà vạt để phù hợp với những bộ mà ông ấy đã chọn cho tôi. Bởi vì quần áo đi làm của tôi rất rẻ, nên tôi không tiếc nếu phải vứt chúng đi. Không có cửa hàng giặt ủi nào sẽ nhận khi chúng ướt đẫm máu như vậy.
Đêm đó tôi đưa điều tra viên kia về và lái xe về nhà để tắm rửa. Tôi chạy xe vào garage, đóng cửa lại, đi ra ngoài và cởi bỏ quần áo ra. Tôi ném bộ vest, áo sơ mi, cà vạt, đôi vớ, và cái quần đùi của mình vào một cái túi và bỏ vào thùng rác.
Chúng đáng lẽ nên được vứt ở bãi rác dành cho chất thải độc hại.
Cả người tôi lúc này vẫn còn là một mớ hỗn độn bởi vì máu từ vụ tự sát dính hết lên cả mặt và cánh tay của tôi. Tôi đi vào nhà một cách cẩn thận. Lối vào mở ra phòng khách ở cùng tầng với nhà để xe. Tôi cố gắng để tránh bị nhìn thấy nhưng không được do Kathy có thể nhìn xuống từ ban công của tầng hai, ngay nhà bếp.
Cô ấy đang nấu bữa tối và cầm hai đĩa thức ăn khổng lồ trên tay. Khi nhìn thấy chồng, vợ tôi làm rớt cả đĩa xuống sàn.
“Không phải là máu của anh đâu!”, tôi hét lên. “Không phải đâu em! Hôm nay bọn anh gặp một người đàn ông cố bắn vào mặt của mình.”
Kathy nhìn tôi kinh hãi. Tôi không chắc đó có phải là do máu hay không, hay là do đã làm hỏng mất công sức nấu ăn trong 2 tiếng đồng hồ. Tôi nghĩ là sẽ không khôn ngoan cho lắm khi bây giờ nói rằng có ăn cũng mất ngon.
Kathy im bặt khi đi lên lầu, nên tôi đợi cô ấy nói gì đó để chắc chắn rằng cô ấy không ngất xỉu, hoặc trốn chạy cuộc hôn nhân của chúng tôi mãi mãi. Đây cũng không phải là lần đầu tiên tôi về nhà và làm cô ấy sợ hết hồn.
Cuối cùng tôi cũng nghe thấy giọng nói của cô ấy vọng qua lan can ban công cùng với tiếng thở dài đầy mỉa mai như thường lệ.
“Kết hôn với anh rồi, lúc nào cũng thú vị hết”, cô nói.
Nhưng mà đôi khi cũng đáng sợ và nguy hiểm lắm.
KHÔNG LỐI THOÁT
Tôi nghĩ ngoài nghề cảnh sát, chắc hẳn cũng phải có những công việc và nghề nghiệp len lỏi tác động vào mọi khía cạnh của cuộc sống cá nhân và gia đình bạn, đè nặng trên vai bạn và những người bạn yêu quý. Tôi chắc rằng nhiều bác sĩ và mục sư lúc nào cũng phải túc trực bên điện thoại và gia đình của họ cũng phải trả một cái giá không rẻ đâu. Sự khác biệt ở đây là công việc của ngành cảnh sát luôn đi kèm với bóng tối và bạo lực. Nó dường như đi theo bạn khắp mọi nơi bạn đến.
Dù tôi đã cố gắng ngăn cách công việc với cuộc sống ở nhà, nhưng thực sự là nhiều lúc không có cách nào để giữ cho chúng tách biệt. Làm cảnh sát không giống như nhiều việc làm văn phòng giờ hành chính để mà có thể rời công ty, đóng cánh cửa công việc, sau đó về nhà và chuyển sang chế độ làm chồng làm cha.
Sau khi trở thành một cảnh sát chuyên điều tra án giết người và tiếp đó chỉ huy bộ phận điều tra án giết người, tình hình trở nên đặc biệt xấu đối với gia đình tôi. Từ đó tôi không thể đóng cánh cửa ngăn cách được nữa. Hậu phương ở nhà ít khi cho tôi sự thông cảm đối với cái chiến trường tôi gọi là công việc, và rất thường xuyên, công việc của tôi xâm chiếm thời gian dành cho Kathy và các con.
Vợ tôi giận dỗi. Cô ấy gọi máy nhắn tin cảnh sát của tôi là “dây xích” vì tôi luôn bị gọi đi. Tôi có thể thấy sự thất vọng trong mắt cô ấy bất cứ khi nào điều này xảy ra, hoặc khi cô ấy rủ rê: “Cuối tuần này mình dẫn mấy đứa nhỏ đi trượt tuyết đi” và tôi từ chối: “Anh phải làm việc và bọn anh đang có vụ án lớn...”
Cô ấy soạn đồ cho các con, cất bước, và không quên nhắc nhở tôi: “Anh làm cảnh sát. Chứ bọn em thì không.”
Tình trạng nội bộ vốn đã tệ lắm rồi, sự hăm dọa thẳng thừng từ bên ngoài tới gia đình tôi còn khiến mọi thứ tệ hơn. Từ hồi tôi làm cảnh sát tuần tra được một thời gian thì mối đe dọa đầu tiên đã ập đến với gia đình tôi. Chỉ một hành động xử phạt giao thông mà đã khiến gia đình tôi phải nhận lời đe dọa tính mạng, mặc dù lúc đầu chúng tôi cũng chẳng biết là tới mức như vậy. Hắn ta tìm ra được số điện thoại nhà và địa chỉ của tôi, và rõ ràng, hắn ta đang theo dõi nhà chúng tôi.
Tôi đã phạm một sai lầm. Tại thời điểm đó, tôi không trả thêm phí hằng tháng để giữ cho số điện thoại nhà tôi tránh bị công bố bởi lúc đó tôi cũng không nghĩ sẽ có ai đó có ý đồ xấu với gia đình tôi. Nhưng hắn ta đã làm như vậy.
Tôi vừa mới đổi từ xe tập sự sang chiếc xe tuần tra của riêng mình khi sự việc này xảy ra và tôi không biết là mình lại có kẻ thù nhanh đến thế.
Một đêm nọ, Kathy đang ở nhà với hai đứa nhỏ, nàng nhận được một cuộc gọi ẩn danh.
“Tao biết bọn mày sống ở đâu. Bọn mày để thảm màu xanh trong phòng khách. Tao sẽ giết mày và lũ con mày.”
Kathy hoảng sợ. Tôi cũng không trách cô ấy được khi mà hắn còn gọi điện lại thêm hai lần nữa trong một khoảng thời gian ngắn. Lúc đầu cô ấy không gọi cho tôi, vì cô ấy không muốn trông như người vợ đầy hoảng loạn của một cảnh sát tân binh, nhưng khi có người đe dọa giết cả gia đình, và gọi đến ba lần, có lẽ đã đến lúc phải báo động cho chồng mình.
Cô ấy gọi cho cảnh sát và kể với họ về những mối đe dọa. Người điều phối dặn cô ấy bảo vệ ngôi nhà và nói rằng họ sẽ cho tôi về nhà ngay lập tức. Kathy có một khẩu súng và cô ấy bắn khá tốt. Cô đã kiểm tra, đảm bảo rằng những đứa trẻ đang ở trong cũi của chúng và khóa hết cửa. Cô ấy về phòng ngủ, tắt hết đèn, ở phía sau bức màn rồi quan sát qua cửa sổ.
