"Cái gì?" Triệu thị kinh hãi, rồi như hiểu ra điều gì, cô ngồi phịch xuống ghế: "Thảo nào. Nghĩ kỹ lại, Tiền phu nhân xưa nay tâm địa độc ác, sao có thể để lại mầm họa chứ?"
Kể cả lúc đó Tiền lão gia vẫn khăng khăng nạp cô vào cửa cũng không sao.
Chắc chắn cô đã bị chuốc thuốc tuyệt tử.
Những năm nay cô không lấy chồng là đúng, nếu không gả vào nhà người ta mà mãi không sinh được con, sớm muộn gì cũng bị hắt hủi bỏ rơi.
"Tại sao? Tại sao ông trời lại không có mắt?" Triệu thị không kìm được nữa, gào khóc thảm thiết.
Huynh tẩu ở phòng bên nghe thấy động tĩnh vội vàng dậy: "Tiểu muội? Sao thế?" Tẩu tẩu gõ cửa: "Mở cửa ra, có chuyện gì vậy?"
Lão Bát ra mở cửa. Hai vợ chồng giật nảy mình, rồi hoảng hốt nói: "Vị... vị đại hiệp này, không biết chúng ta đắc tội gì với ngài, ngài..."
Triệu thị chỉ thấy bi phẫn ngập tràn trong lòng, những oan ức hận thù hòa vào máu thịt, khiến cô bao năm qua không có được giấc ngủ yên.
Người ca ca lập tức chắn trước mặt muội muội, khúm núm: "Đại hiệp, chúng ta có chỗ nào đắc tội, xin ngài cứ nói thẳng, chúng ta dập đầu tạ tội với ngài."
Lão Bát: "Là muội muội ngươi mời ta đến."
Triệu Đại lập tức nhìn muội muội đầy nghi hoặc. Chẳng lẽ... đây là tình lang của muội muội? Thế sao muội muội lại khóc thương tâm thế kia? Hay là hắn bắt nạt muội muội? Ánh mắt Triệu Đại thay đổi, hắn cảnh giác nhìn người giang hồ đối diện, hỏi nhỏ muội muội: "Hắn bắt nạt muội à?"
Vẫn là vợ Triệu Đại nhìn ra chút manh mối: "Tiểu muội, đừng khóc nữa, nói rõ cho huynh tỷ biết có chuyện gì đi."
"Tẩu tẩu, đại ca..." Giọng Triệu thị nghẹn ngào: "Muội không bao giờ có con được nữa, không bao giờ có con được nữa!"
"Tiểu muội nói gì thế? ngươi chưa lấy chồng thì sao có con được?"
Nhìn gia đình ba người này, Lão Bát thấy chua xót vô cùng: "Ta cũng không chắc chắn, phải tìm lang trung xem sao." Thảo nào lúc đó Lục Nhân bảo về tìm Khổng lang trung, tên này mồm miệng độc địa nhưng cũng còn vài phần lương thiện.
Triệu thị khóc đến lả người, được huynh tẩu đỡ dậy, uống chút nước mới hoàn hồn lại: "Tiểu muội, giờ nói cho đại ca biết chuyện thế nào được chưa?"
Triệu thị tránh ánh mắt ca ca: "Đại hiệp, ta nghĩ kỹ rồi, ta muốn mạng vợ chồng bọn họ."
"Được, mấy hôm nữa cô sẽ nghe thấy tin tức."
"Không được đi!" Triệu Đại gọi Lão Bát lại: "Ngươi nói rõ cho ta, muốn mạng ai? Đại ca sao lại không biết muội có huyết hải thâm thù với ai?"
Triệu thị không mở miệng.
"Muội muội đương nhiên có nỗi khổ tâm." Tẩu tẩu khuyên chồng.
"Dù có khổ tâm cũng không nên hại mạng người!" Triệu Đại là người thật thà thẳng thắn: "Còn vị đại hiệp này nữa, người giang hồ phải hành hiệp trượng nghĩa, ngài không thể giúp muội ta hại người."
"Ông quản nhiều thế làm gì?" Tẩu tẩu cuống lên: "Đại hiệp, ngài đừng nghe ông ấy nói linh tinh, ông ấy chả biết gì cả, ngài đã bàn bạc xong với muội ta rồi thì cứ thế mà làm."
"Không được!" Triệu Đại túm chặt tay muội muội: "Muội không chịu nói với huynh đúng không? Thế thì đến trước bài vị cha mẹ mà nói, muội lại còn dám hại mạng hai người."
"Huynh..."
Triệu thị giơ tay lên: "Đại ca thực sự muốn biết tại sao muội muốn mạng bọn họ ư?"
"Muội nói đi."
"Được, thế muội nói cho huynh biết, muội ở nhà họ Tiền bị Tiền lão gia làm nhục, trong lúc muội hôn mê, có thể còn bị chuốc thuốc tuyệt tử."
Triệu Đại lảo đảo không đứng vững, đôi mắt bỗng đỏ ngầu như rỉ máu, nắm chặt tay muội muội: "Là thật sao?" Không đợi muội muội trả lời, hắn lẩm bẩm: "Phải rồi, thảo nào mai mối giới thiệu ai muội cũng không chịu.”
“Thảo nào bao năm nay muội không bước chân vào thành một lần."
Hắn gầm lên một tiếng, lao ra khỏi phòng, chạy xuống bếp vác con dao chẻ củi định xông ra ngoài: "Đại ca!”
“Mình ơi!" Hai người phụ nữ cuống cuồng.
