Hãy hình dung mình đang đứng trên một vách đá nhìn ra đồng bằng Serengeti của châu Phi gần hai triệu năm trước. Từng đàn thú hoang và các loài động vật có vú thuộc tất cả các loài đang chung sống trên đồng cỏ. Có nhiều loài động vật ăn thịt khổng lồ với móng vuốt sắc bén và hàm răng khỏe mạnh. Bạn, theo bản năng tự nhiên, hiểu rằng mình cần trốn chạy khỏi chúng.
Loài sinh vật ít đáng sợ nhất trong tầm nhìn của bạn là một con Homo erectus nhỏ bé, cao khoảng một mét rưỡi, lông lá bao phủ khắp cơ thể và có dáng đi khép nép, chưa đứng thẳng được trên hai chân. Đây là con người nguyên thủy, một động vật ăn thịt xảo quyệt biết sử dụng công cụ đồ đá thô sơ và tạo ra âm thanh từ yết hầu để giao tiếp với các thành viên trong bộ tộc của mình.
Đầu tiên bạn tự hỏi làm thế nào loài động vật có vú tương đối yếu ớt này sống sót giữa những con thú lớn hơn, mạnh hơn và nhanh hơn. Sau đó, bạn nhận ra rằng giống loài này sống và đi săn theo bầy, có trang bị vũ khí, và dường như dùng mưu mẹo để bắt và giết con mồi lớn hơn nhiều. Điều này khiến bạn dần dần ngộ ra rằng con người nguy hiểm hơn cả những động vật săn mồi có kích thước to gấp ba hoặc bốn lần.
Hầu hết các động vật khác đã học cách giữ khoảng cách an toàn với con người nguyên thủy vì những lý do đó. Thậm chí ngày nay, con người là loài tàn nhẫn, hung dữ và nguy hiểm nhất. Nhiều người không thể kiềm chế được bản thân khi lên cơn thịnh nộ. Con người hiện tại đã tiến hóa thêm qua nhiều thế kỷ, nhưng những bản năng nguyên thủy nhất vẫn còn lưu giữ trong bộ gen của mình. Những bậc làm cha làm mẹ đôi khi đánh mất tình yêu thương tự nhiên và bản năng che chở dành cho con cái của mình.
Tôi đang trong ca làm việc ban ngày khi một cư dân ở khu phía Tây gọi đến để báo cáo về một vụ lạm dụng trẻ em ở nhà bên cạnh. Người mẹ đơn thân đã bỏ đứa con sáu tuổi một mình trong nhà khi cô đi làm mỗi ngày. Không có ai từng xuất hiện để chăm sóc đứa trẻ.
Dù có huy hiệu thám tử điều tra các vụ giết người, tôi vẫn là một cảnh sát tuần tra trên chiếc xe của mình. Tôi đến căn nhà theo địa chỉ được cung cấp. Đó là một ngôi nhà nhỏ tồi tàn, rộng khoảng chừng tám mươi mét vuông, rất cần được sơn sửa lại. Thời điểm ấy đang mùa hè. Cửa trước không khóa, nhưng tấm màn cửa đằng sau lại phủ kín mít.
Tôi gõ cửa. Không ai trả lời. Sau đó tôi gõ dùi cui vào tường bên cạnh ngôi nhà. Hành động này được gọi là “gõ cửa kiểu cớm” và nó có thể khiến người chết cũng phải tỉnh giấc.
Từ trong ngôi nhà, một giọng nói yếu ớt vang lên: “Dạ?”
“Xin chào, chú là cảnh sát. Cháu có thể mở cửa được không?”
“Không được ạ.”
“Tại sao vậy?”
“Mẹ đã xích cháu vào giường”. Tôi đá vào cánh cửa, tung cả bản lề sau khi nghe câu nói đó. Bên trong phòng ngủ, tôi tìm thấy một đứa trẻ sáu tuổi gầy gò với chi chít sẹo quanh cổ sau lớp áo. Đứa trẻ bị xích chặt vào chân giường.
Cậu bé vội xoa xoa cổ khi tôi giúp cậu thoát ra được, và tôi ôm lấy đứa nhỏ vào lòng. Sau đó, tôi gọi mọi người cùng bộ phận dịch vụ xã hội đến đón đứa trẻ và chăm sóc cậu bé.
Rồi tôi tức tốc đến nơi làm việc của người mẹ. Tôi xoay người cô ta lại, còng tay, và bắt cô vì tội lạm dụng trẻ em. Khi cô quay người lại, tôi nói với cô ấy rằng tôi đã hy vọng cô ấy sẽ chống trả việc bắt giữ, nhưng cô ấy đã không cố gắng kháng cự người có thể ra đòn với cô.
Tôi nói với cô ấy rằng nếu có thể, tôi sẽ vui vẻ rút một khẩu súng, cho vào miệng cô và bóp cò vì những gì cô đã làm với đứa con của mình, nhưng vì những người giám sát của tôi cau mày, nên tôi đã hộ tống cô ta vào nhà tù.
Người mẹ gầy gò này đã khóc rất nhiều. Cô làm công việc chân tay và không có đủ khả năng tài chính để chăm sóc đứa trẻ, vậy nên ngoài cách xích con vào giường, cô dường như không có sự lựa chọn nào khác.
Sau khi bạn gặp phải một vài trường hợp tương tự như thế này, bạn sẽ nhận ra bản năng của người mẹ cũng có thể trở nên tha hóa. Làm mẹ không có nghĩa là có quyền làm những việc tàn nhẫn mà mình cho là đúng với con cái. Tôi biết chuyện này rất đáng thất vọng, nhưng thực tế là nó vẫn quá phổ biến.
KHÔNG THỂ CHO LÊN SÓNG
Những vụ án tàn ác hoặc gây ra thương vong cho trẻ em là những thứ tôi không thể nói trên sóng truyền hình vì đơn giản chúng quá ghê tởm và sẽ khiến rất nhiều khán giả cảm thấy đau đớn. Thẳng thắn mà nói, trẻ em luôn tác động lớn đến tôi. Trẻ em rất dễ bị tổn thương. Hầu hết những vụ án vẫn còn khiến tôi day dứt đều liên quan đến trẻ em. Những hậu quả để lại từ các vụ án liên quan đến trẻ em luôn để lại tổn thương trong tôi lâu hơn các vụ án khác.
Chúng tôi nhận được điện thoại từ Sở cảnh sát Los Angeles, báo rằng họ đang truy tìm một tội nhân thực hiện một thỏa thuận giết người. Họ nói hắn ta có bạn gái ở Colorado Springs và có thể gã đang lẩn khuất trong thành phố của chúng tôi. Họ gửi ảnh của gã và cho chúng tôi địa chỉ của cô bạn gái. chúng tôi lắp camera giám sát trong căn hộ bé nhỏ của cô gái, và gã bạn trai của cô đã xuất hiện. Nhưng chúng tôi không vội vã ập vào.