Lúc đó đã muộn. Kathy mặc một bộ váy ngủ mỏng để chuẩn bị lên giường, thật thương cho cô ấy. Kathy không nghĩ đến việc thay đổi, bởi vì điều phối viên đã nói là sẽ cho tôi về nhà ngay lập tức. Trong khi cô đang chờ đợi, quan sát, và lo lắng sốt ruột, cô nghe thấy tiếng ai đó đang rình rập bên cửa sổ phòng ngủ của những đứa con, ngay tầng trệt của ngôi nhà.
Bạn đã nghe về hội chứng Gấu Mẹ, khi mà bản năng của người mẹ bị kích động chưa? Kathy bắt đầu bước vào trạng thái “hóa gấu”.
Cô tìm lấy khẩu súng và đi ra ngoài cửa trước để sẵn sàng bắn tung tên khốn đang khủng bố cô.
Cô nhìn thấy một người đàn ông trong bóng tối gần cửa sổ phòng ngủ con. Ngay lập tức, cô ấy đã nhắm và cảnh báo anh ta, như lúc tôi từng dạy. Cảm ơn Chúa, cô ấy vẫn nhớ là phải làm vậy.
“Tao thấy mày rồi, tốt hơn là mày nên bước ra khỏi mấy bụi cây đi nếu không tao sẽ nổ súng!”, cô ấy nói.
Anh chàng bước ra khỏi bụi cây, hai tay giơ lên trời và may mắn cho hắn là vợ tôi không phải giật mình mà bóp cò. Cũng may mắn cho tất cả chúng tôi, bởi vì anh ta là một cảnh sát!
Cô ấy vẫn bắt anh ta giữ nguyên tư thế trong tầm ngắm của mình, trong khi tôi chạy như bay về nhà trong chiếc xe tuần tra của mình. Tôi đã lái nhanh đến mức chiếc xe của tôi đâm vào lối đi. Tôi rọi đèn pin lên anh ta.
Điều đầu tiên tôi nhận thấy được là anh ấy đang mặc đồng phục. Điều thứ hai tôi nhận thấy được là anh ấy đã tè ra quần rồi.
Yeah, Kathy có thể khiến một người đàn ông trở nên như vậy đấy.
“Cái quái gì thế? Kathy, đặt súng xuống ngay!”
“Suýt chút nữa là em bắn anh ta rồi”, cô ấy nói. “Tại sao anh lại đập vào cửa sổ phòng ngủ của con tôi?”
Tuần tra viên vẫn còn đang run bắn cả người. Anh ấy ở gần đấy khi nghe điều phối viên gọi tôi về nhà, nên anh ấy đang kiểm tra để đảm bảo không ai lẻn vào nhà tôi.
“Kathy, đưa khẩu súng cho anh”, tôi nói.
Tiếp đó, lần đầu tiên tôi để ý cô ấy đang mặc chiếc đầm ngủ mỏng tang đến vậy.
“Trời, nhìn em như không mặc gì ấy. Làm ơn vào nhà đi.”
Kathy nhìn xuống. Cô ấy quên mất là bản thân mình đang mặc cái gì.
“Ôi chết!”, Kathy giật nảy người.
Cô ấy đưa cho tôi khẩu súng ngắn của mình và chạy vào nhà, lớp vải mỏng làm nhấp nháy vòng hông.
Tôi đi vào trong và lấy một chiếc quần sạch khác cho anh tuần tra viên đồng nghiệp của mình, và đáng lẽ anh ta nên cảnh báo Kathy rằng anh ta ở ngoài đó. Tôi không thể giận anh ta vì đã cố gắng giúp đỡ chúng tôi.
Tin tức về người gọi hăm dọa chúng tôi lan truyền và những tuần tra viên khác đã phát hiện ra hắn là một thằng khốn mà tôi từng mời tấp vào lề vì tội điều khiển xe vượt quá tốc độ cho phép. Các đồng nghiệp cảnh sát bảo hắn nên cút khỏi thành phố trước khi bị họ đánh chết. Hắn ta gói ghém đồ đạc và không bao giờ quay lại, theo như tôi biết là vậy.
Việc hù dọa này cũng đã có một số tác động lâu dài đối với cuộc sống riêng tư của tôi. Kathy ném tất cả những bộ đồ ngủ gợi cảm đi và chỉ mặc những bộ đồ ngủ pyjama bằng vải bông thô dày. Điều này đau lòng lắm, bạn không biết đâu.
Ngày hôm sau, tôi đã chi tiền để bảo đảm ngay số điện thoại của tôi không được công bố. Mặc dù vậy, vẫn có những mối đe dọa khác xảy đến cho gia đình và cuộc hôn nhân của tôi qua nhiều năm. Kathy luôn mang theo súng trong túi sau sự cố đầu tiên đó. Có lần, cô ấy dẫn các con đi mua sắm, lúc đặt hàng hóa lên để thanh toán thì cô ấy nhận thấy người phụ nữ đằng sau nhìn chằm chằm vào chiếc túi đang mở của cô ấy. Khẩu súng của Kathy lộ ra thấy rõ.
Người phụ nữ nhìn những đứa trẻ nhà tôi (khi ấy vẫn còn nhỏ), sau đó là khẩu súng, rồi quay lại nhìn những đứa trẻ.
“Tôi nhường chị lên trước”, Kathy nói với người phụ nữ.
Người phụ nữ ấy không nói gì, nhưng nhanh chóng trả tiền và rời khỏi cửa hàng.
ĐỀ TÀI BÀN TÁN CỦA HÀNG XÓM
Nhiều khi, công việc của tôi ảnh hưởng theo nhiều cách quái đản tới cuộc sống riêng của chúng tôi, đến mức chúng tôi cũng phải phá lên mà cười. Nếu không cười, chắc chúng tôi cũng bị điên luôn rồi. Ngay cả những điều tưởng chừng đơn giản nhất cũng làm chúng tôi khó xử. Chẳng hạn như việc xem bóng bầu dục vào tối thứ Hai.
Ngôi nhà đầu tiên của chúng tôi tại Colorado Springs nằm trong một khu lao động. Nhà để xe của chúng tôi chỉ đủ chứa một chiếc xe, vì vậy chúng tôi đã để chiếc xe của gia đình trong đó. Tôi có một chiếc xe khác để lái đi làm, một chiếc Pontiac Safari năm 1958, một loại xe bốn chỗ có phần đuôi được kéo dài để chứa hàng hóa mà tôi đã mua với giá 25 đô la. Chiếc xe đó đúng là phế thải, tới mức đội của chúng tôi hay mượn lái khi họ mặc thường phục để tuần tra trên khu mại dâm vào mỗi cuối tuần. Họ gọi nó là “xe săn gái đứng đường”, một cái tên mà Kathy không thấy thú vị chút nào.
Dù sao chiếc xe đi làm của tôi là xe dân dụng chứ không phải xe cảnh sát chính thức. Chúng tôi vẫn chưa làm quen với hàng xóm nên không ai trong số họ biết tôi là cảnh sát. Vì vậy, họ không biết tại sao lối vào bãi xe nhà chúng tôi đầy xe cảnh sát vào tối thứ Hai.
Hồi đó, chương trình bóng bầu dục vào tối thứ Hai trên truyền hình còn rất mới lạ và được nhiều khán giả đón xem. Sáu tuần tra viên trong khu tôi sống mua vài món thức ăn nhanh như bánh mì kẹp thịt và khoai tây chiên rồi cùng đến nhà tôi để nghỉ xả hơi tối thứ Hai, tranh thủ xem trận đấu mỗi tuần. Chuyện này là điều rất đỗi bình thường.
Rõ ràng, những người hàng xóm đã nhận ra. Một ngày nọ, người phụ nữ lớn tuổi ở dưới phố, người mà Kathy chưa bao giờ gặp, đã chặn cô ấy lại trong khi cô ấy đang tản bộ với hai đứa con đang nằm ngoan ngoãn trên chiếc xe đẩy.
