Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Lượt đọc: 2832 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 285: Thịt Con Mang Về Có Thơm Không?

❊ ❊ ❊

Sau chuyện đó, cha mẹ của đám trẻ biết chuyện bèn lôi con mình ra đánh một trận rồi sang xin lỗi. Nhưng từ đó bọn con trai trong thôn cứ thấy Bối Tứ Nương là đi đường vòng.

Để chuyện này chóng qua, người nhà bèn gửi cô sang nhà dì. Ai ngờ lại gặp đúng dịp thầy lang Khổng mở thư viện, cô thi đỗ, lại còn tháng nào cũng mang đồ về.

Những lời đàm tiếu của các bà các cô trong thôn bay biến sạch, người trong thôn giờ gặp người nhà họ Bối là ngưỡng mộ không thôi. con gái nhà ai mà giỏi giang thế cơ chứ!

Gần đến cổng làng, cha Bối Tứ Nương đeo túi tiền lên cổ, đi một bước túi tiền lại kêu leng keng vui tai. Người đi đường thấy thế đều nhìn với ánh mắt thèm thuồng.

"con gái nhà lão Bối lại đứng nhất rồi à?”

“Chắc chắn rồi! Chỉ đứng nhất mới được tiền, nhì ba là thịt với trứng gà.”

“Giỏi thật, thư viện đấy cũng có con trai mà không đứa nào lại được nó."

Có hàng xóm sán lại gần: "Lão Bối, đi đón Tứ Nương về à?"

"Ừ."

"Ây da, con bé này đáng yêu quá, sao mà thông minh, giỏi giang thế không biết!"

Cha Bối Tứ Nương cười hiền lành: "Ôi dào, con gái con đứa, chả mong nó giỏi giang gì, học được vài năm chữ nghĩa, sau này dễ nói chuyện chồng con thôi."

"Lão Bối! Ông thấy thằng con ta thế nào? Tuy nó hơn Tứ Nương vài tuổi, nhưng lớn tuổi mới biết chiều vợ chứ!”

“Ta có đứa cháu..."

Cha Bối Tứ Nương vội vàng lảng đi, nhưng Bối Tứ Nương thì ghi nhớ kỹ lời giới thiệu của mấy bà thẩm. Đợi sau này cô kén chồng sẽ ưu tiên cân nhắc mấy người này, dù sao cùng làng cũng biết rõ gốc rễ hơn.

...

Phùng Tam Nguyệt lần này đứng thứ hai!

Biết mình khó đạt điểm tuyệt đối môn Văn và Toán, cô quyết định mỗi ngày dậy sớm hơn nửa canh giờ để chạy bộ. Không uổng công khổ luyện một tháng, môn Võ quả nhiên được điểm tuyệt đối, lại là điểm tuyệt đối duy nhất. Ngoài ra môn Trồng trọt và Thực hành ngoại khóa cũng gần như tuyệt đối.

Cầm miếng thịt lợn trên tay, cô đi về nhà mà mặt vênh lên tận trời.

Nhưng vừa về đến nhà gặp tổ mẫu và đại bá mẫu, tâm trạng vui vẻ của cô tan biến sạch. Cha cô đưa miếng thịt con gái vất vả kiếm được ra, tổ mẫu liếc cô một cái rồi soi miếng thịt, chê ỏng chê eo: "Nạc quá, chả phải thịt ngon nghẻ gì. Ta đã bảo rồi mà, cái cô Khổng đó tốt đẹp gì mà phát thịt cho học trò, hóa ra là loại thịt này..."

Mẹ cô từ trong buồng đi ra, lườm cha cô một cái cháy mặt, rồi lau nước mắt: "Khổ thân cái Tam Nguyệt nhà ta, ở nhà chưa bao giờ được miếng thịt, đều tại cha mẹ nó vô dụng, không mua nổi thịt thơm cho con ăn, để con bé phải tự mình kiếm thịt. Người lớn chúng ta lại còn được hưởng sái của con nữa chứ."

Sắc mặt tổ mẫu cô sa sầm, cầm miếng thịt quay ngoắt về phòng.

Tối hôm đó cô không được ăn thịt. tổ mẫu bảo phải đợi Tứ thúc về ăn, mà Tứ thúc ba ngày nữa mới về, nên miếng thịt này cô không có phần.

Phùng Tam Nguyệt hơi buồn bực. Sáng dậy cô định đọc sách một lát thì tổ mẫu cứ lải nhải: "Chỉ biết ăn cơm không biết làm, toàn lũ đòi nợ." Cô đứng dậy định đi nấu cơm thì bị mẹ ấn xuống.

Mẹ cô hừ lạnh: "Con không phải là đứa không làm, con mang thịt về rồi, việc nhà đứa nào thích làm thì làm."

Phùng Tam Nguyệt dựa vào người mẹ: "Mẹ, nếu tháng sau con lại được thưởng, con sẽ đổi thành tiền lén đưa cho mẹ."

Mẹ cô xoa đầu con gái đầy an ủi: "Cục cưng, mẹ không thương uổng công con. Chờ đấy, mai mẹ nhất định cho con ăn thịt."

Nhìn mẹ khí thế hừng hực, Phùng Tam Nguyệt hơi lo, nhưng may mà hai mẹ con không phải lo lắng nữa vì Tứ thúc về sớm.

tổ mẫu cô mừng rỡ, kéo Tứ thúc hỏi han đủ điều, lại bưng nước nóng lên: "Để ta bảo người đi đun nước, con mệt lắm phải không, tối nay nghỉ ngơi cho khỏe, tắm rửa sạch sẽ đi."

