Săn Kẻ Giết Người

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Thứ Năm Động Cơ Dục Tình
Thứ Năm Động Cơ Dục Tình

❊ ❊ ❊

Tình dục có thể dẫn đến cái chết theo nhiều cách kỳ lạ và nhớp nhúa. Nó có thể là một động cơ để giết người, hoặc một yếu tố dẫn đến cái chết. Khi đã có tuổi, người ta hay đùa về việc muốn chết trong khi quan hệ tình dục, nhưng như vậy sẽ khá khó khăn đối với người còn lại có liên quan (nếu có).

Những vụ giết người mà tôi xử lý trong đó tình dục là động cơ thì hầu như hậu quả là do bạn tình A lừa dối bạn tình B để quan hệ với bạn tình C. Đôi khi còn có cả D, E và F xung quanh. Nếu một người chồng bắt quả tang vợ mình gian dối, thì phản ứng điển hình của người đàn ông là giết tất cả mọi người trong phòng, cụ thể là vợ và tình nhân của cô ta. Nhưng nếu người vợ bắt gặp một người chồng dối gian, thường thì cô ấy sẽ tha thứ cho tình địch và chỉ giết người bạn đời. Phụ nữ có vẻ khoan dung hơn, tôi đoán vậy.

Nhưng nói gì thì nói, việc lừa dối một người phụ nữ có thể dẫn đến thiệt mạng. Tôi thường sử dụng động cơ về tình dục của vụ án sau để giải thích sự khác biệt giữa giết người cấp độ 1 và giết người cấp độ 2. Ở Colorado, nếu thủ phạm thực hiện hành vi giết người do bị kích động mãnh liệt, và đồng thời nạn nhân cũng không có đủ thời gian để giải thích mọi việc trước khi chết, thì đây được coi là một dạng hành vi phạm tội do bị kích động mạnh. Do đó đây là tội giết người cấp độ hai. Để xác định tội phạm giết người ở cấp độ một, bạn phải chứng minh đây là tội ác được thực hiện một cách có suy tính. Tức là kẻ giết người đã dành thời gian lên kế hoạch và vạch ra âm mưu giết người.

Ví dụ yêu thích của tôi cho trường hợp này là một người vợ trẻ phát hiện ông chồng của cô đang có quan hệ bất chính với một đồng nghiệp trẻ. Người vợ đã tự theo dõi để xác nhận những nghi ngờ của mình. Cô ấy thấy chồng và nhân tình hôn nhau trong bãi đỗ xe công ty.

Cô ấy không đối đầu với người chồng bội bạc. Thay vào đó, cô chờ đợi một cơ hội để bắt quả tang tại trận. Một vài tháng sau cái hôn ở bãi đậu xe, người chồng thông báo rằng anh ta phải rời thành phố để tham dự một cuộc họp với đối tác. Khi anh lái xe khỏi nhà, cô ấy đếm đến mười rồi theo ngay sau anh ta.

Anh ta đi đến một nhà nghỉ, nơi anh gặp nhân tình. Người vợ đã cho họ vừa đủ thời gian để trút bỏ áo quần trước khi cô đi vào quầy lễ tân và thuyết phục được người quản lý cho cô chìa khóa căn phòng. Người quản lý này sau đó đã khai rằng cô ấy như một nữ diễn viên đáng tin và khá hài hước. Cô nói với người quản lý rằng cô muốn trêu đùa một chút với nữ đồng nghiệp đã thuê phòng.

Người chồng đến đây là hết may mắn.

Người vợ trở nên nhẫn tâm hơn khi bước qua cánh cửa vung lên cây gậy bóng chày bằng nhôm. Cô ấy đã chạm đến sự bất mãn ở một tâm thế tổn thương tột cùng. Anh ta hét lên sau vài cú đánh đầu tiên, nhưng người vợ giận dữ của anh ta vung tay liên hồi, đập nát hộp sọ của anh ấy. Người đồng nghiệp trần truồng và sợ hãi nép mình sau tấm chăn. Cô ấy đã được tha. Chúng tôi tìm thấy cô ấy đẫm máu, run rẩy và la hét trong phòng. Cô sẽ là nhân chứng cho tội ác của người vợ hoang dại đánh mất nhân tính.

Sát nhân của vụ án thấy sốc khi bị chúng tôi đưa đến trại giam. Người góa phụ không đau buồn kia nói rằng người chồng đáng bị trừng phạt. Chúng tôi nhắn nhủ với cô ấy rằng cách tốt hơn là nên thuê một luật sư ly hôn, lấy một nửa số tiền của chồng cũ, và tiếp tục gây dựng một cuộc sống mới. Nhưng giờ thì cô sẽ được chuyển đến một cơ sở cải huấn.

Cô ấy đã thực hiện hành vi giết người ở cấp độ một bởi vì ngay cả khi đây là tội ác này xuất phát từ sự tổn thương mãnh liệt, cô đã lên kế hoạch và vạch ra cuộc tấn công chồng mình trong vài tháng. Cách duy nhất để luật sư của cô ấy bào chữa, xem đây là tội giết người cấp độ hai là cô ấy là một cầu thủ bóng chày cuồng nhiệt luôn khao khát được mang theo chiếc gậy bóng chày bằng nhôm của mình mọi lúc và chỉ tình cờ bước vào cuộc hoan lạc của chồng.

Còn đây là hiện trường của một vụ án có động cơ về tình ái khác. Người chồng từng phục vụ trong Quân đội Hoa Kỳ. Anh ta luôn mang theo khẩu súng lục tự động .45 khi đi làm ở Doanh trại Fort Carson. Hôm ấy anh ấy có ca làm đêm. Anh ấy rời nhà như thường lệ nhưng giữa đường đến căn cứ, anh nhận ra mình đã để quên thẻ Quân nhân ở nhà. Anh ta không thể vào căn cứ nếu thiếu nó. Anh quay đầu xe và lái về nhà.

Khi về đến nhà, anh ta thấy một chiếc xe lạ đậu trước sân. Anh bước vào nhà và thấy cô vợ ở bậc thang trên cùng, vội vã khoác một chiếc áo choàng tắm quanh cơ thể trần như nhộng của cô ấy.

“Em đang làm gì vậy?”, anh hỏi.

Cô lo lắng và không phản ứng gì.

Anh không phải là một thằng ngốc.

Người chồng chạy lên cầu thang, đi ngang qua cô, bước vào phòng ngủ, mở cửa tủ quần áo, và nhìn thấy một người lạ không mảnh vải che thân.

Người chồng sau đó đã rút khẩu .45 tự động và nổ súng vào người đàn ông kia.

