Có một doanh nhân rất thành công nhờ buôn bán heroin trong thành phố của tôi. Hãy gọi anh ấy là Luther. Anh ấy rất giỏi công việc này, thu nhập khoảng 200.000 đô la một tuần.
Luther có biết một tay phân phối heroin có thị trường ở khu khác trong thành phố. Hãy gọi anh ấy là Frankie. Frankie và Luther không cạnh tranh trực tiếp, vì vậy họ khá hòa thuận với nhau. Frankie đang tạm “cháy hàng” trong một ngày, nên anh ta nhờ Luther bán một ít để anh ta có thể giữ chân khách hàng của mình cho đến khi hàng mới về.
Luther đã giao hàng. Frankie hứa sẽ trả tiền.
Đến ngày thanh toán, Frankie lần lữa, cho rằng đó là “một số tiền nhỏ nhặt”.
Công việc kinh doanh của Luther đang lên như diều gặp gió. Anh ta không cần tiền, nhưng heroin là một thị trường phức tạp. Một tay buôn sẽ sớm bị bắn bỏ nếu để cho khách hàng nợ. Luther biết rằng nếu anh bỏ qua cho Frankie khoản thanh toán này, lời ra tiếng vào và chẳng bao lâu những người khác sẽ mặc cả với anh.
Trong chuyến viếng thăm các thành viên gia đình ở Kansas, Luther gặp một số tay anh chị trong một bữa tiệc. Anh ta thuê họ đến Colorado Springs và giết Frankie. Anh hướng dẫn rất cụ thể, yêu cầu họ bắn vào mặt Frankie ngay sau khi nhắn gửi thông điệp, rằng Luther sẽ thu hồi cả nợ lẫn lãi.
Những sát thủ Kansas hoàn thành nhiệm vụ. Họ theo dõi Frankie và bắn vào mặt anh ta tám lần trong cự ly gần. Nợ đã trả. Thù đã xong.
Đội điều tra án mạng của tôi đã lập một danh sách những người có xích mích và những người có khả năng cao sát hại Frankie, bao gồm những kẻ có thù oán, những tên du côn, đầu xỏ, những tên lừa bịp, và cả những cô gái làng chơi - và danh sách này dài đấy. Bị đối thủ sát hại là một rủi ro trong “nghề” buôn bán heroin.
Trong khi chúng tôi lạc lối trong danh sách kẻ tình nghi, Luther đã nhập cuộc một bữa tiệc khác ở Kansas. Anh gặp một cô gái điếm và để gây ấn tượng với cô, Luther khoe một chiếc nhẫn kim cương bốn cara đeo trên tay phải.
“Thấy chiếc nhẫn này chứ?”, anh ta hỏi. “Đây là con mắt của Frankie.”
Cô gái điếm, người đã quá quen thuộc trong thị trường kinh doanh heroin ở Colorado Springs, hiểu được rằng Luther đã cho người xuống tay ám sát Frankie và được hưởng lợi từ việc giảm tính cạnh tranh trên thương trường.
Thật không may cho Luther, cô gái điếm đó đã bị bắt chỉ vài ngày sau đó vì những hành vi phạm tội trong quá khứ và thói quen hút chích ma túy. Cô chỉ đối mặt với một chế tài nhẹ, nhưng cô thích tự do hơn. Vì vậy, cô đã để nghị thực hiện một thỏa thuận với bộ phận cảnh sát địa phương.
Cô ấy kể cho họ nghe về Luther, chiếc nhẫn của anh ta, và việc giết người trả thù mà hắn đã khoe với cô. Chúng tôi đã dựa vào lời khai và sớm tìm thấy những kẻ khác để chứng minh cho câu chuyện của cô ấy.
Chúng tôi nhận lệnh và bắt giữ Luther. Trong cốp xe ô tô của hắn, chúng tôi tìm thấy một bao hàng tạp hóa bằng giấy đựng 260.000 đô la tiền mặt. Khi tôi hỏi Luther về số tiền này, anh ta nói: “Ồ, tôi không nhớ là đã cất tiền ở đây!”.
