Dương Bích không ngờ mình lại sống thoải mái ở cái thư viện hẻo lánh này đến vậy. Đám trẻ con chỉ lén nhìn cô bằng ánh mắt ngưỡng mộ, dù có ai thấy cô đi khập khiễng cũng không lộ vẻ kỳ thị. Tuy nhiên, chúng cũng ít khi chơi với cô.
Một hôm sau giờ học, cô đang định xuống nhà ăn thì nghe thấy mấy cô bé chụm đầu bàn tán về bài tập Khổng thần y giao.
Cô không nhịn được nói khẽ: "Bằng hai. Trong giờ Khổng thần y đã giảng rồi mà, nếu có dấu ngoặc thì phải tính trong ngoặc trước."
Mấy cặp mắt lập tức đổ dồn về phía cô, khiến cô căng thẳng muốn bỏ chạy.
Chương Tầm Thiện lên tiếng: "Tỷ tỷ, bọn muội chưa hiểu lắm, tỷ giảng lại cho bọn muội được không?"
Nếu là tiết trước hoặc tiết chiều thì chúng đã hỏi cô Khổng rồi, nhưng buổi trưa các thầy cô phải đi ăn cơm, chúng không muốn làm phiền nên khi cô hỏi đều bảo hiểu rồi. Kết quả là giờ không làm được bài...
Dương Bích bèn lại gần giảng giải thêm hai lần nữa cho đến khi chúng hiểu hẳn. Cô còn ra thêm mấy đề tương tự cho mấy cô bé luyện tập.
Thấy chúng làm đúng hết, nhận được cái gật đầu khẳng định của cô, cả đám reo hò ầm ĩ.
"Oa!”
“Dương tỷ tỷ giỏi quá!”
“Đúng thế, không những hiểu bài cô giảng mà còn biết tự ra đề nữa.”
“Thôi thôi, mau đi ăn cơm, Dương tỷ tỷ đói rồi đấy, chúng ta làm phiền tỷ ấy ăn cơm rồi."
Cả đám xúm xít vây quanh Dương Bích đi xuống nhà ăn, còn tranh nhau lấy cơm cho cô.
Ngồi xuống bàn, một đứa bé hỏi: "Dương tỷ tỷ, cô giáo có nói bao giờ chữa bệnh cho tỷ không?”
“Tỷ học ở đây bao lâu ạ?”
“Dương tỷ tỷ, hay là tỷ cứ học ở đây luôn đi. Tỷ thông minh thế này, khéo thi tháng đứng nhất luôn ấy chứ.”
“Chưa chắc đâu, Dương tỷ tỷ thi võ chắc không qua nổi."
Dương Bích vừa ăn vừa thấy lòng nhẹ nhõm hẳn. Dù từ nhỏ đã được dạy "ăn không nói", nhưng cô vẫn lần lượt trả lời từng câu hỏi: "Khổng thần y bảo cơ thể tỷ hơi yếu, cần tẩm bổ một thời gian mới chữa được. Nên trước khi khỏi bệnh tỷ sẽ học ở đây, khỏi rồi chắc là về nhà thôi."
Cô không muốn về nhà. Không khí ở nhà lúc nào cũng trầm lắng, cha mẹ nhìn thấy cô là thở dài. Họ lo sốt vó chuyện hôn sự của cô, thề thốt bao lần rằng nhất định sẽ tìm cho cô một tấm chồng tốt. Họ còn bảo đừng trách ca ca, chuyện năm xưa cô cũng có lỗi.
Thật ra cô chưa bao giờ trách ca ca. Trèo cây là cô tự trèo, nhảy xuống là cô tự nhảy, ca ca lúc đó đỡ cô cũng bị thương, giấu cha mẹ là do cô tự chọn, chứ lúc đó cô mà khóc to lên thì cha mẹ đã mời thầy lang về rồi.
Cô không trách ai cả, cô chỉ... cảm thấy mình là cái gai trong mắt ở nhà, làm lỡ dở tiền đồ của người thân. Đôi khi cô còn nghĩ, giá như hồi đó ngã chết quách đi thì nhà đỡ khổ hơn nhiều.
Cô cũng từng treo cổ tự tử, được cứu sống xong mẹ ôm cô khóc, bảo nếu cô chết thì bà cũng không sống nổi. Thế là cô nghĩ, thôi thì cứ sống vậy, qua ngày nào hay ngày đó.
Dương Bích vừa ăn cơm, nước mắt cứ thế lã chã rơi vào bát. Dương Tú Tài đang ngồi đợi bên cạnh cuống cuồng: "Tiểu muội, muội sao thế? Khó chịu ở đâu à?"
Dương Bích lắc đầu.
"Có chuyện gì cứ nói với đại ca, gặp khó khăn gì sao?"
Vừa rồi thấy muội muội cười nói vui vẻ với đám trẻ nên hắn không lại gần, chỉ ngồi bên cạnh uống nước, ai ngờ thoáng cái muội muội đã khóc rồi.
"Đại ca! Muội không sao." Dương Bích quệt mạnh nước mắt: "Muội chỉ hơi tiếc nơi này, khỏi bệnh là phải đi rồi."