Tháng ngày tập bắn trên các tấm bia bảy vòng ở căn cứ đã phát huy công dụng.

May mắn cho người vợ, súng anh ta hết đạn.

Người chồng bị phản bội đặt súng xuống, ngồi trên đầu cầu thang và chờ chúng tôi đến. Người chồng thuật lại mọi việc tại hiện trường và sau đó đã khai nhận tội lỗi của mình. Đó là một vụ giết người cấp độ hai kinh điển. Một tội ác của ái tình. Có một sự kiện mang tính kích động mạnh mẽ và không có đủ thời gian để lý trí lên tiếng. Khẩu súng luôn ở bên anh, luôn luôn như vậy. Anh ta có trang bị vũ khí và đánh mất lý trí trước cơn thịnh nộ. Bùm. Bùm. Bùm.

Một lưu ý nhỏ: Đừng bao giờ trốn trong tủ quần áo. Họ sẽ luôn tìm trong tủ quần áo đầu tiên.

THÔNG ĐIỆP TỪ MỘT CÁI CHAI

Bản năng sinh tồn chính là thứ bản năng mạnh mẽ nhất trong bộ gen của chúng ta. Khi cuộc sống bị đe dọa, bản năng đó kích hoạt phản xạ chiến-hoặc-biến. Nối tiếp danh sách những bản năng mạnh mẽ chính là tình dục, thứ có thể làm con người ta giận dỗi đối tác tình cảm hoặc người bạn đời của mình. Sự phản bội chỉ tồn tại ở một vài dạng, nhưng các phương pháp để thỏa mãn nhu cầu tình dục dường như là vô hạn.

Thậm chí một cặp vợ chồng rất đỗi bình thường cũng có thể làm bạn ngạc nhiên bằng cách gây án của mình. Họ thường làm tôi bất ngờ lắm. Một người chồng trở về nhà và thấy vợ anh ta khỏa thân trên giường với một gã trai cũng trần như nhộng. Người bạn trai ấy bị xô ngã từ cửa sổ tầng hai và va chạm với xe cộ di chuyển trong khu vực.

Anh ấy đã lên đường gặp ông bà. Cô nàng nhân tình vẫn còn kẹt cứng.

Thật tình cờ, người chồng là một nhà sưu tập các mẫu chai soda cổ. Trong lịch sử cạnh tranh giành thị trường nước giải khát giữa Coca Cola và Pepsi, từng có thời điểm trong những năm 50 và 60, hai công ty liên tục phát triển mẫu chai thủy tinh nặng có thể chịu được va chạm trong quá trình giao hàng đến tay người tiêu dùng. Coca Cola dùng chai hình viên đạn màu xanh nhạt. Pepsi dùng chai thủy tinh vân xoắn ốc. Cả hai đều khá nặng và sau này đều trở thành các món vật phẩm sưu tầm thú vị.

Người chồng có khoảng 150 cái chai trong tủ trưng bày. Sau khi phát hiện vợ và bạn trai không mảnh vải che thân của cô ấy, anh ta túm lấy một cái chai thủy tinh Pepsi từ bộ sưu tập của mình và dùng nó để đánh vợ đến chết. Qua các vết máu trên trần nhà, các nhân viên điều tra ước tính rằng anh ta đã đánh cô hơn một trăm lần.

Đầu cô như bị dát mỏng đi chỉ còn một xen-ti-mét và phẳng lì, không thể nhận dạng ra đây từng là phần đầu của một con người. Cái chai không vỡ.

Tôi thấy người chồng đang ngồi trên ghế sofa. Anh ấy đã bị còng. Máu nhỏ giọt trên mặt và tóc. Anh ấy nhìn tôi với đôi mắt phờ phạc. Anh ta dường như đang ở trong trạng thái vô hồn. Không có chút ký ức nào về nỗi kinh hoàng mà anh đã gây ra trong cơn thịnh nộ tột độ của mình.

“Cô ấy sẽ ổn chứ?”, anh ta hỏi.

Tôi định nói với anh ta rằng mọi thứ có thể đã ổn hơn nếu dùng chai của hãng Coca Cola, nhưng thôi kệ đi.

NHỮNG KẺ SĂN TÌNH VÀ CON MỒI

Tất nhiên ngoại tình không phải là kịch bản duy nhất của các vụ án mà trong đó tình dục có thể là động cơ giết người và gây thương tích. Những tay săn tình thường giết luôn các nạn nhân vô tội, mặc dù đôi khi tình thế xoay chuyển và kẻ xấu phải ăn đạn. Như bạn có thể nghi ngờ, tôi rất thích điều đó. Doanh trại Fort Carson ở Colorado Springs là nơi sinh sống của khoảng 25.000 người, bao gồm cả các quân nhân của Sư đoàn 4 bộ binh và Nhóm Lực lượng Đặc biệt thứ mười. Có nhiều cặp vợ chồng trẻ sống gần và xung quanh khu căn cứ, như bạn có thể tưởng tượng.

Bạn hoàn toàn có cơ sở để nghĩ rằng đó là những cặp vợ chồng trẻ phục vụ trong ngành quân đội đang sống trong khu vực phòng vệ vũ trang tốt nhất ở Colorado Springs. Ngay cả những bà nội trợ chỉ ở nhà cũng biết về chiến đấu. Vậy mà ý nghĩ này chẳng quan trọng hoặc cũng chẳng xuất hiện trong đầu một kẻ săn tình kiêm ăn trộm, kẻ đã đột nhập vào căn nhà mặt phố của một người lính hai mươi tuổi, sống cùng người vợ mười chín tuổi và đứa con thơ. Chỉ có người mẹ trẻ và đứa bé ở nhà vì chồng cô đang trong đợt huấn luyện 30 ngày tại một căn cứ quân đội xa xôi. Kẻ trộm không cẩn thận khi đột nhập vào căn nhà. Hắn ta đá phải cửa trước, khiến người mẹ trẻ thức giấc.

Phòng ngủ của cô ở tầng trên, đủ thời gian để cô ôm con và tìm lấy khẩu súng lục Magnum .22 mà chồng cô đã đưa cho. Cô ấy đã học được một ít kỹ năng từ chồng mình để đối phó với kiểu đe dọa thế này. Cô ấy không được đào tạo bài bản, chỉ vừa đủ dùng thôi.

Cô tiến về phía cầu thang để đối đầu với kẻ đột nhập. Hắn mặc bộ đồ tối màu, cười khẩy khi nhìn thấy người mẹ trẻ ôm đứa bé trong một cánh tay và tay còn lại run cầm cập nhắm khẩu súng vào hắn.