Sở cảnh sát Los Angeles đã cảnh báo chúng tôi rằng gã có vũ khí và rất manh động. Tôi đã nhờ thẩm phán ban hành lệnh xâm nhập gia cư hợp pháp, điều này sẽ cho phép đội chúng tôi bước qua cánh cửa căn hộ với một lực lượng áp đảo. Chúng tôi thổi tung cánh cửa bằng một lượng thuốc nổ nhỏ. Tiếp theo, chúng tôi ném lựu đạn “lóe sáng” (flash-bang grenade). Hãy tưởng tượng âm thanh pháo hoa ngày Quốc khánh 4 tháng Bảy cực kỳ lớn trong phòng khách của bạn. Nó được thiết kế để làm tội phạm mù tạm thời, giúp bắt gọn gã ấy.
Hỗn loạn xảy ra, đúng theo kế hoạch. Tiếng ồn, đèn flash và khói khiến cho gã tội phạm mất phương hướng, hắn ta không thể rút khẩu súng trong túi quần ra. Chúng tôi đè hắn ta xuống trong khi hắn ta vùng vẫy đe dọa sẽ giết tất cả chúng tôi và cả cô bạn gái nặng gần một tạ rưỡi đang la hét về phía chúng tôi. Tôi bắt đầu lục soát căn hộ khi khói đã vơi bớt. Rồi tôi thấy một cậu bé.
Cậu bé chỉ chừng bốn hay năm tuổi đổ lại, đứng trên cầu thang, run lẩy bẩy. Cậu ấy ướt sũng cả quần. Tôi đi lên cầu thang và ngồi xuống trước mặt đứa bé.
“Được rồi, con trai, sẽ không ai làm đau con cả”, tôi nói. “Kể từ giờ, con sẽ được an toàn.”
Cậu ôm chầm lấy tôi và siết chặt với lực như của một người lớn. Tay cậu vẫn còn vòng vào người tôi khi mẹ cậu tiến lên cầu thang.
“Bỏ bàn tay kinh tởm của mày ra khỏi con tao!”, cô ta hét lên.
Một thành viên của đội phục kích chạy lên cầu thang để trấn áp và kéo cô ta đi. Người phụ nữ này đang bao che cho một tên tội phạm bị truy nã nên chắc chắn sẽ phải vào tù vì hành động này. Đứa con trai tội nghiệp của cô sẽ được đưa đến trung tâm dịch vụ xã hội. Tôi ôm cậu bé một cái cuối cùng rồi dọn dẹp hiện trường.
Đến giờ tôi vẫn có thể cảm nhận cánh tay run rẩy của cậu bé quanh người tôi, mỗi khi tôi ngồi trong xe. Đứa trẻ ngây thơ tội nghiệp hẳn đã luôn sống trong sợ hãi và bây giờ tiếp tục cô đơn vì những người lớn trong cuộc đời cậu đã thất bại thảm hại.
Tia X Một nghe rõ trả lời! Tia X Một nghe rõ trả lời!
Một điều phối viên đang gọi tôi trên tổng đài cảnh sát. Nhưng tôi phớt lờ cô ấy bởi vẫn còn đang chìm trong nỗi đau buồn vì đứa trẻ kia, vì tương lai đáng sợ và vô vọng mà cậu bé sẽ phải đối mặt.
Tia X Một nghe rõ trả lời! Tia X Một nghe rõ trả lời!
Giọng người điều phối nghe có vẻ giận dỗi, giống như cơn bực của một người vợ bị chồng bỏ lơ. Cô ấy biết tôi đang ở trong xe vì tôi vừa rời khỏi căn hộ.
Tia X Một. Báo cáo có một thi thể được tìm thấy tại...
Cái chết không chờ đợi ai bao giờ. Người gặp nguy hiểm đang chất đống trên đường phố. Đã đến lúc phải khép lại nỗi đau về đứa trẻ.
Trở lại với công việc thôi.
Tia X Một nghe rõ...
GÂY BÃO DƯ LUẬN
Vì chương trình Homicide Hunter của chúng tôi được phát sóng trên các kênh giải trí, nên dù có thể gây sốc cho người xem ở một mức độ nhất định, tất cả chúng tôi đều thống nhất rằng không cần phải làm khán giả cảm thấy sợ hãi, không cần gây ra những cơn ác mộng, hay khiến họ bỏ dở những tập phim hành động kinh dị trên các kênh khác. Thỉnh thoảng chương trình của chúng tôi hơi đi quá giới hạn, khiến người xem góp ý.
Một trong những tập phim nhận được nhiều sự phản hồi từ khán giả là tập phim kể một nạn nhân “mắt xanh” chết ngạt dưới bàn tay của chính người bạn say rượu của ông ấy: một phụ nữ trẻ hơn ông ta tận 40 tuổi. Cả hai đã đều say mèm khi gặp nhau trong một công trình bỏ hoang và đánh nhau để giành một chai vodka. Cô gái đã vô cùng tức giận và mất kiểm soát. Người bạn già của cô phải nói là kém may mắn, bởi những gì cô ta đã áp dụng - những kỹ năng chiến đấu đã học ở đâu đó - trong một số trường hợp sẽ được coi là động thái tự vệ cuối cùng.
Cô gái hẳn đã học rất giỏi.
Một nhân viên bảo vệ nhìn thấy họ ở cạnh nhau trong một khu vực tối tăm và hỗn độn, rồi anh ta gọi cho chúng tôi. Cô ấy đã hết say. Người đàn ông cũng vừa trút hơi thở cuối cùng. Kỳ lạ thay, không có vết thương rõ ràng nào trên cơ thể ông ấy. Không có hung khí quanh khu vực. Trong cơn bối rối, tôi phải mất một lúc lâu mới để ý có điều bất ổn với đôi mắt của ông ta.
Tôi lật một mí mắt lên, không có nhãn cầu. Mắt kia cũng vậy. Một nghi thức kỳ cục của tà đạo Voodoo chăng? Hay là tà phái Santeria?
Dòng suy nghĩ phân tích vấn đề của tôi bị gián đoạn khi tôi nhận thấy có gì đó bị kẹt trong miệng của nạn nhân. Tôi cạy miệng của ông ấy và thấy một nhãn cầu màu xanh nhìn tôi chằm chằm.
Ồ, xin chào! Cậu đang nằm sai chỗ rồi đấy, thưa quý ngài Nhãn cầu.