“Xin chào, cháu yêu”, người phụ nữ vừa nói, vừa chạm tay lên tay của vợ tôi.
Bỗng dưng người này thân thiện một cách bất ngờ, nên Kathy biết rằng sẽ có chuyện bất thường xảy ra.
Người phụ nữ dừng lại một giây, nhìn Kathy một cách nghiêm trọng và đầy quan tâm, nói: “Này cháu à, nếu giữa cháu và chồng của cháu có xảy ra chuyện gì vào tối thứ Hai nứa thì có thể mang những đứa trẻ sang nhà tôi trước khi cảnh sát tới nhé.”
Kathy cười lớn, điều này làm người phụ nữ kia càng sợ hơn.
“Cháu xin lỗi”, vợ tôi nói. “Cháu biết là bà có ý muốn giúp, nhưng chuyện những chiếc xe cảnh sát đậu trước nhà là do chồng cháu là cảnh sát. Bạn bè cùng cơ quan anh ấy sang nhà để xem chương trình Bóng bầu dục tối thứ Hai mỗi tuần đấy mà.”
Người phụ nữ kinh ngạc, nhưng ít ra cũng được an ủi vì biết được rằng tôi không phải là kẻ vũ phu đánh vợ vào lúc nghỉ giữa hiệp của mỗi trận đấu.
XÂM PHẠM GIA CƯ TRÁI PHÉP
Lúc mà tôi trở thành điều tra viên, và sau đó là người giám sát của một vài bộ phận khác nhau trong Sở cảnh sát, thì những người hàng xóm và nhiều người khác trong thành phố hầu như thấy tôi xuất hiện trên truyền hình mỗi ngày. Công việc của tôi cũng không còn là bí mật. Tôi đi đâu, mọi người cũng nhận ra và điều đó đã trở thành một vấn đề đáng lo ngại.
Tôi ít khi ra đường với cả gia đình, nhưng mỗi khi đi thì thường gặp chuyện. Một lần hiếm hoi, Kathy và Kris cùng tôi đang ở trong trung tâm thương mại thì một người phụ nữ chạy nhào tới và khóc bù lu bù loa. Người chồng đứng sau cô ta với vẻ mặt đầy cảm động, chân đảo qua lại liên tục, biểu thị sự hồi hộp.
“Anh đã rất tốt với chúng tôi khi con gái chúng tôi bị giết hại”, người phụ nữ nói trong khi ôm chầm lấy tôi.
Tôi nhẹ nhàng thoát khỏi vòng tay của cô và nói điều gì đó vô thức, tôi chắc chắn là như vậy, trước khi vỗ nhẹ lên vai cô và bỏ đi.
Kathy hỏi tôi: “Ai vậy? Con gái cô ấy bị giết khi nào thế anh?”
“Thật ngại quá nhưng mà anh cũng chẳng biết nữa”, tôi đáp. Tôi đã chứng kiến rất nhiều cô con gái bị giết.
Bạn có thể là kế toán hoặc nhân viên bán xe chỉ làm giờ hành chính, nhưng một khi là cảnh sát, bạn phải luôn là cảnh sát. Tôi đoán chúng tôi giống như những linh mục vậy đấy. Trường hợp chúng tôi đến dự tiệc (theo lời mời), bạn có thể nghe thấy chủ nhà và khách khứa xả cần sa và các loại chất kích thích bất hợp pháp khác xuống nhà vệ sinh khi chúng tôi vừa bước vào cửa trước. Chuyện đó lúc nào cũng vui.
Nhưng việc truyền thông và những thứ khác xâm phạm quyền riêng tư của chúng tôi thì không vui chút nào. Nhiều lúc, đám phóng viên săn tin tức hơi phấn khích quá đà nếu như họ “ngửi được” thông tin chúng tôi đang có một vụ án lớn như một vụ giết người hàng loạt hoặc bê bối tình dục. Nếu họ không thể tìm thấy tôi ở cơ quan, vì tôi trốn giỏi lắm, đôi khi họ dám xuất hiện trước cửa hoặc trong sân nhà của tôi.
Cơn bão này đi qua không được nhẹ nhàng cho lắm.
Lúc tôi đang ăn tối với Kathy và mấy đứa con, lúc đó chúng đã là thanh thiếu niên rồi. Chuông cửa reo. Tôi đi đến cửa trước, mở cửa, và bị đèn nháy máy ảnh, máy quay truyền hình làm cho chói mắt. Họ chiếu sáng sảnh trước cửa chúng tôi như là phòng họp báo Nhà Trắng.
Lúc đầu, tôi rất giận dữ và không nói được lời nào.
Tôi biết bạn thấy khó tin, nhưng tôi xin thề với Chúa đó là sự thật.
Con trai tôi sau đó nói với Kathy rằng nó chưa bao giờ thấy tôi rất muốn hét vào mặt một người nào đó mà môi không hề chuyển động. Thằng bé cũng thật đáo để.
Môi tôi không chuyển động vì tôi bận nghiến răng để bảo mấy thằng khốn đó cút khỏi hiên nhà tôi và ra khỏi sân nhà tôi. Bọn họ gồm một người phóng viên và một người quay phim của trạm tin tức duy nhất trong thành phố có đủ can đảm để cử người đến nhà của tôi. Họ dường như đã cử những phóng viên trẻ nhất và mới nhất, lại còn bị câm điếc.
Anh ta đứng trên mặt đất trong khi hướng dẫn máy quay nhắm ống kính, ánh sáng, và micro của anh ta vào mặt tôi. Tôi lườm anh ta với một ánh mắt chết chóc và qua đôi môi siết chặt hỏi một câu hỏi. “Anh có sợi dây nào gắn với cái máy quay đó không?”, tôi hỏi.
“Tại sao?”, phóng viên tân binh nói.
“Bởi vì sau khi tôi nhét cái máy ảnh vào mông của anh, tôi sẽ dùng sợi dây đó kéo anh ra khỏi đây”, tôi giận dữ giải thích. “Giờ hãy cút xéo khỏi hiên nhà của tôi hoặc tôi sẽ giết anh và tất cả người thân của anh. Và nếu chiếu đoạn phim này trên truyền hình, tôi sẽ quyết tâm theo ám con cháu ba đời nhà anh.”
Tôi nổi tiếng là nóng tính. Cũng may mắn cho họ là lúc đó tôi đang cố bớt nóng nảy hơn. Nhưng tôi vẫn chưa xong với cái đội tin tức này đâu.
Sau khi họ lái xe đi, tôi lấy điện thoại nhà và gọi giám đốc tin tức, người đã cử phóng viên đến nhà của tôi. Tôi rành thủ tục này mà. Mấy thằng nhóc đó không tự nhiên mà đến.
Thông điệp của tôi gửi đến anh ta là: “Tôi hoàn toàn không hứng thú gì với viễn cảnh nhiều người đón xem tin thời sự của anh mỗi tối đâu, nên nếu anh tiếp tục cho lũ ngu ngốc kia đến nhà tôi lần nữa, thì Sở cảnh sát sẽ cấm trạm tin tức của anh đến bất kỳ cuộc họp báo nào từ phía cảnh sát.”
Tôi đã không cho anh ta cơ hội để trả lời, bởi vì tôi còn nhiều thứ để tiếp tục nói: “Có thể anh chưa bao giờ nghĩ đến thực tế rằng có hàng trăm tên tội phạm ngoài kia thèm khát muốn biết nơi tôi sống để chúng có thể làm hại gia đình tôi, nhưng tôi suy nghĩ về điều đó mỗi ngày bởi vì chúng liên tục đe dọa chúng tôi. Nếu có chuyện xảy ra với gia đình chúng tôi, tôi đảm bảo những điều xấu, những điều tôi tệ hơn nhiều, cũng sẽ xảy đến với anh đấy.