“Cút khỏi nhà tao ngay”, cô hét lên.

Hắn lại cười và bước lên cầu thang.

Hắn đi được nửa chừng thì cô gái kéo cò. Một viên đạn xuyên qua động mạch chủ của gã và rồi hắn ta gục ngã.

Kẻ đột nhập bất hợp pháp đã có một hồ sơ ấn tượng về các vụ trộm và tấn công tình dục. Hắn ta vừa mới được mãn hạn tù.

Tôi thấy mắt hắn ta mở trừng, không nhắm lại. Người mẹ thì vô cùng rối bời. Đứa bé đang khóc. Cô ấy cũng đang khóc.

“Tôi có bị bắt không?”, cô gái hỏi bằng chất giọng run rẩy.

“Không đâu”, tôi nói. “Cô đã hành động đúng. Đây rõ ràng là phòng vệ chính đáng. Tôi sẽ dọn dẹp cái xác chết tiệt này ra khỏi nhà cô để hai mẹ con có thể quay trở lại giường”.

Tôi cảm thấy vui mừng. Cuối cùng, một người có thể sẽ là một nạn nhân lại xoay chuyển tình huống đến ngạc nhiên. Nếu cô ấy không bắn gã đàn ông, mọi chuyện có thể trở nên tệ đi. Có thể cô ấy sẽ bắn trượt, nhưng không. Cô có mọi lý do để tin rằng hắn ta có ý định gây tổn hại nghiêm trọng về mặt vật chất. Và luật pháp Hoa Kỳ quy định rằng cô ấy được quyền sử dụng vũ khí vì gã ta đang đe dọa gây hại cho cô ấy.

Nếu bạn đang nằm trên giường dưới tầng trệt và một gã lạ mặt nào đó tiến đến cửa sổ, bạn nên nói “Mau cút khỏi nhà tôi”. Nếu người đó tiếp tục tiến về phía bạn, thì tốt nhất bạn nên cho gã ta một viên đạn. Đó là tự vệ.

Tuy nhiên, nếu bạn nói “Mau cút khỏi nhà tôi”, kẻ đột nhập ấy nhìn lên và than thở: “Ôi Chúa ơi, nhầm nhà rồi” rồi bắt đầu rút lui, không còn là mối đe dọa nhưng bạn vẫn bắn anh ta từ phía sau thì bạn có thể phải đối mặt với tội giết người cấp độ ba. Tuy nhiên, nếu người đó chỉ vừa mới ra tù và vẫn còn án tích về tội tấn công tình dục trước đó, tỷ lệ thắng án sẽ nghiêng về phía bạn.

NHỮNG CÁI KẾT KHÔNG CÓ HẬU

Một cách khác mà tình dục có thể mang đến kết thúc đáng tiếc là “cái chết do tai nạn bất ngờ khi thực hiện hành vi tình dục”. Động cơ của hành vi là để đạt được sự thỏa mãn về tình dục bằng nhiều phương thức có tính rủi ro và nguy hiểm cao. Phổ biến nhất trong số này là ngạt thở khi quan hệ và ngạt thở khi thủ dâm.

Đây cũng được gọi là “trò chơi bên bờ sinh tử”, bởi vì họ sẽ đưa bạn đến bờ vực cái chết để tận hưởng hoan lạc, nếu mọi thứ diễn ra theo đúng kế hoạch.

Nếu mọi thứ không diễn ra như kế hoạch, điều tra viên và nhân viên thực thi pháp luật sẽ nhận một cuộc gọi. Trong một vụ chết ngạt khi quan hệ tình dục điển hình, bạn tình A siết cổ bạn tình B trong khi quan hệ tình dục nhằm làm suy giảm lưu lượng oxy đến não. Điều này có thể làm tăng cực khoái, nhưng cũng có thể dẫn đến một kết thúc khủng khiếp vô cùng. Nếu bạn tình A quá đê mê trong việc siết cổ bạn tình B, B sẽ chết ngạt và tội giết người tất nhiên A phải gánh lấy.

Quan điểm của tôi, của nhiều luật sư truy tố và nhiều thành viên bồi thẩm đoàn là nếu bạn siết cổ một người nào đó khiến họ chết vì nghẹt thở, tức là bạn đã giết họ - ngay cả khi bạn chỉ muốn vui vẻ một chút với bạn tình của mình. Chuyện này xảy ra khá thường xuyên, một luật sư bào chữa tuyệt vọng sẽ bám víu vào lý do bị cáo đang quá phấn kích nên không biết mình đang siết cổ nạn nhân đến chết. Vụ án “Kẻ sát nhân Preppie”[1] khét tiếng ở Công viên Trung tâm New York trong những năm 80 được xem như một ví dụ điển hình về việc hội đồng xét xử chấp nhận lời bào chữa đó. Tốt cho họ thôi.

Ngạt thở khi thủ dâm còn phổ biến hơn, theo kinh nghiệm của tôi. Điều này xảy ra khi ai đó cố hạn chế lượng oxy lưu thông lên não của chính mình trong lúc đang thủ dâm. Họ sử dụng dây thừng, thắt lưng, hoặc thậm chí là dùng vòng đeo cổ cho chó, thắt chặt đến mức đạt cực khoái và sau đó thả ra. Trong trường hợp ngoài ý muốn, trải nghiệm trở nên tồi tệ và người chơi biến thành một xác chết.

Tôi phải điều tra vài cái chết như thế này trong sự nghiệp của mình, nạn nhân bao gồm cả người lớn và trẻ vị thành niên. Họ khá giống nhau. Chúng tôi đến và thấy xác họ cùng với mớ tạp chí hoặc hình ảnh khiêu dâm. Thi thể được treo trên tủ quần áo hoặc bị cột với tay nắm cửa hoặc vòi hoa sen. Dù là sử dụng thiết bị nào để giảm thiểu luồng khí oxy đến não, họ đều thất bại trong việc thoát ra theo như kế hoạch. Trong một số vụ án, rượu hoặc ma túy làm cho nạn nhân suy yếu khả năng kiểm soát hành vi.

Thường thì một thành viên trong gia đình hoặc người thân phát hiện ra nạn nhân và đó luôn là một tình huống vô cùng khủng khiếp, vô cùng đau khổ. Nhiều bậc phụ huynh đặc biệt sẽ cố gắng che đậy những gì đã xảy ra bằng cách hạ con xuống, mặc quần áo cho con, và dọn sạch hiện trường. Điều này chỉ khiến mọi việc trở nên phức tạp hơn vì tôi không muốn phải dọa bắt những bậc phụ huynh đang đau buồn kia vì tội phá hủy hiện trường vụ án.