Cô ấy đã móc nhãn cầu của người đàn ông bằng ngón cái và rồi thực hiện bước tiếp theo, đó là đẩy cả hai vào miệng ông ấy. Nhẫn cầu thứ hai bị kẹt vào khí quản của ông ta. Nạn nhân chết ngạt vì con mắt của mình.
Vâng, cách truyền tải câu chuyện trên trong tập phim đã mang về không ít những lá thư cho đội làm phim. Tôi thấy một bình luận, viết rằng tập phim đã khiến một người phụ nữ khó thở, mặc dù cô ấy đã là y tá trong ba mươi năm. Tôi khá chắc rằng người viết bình luận đó không phải vợ tôi, nhưng hẳn cô ấy cũng sẽ có phản ứng tương tự.
Một tập phim khác tạo nên sự phản đối giận dữ từ bộ phận Bảo toàn Đoan chính thuộc Giáo hội Công giáo Hoa Kỳ (National Legions of Decency) là tập phim liên quan đến một người phụ nữ, chồng cô ấy đã đến đồn cảnh sát và thông báo rằng cô ấy đã mất tích.
Người cảnh sát kỳ cựu nhận thông báo trên đã đến chỗ tôi với câu cửa miệng quen thuộc của cảnh sát CGĐKĐ - Có Gì Đó Không Đúng. Chúng tôi đã phỏng vấn người chồng và tôi cũng đồng ý rằng có điều gì đó bất thường trong lời khai của anh ta. Anh ta khai rằng vợ chồng họ đều làm nhiều công việc và một ngày nọ, cô ấy không trở về nhà nữa. Anh tìm được chiếc xe của vợ đậu ở chỗ làm việc của cô ấy, nhưng người thì không thấy đâu.
Chúng tôi nhìn vào chiếc xe. Ví, tiền mặt, thẻ tín dụng, và thẻ công dân của cô đều nằm trong đó. Chúng tôi thẩm vấn người chồng lần nữa. Lần này chúng tôi không cảm thấy muốn thông cảm cho anh ta như trước. Anh ta có vẻ ủ rũ rồi sau đó khoanh tay trăn trở.
Anh ta nói đã bóp cổ cô ấy trong chuyến đi câu tại một trại giống quốc doanh trên núi ở Colorado Springs. Người vợ nghĩ rằng anh nên nhận làm thêm một công việc gì đó để giúp đỡ cha mẹ cô thay vì lãng phí thời gian để đi câu cá. Anh ta không đồng ý.
Hận thù tích tụ lâu dài. Anh kết liễu đời vợ mình bằng cách bóp cổ cô ấy.
Đến đây thì nhìn chung, không có gì quá sốc, nhưng trong thực tế, chúng tôi vấp phải một vướng mắc - điều mà chúng tôi không đề cập trên sóng truyền hình, chúng tôi có lời thú tội của người chồng, nhưng không tìm thấy thi thể của người vợ - yếu tố tiên quyết để truy tố anh ta vì tội giết người. Lời thú nhận không đủ để trở thành bằng chứng buộc tội anh ta. Chúng tôi cần thi thể.
Kẻ giết người giờ đây đã ăn năn thú nhận vào đêm muộn. Chúng tôi nói với anh ta rằng anh ta cần phải đưa chúng tôi đến chỗ bỏ xác nạn nhân. Anh ta mô tả đó là một nơi khá xa vắng, vì vậy chúng tôi đã trưng dụng chiếc xe có trang bị đèn pha của Sở cứu hỏa. Người chồng đã dẫn chúng tôi đến một vùng hẻo lánh trên Quốc lộ 115, nằm giữa Căn cứ không quân Cheyenne và doanh trại Fort Carson. Anh ta nói đã quẳng xác cô ấy xuống một con mương dọc theo hai làn đường đến thị trấn Cañon.
Chúng tôi đi đến khu vực thưa thớt hơn và rọi đèn pha. Đêm khuya sáng rực như giữa trưa chỉ với một nút bấm. Chúng tôi chẳng thấy ngoài mấy bụi cây ngải trắng.
Không thấy xác. Không có máu. Không có quần áo hay giày.
“Tôi mệt và đói rã rời rồi, đừng có đùa nữa”, tôi cau có. “ Vợ của anh đâu?”
“Tôi không biết. Tôi khai với các anh rồi đó, tôi đã bỏ cô ấy ở đây hai ngày trước”, anh ta trả lời.
Anh ta trông có vẻ rất bất ngờ. Tôi thì thực sự tức giận, chúng tôi quay lại trụ sở mà không có bằng chứng về cái chết.
Sáng hôm sau, qua một báo cáo gửi về sở, chúng tôi được biết rằng cư dân của một khu giàu có ở ven rìa phía Tây nam thành phố đã gọi đến cảnh sát khu vực. Anh ta đi dạo cùng chú chó săn Labrador vào buổi sáng và con chó đã làm những gì mà bản năng của một loài săn mồi mách bảo. Chỉ là, thứ mà nó tha về không phải là vịt hay ngỗng. Đó là cái đầu xù xì nặng nể của một phụ nữ châu Á, đặc điểm nhận dạng chung trùng khớp với nữ nạn nhân mất tích.
Một đội cảnh sát được cử đi thu thập cái đầu và mang nó đến nhà xác, sau khi thưởng cho chú chó Labrador vài cái xoa đầu. Đầu nạn nhân đã bị phân hủy đến mức khó nhận dạng, nhưng phần răng vẫn còn nguyên vẹn. Sau đó, chúng tôi nhận được các đặc điểm khả quan từ các hồ sơ nha khoa của nạn nhân.
Vì người chồng không thú nhận là có chặt đầu vợ, tuy nhiên tổn thương quá nghiêm trọng, chúng tôi cho rằng “có sự tác động của yếu tố hoang dã”. Labrador không được xem là loài chó có hàm răng sắc bén, vì vậy chú chó nọ không thể gây ra tình trạng thực tế của thi thể. Chúng tôi đã gọi một chuyên gia về động vật hoang dã, nói với ông ta rằng đây không phải là một trải nghiệm dễ chịu.
Ông ấy nhìn thoáng một cái và rơi vào trạng thái thở gấp. Chúng tôi đã kịp đỡ ông ngồi vào ghế trước khi ông ngất xỉu. Sau khi chúng tôi hỗ trợ ông ấy giữ bình tĩnh bằng hai tách cà phê, ông đã đưa ra đánh giá chuyên môn.
“Tổn thương này gây ra do một con gấu”, ông kết luận. “Chắc chắn là như vậy”.
Vâng, những chú gấu đen vùng núi Rocky thường xuất hiện dày đặc ở khu vực này. Chúng là những kẻ ăn tạp. Con gấu thoát tội. Người chồng lãnh bốn mươi tám năm.