Còn lúc này, anh và trạm tin của anh sẽ bị quản chế. Tôi sẽ không nói chuyện với bất kỳ nhân viên nào của anh trong 30 ngày. Phóng viên của anh và người quay phim của anh sẽ bị phớt lờ tại các hiện trường vụ án. Sẽ không ai trả lời bất cứ câu hỏi nào từ phía các anh. Không có tuyên bố chính thức nào cho các anh đâu. Để xem anh thích không.”
Người quản lý trạm tin tức gọi cảnh sát trưởng của tôi để khiếu nại, và ông ấy ban phước cho anh ta bằng việc... cúp máy. Tất cả các trạm tin tức khác đều thêm dầu vào lửa và công khai chỉ trích cái tên đã cử nhóm phóng viên đến nhà tôi. Tôi biết là họ đang nịnh bợ thôi, nhưng có lợi cho tôi thì cũng được.
ĐÓ LÀ ĐIỀU TRA VIÊN
Công việc của tôi đòi hỏi việc tiếp xúc với cái chết, sự lệch lạc và những khía cạnh đen tối của con người, và áp lực của việc này ảnh hưởng tới những đứa con của tôi. Dan và Kris đã chứng kiến tôi nổi giận vô cớ với chúng bởi do tôi căng thẳng, làm việc quá độ và va chạm với cái ác quá nhiều. Bạn bè của chúng đều biết tôi làm nghề gì vì chúng cũng thấy tôi trên truyền hình hoặc trên báo chí. Chúng cũng ý tứ và biết nhẹ nhàng khi đến nhà vì khi chúng đến tôi lúc nào cũng đang ngủ hoặc rất thèm một giấc ngủ. Bọn nó rất yên tĩnh và lễ phép khi sang chơi, Dan nói cũng là nhờ “cường độ hung dữ” của tôi nên bọn nó mới như vậy.
Còn Kris thì nói rằng lời khuyên hẹn hò mà tôi dành cho nó hơi có “một chút lạ thường”. Con bé nhớ một chút chuyện mà người cha yêu dấu này đã dặn dò khi đi học cấp ba:
“Khi nào con tính đến chuyện nghiêm túc hẹn hò một người, hỏi nó rằng người thân nào là điên nhất trong gia đình nó ấy. Nhà nào cũng có người như vậy hết, Chia sẻ những chuyện như vậy là điều hết sức bình thường, nhưng nếu nó nói với con là gia đình nó không có ai khùng khùng điên điên thì đoán đi con? Nó chính là thằng điên đó đấy!”
Vợ và con tôi cũng đã gặt hái được một số đặc quyền từ việc có một cảnh sát trong gia đình. Kathy là con gái của một đại lý xe hơi. Bố vợ tôi sở hữu nhiều đại lý xe khi cô ấy lớn lên, vì vậy khi cô ấy lấy được giấy phép lái xe thì cô luôn có được những chiếc xe đẹp. Mà vợ tôi cũng lái xe như mấy tay đua xe NASCAR[1] ấy.
Cô ấy lúc nào cũng để chân trên chân ga, và không hề cảm thấy gò bó bởi những quy tắc giao thông. Có một lần cô bị mời tấp vào lề vì rẽ trái phép. Lúc đó tôi vẫn là là sĩ quan tuần tra. Khi anh cảnh sát đang viết phiếu phạt thì quay sang nhìn bằng lái xe của vợ tôi. Anh ta bỗng ngừng bút.
“Thưa cô, cô có quen biết gì với Trung sĩ Joe Kenda không?”
“Vâng, anh ấy là chồng tôi. Có gì không?”
Anh ta đóng xấp giấy viết và đưa lại bằng lái cho vợ tôi.
“Cô gái, vì nể mặt anh ấy nên tôi sẽ không phạt cô đâu!”
Sự việc kết thúc.
Một vị cảnh sát giao thông khác thì không khoan dung như vậy. Đặc biệt là sau khi thấy Kathy vượt quá tốc độ cho phép vòng quanh thị trấn tới vài lần. Anh ta quen tôi, nhưng không quen vợ tôi.
Kenny Jones là một viên cảnh sát chạy mô-tô và anh ấy là một cảnh sát tốt. Một ngày nọ, anh tấp Kathy vào lề vì vượt quá tốc độ cho phép. Cô đưa anh ấy giấy phép lái xe. Anh ta kiểm tra xong thì nói: “Tôi có biết cái họ này không nhỉ?”
Kathy cười ranh mãnh, đáp: “Có thể anh biết đấy.”
Kenny tháo kính râm và nhìn bọn trẻ của chúng tôi ngồi hàng ghế sau xe của Kathy. Sau đó anh ta với tay vào chiếc áo đồng phục của mình, rút danh thiếp của sở cảnh sát và đưa cho con trai tôi.
“Đây, mấy đứa, danh thiếp này có số điện thoại công việc của chú”, anh ta nói. “Bất cứ khi nào mẹ của mấy con vượt tốc độ, hãy gọi chú và chú sẽ đến mua cho mỗi đứa một cây kem ốc quế.”
Sĩ quan Jones là một người khôn ngoan. Từ ngày đó trở đi, bọn trẻ nhà chúng tôi luôn dõi theo đồng hồ tốc độ và giới hạn tốc độ bất cứ khi nào chúng ngôi trong xe với Kathy. Khi kim di chuyển vượt quá giới hạn, chúng bắt đầu đồng thanh: “Kem! Kem! Kem!”
Không có gì làm chậm một người mẹ tốt hơn hai đứa trẻ cùng hét lên ở hàng ghế sau.
CHÍNH SÁCH DÀNH CHO PHỤ HUYNH
Con trai tôi, Dan, cũng nhận được nhiều giúp đỡ từ một số cảnh sát khác, mặc dù lúc đó nó chưa nhận ra. Giống như con gái tôi, Dan là một đứa trẻ ngoan, không, phải nói là một đứa trẻ tuyệt vời mới đúng, nó chơi thể thao, đi chơi với bạn bè và rất thích gặp gỡ người khác giới. Và rõ ràng người khác giới cũng thích sự có mặt của nó.
Năm mười lăm tuổi, Dan nhờ mẹ chở tới khu mua sắm ở trung tâm thành phố. Nó nói với Kathy rằng nó định gặp một cô gái và đi xem phim với cô ấy. Trừ việc, Dan đã dụ cô bé bỏ xem phim. Thay vào đó chúng đi dạo và sau đó tìm một công viên nhỏ, ở đó chúng tiến hành làm những việc các cặp đôi tuổi teen vẫn hay làm.
Một cảnh sát của trung tâm mua sắm tìm thấy cả hai đều đang khỏa thân từ phần thắt lưng trở lên. Anh cũng tìm thấy con dao găm của Dan nằm bên cạnh trên bãi cỏ, anh cảnh sát đó bắt đầu thấy nghi ngờ. Dan lấy con dao ra khỏi túi sau vì nó đang vướng vào mông. Anh cảnh sát còng Dan lại.
Trong khi bạn gái của Dan mặc áo vào, anh cảnh sát gọi đến bộ phận của chúng tôi. Tin tức được lan truyền. Người ta báo cho tôi biết rằng thằng con trai của tôi bị bắt lúc đang ở trần cùng với một cô gái dưới tuổi vị thành niên cũng đang bán khỏa thân và thằng nhóc lại còn mang theo vũ khí. Nghe qua thì có vẻ là tệ hơn thực tế, đương nhiên là lúc đó tôi cũng tự hỏi là người bọn họ bắt có đúng là con tôi không.