Hầu hết các bậc phụ huynh không thể nói dối lâu được, và thường sẽ trở nên rối bời khi tôi nói: “Nghe này, tôi không tin mọi chuyện đã xảy ra như những gì anh chị khai báo, vì vậy hãy nói cho tôi biết sự thật”.

Trong các vụ án khác, gia đình nạn nhân vừa cảm thấy xấu hổ vừa sóc, họ trở nên vô hồn, không thể làm bất cứ điều gì. Họ chỉ gọi cho chúng tôi. Đây là những tình huống nhạy cảm. Không có gì tệ hơn việc mất đi một đứa con và những trường hợp này luôn nằm trong số những vụ án đáng sợ, vô nghĩa, và tàn nhẫn nhất.

Tôi đã có một vụ án đặc biệt khó quên với nạn nhân là một cậu bé mười sáu tuổi. Một học sinh xuất sắc và dường như hoàn hảo ở mọi mặt như kỳ vọng của gia đình, cha mẹ cậu đi làm về và thấy cánh cửa phòng ngủ của cậu bị khóa. Họ gọi con mình và không nhận được bất cứ phản hồi nào.

Khi xông vào được bên trong, họ phát hiện ra đứa con trong tủ quần áo, khỏa thân, đã chết trong tư thế treo cổ trên thanh tủ. Những tạp chí khiêu dâm vẫn còn trước mặt cậu ta, chẳng có gì lạ, toàn là tạp chí 18+ PlayboyHustler.

Hai vị phụ huynh không hề nghĩ chuyện này có thể xảy ra. Ban đầu họ nghĩ rằng đó là một vụ tự tử. Họ không chạm vào thi thể con hay đến gần các bằng chứng. Họ gọi 911. Họ quá bàng hoàng và không thể nói chuyện khi tôi đến. Tôi đã vào phòng của cậu ấy. Cậu ta đã lắp một thiết bị để hạn chế luồng không khí vào não trong lúc thủ dâm. Cậu ấy đã treo cổ mình ở vị trí để ngón chân gần như không chạm mặt đất. Cậu có một nút thắt để bàn tay phải có thể gỡ ra, nhưng có gì đó đã trục trặc, các sợi dây quấn chồng lên nhau và khi cậu càng cố gắng tháo nút thắt, sợi dây quanh cổ càng siết chặt. Cậu bé mới lớn tử vong với nhiều vết hằn trên tay.

Không một người làm cha làm mẹ nào muốn nhìn thấy đứa con của mình chết trong hoàn cảnh thế này. Vì nút thắt quá chặt hạn chế máu lưu thông, nên mặt mũi trở nên tím tái, cơ thể phình to và méo mó rất khó nhận dạng. Chúng tôi chụp ảnh thi thể và tủ quần áo, ghi nhận các số liệu cho bản báo cáo, rồi hạ cậu ta xuống. Chúng tôi phải bảo đảm giữ nguyên hiện trường, thanh tủ và dây rút làm vật chứng cho nhân viên điều tra, vì vậy chúng được gắn chung với thi thể. Cha mẹ nhìn theo khi thi thể của con đã được đưa xuống, thanh tủ và sợi dây rút được giữ nguyên bên cạnh xác cậu bé. Họ hét lên trong đau khổ khi chúng tôi cố gắng đưa cậu ra khỏi đó. Thật là một cảnh tượng kinh hoàng. Không điều gì có thể chữa lành được nỗi bất hạnh này.

Chẳng có ông bố bà mẹ nào muốn phải tổ chức tang lễ cho đứa con của mình. Đây là gia đình với một ngôi nhà đẹp đẽ tọa lạc tại một khu dân cư trí thức. Con trai của họ là thành viên trong đội bóng bầu dục, chủ tịch của câu lạc bộ hùng biện và luôn là học sinh tiêu biểu trong lớp. Cậu chính là ứng viên hàng đầu cho vị trí thủ khoa đầu ra. Mọi người đều yêu mến cậu ấy.

Không ai muốn tin rằng chàng trai đã chết thê thảm thế này. Tình huống dẫn đến cái chết kiểu này khi được ghi nhận trong giấy tờ sẽ là “tai nạn” và nguyên nhân cái chết là do “nghẹt thở”. Tôi không có ý nói quá, nhưng ghi nhận như vậy trong hồ sơ vụ án sẽ bị coi là quá mơ hồ đối với các phương tiện truyền thông hay những người hàng xóm và bạn bè tò mò.

Các phương tiện truyền thông sẽ đưa tin đúng về tình huống và nguyên nhân của cái chết trong bản tin của họ, nhưng các biên tập viên và phóng viên sẽ tiết lộ cho bạn bè của thân nhân một cách “kỹ lưỡng” hơn, hoặc họ cảm thấy cần phải giải thích cho cặn kẽ để những người viếng thăm biết được sự thật. Hoặc cũng có thể ai đó quen biết một người đang ở hiện trường, chẳng hạn như một nhân viên cấp cứu hay một thành viên đội điều tra, làm rò rỉ trong bản báo cáo, và cuối cùng các thông tin chi tiết xuất hiện. Sau đó mọi người cảm thấy bị xúc phạm và cho rằng điều này không thể là sự thật được.

Trong vụ án này, chúng tôi bị buộc tội che đậy điều gì đó. Đối với vài người, việc cho rằng cảnh sát đang nói dối dễ dàng hơn là chấp nhận sự thật. Hận thù bắt đầu. Họ ghét bạn và không ngại thể hiện thái độ với bạn. Thật vô ích để bảo vệ bản thân hoặc phí hoài thời gian biện hộ với những người bạn bè và gia đình đang đau buồn và giận dữ kia. Họ sẽ tra tấn bạn để che giấu nỗi mất mát trong họ.

Tôi thấu hiểu nỗi đau và sự phẫn nộ của họ. Tôi học cách để nói lời an ủi và động viên họ tiếp tục sống. Tôi không thể giúp họ hàn gắn vết thương kia ngay lúc đó. Họ quá xúc động để có thể hiểu được lý do hoặc chấp nhận sự thật. Họ đã mất con, điều tồi tệ nhất trên đời, theo một cách đáng sợ và vô nghĩa.

Gia đình này nghĩ rằng chúng tôi đã hủy hoại danh dự con trai họ, dù cho chúng tôi không nói với bất cứ ai về những phát hiện của mình. Chúng tôi chỉ làm những gì chúng tôi phải làm. chúng tôi phải xem xét những điều đã xảy ra và chúng tôi không thể kê khai gian dối trong các báo cáo của mình chỉ để trông tốt đẹp hơn trong mắt mọi người. Tôi không làm theo sự sắp xếp nào cả. Tôi làm đúng sự thật.