LÒNG LANG DẠ SÓI
Tôi không bao giờ ngạc nhiên, nhưng lại thường thất vọng. Mải quẩn quanh những điều xấu xa mà con người có thể làm với vợ, chồng, con cái, bạn bè và người lạ khiến tôi băn khoăn về bản chất thật của loài người. Chúng ta cho rằng khả năng lý giải là điều khiến ta vượt trội hơn các động vật có vú khác. Tôi không nghĩ vậy. Không có lời giải thích nào trong rất nhiều vụ giết người mà tôi đã chứng kiến.
Bối cảnh phạm tội thường là những gia đình trông bình thường, hạnh phúc. Chúng ta đi vào một căn nhà và bước qua các bức tường treo đầy những bức ảnh kỷ niệm, nào là tiệc kết hôn, tiệc sinh nhật, dã ngoại. Mọi người đều hạnh phúc. Hai vợ chồng ôm nhau, hôn, rồi nhìn nhau trìu mến.
Khi tiến đến cửa phòng sinh hoạt chung, chúng ta bắt gặp cảnh tượng hỗn độn và đẫm máu. Nếu bạn từng có suy nghĩ cực đoan về việc giết hôn thê bởi vì cô ấy không chấp nhận sở thích câu cá của bạn, hãy suy nghĩ lại. Theo kinh nghiệm của tôi, những trận cãi vã vặt vãnh trong hôn nhân thường là nguyên nhân dẫn đến những vụ án giết người đáng sợ nhất. Còn khoảng một tiếng đồng hồ nữa là hết ca làm việc đêm, chuông điện thoại thình lình reo lên, làm gián đoạn sự tập trung của tôi trên bàn giấy.
“Sở cảnh sát phải không?”
“Vâng, đúng vậy. Tôi có thể giúp gì?”
“Anh nên đến nhà tôi.”
“Tại sao vậy, thưa anh?”
“Bởi vì tôi đã giết vợ mình.”
Tôi điều động ba thám tử khác hỗ trợ và đến ngay địa chỉ mà anh ta đã tường tận cung cấp. Chúng tôi tìm thấy vợ của anh ta với một vết thương trên ngực gây ra bởi đầu đạn cỡ nòng .30-06. Máu từ khoang ngực của cô ấy văng tung tóe trên bức tường phía sau. Một cảnh sát đường phố mô tả về loại vết thương này là, “Nhét một đồng xu vào lỗ trước, cả cái máy tính tiền bung ra đằng sau”.
Vũ khí được sử dụng là súng trường săn hươu. Người phụ nữ có vẻ đã tử vong ba hoặc bốn giờ trước, một khoảng thời gian đáng kể trước khi người chồng gọi điện thoại khai báo. Anh ta bình tĩnh thừa nhận rằng anh cố ý không khai báo ngay.
“Là vầy, tôi thích xem chương trình Bóng bầu dục đêm thứ Hai. Vợ tôi ghét bóng bầu dục. Cô ta muốn xem mấy cái chương trình ngu ngốc mà cô ta thích. Chúng tôi đã gây gổ về chuyện này trong nhiều năm qua. Tối nay cô ta đã lớn tiếng trước và chúng tôi đã xô xát. Tôi hét lớn, “Chết tiệt”, rồi chộp lấy khẩu súng trường và giết chết con mụ ấy. Sau đó, tôi xem hết trận đấu trước khi gọi cho các anh”.
Bằng chứng cho thấy rằng anh ta không tìm cách đơn giản hơn, đó là đi đến quán bar có trình chiếu các trận đấu thể thao - nơi có bia, bánh mì kẹp thịt, cánh gà rán nóng giòn và các cô phục vụ bàn xinh tươi. Anh ta cũng không lựa chọn thực hiện quyền dân sự bằng cách thuê một luật sư chuyên ly hôn. Tôi cam đoan rằng anh ta sẽ thấy các lựa chọn đó sẽ trở nên hấp dẫn hơn một khi người bạn cùng phòng giam của anh ta thông báo rằng không có Bóng bầu dục đêm thứ Hai trong nhà tù.
NGƯỢC ĐÃI NHỮNG ĐỨA TRẺ
Người khôn ngoan thường bảo rằng, bản chất của hành vi con người là không thể đoán trước được. Tôi đồng ý với ý kiến trên. Con người có khả năng nhẫn tâm tàn sát đồng loại một cách đáng kinh ngạc, ngay cả với đứa con của họ. Nếu bạn làm việc trong lĩnh vực thực thi pháp luật, y tế hay các lĩnh vực cho phép bạn nhìn thấy những khía cạnh khắc nghiệt nhất giữa sự sống và cái chết, không gì trong số những câu chuyện sau có thể làm bạn ngạc nhiên.
Ngay cả khi là những cảnh sát, các nhân viên cấp cứu, nhân viên bảo trợ xã hội và các chuyên gia y tế dày dạn nhất, họ cũng sẽ nói với bạn rằng việc chứng kiến đứa trẻ vô tội bị ngược đãi có lẽ là điều khó khăn nhất trong cuộc đời làm việc của họ. Đó là hành vi vô cùng độc ác, ít nhất là đối với tôi. Tôi muốn làm tổn thương những kẻ lạm dụng giống như cách họ đã làm tổn thương những đứa trẻ, cũng trạc tuổi với con trai và con gái của tôi.
Nhiều đêm tôi về nhà sau giờ làm việc và ôm các con. Chúng không hiểu tại sao.
“Chuyện gì thế, bố ơi?”
Kathy thì không hề thắc mắc. Là một y tá, cô ấy rất hiểu.
Tiếng khóc của một đứa bé sẽ làm rung động lòng trắc ẩn của hầu hết mọi người, đặc biệt nếu đứa trẻ là con của ta. Dẫu vậy, có những người không hề biết động lòng yêu thương hoặc trái tim của họ đã chết rồi. Thay vào đó họ cảm thấy căm ghét hoặc thậm chí thực hiện những hành vi bạo hành khi nghe thấy tiếng khóc ngây thơ của con trẻ.
Tôi đã bắt giữ một gãcó phản ứng cực đoan như vậy. Gã không phải là cha ruột. Đứa bé là con của bạn gái hắn. Nhưng cho dù như vậy thì hắn cũng không có quyền lấy lý do đó để giải thích cho cơn thịnh nộ khiến hắn nắm lấy mắt cá chân, nhấc bé gái hai tuổi lên và rồi phang đứa bé vào tường như thể đó là một cây gậy bóng chày.
Khi tôi đến, hắn ta đã cố gắng thuyết phục tôi rằng cháu bé bị chấn thương nặng do rơi khỏi ghế sofa.
“Chỉ khi chiếc ghế sofa đang nằm ở ngoài rìa đài quan sát của tòa nhà Empire State thôi”, tôi nói.