Dương Tú Tài vỗ vai cô: "Không sao, nếu muội muốn ở lại đây, đại ca sẽ viết thư giải thích với cha mẹ. Muội cứ ở lại đây học, có ca ca chăm sóc."
Dương Bích gật đầu, rồi ăn hết sạch bát cơm. Nhà ăn có quy định lấy bao nhiêu phải ăn hết bấy nhiêu. Hồi đầu cô chỉ ăn được nửa muôi cơm, giờ đã ăn được cả muôi rồi.
Trước khi đi, cô không kìm được ngoái lại nhìn cái muôi múc cơm to đùng trong nhà ăn, cái muôi to thế cô chưa từng thấy bao giờ.
Về đến gần cửa ký túc xá, Dương Bích quay lại: "Đại ca, muội thật sự không trách huynh đâu, huynh đừng buồn rầu mãi thế nữa."
Nói xong cô chạy biến vào ký túc xá, để lại Dương Tú Tài đứng ngẩn ngơ tại chỗ. Trước đây muội muội cũng từng nói thế, nhưng hắn cứ ngỡ là lời an ủi. Hôm nay cô có vẻ rất vui, lúc chạy tuy vẫn khập khiễng nhưng không lấy váy che chân nữa, cứ thế bước đi...
Dương Tú Tài thấy muội muội ngày càng vui vẻ, lòng hắn cũng phấn chấn theo, dạy học càng thêm hăng hái, thầm nghĩ cách để Khổng thần y giữ muội muội ở lại.
Tiếc là niềm vui ngắn chẳng tày gang, chưa đến hai ngày sau, biểu đệ đã tìm đến.
Hắn đứng trước cổng thư viện ngó nghiêng vào trong: "Biểu ca, biểu tỷ đâu rồi?"
Cách đó không xa, Cừu Thư đứng chắn tầm nhìn của biểu đệ. Nể mặt Dương Tú Tài đang ở đây nên hắn không đuổi người.
"Mấy ngày không gặp biểu tỷ, đệ nhớ tỷ ấy lắm. Đệ nghe nhũ mẫu của biểu tỷ bảo đồ ăn ở đây tệ lắm, không biết tỷ ấy nuốt trôi không, đệ mang điểm tâm đến cho tỷ ấy..."
Dương Tú Tài sực nhớ ra một chuyện, nếu chân muội muội chữa khỏi, e là cô sẽ phải gả cho biểu đệ, không thể ở lại đây học nữa... Hắn phải nghĩ cách để biểu đệ tự rút lui.
Hắn kéo tay biểu đệ: "Có ta chăm sóc, đệ còn lo gì nữa. Ta là ca ca ruột của nó, chẳng lẽ lại đối xử tệ với nó sao? Bà già đó phạm lỗi bị tiểu muội đuổi về đấy, đệ đừng nghe bà ta nói bậy."
"Ra là thế à." Biểu đệ gãi đầu: "Vậy chỗ điểm tâm này cho biểu ca ăn nhé."
Dương Tú Tài trêu: "Giờ mới nhớ đến biểu ca à? Muộn rồi!"
Hai người cười nói vài câu, Dương Tú Tài đề nghị: "Hai hôm nữa thi tháng xong học sinh được nghỉ, các thầy như ta cũng được nghỉ. Đến lúc đó chúng ta cùng cưỡi ngựa đi thành Hứa chơi nhé. Đệ đến đây mấy ngày rồi, cái trấn này bé tí tẹo, chẳng có chỗ nào hay ho cả."
"Đúng đấy, đệ buồn chán chết đi được. Cũng chẳng biết bao giờ thần y mới chữa khỏi cho biểu tỷ, đệ muốn sớm đưa tỷ ấy về."
"Còn lâu lắm, Khổng thần y bảo tiểu muội sức khỏe yếu, phải tẩm bổ đã. Thôi không nói chuyện đó nữa, quyết định thế nhé, đi thành Hứa chơi, bao giờ được nghỉ ta sẽ đi tìm đệ."
"Được!"
Biểu đệ vui vẻ ra về, trước khi đi còn ngượng ngùng dặn dò nhớ đưa điểm tâm cho biểu tỷ nếm thử.
Dương Tú Tài cười nhận lời, nhưng quay lưng cái là đưa hết điểm tâm cho Chu Tú Tài.
Chu Tú Tài cười hì hì: "Ta thấy biểu đệ của huynh cũng thật thà đấy chứ. Đã là ý định của cha mẹ huynh, sao huynh lại muốn chia rẽ uyên ương thế?"
"Uyên ương cái gì, muội muội ta có ý gì với hắn đâu. Hơn nữa hắn còn trẻ con quá, chẳng biết chăm sóc người khác, muội muội gả cho hắn lại phải hầu hạ ngược lại, khổ lắm."
"Không phải hắn đưa người đến đây sao?"
Dương Tú Tài lắc đầu: "Là hắn đưa đến, nhưng mọi việc đều do quản gia bên cạnh lo liệu, hắn có biết gì đâu. Ưu điểm duy nhất chắc là biết nghe lời."
Chu Tú Tài cười ha hả, rồi chẳng khách khí mà chén sạch chỗ điểm tâm.
,