Lão Bát ném mấy hòn đá trúng vào khoeo chân đối phương, Triệu Đại ngã sấp mặt xuống đất. Cô thong thả đi tới, xách cổ áo hắn ném lại vào phòng như xách con gà: "Ta đã nhận tiền rồi, không thể để ngươi cướp mối làm ăn được."
Nói xong, cô chỉnh lại nón lá rồi quay người bỏ đi, trước khi đi còn không quên đóng cửa giúp. Cô vừa đi, cả nhà ba người nhìn nhau trân trối.
Vẫn là tẩu tẩu lên tiếng trước: "Tiểu muội, muội tìm đâu ra vị đại hiệp này thế? Hắn... có làm được không?"
Triệu thị bèn kể chuyện lão đạo sĩ đi qua đường hôm nọ.
"Sao nghe giống lừa đảo thế?"
Triệu Đại trừng trừng nhìn con dao chẻ củi, bị vợ đẩy một cái mới nghiến răng nói: "Hắn mà không làm được, ta sẽ tự tay giếc chết đôi vợ chồng đó."
"Đại ca, chính vì sợ huynh như thế này nên muội mới không dám nói với huynh." Lúc này Triệu thị cũng chẳng còn tâm trí đâu mà than thân trách phận: "Chưa nói đến việc huynh có vào được nhà họ Tiền hay không, kể cả huynh giếc được Tiền lão gia thật, bản thân huynh cũng phải đền mạng, đến lúc đó tẩu tẩu và Nguyệt Quang phải làm sao? Nguyệt Quang đang đi học, ngày càng giỏi giang, nếu có người cha bị chém đầu, nó còn học hành gì được nữa, sau này cưới xin cũng lỡ dở hết." Từ khi cô cháu gái đi học, trong làng đã có người đến dạm hỏi rồi.
"Nhà mình có chết thì chết chung!"
"Nhưng muội không cam lòng!" Trong ánh mắt Triệu thị bừng lên ngọn lửa hận thù, "Dựa vào đâu mà chúng ta phải chết? Kẻ đáng chết là bọn chúng! Hạng cầm thú như vậy, muội quyết không dùng tính mạng của cả nhà ta để đổi lấy mạng chó của chúng."
Hốc mắt Triệu đại ca ngấn lệ. Hắn dùng cánh tay che đi gương mặt tiều tụy, day dứt nói: "Đều tại đại ca! Trách huynh năm xưa để muội đi làm tú nương cho người ta... Huynh có lỗi với cha mẹ, có lỗi với muội... Huynh thật sự là vô dụng..."
Bao nhiêu năm qua, muội muội ôm trong lòng nỗi đau đớn nhường nào mà hắn thân làm huynh trưởng lại chẳng hề hay biết. Thậm chí, đôi lúc hắn còn trách cứ muội muội ánh mắt quá cao, bà mối dặm hỏi bao nhiêu đám cũng đều không ưng thuận.
"Đại ca, chuyện này sao có thể trách huynh được? Muội học được ngón nghề thêu thùa, lẽ dĩ nhiên phải tự đi tìm việc để mưu sinh."
Một nhà ba người ôm nhau khóc rống lên đầy xót xa.
Đợi đến khi khóc đến mệt lả, Triệu đại ca bấy giờ mới sực nhớ ra, liền hỏi: "Vị đại hiệp vừa rồi muội tìm được ở đâu vậy? Muội và vị ấy..."
"Đêm qua muội lên núi, tuy chỉ nghe được giọng nói nhưng biết rõ người nọ võ công cao cường. Ngài ấy ắt hẳn có thể lấy mạng vợ chồng lão gia họ Tiền."
Triệu đại ca lại hỏi: "Muội đã đưa cho vị ấy bao nhiêu bạc? Liệu có đủ không?"
"Toàn bộ tiền bạc tích cóp bao năm nay muội đều đưa hết rồi, còn cả... bộ áo cưới do tự tay muội thêu nữa."
Xấp vải may bộ áo cưới ấy vốn là món quà cha mẹ mua cho nàng lúc sinh thời, được nàng nâng niu thêu từng đường kim mũi chỉ.
"Thứ quan trọng như vậy sao có thể mang đi cho người ngoài..." Triệu đại ca lầm bầm, "Mà sao hắn ta lại tùy tiện nhận lấy cơ chứ?"
Cho dù là khách giang hồ phiêu bạt đi chăng nữa, cũng phải biết đạo lý áo cưới của nữ tử là thứ không thể tùy tiện nhận.
Bấy giờ, đại tẩu đột nhiên lên tiếng: "Nếu hôm qua muội đã mời được ngài ấy, vậy hôm nay ngài ấy còn tới tìm muội để làm gì?"
Triệu thị đành đem chuyện xảy ra ngày hôm nay thành thật kể lại một lượt.
Ba người nhất thời không biết tính sao, chỉ đành phấp phỏng đợi tin tức từ vị đại hiệp kia.
Trở về sương phòng của mình, Triệu đại ca không kiềm nén được nữa, bèn bật khóc nức nở.
Điệu bộ ôm mặt khóc của hắn lúc này giống hệt như muội muội khi nãy.
Thê tử dịu dàng vỗ nhẹ lưng hắn, nhẹ giọng an ủi: "Sẽ ổn thôi mà. Đợi báo xong huyết hải thâm thù này, vợ chồng mình lại chắt bóp dành dụm bạc để chữa bệnh cho tiểu muội. Cho dù không mời nổi danh y bắt mạch, chẳng phải vẫn còn Nguyệt Quang nhà ta sao? Con bé đang theo học y thuật, chắc chắn sau này sẽ có cách chữa khỏi cho muội ấy."
,