Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Lượt đọc: 2832 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 290: Đại Sư Tỷ Chương Tầm Thiện

❊ ❊ ❊

Chương Tầm Thiện hơi tiếc nuối, cô nhìn Bối Tứ Nương, tâm trạng thực sự rất phức tạp. Nhưng rất nhanh cô không còn thời gian nghĩ ngợi nữa.

"Bối Tứ Nương làm Lớp trưởng."

Bối Tứ Nương bất ngờ giơ tay: "Thưa cô, con không làm Lớp trưởng được không ạ?"

Lớp trưởng, nghe thôi đã thấy mệt, cô chỉ muốn làm đệ tử nhập môn chứ không muốn làm đại sư tỷ. Các bạn học chẳng ngạc nhiên chút nào, vì bình thường Bối Tứ Nương đã quen thói lười biếng rồi.

Chỉ có Lưu Chính là buồn đến phát khóc. Tại sao! Hắn muốn làm Đại sư huynh mà thi không đỗ, người thi đỗ lại không thèm làm.

Khổng Linh Chi gật đầu: "Được, con chắc chắn không làm?"

"Chắc chắn ạ!"

"Vậy thì, bạn đứng thứ hai, Chương Tầm Thiện sẽ làm Lớp trưởng."

Chương Tầm Thiện lúng túng đứng dậy: "Thưa cô..." Cô cảm thấy mình chiếm chỗ của bạn, rất ngại ngùng.

"Sao, con cũng không muốn làm à? Thế thì đành đẩy xuống người thứ ba..."

"Con muốn làm!" Chương Tầm Thiện kiên định nói: "Sau này con sẽ gánh vác trách nhiệm của Đại sư tỷ, chỉ bảo cho các sư đệ sư muội!"

Khổng Linh Chi: "Cũng không cần áp lực quá, dạy dỗ chúng là trách nhiệm của giáo viên, con chỉ cần học tập cho tốt, rồi hoàn thành công việc của Lớp trưởng là được. Công việc đầu tiên của Lớp trưởng là đăng ký danh sách học sinh muốn đi khám bệnh từ thiện cùng cô."

"Vâng ạ!"

"Vậy mọi người chuẩn bị hành lý, đợt khám bệnh từ thiện kéo dài năm ngày, trong thời gian đó chỉ được ngủ trên xe ngựa, ban đêm sẽ rất lạnh, nhớ mang theo chăn bông, chăn của ai không đủ ấm thì đến chỗ cô Tần quản lý ký túc xá mượn thêm."

Cô vừa đi, cả lớp ùa lên vây quanh Bối Tứ Nương và Chương Tầm Thiện.

"Bối Tứ Nương sao cậu lười thế, Đại sư tỷ mà cũng không thèm làm." Bối Tứ Nương không nói gì.

"Chương Tầm Thiện cậu giỏi quá.”

“Sau này phải gọi là Đại sư tỷ rồi.”

“Không đúng, phải gọi là Lớp trưởng!”

“Chào Lớp trưởng!"

Tiếng gọi nhao nhao khiến Chương Tầm Thiện đỏ mặt: "Cô giáo bảo đăng ký tên, các cậu xếp hàng lại đây báo danh với ta."

"Cái đấy còn phải nói sao? Chắc chắn là đi hết rồi.”

“Cả ngày ở trường chán chết đi được, về nhà nương ta toàn bắt ta dạy đệ đệ học chữ, lần nghỉ này có cớ không về rồi.”

“Cha ta cũng thế, cứ bắt ta dạy biểu đệ, bảo sau này biểu đệ cũng thi vào trường mình, ta thấy nó thi không đỗ đâu, nó ngốc lắm."

Lũ trẻ ríu rít kể xấu em út trong nhà. Chỉ có Vương Nha là căng thẳng vò nát góc áo. Lưu Chính đang buồn bực, thấy cô như vậy bèn chọc nhẹ: "Sao thế? Cậu không đi à?"

"Ta sợ gặp cha mẹ ta."

"Yên tâm, họ không bắt cậu nghỉ học đâu. Chẳng phải trước đó nói rồi sao, cô Khổng bảo nhà nào có con bỏ học thì sau này con cái nhà đó không được thi vào trường mình nữa. Cha mẹ cậu còn trông chờ đệ đệ cậu thi vào đây mà, không bắt cậu về đâu."

Vương Nha thở dài: "Ta =sợ họ đánh ta." Nếu mang theo dấu tát và vết thương trên người đi theo cô giáo, người ta tưởng cô giáo dữ dòn thì sao?

"Đông người thế này, họ đánh cậu được chắc?" Có bạn hùa vào: "Đúng đấy! Vương Nha cậu yên tâm, Đại sư tỷ sẽ bảo vệ cậu."

Chương Tầm Thiện: "Vương Nha, đến lúc đó cậu cứ nấp sau lưng bọn ta, cha mẹ cậu không dám đánh bọn ta đâu.”

“Đúng đúng đúng, vẫn là Lớp trưởng thông minh. Cha mẹ nó mà dám động vào ta một cái, cha mẹ ta đánh chết họ ngay."