Tôi lái xe đến trung tâm mua sắm và tìm thấy chúng trong công viên. Dan cố gắng nấp đằng sau một cái cây, hoặc trèo vào bên trong tán lá. Tôi chắc rằng cậu bé nghĩ mình sẽ bị phạt cấm túc ở nhà tới cuối đời hoặc có khi bị xích lại dưới tầng hầm cho tới khi tốt nghiệp. Nhưng sự thật là, tôi không thể nhịn cười và chỉ vỗ vào cái lưng trần của nó. Tuy nhiên, tôi cũng giữ một vẻ mặt cau có của một người cha khi mở còng và mặc áo cho nó.
Sau khi chúng tôi chở bạn của Dan về, tôi đã cố gắng để giáo huấn một cách nghiêm khắc với nó về việc phải đối xử với phụ nữ một cách tôn trọng, và phải biết cách giữ con dao cẩn thận, cùng với những thứ khác trong túi quần của con. Sau đó tôi quay về làm việc và nhận được nhiều lời chúc mừng từ những người đồng nghiệp.
Cả hai đứa con của chúng tôi có vẻ như đều thừa hưởng hoặc ít nhất là hấp thu được cái tư tưởng “phục vụ và bảo vệ” của tôi và Kathy khi tôi đi làm công việc cảnh sát còn mẹ bọn nhỏ làm y tá. Lúc lớn, Dan và Kris đều phục vụ trong quân đội để bảo vệ tổ quốc. Thậm chí lúc còn tuổi vị thành niên, bọn chúng cũng rất có trách nhiệm và ra sức bảo vệ những người xung quanh.
BẢN TÌNH CA CỦA JOE VÀ YUKO VÀ KRIS
Một hôm tôi đi làm về trễ, lúc đó là năm Kris 17 tuổi. Nó cao tầm một mét sáu mươi và mồm miệng thì oang oang. Không biết là nó di truyền từ ai nữa, nhưng mà con bé ăn nói rất quả quyết. Nếu bạn không có ý định tự sát thì đừng đụng đến nó.
Khi tôi bước vào nhà thì vợ tôi nhìn tôi với ánh mắt đầy chết chóc và nói: “Anh nên ngồi xuống đi.”
Tôi ghét kiểu nói chuyện đó ghê luôn.
Kris đi tới. Tôi có thể biết được lúc đó nó đang rất phấn khích. Nó kêu tôi một tiếng đầy nghiêm túc “Bốốốốốốốố!”
Cơn ác mộng thoáng qua trong đầu một người cha như tôi đó là: Nó có bầu và mang song thai!
Lúc đó, ở trong góc nhà, một cô bé nhỏ con người châu Á, tuổi vị thành niên, bước ra, cúi chào tôi và khóc. Khi Kris giải thích sự hiện diện của cô bé đó trong nhà chúng tôi, và càng nói, cô bé càng khóc lớn hơn.
Hôm đó mọi việc tại sở cảnh sát khá căng thẳng. Những lúc như thế tôi luôn hồi tưởng về giây phút khi ở nhà. Tôi mơ màng tự hỏi Tôi có vào nhầm nhà không vậy? Đây là mơ à? Đó là con gái tôi, nhưng con bé người châu Á đang khóc lóc đến ngập cả nhà tôi là ai?
Kris giải thích rõ ràng giống như đang đánh máy một bản báo cáo cho người trung sĩ chấp hành nhiệm vụ.
“Bố, đây là Yuko Yamahira đến từ Osaka, Nhật Bản. Bạn ấy là một học sinh trao đổi văn hóa ở trường. Hôm nay con gặp bạn ấy ở nhà ăn. Con thấy bạn ấy khóc và con hỏi thăm.”
Kris nói với tôi rằng Yuko được chỉ định đến ở với một gia đình ở đây thông qua một dịch vụ xếp chỗ nào đó. Cô bé không biết gia đình này. Họ không có quan hệ gì trước. Yuko vừa mới nhận ra rằng bà mẹ của chủ nhà giả chữ ký cô bé và ăn trộm tiền mà gia đình cô bé ở Nhật Bản gửi qua đường bưu điện. Cho tới giờ, bà ta đã trộm được 600 đô la. Và bà ta cũng lấy hầu hết quần áo của Yuko để cho con ruột của bà ta.
Yuko đã khóc suốt lúc trình bày. Nhưng ít nhất là tôi cũng biết được tại sao con bé khóc nhiều vậy. Trước khi tôi kịp hứa hẹn là sẽ điều tra sự việc này để được thoát khỏi đó và đi ngủ thì con gái tôi đập một xấp hồ sơ lên bàn. Tôi tự dặn bản thân là sau này có cơ hội thì phải tịch thu ngay mấy thứ tiểu thuyết trinh thám của nó.
Nó đã điều tra vụ việc của Yuko cả ngày nay rồi. Nó còn có bản photo của những chữ ký giả trên đơn hàng giao tiền qua bưu điện của Yuko.
“Con lấy mấy thứ này ở đâu ra?”
Yuko đã nhờ Kris dẫn đi đến bưu điện. Con bé đem theo một lá thư mà mẹ cô bé gửi từ Nhật Bản. Yuko thấy lá thư này đã được mở ra từ trong ví của người mẹ chủ nhà. Cô bé biết được là mẹ của mình đã gửi thư kèm với tiền trong đó cho cô. Bức thư đòi hỏi phải có chữ ký của người nhận. Yuko nhận ra rằng người mẹ của chủ nhà đó chắc hẳn đã giả chữ ký của cô và trộm tiền. Cô nhờ Kris dẫn đến bưu điện để kiểm tra chắc chắn xem ai là người đã giả chữ ký của cô bé trong sổ cái.
Kris chở cô bé tới bưu điện, sau khi dụ ngọt cô giáo tiếng Pháp cho phép mình cúp học. Trong lúc Yuko đang cúi chào và hành xử như một cô gái trẻ lịch sự người Nhật Bản thì con gái tôi mạnh mẽ đòi gặp quản lý bưu điện. Một công chức 50 tuổi bước tới ô cửa và rõ ràng là không hề có chút ấn tượng gì với cặp đôi vị thành niên này.
Lúc đầu là Yuko trình bày, vừa khóc vừa cố gắng giải thích nguyện vọng của mình mà không tố cáo ai cả. Yuko vừa thút thít vừa nói chuyện bằng thứ tiếng Anh lơ lớ làm ông quản lý bưu điện khó hiểu thêm. Ông ấy mất dần sự kiên nhẫn.
Sau đó Kris tiếp lời kèm một cái lắc hông, “Chúng cháu cần phải nhìn qua sổ chữ ký của thư xác nhận. Chúng cháu nghi ngờ mẹ của chủ nhà bạn ấy đã ký khống vào thư và rồi lấy tiền của bạn ấy”.
Ông mở sổ ra, Yuko xác nhận rằng đó không phải chữ ký của cô. Ông quản lý cực kỳ tức giận: “Đây là hành vi LỪA ĐẢO đối với ngành dịch vụ bưu chính của Hoa Kỳ! Chúng tôi sẽ MỜI CẢNH SÁT vào cuộc và LÀM RÕ CHUYỆN NÀY!”
Yuko hoảng sợ.
Kris liến dùng “lá bài” bố là cảnh sát: “Thưa ông, bố cháu là cảnh sát. Hãy để cháu nói chuyện với bố. Cháu sẽ bảo bố cháu gọi điện cho ông.”
Bọn trẻ rời đi, cầm theo một bản photo có chữ ký giả kẹp trong tập hồ sơ của Kris. Chúng về nhà và đợi tôi. Sau khi nghe chuyện, tôi đã hứa rằng sáng mai tôi sẽ điều tra việc này. Yuko sẽ ngủ lại nhà, và tôi chúc con bé bình yên.