Tôi tin Luther ở điểm này. Đối với anh ta, để quên một bao tài sản nhỏ trong cốp xe giống như việc tôi quên gạt tàn thuốc. Tôi cám ơn anh ta vì sự đóng góp hào phóng cho quỹ tài sản bị tịch thu của sở cảnh sát chúng tôi và sau đó cáo buộc anh ta về tội giết người.
Trong quá trình điều tra, chúng tôi biết để lấy mạng Frankie, Luther đã trả cho hai tay sát thủ Kansas mỗi người 250 đô la, cộng với tiền xăng để đến được thành phố của chúng tôi và trả thù Frankie. Mạng người thật rẻ rúng trong thế giới đó.
Trên thực tế, tôi còn có một vụ án với động cơ trả thù khác, trong đó một chủ nhà chứa đã trả cho hai tên côn đồ chỉ 100 đô la để giết một cô gái điếm vì cô ấy giữ quá nhiều thu nhập và không chia hoa hồng. Trong vụ án này, việc không bao gồm tiền xăng hóa ra là điều có lợi cho chúng tôi.
Sau khi đánh cô ấy đến chết, hai kẻ giết thuê đã đặt thi thể cô gái vào cốp xe của chúng. Chúng đang trên đường lên núi để phi tang xác cô gái và phải dừng để đổ xăng. Hai tên giang hồ bàn cãi về việc ai sẽ trả phí nhiên liệu. Rồi cả hai lao vào đánh nhau.
Chủ trạm xăng gọi cho cảnh sát. Một sĩ quan tuần tra phát hiện vết máu ở phần mui sau và nhận thấy có điều gì đó không ổn.
Khi khám xét, chúng tôi đã phát hiện ra thi thể của cô gái điếm. Tôi thật ưng bụng khi thẩm vấn Frick và Frack Họ không ngần ngại cung cấp thông tin tên chủ nhà chứa đã thuê họ giết cô gái điếm để trả thù.
Thuê sát thủ cũng xem như là giết người. Tay chủ nhà chứa bị bắt giữ. Lẽ ra ông ta nên trả thêm tiền xăng. Thật ra thì khi mọi việc đã kết thúc, ông ta vẫn phải trả tiền xăng.
Những vụ giết người liên quan đến ma túy xứng đáng được xếp vào nhóm riêng. Có đến 65% các vụ giết người liên quan đến ma túy đều được thực hiện theo cùng một thủ đoạn, lý do, hoặc trong một bối cảnh tương tự. Đa số những động cơ trả thù là vì không trả tiền và tranh giành địa bàn làm ăn.
ỨC CHẾ, ÂM Ỉ, VÀ BÙNG NỔ
Những vụ giết người vì hận thù, theo bản chất của chúng, hầu như luôn được kẻ thủ ác dự tính trước trong một thời gian dài trước khi ra tay. Anh đã chơi xấu tôi và giờ tôi sẽ làm điều gì đó thực sự tồi tệ với anh. Tôi đã suy tính về điều này trong một thời gian dài và tôi thực sự rất muốn giết anh bởi vì anh đã đối xử tệ hại với tôi.
Kế hoạch hành động có thể kéo dài từ năm này sang tháng nọ. Các vụ giết người có động cơ trả thù thường là tư thù cá nhân sâu nặng. Nhiều vụ, kẻ sát nhân và nạn nhân từng là bạn thân, hoặc tình nhân. Cũng có thể là thành viên trong gia đình. Ngọn lửa báo thù cứ ầm ỉ cháy bên trong, đôi khi kéo dài hàng mấy thập kỷ.
Một chàng trai vừa mua được chiếc xe hơi đầu tiên khi mới mười sáu tuổi. Cậu dự định lái nó đến buổi dạ tiệc đầu tiên của mình, nhưng sau đó cậu đã phạm lỗi và bị phạt cấm túc. Một người bạn thân nhất của cậu ta mượn chiếc xe vào bữa tiệc tối hôm ấy, và cậu ta đồng ý.