Trong nghề này, mọi người hoặc ghét bạn hoặc sợ bạn hoặc vừa ghét vừa sợ bạn. Nếu họ là cha mẹ của nghi phạm, họ ghét bạn bởi vì họ nghĩ rằng bạn bắt sai người. Nếu họ là cha mẹ của nạn nhân, họ ghét bạn bởi vì bạn đã không bắn chết kẻ giết người khi có cơ hội. Không ai muốn đối mặt với sự thật. Họ thà tự đưa mình vào hận thù bởi vì thù ghét thật dễ còn chấp nhận sự thật thì không.

Trong những năm qua, tôi nghĩ mình đã gặp đủ mọi loại phản ứng đau buồn có thể tưởng tượng ra, và một số phản ứng đau buồn không thể tưởng tượng nổi. Khoảng thời gian trước khi về hưu, tôi đã đưa một thám tử trẻ tên là Steve đến một gia đình để thông báo về việc cậu con trai vị thành niên của họ đã bị sát hại. Tôi muốn chàng thám tử trẻ này học cách thông báo về cái chết cho gia đình nạn nhân theo cách nhân đạo nhất.

Chúng tôi gõ cửa và một cô bé tuổi teen chạy ra mở cửa chào đón. Tôi đưa huy hiệu của mình ra và hỏi xem cha mẹ cô bé có ở nhà không.

“Dạ có, mời các chú sĩ quan vào nhà ạ”, cô bé nói.

Cô bé rất ngoan, và điều này gần như làm tan nát trái tim tôi. Tôi thầm nghĩ: Nếu gia đình này biết tại sao chúng tôi ở đấy, họ sẽ không mời chúng tôi vào.

Người mẹ sau đó xuất hiện. Đó là một phụ nữ có thân hình cao lớn, bờ vai rộng như đàn ông. Không phải béo phì, cô ấy chỉ đơn giản là cao, có vẻ chắc chắn, và mạnh mẽ. Chồng cô đi sau cô và đứng đó, tỏ rõ vẻ cảnh giác và sợ hãi.

Tôi đã học được kỹ năng truyền đạt tin buồn theo cách rõ ràng và thẳng thắn nhất, nhưng không quá cụ thể, và đây là những gì tôi đã làm.

“Tôi rất tiếc khi phải thông báo rằng con trai của anh chị không còn sống”, tôi nói.

Người mẹ sau đó đã có một phản ứng đau đớn tột độ và bất ngờ. Cô ấy nắm lấy cà vạt của Steve và đổ gục xuống sàn, làm cậu ấy ngã theo. Chú chó trong nhà thấy thế sủa ầm ĩ đến nhức cả tai.

Tôi cúi người và cố gắng xoa dịu nỗi đau tột cùng mà người mẹ đang trút lên cà vạt của Steve vì anh ta đang thở hổn hển do nghẹt thở. Rồi cô ấy bám lấy tôi, ôm chặt tôi trong vòng tay. Cuối cùng tôi cũng thoát khỏi vòng tay siết chặt của cô vì chồng cô kéo cô ra xa khỏi chúng tôi.

Tôi gửi lời chia buồn và đi ra cửa, nói rằng chúng tôi sẽ liên lạc với gia đình khi có thêm thông tin. Trên lối ra xe, tôi nói với Steve rằng đây không phải là phản ứng thường thấy khi thông báo tin buồn. Anh ta nhìn tôi với ánh mắt hoài nghi hết sức.

Thực tế thì không có phản ứng đau đớn nào “bình thường” trong những tình huống này. Có những thành viên trong gia đình vỡ òa nức nở nhưng có những người khác thì cười phá lên. Tôi từng chứng kiến nhiều lần đến mức giờ cũng trơ như đá rồi.

Tôi từng tham gia một vụ án mà gia đình nạn nhân sống ở vùng nông thôn bang Oklahoma (bang giáp ranh với bang Colorado), do đó, một phó cảnh sát trưởng trong khu vực của họ đã thông báo với gia đình về cái chết của nạn nhân thay tôi. Khi anh ta giải thích rằng con trai của họ đã chết và thẩm quyền điều tra thuộc về phía cảnh sát Colorado nên tôi sẽ phụ trách giải quyết vụ việc này, người cha đã yêu cầu viên phó gọi cho tôi để ông ấy có thể nói chuyện với tôi.

Điện thoại reo. Tôi nhấc máy và sau khi vị cảnh sát đồng nghiệp giải thích những gì đã diễn ra, anh ta chuyển máy cho người cha. Tôi đã chắc mẩm rằng người cha ấy hẳn sẽ rất xúc động, nhưng ông ta lạnh như băng.

“Vậy, con trai tôi đang ở Colorado phải không?”, người cha hỏi. Tôi đáp, “Đúng vậy”.

“Tôi có thể chôn con ở Oklahoma không?”, ông ấy hỏi tiếp.

Tôi bảo ông hãy liên lạc với một nhà tang lễ địa phương và họ sẽ thu xếp chuyển thi thể về cho gia đình.

“Tôi có phải trả tiền dịch vụ gì không?”, ông hỏi.

“Có thể gia đình anh phải trả phí”, tôi trả lời.

“Vậy thì các anh cứ giữ nó ở đó đi”, người cha lạnh nhạt đáp.

Rõ ràng là họ không thân thiết nhau.

Phản ứng máu lạnh của ông ta tương phản với hầu hết những gì tôi đã chứng kiến. Đôi khi các bậc cha mẹ đau buồn và các thành viên trong gia đình sẽ càng gắn bó hơn trong nhiều năm sau khi vụ án đã được khép lại. Những người khác vẫn nhớ đến tôi, dù rất lâu sau khi tôi đã quên họ.

Một ngày kia, tôi đang thả bộ trong một chuyến đi chơi hiếm hoi đến trung tâm mua sắm với Kathy và con gái nhỏ tuổi Kristin. Đột nhiên, một người phụ nữ tiến đến và gọi tên tôi, sau đó cô khóc và cứ nấc lên liên hồi.

Tôi bước lên phía trước Kristin, cảm thấy bất an về người phụ nữ lạ mặt kia.

“Thám tử Kenda, anh đã giúp đỡ gia đình tôi rất nhiều khi con gái chúng tôi bị sát hại”, cô ấy nói trong nước mắt.

Người chồng bước tới và cũng khóc theo.