Từ khi đi học, địa vị ở nhà của mọi người đều tăng lên không ít, mỗi lần về nhà cha mẹ đều vui mừng khôn xiết, thỉnh thoảng còn để dành đồ ngon cho, chuyện này trước đây có nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.

...

Đưa nhiều học sinh đi khám bệnh từ thiện như vậy, hầu như toàn bộ người trong trường đều xuất động, thư viện không còn ai, Dương Bích ở lại bất tiện, Dương Tú Tài bèn đưa cô ra trấn trên. Sắp xếp cho muội muội xong, hắn bèn đi thành Hứa tìm biểu đệ.

Đến thành Hứa, hắn không đến ngay chỗ trọ của biểu đệ mà lẳng lặng chờ hai ngày. Ngày này thấy biểu đệ ăn diện bảnh bao ra ngoài, hắn tìm tới nơi, trong nhà chỉ có quản gia, thấy hắn mặt lão lộ vẻ hoảng hốt nhưng rất nhanh trấn tĩnh lại, mời hắn vào.

Hắn cười uống chén trà, ước chừng thời gian tàm tạm, bèn kéo quản gia ra ngoài. Vừa khéo gặp biểu đệ ở một tiệm điểm tâm.

Hắn lập tức gọi to: "Biểu đệ! Ta vừa được nghỉ, đến tìm đệ chơi... Lần này bọn ta được nghỉ những sáu ngày, chúng ta nhất định phải say một trận mới được."

Đi đến trước mặt, hắn bỗng dừng bước: "Biểu đệ... đệ... đệ lại đi cùng kỹ nữ lầu xanh... đệ còn đưa ả ra giữa phố... giữa thanh thiên bạch nhật..."

Đúng như dự đoán, mặt hắn đỏ bừng, giận không kìm được.

Tống Trình cũng không ngờ gặp biểu ca ở đây, đứng chết trân tại chỗ xấu hổ vô cùng. Quản gia giơ tay ra hiệu cho cô nương kia mau đi.

Cô nương đứng dậy: "Là lỗi của ta, thân phận của Tống công tử quả thực không nên đi cùng hạng người như ta."

Tống Trình ở bên cô đã lâu, sớm coi cô là tri kỷ, lúc này vội nói: "Cô có lỗi gì đâu? Ta coi cô là tri kỷ, thì chẳng có gì là nên hay không nên cả. Biểu ca, huynh nói khó nghe quá."

Dương Tú Tài cười thầm trong bụng, ngoài mặt càng thêm phẫn nộ: "Ta nói khó nghe có bằng đệ làm chuyện khó coi không? Tống Trình, cha mẹ ta giao muội muội cho... Thôi bỏ đi, ta sẽ viết thư bẩm báo cha mẹ, chuyện này coi như hai nhà chưa từng nhắc đến. Đệ đã coi ả kỹ nữ này là tri kỷ thì cứ sống tốt với ả đi."

Nói xong hắn giũ tay áo bỏ đi, quản gia đuổi theo sau: "Dương thiếu gia! Dương thiếu gia, không được đâu ạ..."

Dương Tú Tài dừng bước lạnh lùng nhìn quản gia: "Không được? Câu này sao ông không đi nói với thiếu gia nhà ông ấy? Chỉ cần hắn biết cái gì nên làm cái gì không nên làm thì hôm nay hai nhà cũng không đến nước này! con gái nhà họ Dương ta thà cả đời không gả chồng, cũng không bao giờ xưng tỷ gọi muội với kỹ nữ thanh lâu."

Quản gia cứng họng không nói được gì, mặt mày đau khổ, chỉ đành quay về vội vàng viết thư cho gia đình, rồi khuyên thiếu gia cắt đứt với Diệu Nhi kia. Thực ra hơn nửa tháng nay, từ khi biết thiếu gia qua lại với một cô gái phong trần, ông đã khuyên không biết bao nhiêu lần. Nhưng thiếu gia ngoài miệng vâng dạ, sau lưng vẫn lén lút đi gặp, chân mọc trên người thiếu gia, ông ngăn làm sao được?

Dương Tú Tài gửi bức thư đã viết sẵn từ trước ở trạm dịch về nhà. Bức thư này hắn đã cân nhắc rất lâu, để nét chữ trông chân thật hơn, lúc chép hắn còn cố tình viết ngoáy một chút cho ra vẻ vội vàng.

Bên kia Khổng Linh Chi bắt đầu đưa học sinh đi khám bệnh từ thiện. Năm ngày đi năm ngôi làng.

Biết khám bệnh không mất tiền, người trong làng kéo đến xem đông nghịt. Đám học trò ban đầu hơi căng thẳng, nhưng thấy những người này còn căng thẳng hơn mình thì đỡ hơn nhiều. Chúng cũng được bắt mạch cho người ta, nhưng không được kê đơn, cũng không được nói bất cứ triệu chứng nào của đối phương.

Lưu Chính sờ mạch cho mấy người xong, ghé vào tai Lớp trưởng hỏi nhỏ: "Lớp trưởng, cậu có sờ ra được không? Sao ta thấy mạch ai cũng giống ai thế."

Chương Tầm Thiện: "Vẫn có khác biệt đấy, mạch người già chậm hơn, yếu hơn một chút."

...

,

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.