Sau đó, đến lượt người bạn ấy phạm sai lầm. Cậu làm hư chiếc xe. Cậu đã xin lỗi rất nhiều và mong đền bù tất cả trong khả năng của mình, nhưng không nhận được sự tha thứ. Tình bạn của họ tan vỡ và lòng hờn ghét cứ thế ngày càng lớn dần qua nhiều năm. Bất cứ khi nào hai người đi ngang qua nhau, họ lại gây gổ hoặc xô xát. Họ đã trở thành kẻ thù.
Bảy năm trôi qua với sự thù hận gặm nhấm bên trong. Cuối cùng, chủ sở hữu chiếc xe không còn kìm nén được sự phẫn nộ của mình nữa. Cậu nổ súng bắn người bạn cũ của mình trước mặt một người hàng xóm. Cậu không cố gắng che giấu. Cậu ta không thể vượt qua nỗi đau và chịu đựng những gì mà người bạn cũ đã gây ra với chiếc xe đầu tiên của mình, vì vậy cậu đã lấy mạng bạn mình.
Quá đỗi quen thuộc, đó là những gì xảy ra trong một vụ giết người trả thù. Một cú đấm vào mặt là không đủ. Kẻ thủ ác cảm thấy bị phản bội và giận dữ, chúng thấy cần trừng phạt nạn nhân nặng hơn những gì họ đã gây ra với chúng. Chúng bắn hoặc đâm nạn nhân nhiều nhát liên tiếp. Chúng đánh đập họ đến chết. Cơn thịnh nộ bùng nổ. Thương vong chồng chất thương vong.
Tình thân giữa một đôi bạn trung học khác cũng đã vỡ tan một cách thảm khốc - bạn có thể cảm thấy mình từng trải qua một chút kịch bản kiểu này, nhưng tôi hy vọng chúng không làm bạn đau đớn nữa. Rick và Dave (tên nhân vật đã được thay đổi) lớn lên cùng nhau, cắp sách đến trường cùng nhau, và thậm chí sau khi tốt nghiệp làm việc chung một nơi.
Họ cùng nhau hẹn hò với các bạn gái. Sau đó, Rick tìm thấy người phụ nữ của đời mình và kết hôn với cô ấy. Dave là phù rể chính, theo lẽ tự nhiên. Rick và cô dâu của mình, Cheryl (tên nhân vật cũng đã được thay đổi), vẫn rất gần gũi Dave. Họ thậm chí đã đi chơi cùng với Dave và các cô bạn gái của anh qua từng thời điểm. Hai chàng trai vẫn làm việc cùng nhau, nên họ gặp nhau mỗi ngày.
Mọi thứ có vẻ ổn, cho đến một ngày khi Rick về nhà và thấy một bức thư từ Cheryl. Cô muốn ly dị anh bởi vì cô ấy yêu người bạn thân nhất và cũng là đồng nghiệp của anh, Dave. Cheryl nói cô rất lấy làm tiếc, nhưng Dave là một người tốt hơn, một chàng trai tử tế hơn, mọi thứ đều tốt hơn.
Rick tuyệt vọng. Cheryl là tình yêu của đời anh. Mọi thứ trở nên khó xử hơn trong công việc. Rick và Dave không còn nói chuyện với nhau nữa. Cheryl và Dave kết hôn. Họ vẫn đi đến những điểm quen thuộc, nơi Rick và Cheryl đã đến trong nhiều năm qua. Một tối nọ, Cheryl và Dave đang ngồi trong một quán rượu thì thấy Rick ngồi một mình. Họ quyết định tiến đến. Ba người cùng uống say, tỉ tê chuyện trò và bắt đầu nhảy. Trong khi Dave và Cheryl đang nhảy, Rick nhìn về phía họ và vì lý do gì đó, Cheryl vẫy tay chào anh. Một số người có thể coi hành động này là tán tỉnh. Một số khác thì xem như trêu ngươi. Hoặc, theo quan điểm tử tế hơn, có lẽ Cheryl chỉ đơn giản tỏ ra thân thiện với người chồng cũ của mình.