Người phụ nữ sau đó quàng tay quanh tôi và chúng tôi lúng túng đứng đó trong vài giây. Cuối cùng, tôi nhẹ nhàng gỡ tay cô ấy xuống, lùi lại và nói: “Cảm ơn, và một lần nữa, tôi rất tiếc cho sự mất mát của gia đình chị”.

Khi chúng tôi bước đi, Kristin thắc mắc: “Ai vậy bố ơi?”.

Tôi trả lời: “Bố rất áy náy nhưng nói thật là bố không nhớ”.

Tôi đã gặp quá nhiều cô con gái bị giết hại và quá nhiều ông bố bà mẹ đau buồn vì mất con trong cuộc đời mình. Tôi không thể giữ hết họ trong đầu, nếu tôi muốn trở thành một người bình thường như bao người.

NHỮNG MẪU CHUYỆN ĐƯỢC “THÊU DỆT” LỘN XỘN

Các vụ án liên quan đến tình dục luôn có vẻ mang đầy cảm xúc hơn cho những người liên quan, có lẽ vì tính chất gây sốc và sự hổ thẹn khi bị công khai trước cảnh sát. Các cá nhân liên quan thường nghĩ ra những câu chuyện hư cấu để tránh thừa nhận sự thật. Đó là bản chất con người, và giống như bao cảnh sát viên khác, tôi cũng (phải) nghe một vài người quái lạ giải thích về các hành vi tình dục kỳ quái của họ.

Trong một vụ việc đặc biệt kỳ lạ mà tôi từng tham gia điều tra, người quản lý khoa cấp cứu ở bệnh viện gọi cho điều phối viên radio của chúng tôi để báo cáo về một nạn nhân bị tấn công. Anh ta đang thoi thóp chờ chết vì mất máu nghiêm trọng. Các bác sĩ đã bơm đủ lượng máu vào cơ thể để giữ anh ta tỉnh táo cho tới khi tôi đến gặp anh ta. Vị bác sĩ cấp cứu chỉ biết lắc đầu. Giống chúng tôi, họ đã thấy nhiều điều kỳ quặc, nhưng đây là một “đỉnh cao” mới.

Khi bác sĩ giải thích về vết thương của nạn nhân, tôi dần hiểu được vì sao anh ta trông sốc như vậy. Dương vật và bìu của nạn nhân giống như đã bị đưa qua máy cắt. Những phần quan trọng biến mất. Tất cả còn lại là một mớ hỗn độn đẫm máu. Nạn nhân đã mất 80% máu.

Vào thời điểm đó, tất cả những gì chúng tôi biết là anh chàng này đã tự lái xe đến bệnh viện và gục xuống trên đường lộ, sau đó được một nhân viên phát hiện. Bác sĩ nghĩ rằng họ có thể cứu anh ta và khuyên tôi nên quay trở lại trong ba ngày hoặc lâu hơn bởi vì anh ta sẽ hôn mê ít nhất trong vòng ba ngày.

Kỳ thực là khoảng thời gian ba ngày đủ dư dả để bệnh nhân thêu dệt nên một câu chuyện. Theo bản khai báo, vào đêm xảy ra tai nạn, anh ta đã ở trong căn hộ của mình, vô tư xem truyền hình và suy nghĩ việc kinh doanh riêng của mình. Bất thình lình ba người đàn ông da đen đeo mặt nạ trượt tuyết đạp cửa xông vào nhà anh ta. Tất nhiên là chúng có vũ khí. chúng dự tính lấy hết tất cả “vốn liếng tự nhiên” của anh. Sau đó, chúng đè anh ta xuống, vừa phá nát dương vật và bìu vừa chế nhạo anh. Theo lời khai của anh, chúng nói rằng những kẻ da trắng không nên được phép quan hệ tình dục.

Một câu chuyện hợp lý, bạn có đồng ý không? Tôi đã nghe quá nhiều lời khai kiểu này và nếu đây không phải là câu chuyện kém thuyết phục nhất thì nó cũng nên được xếp vào top 5 những mẩu chuyện hư cấu khó tin nhất. Tôi nói với anh ta rằng cái máy dò nói dối của tôi đang trong mức báo động đỏ và xin mời anh ta thử lại với một câu chuyện đáng tin cậy hơn.

Anh ta mở to mắt, mặt đỏ bừng và lắp bắp liên hồi. Những dấu hiệu này chỉ xuất hiện khi bạn không trung thực mà thôi. Thay vì giết anh ta, tôi quyết định cho anh ta thời gian để trở nên sáng tạo hơn. Dù sao anh ta cũng không đi đâu được cả.

“Nghĩ ít thôi nhé”, tôi nói. “Vì trong khi chờ đợi, chúng tôi sẽ kiểm tra căn hộ của anh để xem liệu các bằng chứng có khớp với câu chuyện của anh hay không”.

Nói là làm, chúng tôi trở thành quản gia cho căn hộ của anh ta sau khi có lệnh khám xét trong tay. Không bất ngờ, bản lề của cánh cửa vẫn rất chắc chắn và không dấu vết chứng tỏ nó bị đạp mạnh vào.

Căn hộ không có vẻ như bị lục lọi. Không có gì bị ném xuống sàn. TV và loa vẫn ở đúng vị trí.

Có máu - một chút ít - trên sàn phòng khách, ngoài ra không có vết máu ở đâu nữa cả. Điều kỳ lạ duy nhất khác: nằm trong vùng máu vương vãi là một chiếc máy hút bụi.

Tôi quay sang điều tra viên đồng nghiệp của mình và hỏi: “Nếu tôi mở cái máy hút đó, bạn cho rằng tôi sẽ tìm thấy gì bên trong?”

“Dương vật và cặp tinh hoàn”, anh ấy trầm ngâm.

Cả hai chúng tôi suy luận, và cũng chính xác như những gì dự đoán, anh bạn bị tổn thương nghiêm trọng của chúng tôi đã dại dột đưa dương vật của mình quá sâu bên trong máy hút nơi cánh quạt hoạt động hết công suất, hút những thứ chúng cần làm sạch.

Chúng tôi trở lại bệnh viện với những phát hiện của mình. Trong một vài giây, nạn nhân xác nhận rằng câu chuyện ban đầu của anh là kết quả của trí tưởng tượng. Anh ấy thừa nhận rằng đã sử dụng chiếc máy hút bụi để tự giải trí tình dục một vài lần, nhưng trong đêm đó, anh ta và dương vật của mình đã đi quá xa, làm thiệt hại luôn cả cặp tinh hoàn.

Chúng tôi không phạt anh ta vì lý do gì cả. Anh ta đã chịu đựng đủ cho tội lỗi ngu ngốc của mình. Chưa kể anh ta cũng hứng chịu một loạt những kiểu đùa giỡn liên quan đến máy hút bụi quanh sở cảnh sát trong vài tháng sau đó.