Tứ thúc ậm ừ, nhìn thấy cô bèn vẫy tay: "Tam Nguyệt, con học ở chỗ thầy lang Khổng thế nào? Biết được bao nhiêu chữ rồi?"

Phùng Tam Nguyệt trả lời: "Con không đếm ạ."

"Ồ?" Tứ thúc hứng thú, lấy ra một quyển sách đưa cho cô: "Con đọc thử xem."

Phùng Tam Nguyệt mở ra, là sách Luận Ngữ, có một số nội dung các cô đã được học nên cô đọc rất nghiêm túc, hầu như không có chữ nào không biết.

Giọng cô lanh lảnh, đọc rõ ràng rành mạch. Sắc mặt Tứ thúc thay đổi hẳn.

"Được rồi!" tổ mẫu quát: "Giỏi giang gớm nhỉ. Mới học được tí chữ đã về nhà khoe khoang."

Phùng Tam Nguyệt im lặng trả sách lại. Cô do dự một chút rồi vẫn chỉ ra lỗi sai trong sách: "Tứ thúc, chỗ này thúc chép sai một chữ rồi."

Mặt Tứ thúc đỏ bừng: "Con... con nhìn nhầm rồi đấy chứ?"

tổ mẫu cũng cười mắng: "Mới đi học mấy ngày đã dám bắt lỗi thúc ngươi rồi cơ à?"

Nếu là trước đây, Phùng Tam Nguyệt không biết phải đối đáp sao, nhưng lúc này cô lại thản nhiên nói: "Thế coi như con chưa nói gì ạ."

Mẹ cô mừng rỡ vội nói: "Mẹ ơi, Tứ thúc đã về rồi, có phải nên kho thịt rồi không? Đó là thịt Tam Nguyệt vất vả thi đứng thứ hai mới có được đấy, chỉ đợi Tứ thúc về ăn cùng thôi."

Sắc mặt Tứ thúc dịu đi một chút: "Tam Nguyệt đứng thứ hai à? Bao nhiêu đứa thi?”

“Mười sáu đứa ạ.”

“Khá lắm!" Tứ thúc khen.

Nhưng Phùng Tam Nguyệt nhận ra Tứ thúc đang gượng cười. Cô thấy lạ, sao trước đây cô lại thấy Tứ thúc lợi hại nhỉ? Tứ thúc thế này, rõ ràng là một... học sinh cá biệt. Còn không chăm chỉ bằng đứa kém nhất lớp cô.

tổ mẫu lườm mẹ cô một cái, rốt cuộc cũng đi nấu cơm.

Tối đến thịt được bưng lên, mẹ cô chẳng nói chẳng rằng gắp luôn cho cô mấy miếng to. tổ mẫu vừa định mắng thì mẹ cô đã chặn họng: "Ây da, Tam Nguyệt nhà con vất vả quá, ở thư viện ngày nào cũng dậy sớm hơn người khác nửa canh giờ, chăm chỉ dùi mài kinh sử mới được miếng thịt này, con bé phải ăn nhiều chút để bồi bổ."

Sắc mặt Tứ thúc không tốt lắm.

Phùng Tam Nguyệt ăn thịt mà chẳng thấy ngon lành gì. Tổ mẫu kho thịt độn thêm cả nồi rau to tướng, miếng thịt cô mang về chắc chỉ còn một phần ba trong đó. Phần còn lại chắc chắn giữ lại cho Tứ thúc ăn dần.

Đùi Phùng Tam Nguyệt bỗng bị mẹ véo một cái. Cô hiểu ý ngay, lén gắp thịt trong bát mình cho cha. Cha cô rưng rưng nước mắt vì cảm động: "Con ngoan!”

“Cha, cha làm ruộng vất vả, cha ăn nhiều vào.”

“Được, được."

Cô lại vội gắp cho mẹ một miếng: "Mẹ, mẹ cũng vất vả.”

“Cục cưng của mẹ!" Từ khi cô đi học, nương gọi cô là "cục cưng". Cô thích cách gọi này, vì trước đây chỉ có con trai mới được gọi là "cục cưng".

Cả nhà ba người mặc kệ những người khác nói bóng gió, vui vẻ ăn xong bữa cơm. Phùng Tam Nguyệt đang định đứng lên thì nghe thấy tổ mẫu mắng một câu: "Đồ chết đói đầu thai, chỉ biết ăn."

Trong khoảnh khắc đó, Phùng Tam Nguyệt bỗng nhiên không muốn nhịn nữa. Cô quay sang nhìn Tứ thúc: "Tứ thúc, thúc ăn thịt con mang về có thấy thơm không?"

"Cái con ranh này nói gì đấy hả?" Tổ mẫu nổi giận đùng đùng.

Phùng Tam Nguyệt chẳng hề sợ hãi, đứng thẳng người: "Con muốn hỏi thúc thẩm, đại bá đại bá mẫu, tổ phụ tổ mẫu, mọi người ăn thịt con mang về có thấy thơm không?"

"Ngươi..."

Phùng Tam Nguyệt tiếp tục: "Ăn thịt con mang về mà miệng còn chửi nhà con là đồ chết đói đầu thai, ông bà ơi, đây có phải là đạo làm người không?"

...

,

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.