Rick dường như khó chịu vì điều này. Anh nhanh chóng đứng dậy và rời khỏi quán rượu. Rồi anh ta quay lại, nhưng giờ anh đang mặc một chiếc áo khoác rộng thùng thình. Anh ngồi xuống quầy bar và gọi thêm đồ uống.
Dave và Cheryl cuối cùng đã quyết định dừng cuộc vui. Họ rời khỏi quán mà không nói một lời với Rick. Rick làm lơ, hoặc ít nhất cũng đã làm lơ họ trong một lúc. Ngay khi họ bước ra khỏi cửa, anh đuổi theo họ.
Anh theo sau họ vào bãi đậu xe, rút ra một khẩu .357 Magnum từ chiếc áo khoác, và bắn vào đầu người bạn thân nhất và cũng là đồng nghiệp của mình. Dave chết tại chỗ.
Sau đó, Rick quay sang vợ cũ Cheryl và hỏi: “Cô nghĩ gì về điều đó?”
Tôi không rõ Cheryl nghĩ gì, nhưng tôi chắc chắn cô ấy cảm thấy kinh hoàng trong khoảnh khắc ấy và sẽ sợ hãi trong cả phần đời còn lại. Tôi đã nghĩ đó là vụ giết người cấp độ một vì Rick rõ ràng đã lên kế hoạch cho việc này. Anh ta đã đi đến chiếc xe của mình, lấy vũ khí và giấu nó trong áo khoác của mình trong một thời gian trước khi đi theo cặp đôi ra bên ngoài và bắn vào đầu Dave.
Ý định trả thù âm ỉ trong anh và đạt đến đỉnh điểm khi Cheryl mủn cười và vẫy tay với anh. Sau đó Dave chết trong bãi đậu xe một cách khủng khiếp và cả ba cuộc đời bị hủy hoại.
Ly hôn là một mảnh đất màu mỡ cho lòng thù hận. Nó khuấy động cảm xúc. Ai đó đã nói “sự trả thù thì ngọt ngào”, nhưng nó không hề ngọt chút nào. Trả thù là đau đớn, giận dữ và bùng nổ. Vợ tôi thích vụ án tiếp theo này, vì lý do gì thì tôi sẽ giải thích sau. Nó liên quan đến một vụ ly hôn khác không có vẻ đặc biệt sôi nổi như câu chuyện ở trên, nhưng sau đó luật sư và thẩm phán cũng liên quan đến vụ này.
Người chồng nhập ngũ và đóng quân tại Colorado Springs. Anh ta được ví như một “con ngựa hoang”, theo cách nói trong quân sự thì điều đó có nghĩa là một người lính bắt đầu từ vị trí thấp và nỗ lực làm việc để trở thành một sĩ quan được tín nhiệm. Tức anh chàng không phải là “con nhà nòi”, được ăn học ở trường sĩ quan hoặc Học viện Quân sự Hoa Kỳ ở West Point, New York. Thay vào đó, họ giống như những chú ngựa hoang dã, anh ấy đã chiến đấu, lăn xả và vất vả tìm được thứ hạng cho mình bằng sự rắn rỏi và thông minh.
Người lính này đã được phong hàm thiếu tá trong quân đội, đó là một thành tích rất đáng nể phục. Ngay trước khi về hưu, ông nộp đơn xin ly hôn vợ. Vào cuối những năm 70, đầu những năm 80, luật pháp quy định rằng những phụ nữ đã ly hôn binh sĩ Mỹ không được khiếu nại đòi chia sẻ quyền lợi hưu trí của người chồng quân nhân sau khi anh ta về hưu. Lập luận được đưa ra ở đây là người vợ đã không có đóng góp gì cho quỹ hưu trí của chồng nên nó không được coi là một phần của tài sản chung.