Để cho công bằng thì giờ tôi xin nói về điều tương tự ở phụ nữ. Họ cũng góp mặt không kém phần nhiệt tình trong những tai nạn bất ngờ liên quan đến tình dục. Một cuộc gọi từ phòng cấp cứu đưa tôi đến gặp một nữ nạn nhân. Đó là một phụ nữ độc thân 28 tuổi, làm công việc chuyên môn. Cô nhập vào viện sau nửa đêm với một chiếc đinh tán lớn đâm xuyên qua lòng bàn tay phải. Cô ấy đã ngất xỉu khi đến khu vực tiếp bệnh nhân với một miếng giẻ đẫm máu quấn quanh tay.

Tôi gặp cô ấy khi cô đã tỉnh lại và đang chờ bác sĩ phẫu thuật.

Bác sĩ khoa cấp cứu cho biết cô không dùng ma túy hoặc rượu. Khi tôi hỏi về những gì đã xảy ra, cô ấy hít một hơi thật sâu và thở ra một câu chuyện.

Cô ấy rời nơi làm việc lúc 10 giờ tối. Khi cô ấy đi đến xe của mình, sáu người đàn ông có vũ khí chạm mặt cô ở bãi đậu xe. Sáu người đàn ông mang theo vũ khí?

Lông mày của tôi nhếch lên một bên trong sự hoài nghi.

Chúng bắn lung tung, rồi tất cả sáu kẻ bắt cóc đẩy cô vào chiếc xe Yugo 4 chỗ cũ mèm của cô. Gì chứ nhồi bảy người trưởng thành vào một chiếc Yugo cần phải được lập kế hoạch cẩn thận, chưa kể cần nhiều giờ sắp xếp vị trí cho phù hợp và một vài chai dầu em bé.

À, nhưng mà sau đó câu chuyện của cô còn trở nên kỳ lạ hơn nữa.

Những kẻ bắt cóc đưa nạn nhân của chúng tôi đến Manitou Springs, một vài dặm về phía Tây Bắc của vùng Colorado Springs. Băng qua hẻm núi Red Rock, bạn sẽ đặt chân đến nơi có những ngôi nhà vách đá cổ xưa cũng như nhiều biệt thự đồ sộ của vài thế kỷ trước, nay đã được sửa sang thành chỗ trọ qua đêm hoặc bảo tàng.

Thị trấn miền núi cũng là nơi lưu giữ nhiều câu chuyện thêu dệt hoang đường về những bộ tộc ăn thịt người, những thầy tế tôn thờ ma quỷ và nhiều tòa nhà ma ám. Trong số đó có một khách sạn thời những năm 20, trông giống như một lâu đài. Nó nằm bên đồi trong một khu dân cư. Nạn nhân của chúng tôi nói rằng những kẻ bắt cóc đã đưa cô ấy đến sân của lâu đài khách sạn bị bỏ hoang. Ở đó, vì những lý do liên quan đến pháp sư và phù thủy, họ đóng cô vào một cái cây bằng đinh tán lớn xuyên qua bàn tay.

Khi buổi tối huyễn hoặc tiếp tục, họ lột trần cô ấy, thoa dầu lên người cô, và nhảy múa xung quanh dưới ánh trăng. Hoặc là do cô ấy kể vậy.

Tiếp nối câu chuyện hấp dẫn của mình, các tín đồ tà đạo bắt đầu nhảy những vũ điệu điên cuồng và họ dần không còn chú ý đến cô gái đang bị cột với bàn tay bị đóng đinh trên cây. Thế là cô chạy trốn mà lòng bàn tay vẫn còn vương cây đinh. Cô ấy sợ rằng nếu gỡ nó ra, cô sẽ mất máu.

Bất chấp cho những cây đinh to dài kia, sau đó cô đã đi xe đến bệnh viện.

Khi cô ấy kết thúc câu chuyện cổ tích đây nghiệt ngã này, phản ứng của tôi là:

“Cô thực sự nghĩ rằng tôi tin những thứ nhảm nhí đấy sao? Kể lại đi, và lần này hãy kể sự thật”.

Rõ ràng là cô nàng này có chút vấn đề về thần kinh, nếu không thì sao cô ta nghĩ mình có thể lừa cảnh sát bằng một câu chuyện thật viển vông như thế. Cô gái thẳng thắn thừa nhận đã say rượu và trong một thoáng, cô ấy thầm nhủ rằng sẽ thật tuyệt khi thủ dâm với những cây đinh. Chưa thỏa mãn, cô gái đam mê khoái lạc của chúng tôi nghĩ rằng nếu đóng đinh lòng bàn tay, cô sẽ chạm tới khoái cảm cực điểm.

Tôi không cần biết gì thêm nữa. Tôi sợ não mình sẽ có sẹo vĩnh viễn. Các nạn nhân thường vẽ ra những trang văn tiểu thuyết bịp bợm khi khai báo, đặc biệt là trong những tình huống tai nạn do lệch lạc tình dục. Những câu chuyện cứ tiếp tục trở nên kỳ lạ và kỳ lạ hơn trước mắt tôi.

Có một cuộc gọi khác: Một phụ nữ trẻ được tìm thấy với cánh tay phải bị chém nhiều nhát, máu chảy đầy trên sân cỏ của một trường cao đẳng ở trung tâm Colorado Springs. An ninh nhà trường đã gọi cấp cứu, may mắn là cô gái phục hồi khá nhanh. Có vẻ như hung thủ vẫn đang lẩn trốn. Hắn bằng xương bằng thịt và đối đầu với nạn nhân của chúng tôi, chém liên tục nhiều nhát bằng một vũ khí sắc bén gì đó, sau đó bốc hơi vào không khí.

Gã không cố cướp của hay tấn công tình dục nạn nhân. Hắn chỉ hung hăng chém vào cánh tay cô gái. Cô không hề có chút đầu mối nào để biết được ai đã làm điều kinh khủng này với mình. Ban đầu, tôi cũng không biết.

Hội đồng nhà trường sốt sắng đưa ra thông cáo báo chí, lo sợ có một tên tội phạm đang ẩn náu. Câu chuyện được phát trên radio, đài truyền hình và cả trên báo chí vào ngày hôm sau, giật tít “Cảnh sát hoang mang trước cuộc tấn công bạo lực trong khuôn viên trường!”.

Hoang mang! Họ rất thích thú khi cảnh sát chúng tôi bối rối và hoang mang. Chúng tôi mà hoang mang thì có nghĩa là sự an toàn của những đứa trẻ bị đe dọa và tên tội phạm vẫn còn lẫn trốn, có thể là sau một bụi cây hay vườn nhà ai đó.