Thông thường những kẻ lạm dụng trẻ em đánh mất khả năng đánh giá về hành động của mình. Ví dụ, một người mẹ đã xích con trai mình trên giường, cậu bé không thể phát triển bình thường khi phải chịu những bi kịch như vậy. Đứa trẻ bị bỏ rơi này phải trải qua các đợt điều trị đặc biệt trong một thời gian dài trước khi vào viện nuôi dưỡng. Đứa bé sẽ không bao giờ trở về sống cùng với người mẹ vô nhân đạo của mình nữa. Ả ta đã đi tù vì tội hành hạ trẻ em.
Người mẹ trên là một trong vô vàn phụ nữ không bao giờ nên có quyền mang thai, bởi vì họ không có bản năng làm mẹ, khiếm khuyết tinh thần, và, có thể là cả linh hồn. Điều này đúng với một cư dân mười chín tuổi sống trong nhà ở xã hội ở Colorado Springs. Cô gái này đi làm tại một cửa hàng đồ ăn nhanh và để lại đứa con trai mười ba tháng tuổi của mình cho một gã đàn ông ba chục tuổi với năng lực hành vi hạn chế, nhưng được cái là sống cùng khu căn hộ.
Dù vậy, kế hoạch chăm sóc đứa trẻ với chi phí rẻ vẫn có thể nói là ổn trong một vài tháng. Chúng tôi không nhận được cuộc gọi cấp báo nào cho đến một ngày, người mẹ trẻ kém cỏi vội vã trở về nhà và thấy người chăm sóc con mình đang rất tức giận. Đứa trẻ ngồi trên chiếc ghế như mọi lần, nhưng không chịu ăn thức ăn từ người trông trẻ.
Khi cô lại gần kiểm tra, cô thấy con trai mình bị đâm chết bằng một con dao bếp.
KHÔNG XỨNG ĐÁNG LÀM CHA MẸ
Nhiều người, nhiều gia đình nói họ mong muốn và sẵn sàng nuôi dưỡng và chở che cho mọi đứa trẻ sinh ra ngoài mong muốn trên đời này. Sau đó, họ về nhà, sắp xếp lịch trình cho thuận tiện với bản thân, để lại mọi thứ cho cảnh sát dàn xếp. Tôi hy vọng tất cả những đứa trẻ sinh ra ngoài mong muốn của cha mẹ chúng đều được đưa đến vòng tay của những người mà chúng xứng đáng được sống cùng. Chúng tôi sẽ trao bạn 1.200 em bé vào thứ Hai này. Bạn có thể nuôi nấng, dưỡng dục, và rồi chúng vào đại học. Tuần tới chúng tôi sẽ mang thêm 1.200 đứa bé khác. Quá nhiều đúng không? Không ai muốn nghĩ như vậy, nhưng cuộc sống là thế đó. Nói cho cùng, người chịu nhiều khổ đau nhất rốt cuộc vẫn là những đứa trẻ.
Nhiều người cư xử tồi tệ, và điều này bao gồm cả những người bạn từng nghĩ là hiểu biết hơn ai hết. Đồng nghiệp của vợ tôi là một y tá có học thức và có công việc tốt. Công việc của cô ấy là chăm sóc cho trẻ mới sinh trong phòng trẻ sơ sinh bệnh viện, nhưng cô lại để con của mình ở nhà trong một cái cũi suốt ca làm việc tám giờ của mình. Cô không muốn trả tiền cho người giữ trẻ. Đứa trẻ may thay sống sót, mà không cần nhờ vào người mẹ. Thật mỉa mai.
Người điên không biết tốt xấu, nhưng hai bà mẹ vừa rồi là hai trong số những người lẽ ra nên tỉnh táo nhất. Họ chọn cách “dễ dàng” để tránh những rắc rối trong cuộc sống của họ, vì vậy họ đối xử với con cái của mình như súc vật. Người mẹ nghĩ rằng một đứa trẻ bị xích vào giường và bị bỏ rơi sẽ lớn khôn bình thường? Tôi không nghĩ vậy. Một đứa trẻ bị bạo hành và bỏ rơi khi lớn sẽ trở thành một kẻ lạm dụng. Chúng sẽ đối xử với con cái của chúng giống như cách mà chúng đã từng bị đối xử.
Nhiều vụ giết trẻ em xuất phát từ việc những người làm cha làm mẹ hoặc người giám hộ đã quá “kỷ luật” với đứa trẻ đến mức tiêu cực. Họ đấm quá mạnh, bóp cổ đến nghẹt thở, ném đứa trẻ xuống đất hoặc giam cầm chúng đến chết. Có thể họ không có ý định giết người, nhưng đó là hậu quả thực sự đã xảy ra.
Tôi đã nghe được nhiều lời thú tội từ những kẻ sát hại trẻ em trong phòng thẩm vấn sau khi đặt một tay lên vai họ và thì thầm vào tai họ: “Tôi biết anhchị không có ý định giết đứa trẻ này. Hãy nói cho tôi biết chuyện gì đã xảy ra”.
TƯỞNG LÀ MỘT MÁI ẤM
Trong một số vụ án, ta không có nghi phạm để thẩm vấn vì kẻ giết người đó tự sát sau khi ra tay với người vô tội. Tôi đã gặp vài trường hợp như vậy, và một trong số đó đã giáng một đòn mạnh vào tâm trí tôi. Đến giờ nó vẫn tiếp tục ám ảnh tôi.
Điều phối viên trên vô tuyến đã truyền tin cho chúng tôi sau khi nhận cuộc gọi về một vụ giết người. Theo chỉ thị, tôi lái xe đến một bãi đậu cho nhà di động. Lúc ấy là ba giờ chiều. Có rất nhiều trẻ em ở đó, vui vẻ chơi đùa trên bãi sân nhỏ, đạp xe cùng nhau cho đến khi bị hàng xe cứu thương, xe cứu hỏa và xe cảnh sát chắn hết mọi ngả đường.
Một cảnh sát mặc quân phục đứng trên hiên trước của một căn nhà di động có lẽ đã quá hạn bảo hành hơn hai mươi năm. Khi tôi bước ra từ xe, tiến về phía hiện trường vụ án, viên cảnh sát tuần tra thả bàn tay phải của mình xuống cạnh người và ra hiệu ba ngón tay.
Ba người chết.
Tôi gật đầu báo rằng mình đã rõ và đeo chiếc găng cao su vào. Tôi giữ một hộp 500 bao tay trong xe và thường bắt đầu tuần mới bằng việc cho năm mươi đôi trong hai túi áo khoác. Găng tay dùng nhanh hết lắm.
Nạn nhân đầu tiên ở ngay phía sau cửa, trên sàn nhà bếp. Một phụ nữ trong tư thế ngồi dựa vào tủ. Cô ấy mặc quần đùi và chiếc áo yếm. Không đi giày.