Ngày hôm sau, tôi đi tới bưu điện để xem có thể thu thập được thêm chứng cứ gì về hành vi phạm tội của người mẹ chủ nhà kia không. Tôi giải thích rằng tôi đang giải quyết một vụ khiếu nại và hôm qua ông ta cũng đã nói chuyện với một cô gái trẻ người Nhật và bạn cô ấy.
“Ờ đúng rồi,” người quản lý bưu điện nói, “cô bạn da trắng đó làm chủ chỗ này luôn. Khi nhân viên tôi nói với cô bé rằng tôi quá bận để nói chuyện với cô bé, nhưng cô bé này cứ nói “Tôi không hỏi mấy vị là ông ấy có bận hay không, tôi nói là tôi muốn gặp ông ấy, ngay bây giờ!”. Đứa trẻ đó là ai vậy?”
Tôi nói nó là gà con của tôi đấy.
Người quản lý bưu điện và tôi nói chuyện với người nhân viên ngu ngốc đã cho phép người mẹ chủ nhà mà rõ-ràng-không-phải-là-người-Nhật ký tên vào thư xác nhận của Yuko. Sau khi lấy lời khai và nhận diện người phụ nữ kia từ anh ta, tôi lái xe đến nhà của người chủ nhà kia và lấy lại quần áo của Yuko cũng như hầu hết số tiền mà bà ta đã lấy. Lúc xong xuôi thì đã là nửa đêm, tôi quay về nhà.
Yuko vẫn còn ở đó, vẫn còn đang khóc, và đứng cạnh bên một chiếc va li to như một chiếc xe bốn chỗ. Một người lạ cũng có mặt. Hóa ra anh ấy là người phụ trách xếp chỗ theo chương trình trao đổi học sinh. Anh ta nói vì những chuyện đã xảy ra, nên anh đã chuẩn bị cho Yuko ở với một gia đình khác.
Yuko cúi chào tôi, và lau đi nước mắt. Con gái liếc “nhìn” tôi.
“Được rồi, con bé có thể ở phòng Dan, dù sao Dan cũng đi học đại học rồi”, tôi nói.
Cô bé sống với chúng tôi đến hết năm học và rất ngoan. Bây giờ thì cô bé đã trở thành một nhân viên kế toán tại công ty KPMG ở Osaka và vẫn gọi chúng tôi là “bố mẹ”.
Cha mẹ ruột của cô bé, chủ của một công ty bảo hiểm và cũng khá giàu có, rất cảm kích chúng tôi và liên tục gửi những món quà cực kỳ đắt tiền mỗi tuần. Cho tới khi tôi nói họ thôi đừng gửi nữa.
NAM CHÂM HÚT RẮC RỐI:
PHIÊN BẢN KỲ NGHỈ GIA ĐÌNH
Các nhà tâm lý học có nói rằng, nếu công cụ duy nhất bạn có là cái búa, thì mọi thứ đều trông như cái đinh. Vâng, đôi khi tôi tự hỏi không biết cảnh sát có giống vậy không: Một khi anh đeo huy hiệu cảnh sát, thì mọi thứ đều trông như tội phạm.
Rất nhiều lúc, những người tôi gặp phải trong thời gian ngoài giờ làm thực sự là tội phạm. Người mẹ chủ nhà của sinh viên trao đổi Yuko chỉ là một ví dụ.
Và rồi một tối hiếm hoi nọ, tôi với Kathy đi chơi cùng một người bạn y tá đồng nghiệp của cô ấy. Vợ tôi không vui về việc chúng tôi ít đi ra ngoài và tận hưởng một buổi tối vui vẻ, bởi vì tôi lúc nào cũng làm việc hoặc nếu không làm thì cũng mệt rã rời. Một hôm tôi về nhà thì thấy vợ tôi ném cho tôi một cái liếc xéo đầy khiếp sợ. Tôi biết là tôi gặp rắc rối rồi. Sau đó cô ấy gọi tôi bằng họ. Vâng, đúng là có chuyện rồi.
“Kenda! Chúng ta không bao giờ đi đâu cả bởi vì tất cả những gì anh làm là đi chơi với người chết cả ngày, đồ khốn ạ! Em muốn anh đi chơi với người nào còn sống và còn thở. Vì vậy, chúng ta sẽ đi ra ngoài chơi. Anh và em!”
Vậy nên chúng tôi đi tới một quán bar đồng quê có mấy con bò nhún điện tử. Kathy thì muốn học điệu nhảy hai-bước. Tôi đồng ý nhảy vì được khuyến mãi đồ uống mua 2 tính tiền 1.
Một người bạn đồng nghiệp của vợ tôi và chồng của cô ấy cùng đi chung. Kathy cũng không thân với họ lắm. Còn tôi thì chẳng biết gì về họ. Khi gặp nhau, ấn tượng ban đầu của tôi là cô ta già hơn anh chàng kia khoảng 20 tuổi. Cô ấy thì trông như đã 40 còn anh thì chỉ ở độ tuổi một nửa khoảng đó.
Ờ thì, lái máy bay bà già cũng chẳng phải tội tình gì, nên tôi chỉ cười và chào thôi.
Chúng tôi đi vào quán bar và không khí bỗng dưng trầm lại hẳn. Họ đã thấy mặt tôi trên tivi quá nhiều lần rồi nên họ nghĩ là tôi đến để dừng tiệc. Nhiều người còn bỗng dưng chạy vào nhà vệ sinh.
Lúc đó tôi không làm nhiệm vụ, nên tôi chỉ quan tâm đến đồ uống của tôi thôi.
Chúng tôi ở đó được một chút thì anh chồng trẻ đi đâu mất. Cô vợ thì đợi anh ấy đi mất dạng rồi lại nắm cánh tay tôi và nói vào tai tôi.
“Joe, tôi cần nói chuyện với anh về con gái tôi”, cô nói.
Rồi thôi xong, tôi nghĩ.
Con gái cô đã được 17 tuổi, là con riêng của cô trong cuộc hôn nhân trước. Con bé lúc nào cũng ngoan và học giỏi. Cho tới hai năm trước, thái độ nó bắt đầu thay đổi, tệ hơn hầu hết mấy đứa tuổi teen. Nó bắt đầu sử dụng ma túy, bỏ học, đi đêm không về nhà.
“Có chuyện gì thay đổi trong gia đình cô hai năm trước không?”, tôi hỏi.
Tôi đã hy vọng câu trả lời của cô ấy không phải là điều tôi nghi ngờ.
“À, đó là khi tôi gặp anh ta, người chồng mới của tôi,” cô nói.
Đó là câu trả lời tôi không hy vọng được nghe.
Ngay sau đó, anh ta quay lại bàn.
Kathy đã sẵn sàng để thử điệu nhảy Texas hai-bước, nhưng tôi đã chuyển vào chế độ làm việc, cũng nhờ những chia sẻ của bạn cô ấy về đứa con gái.
Người chồng ở ngay đó nên tôi hỏi anh ta: “Vợ anh nói cô ấy đang gặp rắc rối với con gái của mình kể từ khi hai người hẹn hò.”
Anh giả vờ không nghe thấy tôi và uống một ngụm nước.
Thằng khốn, tôi nghĩ.
Kathy thì đang ép tôi nhảy. Tôi cấu đùi cô ấy tới mức cô ấy gần như kêu lên.
Tôi nói, “Kathy và tôi phải về nhà.”
Sau đó, tôi đưa cho cô bạn y tá danh thiếp của tôi.
“Cô cần đến văn phòng của tôi vào sáng ngày mai cùng với con gái. Chỉ hai người thôi. Đừng đến muộn hoặc tôi sẽ tự tới tìm cô.”