Nhưng luật pháp là một thực thể sống và luôn thay đổi. Luật sư của người vợ cũ đã đấu tranh đến cùng để bà ấy nhận được một nửa phần lương hưu. Họ cho rằng bà ấy được quyền hưởng vì bà đã kết hôn và chung sống với ông ấy trong suốt sự nghiệp phục vụ quân đội của ông. Một thẩm phán ở Denver đã ra phán quyết rằng người vợ không được khiếu kiện. Thế là vị luật sư đã yêu cầu kháng cáo ở tòa án cấp cao hơn, Tòa Phúc thẩm Colorado.
Ông thiếu tá, nghĩ rằng ông ấy đã cống hiến và xứng đáng hưởng 100% tiền lương hưu, nhưng Tòa án phúc thẩm đồng ý thụ lý vụ án, làm tất cả các bên liên quan ngạc nhiên. Họ đều có mặt vào ngày diễn ra phiên tòa tại Tòa án Liên bang ở Denver. Người vợ cũ và luật sư của bà ngồi ở phía trước. Nhân vật chính ngồi ở phía sau. Luật sư của ông ấy vắng mặt vì cáo bệnh, dĩ nhiên điều này khiến ông ta bực bội.
Các thẩm phán Tòa án phúc thẩm ra quyết định chưa từng có trong án lệ[1], cho rằng người vợ được quyền hưởng một nửa lương hưu của chồng. Quyết định này đã thay đổi tất cả các quy định hiện hành liên quan đến việc bảo vệ lương hưu của nhân viên chính phủ trong các vụ việc ly hôn.
Người vợ cũ của ông vui sướng. Bà ôm chầm lấy vị luật sư ngay tại phòng xử án.
Ông thiếu tá thì giận dữ, xông ra ngoài.
Khi bà vợ cũ và luật sư rời khỏi tòa án liên bang và bắt đầu bước xuống bậc thang, ông ấy đột nhiên xuất hiện, tiến đến chỗ họ và rút ra khẩu .45 tự động. Ông ta bắn chết vợ mình trước. Luật sư của bà là nạn nhân tiếp theo.
Sau đó, ông ấy bỏ trốn trước khi bất cứ ai có thể tóm được ông.
Chúng tôi nhận được cuộc gọi từ Sở Cảnh sát Denver, báo rằng nghi phạm có thể sẽ quay trở lại khu vực gần chúng tôi. Suy nghĩ đầu tiên của tôi đó là ông ấy có khả năng đang tìm bắn luật sư của mình, vì ông này đã không có mặt ở Tòa án tại Denver ngày hôm đó.
Chúng tôi đã cảnh báo vị luật sư, người sống trong khu vực thuộc thẩm quyền quản lý và bảo vệ của chúng tôi, yêu cầu anh ấy ở yên trong nhà. chúng tôi đã gửi cảnh sát để bảo vệ anh ta và cử lực lượng bao vây khu phố. Chắc chắn rồi, đồng nghiệp của chúng tôi đã bắt được nghi phạm cách đó hai dãy nhà. Ông ta để khẩu súng .45 trong xe, nhưng ông ta đã đầu hàng.
Ông không được hưởng lương hưu trong thời gian phải thi hành bản án chung thân của mình. Vợ của ông cũng không nhận được tiền, tất nhiên rồi, nhưng kết quả kháng cáo thành công của bà ấy đã được Tòa án Tối cao Hoa Kỳ duy trì thành án lệ. Kết quả là, những người vợ quân nhân và vợ của tất cả nhân viên chính phủ - bao gồm cả bà Kenda nhà tôi - sau này sẽ được hưởng một nửa lương hưu của chồng nếu họ ly hôn.