Có nhiều vết thương do đạn bắn vào ngực cô. Một viên khác xuyên qua mặt. Miệng cô mở ra. Mắt cô nhắm lại. Hai lòng bàn tay của cô ấy úp vào nhau như thể cô đã cầu xin phép màu, hoặc một chút bình yên cuối đời.
Trên sàn bên cạnh xác người phụ nữ là một số vỏ đạn từ một khẩu súng lục bán tự động. Điều này cho thấy tay súng đã nạp lại đạn. Người này không thể xác nhận điều đó, bởi vì anh ta đã chết và nằm cách xác người phụ nữ khoảng sáu bước chân. Anh ấy trạc tuổi cô, với một vết thương tự bắn vào đầu.
Khẩu súng cách tay anh ta một vài inch, tôi nghĩ ngay đây là một vụ giết người rồi tự tử. Đừng hỏi sao không giống như trong phim Hollywood, sau khi ai đó tự bắn mình, các cơ bắp sẽ giãn ra và súng sẽ rơi ra khỏi tay. Rất hiếm khi vũ khí vẫn còn ở trong tay.
Vùng thái dương bên phải của kẻ tự sát có vết cháy do thịt bị miệng súng nóng đốt cháy ở cự ly gần. Và chắc là đạn xuyên cả vào thịt và xương.
Tôi nhìn quanh, thế là xong chuyện với anh ta.
Viên cảnh sát tuần tra trực ở trước hiên nhà lúc nãy đến và đang đứng ngay đằng sau tôi.
“Anh nói có ba thi thể.”
“Đến phòng ngủ đi”, anh ấy đáp.
Giọng của anh ta đặc biệt trở nên u ám hơn, dường như muốn nói tôi hãy chuẩn bị để giáp mặt với điều tồi tệ nhất. Anh ta không cần nói gì thêm nữa, anh ấy biết tôi đã có con.
“Đó là một đứa trẻ”.
Tôi làm cảnh sát đã khá lâu, nhưng nghe đến đây, lòng tôi vẫn cứ quặn thắt lại.
“Bao nhiêu tuổi?”, tôi hỏi.
“Cậu bé còn rất nhỏ.”
Khốn nạn.
Tôi không muốn đi tới hành lang đó, nhưng tôi vẫn đi.
Cậu bé khoảng độ năm tuổi, mặc bộ đồ ngủ Chuột Mickey, tay vẫn siết chặt con thú nhồi bông nơi ngực. Đứa trẻ tử vong do bị bắn bốn phát vào đầu ở cự ly gần, khiến đầu bị biến dạng. Súng nổ làm mắt trái của đứa trẻ văng lên tấm nệm, ngập trong máu. Ruồi nhặng bu đầy giường.
Sao tên chó má đó có thể làm vậy với một đứa trẻ cơ chứ? Làm sao ta có thể đối xử như vậy với chính đứa con máu mủ của ta? Một đứa trẻ lên năm có thể nói hay làm gì để phải gánh lấy một cái chết bạo tàn như vậy?
Không. Không hề.
Người cha ruột của cậu bé đã nhẫn tâm xuống tay. Chúng tôi tìm thấy một mẩu giấy ghi chú nhúm nhó viết tay trên bàn bếp của “người hùng” quá cố trên sàn nhà cạnh đó. Không thể tiếp tục. Cuộc sống rất khó khăn. Vài lời trích dẫn từ Kinh Thánh. Anh ta muốn đưa họ lên thiên đường cùng anh.
Tôi đã đọc rất nhiều tờ giấy tương tự. Giống như cùng một người viết lại cùng một nội dung.
Tuy nhiên, vụ án này và hình ảnh cậu bé nơi phòng ngủ vẩn cứ bám chặt tâm trí tôi. Bất kể là ngày hay đêm, tôi vẫn có thể thấy rõ cậu trên chiếc nệm đẫm máu. Tôi vẫn còn ngửi được mùi máu tươi.
Con trai tôi có những bộ đồ ngủ Chuột Mickey giống y hệt. Nó mặc vì rất yêu thích những bộ đồ này.
Tôi đặc biệt để tâm đến những nạn nhân là trẻ em. Những đứa trẻ ấy dường như luôn trạc tuổi với các con tôi. Phòng của bọn trẻ lúc nào cũng có dán những tấm áp phích. Tủ quần áo của chúng thường có những bộ quần áo giống nhau. Các con mang cùng một đôi giày thể thao, đeo những chiếc ba lô, có các cuộn băng hoặc đĩa nhạc thiếu nhi y hệt.
Con trai và con gái tôi hôm nay sẽ nói với bạn rằng tôi là một người cha rất yêu thương và thường xuyên ôm hôn các con rất nhiều, không vì bất cứ lý do nào cả. Chúng cũng sẽ nói với bạn rằng tôi là người khá lặng lẽ - được rồi, ảm đạm, - nên các con và bạn bè của chúng thường giữ khoảng cách với tôi. Chúng không dám tiếp xúc trực diện với tôi. Tôi không bao giờ đánh mắng các con, nhưng chúng hiểu được mức độ bạo lực trong công việc của tôi và nó tác động thế nào với cuộc sống của tôi.
Tôi đã thích nghi, hoặc tự cho rằng mình đã quen, nhưng hầu hết các khán giả xem chương trình truyền hình của chúng tôi đều không muốn chứng kiến điều tồi tệ nhất mà tôi đã trực tiếp nhìn thấy. Đúng, họ không nên. Nó có thể ép bạn phải thấy những thứ mà con người có thể làm với đồng loại và với chính họ, đặc biệt là đối với những người tin tưởng họ và yêu thương họ.
LẠM DỤNG MỘT ĐỨA TRẺ TO XÁC
Đứa trẻ to xác là những đứa trẻ chỉ lớn lên về mặt thể chất, chứ không trưởng thành về mặt tinh thần. Tôi thường xuyên được lệnh để hỗ trợ các bậc cha mẹ giải quyết sự mất kiểm soát của những đứa con khiếm khuyết tinh thần của họ.
Tôi cho rằng người mẹ này nghĩ rằng bà ấy đang làm điều đúng đắn khi gửi cậu con trai bốn mươi tuổi, cao khoảng một mét tám mươi lăm, nặng gần 140 ký, để cậu tìm việc làm trong khu phố của mình. Anh con trai chưa bao giờ có biểu hiện bạo lực. Thực tế, anh ta được xem là một người cao to hiền lành, đã từng làm vài công việc lặt vặt giúp cho hàng xóm trước đây. Nếu một cái cây nào đó ngã xuống, anh ta có thể nhặt nó lên chỉ bằng một tay.