Cô ta tái mét.
Người chồng không biết chúng tôi ra về. Nếu anh ta thông minh, anh sẽ rời thành phố ngay trong đêm. Nhưng anh ta không thông minh tới mức đó.
Hai mẹ con xuất hiện vào sáng hôm sau. Tôi đã mời một nhân viên tư vấn có kinh nghiệm trong việc tiếp xúc với thanh thiếu niên bị tấn công và lạm dụng tình dục. Người nhân viên rất tài năng và biết cách làm cho nạn nhân nói chuyện về những sự kiện đáng sợ. Họ nói chuyện trong một tiếng rưỡi.
Người chồng mới đã lạm dụng tình dục cô con gái kể từ khi anh ta chuyển về sống chung với người bạn gái. Cô bé bị bầm tím và có bằng chứng về những tổn thương thân thể khác. Người mẹ nói là cô không biết gì cả. Tôi cũng chẳng biết được, nhưng cô ấy đã mất quyền nuôi con. Và tôi đã bắt tên chồng về tội danh tấn công tình dục và lạm dụng trẻ vị thành niên nhiều lần.
Đêm đó tôi về nhà và nói với Kathy rằng tôi đã bắt chồng của bạn cô ấy và sắp xếp cho con gái của cô ta được đưa vào trại chăm sóc nuôi dưỡng trẻ em.
“Vậy, em có muốn học nhảy tango vào tuần tới không?”, tôi hỏi.
Vợ tôi ném một tách cà phê vào tôi. Nhưng cô ấy trượt mất tiêu.
Thật tình tôi đâu có bắt hết bạn bè của Kathy đâu, chỉ một vài người thôi, ừ thì cũng có lúc là thành viên gia đình họ. Cuộc sống và công việc của chúng tôi dường như hay giao nhau một cách thường xuyên.
Khi làm việc tại bệnh viện, Kathy phải mang thẻ tên. Ở Colorado Springs không ai có họ là Kenda ngoài chúng tôi, vì vậy khi mọi người nhìn thấy bảng tên của cô ấy, họ tự hiểu. Có nhiều lúc, cô ấy phải nói với người giám sát của mình rằng cô ấy không thể chăm sóc bệnh nhân do chính tôi khiến anh ta vào bệnh viện.
Kathy rất đa năng bởi cô ấy có thể xử lý bất cứ điều gì. Cô có thể công tác từ bộ phận này đến bộ phận khác khi cần. Cô ấy có thể làm ở phòng hồi sức tích cực, khoa nhi, hoặc là phòng cấp cứu.
Một ngày nọ, một tên cao lớn tên Michael đang la hét vào mặt Kathy. Cô ấy biết anh ta cũng lâu rồi, họ luôn luôn hòa thuận, đây là lần đầu tiên cô thấy anh ta như thế này.
“Chồng cô đã giết anh trai tôi tối qua,” anh vừa nói vừa lườm với cô ấy.
Kathy khá nhanh trí, và cô ấy không dễ dàng bị đe dọa.
“Tôi không biết chuyện gì xảy ra giữa anh trai anh và chồng tôi, nhưng anh và tôi chưa bao giờ có chuyện”, Kathy nói. “Giờ anh muốn kiếm chuyện với tôi sao?”
“Không,” anh ta nói, rồi bỏ đi.
Đêm đó, Kathy yêu cầu tôi giải thích. Tôi mất một phút để suy nghĩ. Tôi chưa từng giết người nào tôi quen biết, cơ mà vài bữa nay tôi cũng bận lắm.
Sau đó tôi đã hiểu ra. Tên của người anh trai là Gilbert. Tôi theo dõi anh ta suốt 52 giờ đồng hồ sau khi anh ta giết năm người trong một vụ cướp vũ trang và phóng hỏa một cơ sở kinh doanh. Chúng tôi biết rằng hắn ta đang trốn trong căn hộ nên đã bao vây nó.
Tôi gọi điện thoại và bảo hắn hãy đầu hàng.
Hắn ta đặt điện thoại xuống và tôi nghe anh ta nói gì đó với một người phụ nữ ở đó. Cô ta hét lên, “Cảnh sát à!”. Rõ ràng Gilbert đã không nói với người phụ nữ này về tội ác của mình.
Điều tiếp theo tôi nghe là hắn thở nặng nề một vài lần, và sau đó là một tiếng nổ lớn. Đội đặc nhiệm SWAT xông vào. Tôi sợ hắn bắn người phụ nữ, nhưng cô ấy đang đứng giơ hai tay lên trời, người dính đầy máu của Gilbert.
Cô ấy đang mặc quần lót và la hét. Gilbert tự bắn mình bằng một khẩu súng .357 và thổi bay hộp sọ của mình. Tôi bảo Kathy nói với em trai hắn ta rằng tôi không bóp cò, nhưng đúng là tôi có nói chuyện với hắn trên điện thoại trước khi anh ta khai hỏa.
Một lần nữa, cô ấy trông chẳng hề thích thú.
Những dịp như thế có thể là lý do mà vợ tôi từng đuổi tôi ra khỏi bệnh viện, làm lộ vỏ bọc của tôi suốt phần còn lại của sự nghiệp. Tôi đã tự học cách đọc biểu đồ y tế và, như tôi đã để cập trước đó, tôi cũng trở nên khá giỏi trong việc giả vờ làm bác sĩ. Một ngày nọ, tôi đang ở trong phòng hồi sức sau phẫu thuật trên tầng bảy của bệnh viện, rình mò và đọc biểu đồ của một thanh niên là nghi phạm trong một vụ án giết người.
Có người đi ngang, nhưng trùng hợp sao lại là cô vợ yêu dấu của tôi.
“Anh đang làm cái quái gì vậy?”, nàng hỏi.
Tôi phát hiện không có chút tình hôn nhân nồng thắm nào trong câu hỏi của cô ấy.
“Nhìn anh thì giống đang làm gì?”, tôi nói.
“Có vẻ như anh đang vi phạm pháp luật bằng cách đọc trộm hồ sơ y tế cá nhân, đồ khốn”, vợ tôi nói.
Một y tá giám sát đi ngang qua và nghe được phần cuối của lời bình luận của Kathy.
“Cô không nên nói chuyện với một bác sĩ kiểu đó”, người giám sát nói.
“Anh ấy không phải là bác sĩ, anh ấy là cảnh sát”, Kathy nói.
“Sao cô biết?”, người giám sát hỏi.
“Bởi vì anh ấy là chồng tôi.”
Tôi đã cho vợ tôi một cái liếc đầy chết chóc.
Người giám sát của Kathy dọa sẽ gọi bảo vệ.
Lúc đó tôi đã biết những gì cần biết trên biểu đồ, vì vậy tôi đã bỏ nghề thầy thuốc và quay trở lại nghề cảnh sát. Buổi ăn tối hôm đó chúng tôi có chuyện thú vị để nói.
KỲ NGHỈ GIA ĐÌNH ĐẦY SỰ CỐ
Đến năm 1990, tôi nổi tiếng cả ở nhà lẫn ở cơ quan là một người hay thu hút rắc rối. Mấy anh đồng nghiệp của tôi biết, và gia đình tôi cũng biết. Bằng cách này hay cách khác, họ cũng đã chứng kiến cảnh tôi là một thỏi nam châm hút xui xẻo.
Ngay cả khi như vậy, bạn nghĩ rằng tôi có thể tạm gác lại việc làm cảnh sát khi đi chơi với gia đình đúng không nào?