Có một câu nói rằng khi bạn theo đuổi khao khát trả thù, bạn sẽ đào hai huyệt mộ, một cho mục tiêu trả thù của bạn và một cho chính bản thân bạn, bởi vì sự cay đắng vẫn sẽ tiếp diễn và hủy hoại đời bạn. Đó chắc chắn là trường hợp của vị quân nhân kia và của nhiều kẻ giết người khác vì động cơ báo thù. Cuối cùng thì chẳng có ai thắng cả.
Chúng tôi đã có một vụ án bất thường khác: nạn nhân là một chàng trai trung lưu không có tiền án tiền sự hay bất kỳ mối quan hệ đáng nghi ngờ nào. Thi thể nạn nhân được phát hiện với nhiều vết đạn bắn trong phòng khách nhà mình. Kẻ nào đó đã trút hết đạn lên người nạn nhân, thể hiện hành vi phạm tội dã man. Kẻ sát nhân và nạn nhân có thể là người quen của nhau.
Chúng tôi đưa bạn bè và gia đình nạn nhân đến xem đồ đạc trong nhà bị mất gì không. Một trong số họ nhận thấy một trái bóng chày có chữ ký đặt gần lò sưởi đã bị mất. Chúng tôi dò hỏi xung quanh và biết rằng một người sưu tầm đã bán cho nạn nhân trái bóng chày đó và vì lý do nào đó người này muốn lấy lại nó. Họ có xích mích vì trái bóng kia.
Tôi đã đến gặp anh chàng kia và anh ta khai nhận ngay lập tức. Thực ra, anh ta nghĩ rằng sự việc diễn biến như vậy là bình thường. Chỉ là anh ta không nghĩ sẽ bị bắt vì giết chàng trai kia nhanh đến vậy. Anh không vòng vo và nhanh chóng nhận tội.
Những kẻ giết người để trả thù thường mong đợi sự tha thứ vì họ nghĩ rằng họ có lý do chính đáng để chiếm đoạt mạng sống người khác. Họ thường khá hợp tác khi nhận tội. Một trong số họ đã nói với tôi: “Tôi đâu làm khác được. Anh ta buộc tôi phải làm như vậy”.
Một số kẻ giết người vì lòng thù hận lại cảm thấy tự hào. Tôi đã gặp một vài người không phiền vì phải đi tù. Họ cảm thấy vậy là đáng. Những người khác có lẽ cảm thấy hối tiếc, dù tôi không quan tâm lắm khi còng tay họ. Trong vụ án này, chúng tôi phát hiện ra rằng chữ ký trên quả bóng là giả mạo, nên toàn bộ câu chuyện trên càng trở nên thảm hại và vô nghĩa. Quá tệ cho cả hai. Một người đã chết và người còn sống đi tù vì tội giết người cấp độ cao nhất.
KHI PHỤ NỮ GIẬN
Trả thù có nhiều cách thức. Giết người chỉ là một trong những cách thường thấy.
Đôi khi cái giá nhận lấy phải chờ rất lâu sau mới được trả, và khá đắt giá. Tôi dường như cảm thấy tiếc cho anh chàng trong vụ án này, dường như từ ngữ thích hợp nhất để diễn tả sự chua chát. Anh ta đã thực hiện một vụ cướp ngân hàng khá ngoạn mục ở Colorado Springs. Hoặc ít nhất anh ta nghĩ như vậy. Trong một thời gian dài, tôi cũng nghĩ anh chàng này giỏi thật.
Anh ta xuất hiện ở cửa trước của một ngân hàng trung tâm trước khi nó mở cửa lúc 9 giờ sáng. Anh ta mặc một bộ vest đi làm và mang theo túi xách. Cánh cửa vẫn khóa, nhưng nhân viên lễ tân đã nhìn thấy anh ta đứng bên ngoài. Anh ta đang cầm danh thiếp của một nhân viên tín dụng.