Anh ta tìm được một công việc ổn định hơn tại một nhà làm vườn ngay gần nhà. Chủ thuê đã bắt anh ấy lao động theo kiểu khổ sai, lệnh cho anh ta mang vác những túi phân bón rất nặng, những chậu cây cảnh và cả những viên gạch lớn. Thế nhưng người đàn ông cao lớn không hề than phiền. Anh ấy vẫn chăm chỉ làm lụng dẫu cho công việc vất vả, và anh ấy rất mong đợi được nhận một phần lương xứng đáng.
Người chủ vườn lại có ý khác. Khi ngày trả lương đến, lão ta đã bịa rằng mình mất tiền và từ chối trả lương cho anh. Anh chàng tội nghiệp về nhà và kể cho mẹ nghe. Bà bảo anh ta quay lại và yêu cầu người chủ vườn phải thanh toán.
Anh quay trở lại khu vườn. Lão chủ đang ở trong văn phòng của ông ta, nơi được trang trí bằng các kỷ vật thể thao từ các đội bóng yêu thích của ông.
Trong số các kỷ vật có một cây gậy bóng chày bằng nhôm mang logo của một đội bóng đại học. Khi lão chủ một lần nữa từ chối trả tiền cũng là lúc chàng trai cao to kia lầm đường lạc lối.
Anh ta chộp lấy cây gậy bóng chày và vung lên, đập nát từng cái xương của người chủ vườn. Ông chủ xấu số cố bò đến hiên nhà, nhưng không xa hơn được bao nhiêu.
Khi tôi đến, máu nhỏ giọt từ trần nhà. Bạn có thể hình dung sức mạnh của những cú đánh đến thế nào rồi đây. Sàn nhà đầy máu, vương vãi xuống cả mặt đất phía dưới.
Cơ thể của ông chủ vườn giống như một chiếc túi vải thô tơi tả bị dập hết xương thịt. Đầu ông ta như một cái lon bị nghiền nát. Não văng khắp cửa trước. Các nhân viên làm vườn khác nhận dạng ông bằng đôi giày quen thuộc, ngoài ra không gì có thể giúp nhận ra được ông ấy. Nhân viên khám nghiệm ước tính có hơn hai trăm cú đánh.
Người thực hiện hành vi, một “đứa con” ngọt ngào, thân thiện mang hình hài của “một bậc cha chú” vừa mới vượt quá bản năng hiền lành vốn dĩ, vẫn còn đang ở hiện trường, người đầy máu, và vẫn lẩm bẩm: “Ông ấy không trả tiền cho tôi”.
Đôi khi cha mẹ giết chính con cái của họ bằng sự ngược đãi và bỏ bê, hoặc đôi khi đơn thuần là chối bỏ. Tôi đã đi tìm một đứa trẻ mười một tuổi - đứa trẻ bỏ đi cùng với khẩu súng trường .22 của ông nội mình. Chúng tôi tìm thấy thi thể của cậu không xa nhà, trên một đường ray bị bỏ hoang. Cậu bé đã tự kết liễu cuộc đời bằng cách đưa nòng súng vào miệng và sau đó bóp cò bằng ngón chân.
Chúng tôi đã thẩm vấn gia đình và biết rằng cậu ấy là đứa trẻ sáng sủa, là một học sinh xuất sắc. Bên cạnh đó, cậu còn có một người cha luôn đòi hỏi và độc đoán. Ông ta đã phát điên lên vì cậu mang về nhà một điểm B trong sổ học bạ. Các môn còn lại khác đều là A.
Phản ứng của người cha là, “Mày làm sao đừng để điều này diễn ra nữa!”.
Con trai của ông chắc chắn sẽ không bao giờ để chuyện này xảy ra một lần nữa. Ồng đã vừa lòng chưa? Đó là điểm B cuối cùng mà cậu bé mang về nhà.
TÍNH HÀI HƯỚC CỦA NGƯỜI CẢNH SÁT
Tôi nghĩ bạn sẽ cần thư giãn sau một loạt những câu chuyện ác mộng của tôi, nên sau đây tôi xin phép được đổi chủ đề. Có một điều khác mà bạn chưa bao giờ thấy trên chương trình Homicide Hunter, đó là nụ cười của tôi. Bạn có thể cho rằng đó là một nét đặc trưng của chương trình, ở một mức độ nào đó thì khá đúng đấy. Đây không phải là một bộ phim hài về cảnh sát như Barney Miller hay Brooklyn Nine-Nine. Chúng tôi không cố gắng khiến khán giả bật cười. Đây là một chương trình thực tế và thực tế thì công việc của tôi là một viên cảnh sát, chuyên điều tra hết vụ án mạng này đến vụ án mạng khác.
Sự nghiệp của tôi không hẳn là tràng cười. Kathy và những đứa trẻ sẽ bật mí với bạn rằng ở nhà, không phải lúc nào tôi cũng cười. Tuy nhiên, trái với một số nhận định, tôi thấy mình có khiếu hài hước. Bất cứ ai làm việc trong ngành thực thi pháp luật sẽ cho bạn biết, chúng tôi có sự hài hước riêng của mình, đấy chỉ là cơ chế tự vệ để chống lại những điều xấu xa chúng tôi gặp phải. Hoặc là chúng tôi cười, hoặc là khóc.
Thương hiệu hài hước của tôi sẽ không thể hiện tốt trên chương trình truyền hình của mình, nhưng tôi sẽ chia sẻ một vài ví dụ trong cuốn sách này.
Có một vụ, tôi từng bước vào hiện trường và thấy một thi thể phụ nữ không đầu trên sàn nhà. Cái đầu không có ở quanh đấy. Trước khi chúng tôi có thể bắt đầu tìm kiếm, một người trong đội hỏi: “Anh nghĩ nguyên nhân cái chết là gì?”
Thật kỳ lạ và kinh hoàng, phải không? Bạn cười hay khóc?
Câu trả lời của tôi: “Tôi không phải là bác sĩ, nhưng tôi nghĩ cô ấy đã bị lạc mất cái đầu”.
Tôi không cho sự hài hước của cảnh sát là sự hài hước hay ho.
Chúng tôi thực sự không biết cô ấy chết như thế nào tại thời điểm đó mặc dù chúng tôi đã tạm giữ người chồng vì cái chết của cô. Anh ấy thừa nhận đã giết vợ mình trong tình trạng rối loạn tâm thần. Anh ta đã mất trí, chỉ nói về Kinh Thánh, tự gọi mình là con quỷ tên “Legion”, lẩm bẩm về một đám người ác hiểm nào đó.
Về cơ bản thì vụ án đã được sáng tỏ. Dù vậy, việc xác chết không hoàn chỉnh sẽ khiến thấm phán chần chừ hơn khi xem xét khép tội sát nhân cho thủ phạm.