Vào thời điểm còn 6 năm nữa là tôi nghỉ hưu, tôi cùng Kathy và Kris lái xe đi quãng đường 1931 km để đến thăm con trai Dan của tôi ở San Diego, thằng bé đang tham gia khóa huấn luyện sĩ quan dự bị mùa hè ở một căn cứ hải quân ở đó. Chúng tôi chưa từng tới miền nam của bang California nên đây có vẻ là một cơ hội tốt để ra khỏi dãy Rockies và hướng tới bờ Tây. Chúng tôi đặt phòng ở khách sạn gần cảng San Diego và bến tàu hải quân. Sau khi nhận phòng, chúng tôi còn rảnh vài tiếng trước khi gặp Dan, vì vậy nên Kathy và Kris cùng tôi đi dạo quanh cửa biển. Chúng tôi nhìn ngắm những chiếc du thuyền, thuyền buồm và tàu thương mại thả neo ở bến cảng và cùng tận hưởng khung cảnh.
Mọi thứ thật khác biệt so với những gì hay thấy ở nhà. Chợt Kathy chỉ vào một chiếc thuyền kỳ lạ có một cái biển Bán-thuyền trên đó.
Chiếc thuyền lớn được mở đèn sáng nên nhìn rất nổi bật giữa bóng tối. Ngoài ra còn có những thứ trông như cần cẩu xây dựng hiện ra lờ mờ ở phía sau, với những chiếc lưới phủ lên chúng.
Khi chúng tôi đi ngang qua, Kathy hỏi, “Đây là loại thuyền gì nhỉ?”.
“Đó là thuyền đánh bắt cá ngừ”, một giọng nói vang lên. “Cô có thể mua nó hôm nay với giá tám triệu đô la.”
Chúng tôi không thấy có một ông già nhỏ thó ngồi trên chiếc ghế xếp trên tàu gần đường băng của chiếc thuyền. Ông ấy là một người đàn ông thân thiện gốc Bồ Đào Nha, khoảng 70 tuổi, bảo rằng ông là thành viên của thủy thủ đoàn trong nhiều năm và hiện đang làm người canh gác ban đêm khi thuyền cập cảng để rao bán.
Chúng tôi trò chuyện trong bốn mươi lăm phút. Ông ấy là một người thú vị. Khi chúng tôi chuẩn bị đi tiếp, tôi lấy ra một cái danh thiếp và nhét vào túi áo khoác ông ấy.
“Khi ông đến thăm con gái ở chỗ chúng tôi, hãy gọi cho tôi và chúng ta sẽ cùng đi ăn tối”, tôi nói.
Ngay sau đó, một chiếc xe cũ mèm, màu xanh dương hiệu Chevy Impala, có lẽ cũng khoảng hai mươi lăm tuổi rồi, chầm chậm tấp vào. Không mở đèn pha, điều đó khiến tôi thấy hơi kỳ lạ. Radar dò người xấu của tôi bắt đầu báo hiệu khi nhìn thấy hai nhân vật mờ ám ngồi ở hàng ghế trước, hai gã đàn ông, đang liếc nhìn chúng tôi. Người đàn ông gác đêm đứng dậy khi thấy họ đến.
Tôi thấy được sự sợ hãi trong ông ấy khi ông bước ra phía sau tôi. Có chuyện gì đó đang xảy ra giữa ông ấy và hai người này, và có vẻ tình hình đủ xấu tới mức mà tôi ước rằng lúc đó tôi có mang súng theo. Chiếc xe lướt qua lần đầu, rồi tôi nhìn thấy chiếc xe quay đầu. Họ đến một lần nữa, nhanh hơn một chút. Và một lần nữa.
Ông già nấp ở đằng sau tôi. Sau khi bọn chúng đi khỏi tầm mắt, tôi hỏi ông ta, “Vừa rồi là sao vậy?”.
Ông giải thích rằng hai người trong xe cũng từng là người của thủy thủ đoàn. Giờ thuyền bị rao bán nên họ mất việc, nhưng họ muốn ngủ lại trên thuyền. Người gác đêm đã từ chối. Cho nên bây giờ họ thường xuyên quấy rối ông ấy.
Sau đó, chúng tôi nói lời tạm biệt và chúng tôi quay lại khách sạn. Tôi bồn chồn suốt đêm. Sáng hôm sau, theo kế hoạch, chúng tôi sẽ đi du ngoạn biển trên một chiếc thuyền du lịch. Khi chúng tôi đến bến du thuyền, chúng tôi thấy dải băng cảnh sát màu vàng dán xung quanh chiếc thuyền đánh cá ngừ. Ở đó có xe công vụ và một số chiếc xe cảnh sát dân dụng nữa gần đó.
“Anh đoán là mấy thằng rác rưởi đó quay lại và bắn ông gác đêm rồi,” tôi bảo Kathy.
Suy nghĩ đầu tiên của tôi là buồn cho ông già tử tế ấy. Thứ hai, tôi nghĩ rằng cảnh sát San Diego có lẽ đang tìm tôi. Tôi không bất ngờ & việc họ đã tìm thấy danh thiếp của tôi trong túi áo của ông ấy và tự hỏi mối liên hệ ở đây là gì.
Chúng tôi quay lại khách sạn và gọi cho văn phòng của tôi. Họ nói các điều tra viên ở San Diego đã bắt đầu truy tìm tôi rồi. Cuộc gọi tiếp theo của tôi là đến Sở Cảnh sát San Diego. Điều phối viên chuyển cuộc gọi của tôi đến bộ phận điều tra án giết người của họ.
“Điều tra viên Kenda, chúng tôi đang tìm anh”, người giám sát nói. “Chúng tôi tìm thấy danh thiếp của anh trên người nạn nhân đêm qua.
Anh ta xác nhận rằng người gác đêm đã bị giết.
“Tôi rất muốn được nói chuyện với người của các anh và khai báo với họ những gì tôi biết”, tôi nói.
Họ đã cử hai điều tra viên đến khách sạn của chúng tôi. Có lẽ họ không hy vọng nhiều, nên họ hơi ngạc nhiên khi tôi mô tả kỹ lưỡng về hai người đàn ông và chiếc xe phế liệu kia.
“Anh có muốn biết biển số xe không?”, tôi hỏi.
Các điều tra viên đang cố tỏ ra tự nhiên, nhưng tôi có thể chắc chắn là họ mất bình tĩnh lắm khi tôi cho họ số xe. Bất cứ lúc nào radar người xấu của tôi báo hiệu khi thấy một chiếc xe hơi, tôi liền ghi nhớ số xe và cất giữ thông tin đó trong cái tâm trí tối tăm và kỳ dị của mình.
Họ rất biết ơn. Hai tuần sau họ gọi và nói họ đã bắt được hai cựu thành viên thủy thủ đoàn đó và buộc tội chúng với tội danh giết người. Tôi nghĩ chúng tôi đã phải quay trở lại làm chứng trên tòa án, nhưng những kẻ giết người đã nhận tội và đi tù mà không cần thêm sự giúp đỡ của tôi.
Kathy và lũ trẻ chắc cũng phải ngán ngẩm đến hết tuần sau đó vì tôi phải giải quyết một vụ án giết người khi đang đi nghỉ. Mấy người ở sở thì nói điều này chỉ chứng tỏ là nam châm hút rắc rối của tôi chưa bao giờ ngừng hoạt động.
❀ ❀ ❀
[1] NASCAR (Hiệp hội Đua xe thương mại Mỹ) là giải đua danh giá bậc nhất nước Mỹ, đồng thời cũng là đường đua nguy hiểm bậc nhất. Do vậy, khoản tiền mà các tay vô địch kiếm được có thể lên tới hàng triệu đô la, cùng những hợp đồng quảng cáo “béo bở”. Giải đua tốc độ này chỉ đứng sau môn thể thao vua của Mỹ - bóng bầu dục - về sức thu hút khán giả và phương tiện truyền thông.