Lễ tân để anh ta vào và nói với anh ta rằng người nhân viên tín dụng ấy sẽ có mặt trong vài phút. Anh chàng tiến đến một quầy làm việc, mở túi xách, và rút ra một khẩu súng máy đạn 9mm. Tiếp đến anh ấy rút ra một hộp tiếp đạn loại 36 viên và lắp nó vào khẩu súng máy. Sau đó anh ta nhắm súng lên trời và bắn liên hồi, trần nhà rơi nhiều vụn vữa và bóng đèn bể nát khiến cho toàn bộ nhân viên ngân hàng khiếp sợ.
Sau đó anh ấy lắp một hộp tiếp đạn mới cho khẩu súng tiểu liên và đi tra khảo từng nhân viên đang co rúm vì sợ hãi.
“Tất cả nghe đây, tôi muốn toàn bộ tiền trong ngân hàng, nếu không mọi người ở đây sẽ chết hết”, anh ta yêu cầu.
Họ làm theo lời anh ta.
Anh ấy trốn thoát với hơn 600.000 đô la tiền mặt.
Vì ngân hàng chưa đến giờ mở cửa tại thời điểm vụ cướp xảy ra, nên camera an ninh chưa được bật. Các nhân viên trong ngân hàng đã rất sợ hãi, họ không thể nhớ nổi màu tóc của tên cướp.
Bằng chứng duy nhất chúng tôi có là nắm vỏ đạn. Bạn phải đáp ứng rất nhiều quy định và điều kiện để mua một khẩu tiểu liên một cách hợp pháp ở đất nước này. Bạn có thể mua được, nhưng trước đó sẽ phải trải qua một quá trình kéo dài và đòi hỏi con dấu của cục thuế liên bang, vì vậy tất cả đều được lưu lại. Chúng tôi đã tìm kiếm tất cả hồ sơ bán hàng hợp pháp ở tiểu bang và sau đó mở rộng phạm vi toàn quốc, nhưng vô ích. Có thể anh ta đã mua nó ở chợ đen, hoặc đã lấy trộm khẩu súng.
Chúng tôi không thể tìm thấy dấu vết nào của anh ta. Chúng tôi đã điều tra liên tục trong hai năm trời ròng rã nhưng không hề có hy vọng gì.
Rồi một ngày nọ, một người phụ nữ bước vào văn phòng chúng tôi.
“Để tôi kể cho các anh nghe về chồng của tôi”, cô ấy nói.
Bạn không bao giờ đoán được câu chuyện sẽ là gì trong những tình huống như thế này, vì vậy chúng tôi chỉ biết lắng nghe.
Thoạt tiên, dường như không có gì thú vị cả: “Anh ấy có bạn gái, con quỷ cái khốn kiếp đó...”
Sau đó là: “Anh ta có hơn 600.000 đô la tiền mặt giấu trong tầng hầm vì anh ta đã cướp một ngân hàng...”
Tính đến thời điểm này, chúng tôi không tìm thêm được bất kỳ manh mối nào. Chúng tôi không có miêu tả nhận diện bên ngoài để điều tra. Không có ảnh hoặc video giám sát. Anh chàng này cũng không mua vé đỗ xe. Không có hồ sơ tội phạm. Anh ta làm lao động chân tay, một người đã lên kế hoạch và đã cuỗm sạch tiền mặt của một ngân hàng. Anh ta đã sống ngoài vòng pháp luật tại địa phương, tiểu bang và cả liên bang trong hai năm trời.
Tôi chắc rằng anh ta nghĩ mình sẽ được tự do và yên ổn về tài chính trong suốt phần đời còn lại. Nhưng sau đó anh ta đã bỏ rơi và sỉ nhục cô vợ của mình - để rồi cô nổi trận lôi đình, biến những năm tháng còn lại của anh ta thành địa ngục.
❀ ❀ ❀
[1] Án lệ là một phần quan trọng trong xét xử tại các quốc gia theo hệ thống thông luật (Common law) như Anh, Mỹ,,.. Theo đó, những bản án đã tuyên hay lập luận, giải thích cách áp dụng pháp luật trong một vụ việc cụ thể sẽ được áp dụng cho các vụ việc tương tự sau này.