Người chồng khai rằng anh ta không hề nhớ một điều gì, ngay cả khi người anh ta dính đầy máu. Chúng tôi biết anh ta đã không rời khỏi nhà, vì vậy chúng tôi bắt đầu tìm kiếm phần mất tích của người vợ. Hãy tưởng tượng việc tìm kiếm một cái đầu bị chặt được giấu dưới ghế sofa, dưới đệm sofa, trong phòng ngủ, tất cả các tủ quần áo và ngăn kéo. Phòng ngủ, phòng tắm, tầng hầm, phòng khách, phòng ăn,... nhà bếp.
Này, không phải nhà bếp đầy chứ? Vì hết ý tưởng hay ho hơn, tôi đã mở tủ lạnh. Không có gì bất thường, cho đến khi tôi nhìn xuống ngăn kéo phía dưới. Thông thường đầy là nơi bạn lưu trữ thực phẩm như táo, đào, dưa đỏ, dưa gang, dưa hấu, và bắp cải.
Hoặc đầu người vợ bị sát hại của bạn, nếu bạn là một người chồng sát nhân bị tâm thần. Tôi phải thừa nhận, cô ấy được bảo quản tốt, tất cả đều được cân nhắc kỹ. Thực ra, mắt và miệng cô vẫn mở đủ cả.
“Tại sao anh ta lại đặt cái đầu vào đó?” Một người đồng nghiệp của tôi thắc mắc.
“Chả biết, hay là anh ta định chế biến vợ mình thành món salad nhỉ?”
KHỎI DÃ NGOẠI
Truyền hình là một phương tiện truyền thông bằng hình ảnh. Các nhà sản xuất chương trình của tôi nghiên cứu kỹ lưỡng các bối cảnh để tạo cảm giác chân thật cho người xem, tăng hiệu quả giải trí. Dù đây là một chương trình truyền hình thực tế, nhưng đôi khi thực tế thứ thiệt còn có những thứ kỳ quặc mà chúng tôi không có cách nào để trình bày cho khán giả. Chương trình của tôi không có những chuyến dã ngoại, đặc biệt là chuyến dã ngoại đầy máu.
Thông thường, công viên Khu vườn của các vị thần (Garden of the Gods), nằm ở ngoại ô Colorado Springs, sẽ là một vị trí tuyệt vời để ghi hình. Đó là một nơi tuyệt đẹp để thưởng ngoạn sự hùng vĩ của những chóp núi đá đỏ và đỉnh Pikes. Công viên rộng 1.300 ha này hoàn toàn miễn phí, trừ một bàn ăn ngoài trời trong một hẻm núi, một khu vực đặc biệt để ngắm cảnh. Chỗ này là nơi các du khách rất mong muốn ghé đến và cần phải đặt trước cả nhiều tháng trời.
Vụ án của chúng tôi bắt đầu khi cuối cùng cũng tới lúc một gia đình nọ được đến đây dã ngoại sau hàng tháng trời đặt trước. Họ đã đến đó, thưởng thức một bữa ăn và chiêm ngưỡng cảnh đẹp. Họ đã có một khoảng thời gian tuyệt vời, hòa mình trong vẻ đẹp thiên nhiên lộng lẫy, cho đến khi họ nhìn thấy một cây thông cao chót vót với những nhánh cây nhỏ máu từng giọt trên mặt đất.
Công tác khám nghiệm hiện trường ban đầu cho thấy có một thi thể không đầu treo ngược xuống gần đỉnh của cái cây cao khoảng hai mươi mét, giống như một vật trang trí Giáng sinh rùng rợn. Thi thể chảy máu, mất khoảng bốn đến năm lít, nhỏ giọt qua cành thông.
Không cần phải nói, bữa ăn ngoài trời của gia đình họ kết thúc. Chúng tôi được gọi đến hiện trường. Phải mất một lúc để tìm hiểu xem điều gì đã xảy ra và di dời thi thể kia từ ngọn cây. Đây không phải là một vụ giết người. Đây là một vụ tự sát, một thực tế kỳ quặc rất phổ biến ở Colorado xinh đẹp trong quá khứ. Lần cuối tôi đọc báo, Colorado xếp hạng thứ sáu trong số tất cả các tiểu bang ở Mỹ về sổ vụ tự sát. Không ai biết tại sao tỷ lệ này lại quá cao. Tôi thường xử lý ba hoặc bốn vụ mỗi tháng. Có ngày hồ sơ của tôi ghi nhận tới bốn vụ.
Cảnh sát khám nghiệm tử thi được lệnh điều động bất cứ khi nào có cái chết xảy ra bên ngoài môi trường y tế. Chúng tôi phải xác định phương pháp và cách thức tử vong. Chắc chắn không phải là sốc thuốc, treo cổ, hoặc nghẹt khí. Anh chàng này trèo lên một vách đá phía trên cây thông, và thổi tung đầu mình bằng một viên đạn từ khẩu súng lục Magnum .41. Tiếp theo, các quy luật vật lý diễn ra.
Người của anh ta ngã xuống, rơi khỏi vách đá và vướng vào cây thông, treo trên những cành cây cao và rồi nằm trong tầm nhìn từ chiếc bàn dã ngoại. Chúng tôi đã đi đến vách đá để quan sát thêm. Các thành viên có cánh và móng vuốt của đội dọn dẹp tự nhiên đang làm việc chăm chỉ tại hiện trường. Một chú chim ác là đang rỉa lấy rỉa để vài mẩu xương sọ còn vương ít não.
Di dời thi thể từ cành cây xuống quả là một thách thức lớn. Bạn không thể chặt đổ một cây thông trong một công viên mà không có chấp thuận của cơ quan có thẩm quyền. Chúng tôi không có nhiều thời gian để chờ đợi phương án này, vì vậy chúng tôi mang theo một chiếc cần cẩu từ Sở cứu hỏa. Bụng dạ của người điều khiển cần cẩu dường như khá yếu vì sau khi nhìn thấy cái xác trên cây, anh đã nôn mửa và ngất xỉu.
Tôi quyết định tự làm. Tôi leo lên chiếc xe cẩu và nghiên cứu cơ chế của nó, và trong một thời gian ngắn, chúng tôi đã mang cái xác ra khỏi nhánh cây cao, cho vào một cái túi, và đưa đến nhà xác.
Khi tôi về nhà tối hôm đó, Kathy gan lì đã hỏi: “Anh thấy ngày hôm nay thế nào?”
“Rất thú vị. Anh đã học được một kỹ năng mới”, tôi đáp. “Nếu em cần đưa một cái xác xuống đất từ ngọn cây cao, anh rất sẵn lòng giúp”.