Tất cả đều giận dữ. Học sinh và phụ huynh. Hiệu trưởng nhà trường. Thị trưởng và hội đồng thành phố. Mọi công dân tuân thủ pháp luật. Vì tên tội phạm vẫn còn nhởn nhơ ngoài kia.

Vậy nên tôi chẳng thấy áp lực gì cả. Không một chút nào cả.

Điều khó hiểu duy nhất là câu chuyện của cô gái. Nó không hợp lý. Cô ấy không hề có vết thương do phòng vệ nào trên người như bạn thường thấy ở một ai đó sau khi giằng co với kẻ tấn công có dao hoặc vũ khí sắc bén khác. Không có vết cắt ngang bàn tay, cánh tay, chân hoặc trên khuôn mặt của cô ấy. Thậm chí không có vết bầm tím hoặc vết đỏ tấy nào.

Tôi đã phỏng vấn cô ấy nhiều lần và quả quyết rằng cô là một người có sở thích lạ thường trong vườn trường, nhưng không hề có dấu hiệu bị tác động của rượu hay ma túy. Cuối cùng, tôi khẳng định với cô ấy rằng tôi không nghĩ có ai đó đã tấn công cô.

“Tôi khá giỏi trong việc vạch lá tìm sâu và câu chuyện của cô có cả một vườn sâu đầy”, tôi nói. “Không có người nào cả. chỉ có mình cô thôi”.

Cô ấy không đáp lời, vì vậy tôi quyết định để cho các vật chứng tự lên tiếng. Tôi bảo cô ấy rằng tôi muốn kiểm tra quần áo cô đã mặc khi đến bệnh viện.

“Tại sao anh muốn làm như vậy?”

“Vật chứng không biết nói dối.”

Đội khám nghiệm đã thu giữ quần áo của cô ấy, đóng gói và cất giữ nó. Không có nhiều thứ để xem. Cô ấy không mặc áo ngực hay quần lót, không phải là điều bất thường đối với các nữ sinh. Chỉ có áo sơ mi dài tay, quần jean và giày thể thao. Quần jean và áo dính nhiều máu. Điều kỳ lạ là tay áo bên phải vẫn còn nguyên vẹn. Không có vết cắt hoặc nước mắt dính trên tay áo của cánh tay bị chém nhiều nhát liên tục.

Nếu một tên tội phạm cầm dao có ý tấn công cánh tay của bạn, hắn sẽ chẳng để bạn có đủ thời gian để xắn tay áo lên phản kháng lại hắn đâu.

Mọi thứ trở nên thú vị hơn khi tôi tìm được một vật ở phía sau túi quần jean bên phải của cô ấy: một lưỡi dao cạo lấm lem đầy máu. Có một dấu vân tay dính máu rất xinh trên lưỡi dao, đã được chứng minh trùng khớp với ngón tay cái bên trái của cô gái.

Tôi trở lại bệnh viện, cố vượt qua những “bầy sói săn tin” của các tờ báo đang cập nhật về vụ án điên loạn này.

Tôi bước vào phòng của “nạn nhân” với lưỡi dao dính máu đựng trong một túi giấy.

“Cô biết đây là gì mà đúng không?” Tôi hỏi. “Đây có phải là những gì cô đã gây ra với cánh tay của mình?”

Cô gái nhìn lưỡi dao cạo trong túi, rồi cúi nhìn xuống sàn nhà.

Sự thật được hé lộ: Cô nữ sinh phát hiện ra, bằng cách nào đó, cô có thể đạt cực khoái dữ dội hơn nếu thủ dâm trong khi nhìn vào máu của mình.

“Nó rất mãnh liệt”, cô chia sẻ.

Tôi không dễ bị rợn người. Nhưng lúc này cảm giác ấy như đã đến rất gần rồi.

Cô đang ở trên giường trong phòng ký túc xá, trần truồng và tự cắt mình bằng lưỡi dao cạo khi thủ dâm. Cô ấy đã có một cơn cực khoái tột độ và sau đó đột nhiên cô ấy nhận ra đã quá tay. Rồi cô cố lết ra khỏi phòng với vết thương tự gây ra, cảm thấy yếu ớt và gần như ngất xỉu. Cô khoác vội một chiếc áo, mặc quần jean và đi tìm sự giúp đỡ. Nếu như cô ấy ở lại phòng ký túc xá, có khả năng cô sẽ bị mất máu đến chết.

Cô chỉ đi được vài bước đến khuôn viên sân trường trước khi ngã quỵ. May mắn cho cô, một nhân viên bảo vệ đang tuần tra kịp phát hiện ngay sau khi cô ấy ngất xỉu.

Trời đất ơi! Những người này là ai và họ đến từ hành tinh nào? Tôi không thể hình dung được ai đó sẽ ra sao khi nhìn thấy cơ thể tắm đầy máu của chính mình. Có lẽ tôi thiếu sáng tạo chăng?

Được rồi, trình bày về tình dục như một động cơ dẫn đến án mạng vậy là quá đủ rồi. Hãy chuyển sang động cơ sát nhân cũng xưa như Trái đất tiếp theo: trả thù!

❀ ❀ ❀

[1] Robert Emmet Chambers (sinh năm 1966), được giới truyền thông đặt biệt danh là “Kẻ sát nhân Preppie”, là một nghi phạm người Mỹ, bị cáo buộc về tội cố ý giết người Nạn nhân là Jennifer Levin, 18 tuổi, được phát hiện trong tình trạng thi thể trần truồng, phủ đầy vết cắt, vết bầm tím và vết cắn. Văn phòng giám định y khoa cho biết Levin đã bị bóp cổ đến chết. Cảnh sát lưu ý có rất nhiều vết cắt và vết bầm tím trên cổ cô, có cả dấu móng tay khi cô cố gắng gỡ bàn tay hung thủ ra. Tuy nhiên 8/12 thành viên Bồi thẩm đoàn bỏ phiếu tuyên Robert vô tội. Sau đó dưới sức ép dư luận, Bồi thẩm đoàn tiến hành bỏ phiếu lại và Robert phải lãnh án 15 năm tù vì tội ngộ sát.

hai đều khá nặng và sau này đều trở thành các món vật phẩm sưu tầm thú vị. Người chồng có khoảng 150 cái chai trong tủ trưng bày. Sau khi phát hiện vợ và bạn trai không mảnh vải che thân của cô ấy, anh ta túm lấy một cái chai thủy tinh Pep
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Joe Kenda

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.