Lão Bát lại muốn rút dao đâm chết tên này. Nhưng từ đó cũng thấy được khinh công tên này giỏi thật, bao năm nay mà chưa bị ai đánh chết.
Thấy cô không lên tiếng, Lục Nhân nói tiếp: "Một tháng hai mươi lượng, cô nghĩ xem, đằng nào cô cũng phải bảo vệ thư viện, giờ tự dưng thêm hai mươi lượng tiền lương, cộng lại là tròn ba mươi lượng, một năm xuống, chẳng phải nhọc lòng thêm bao nhiêu mà có hơn ba trăm lượng, cộng thêm thưởng cuối năm, thưởng lễ tết..."
"Thêm chút nữa."
"Một năm cô nhận được mấy đơn? Điều tra cũng tốn kém, thường điều tra xong lại thấy không nhận đơn được, lỗ vốn, việc tốt thế này cô mà không đồng ý thì ta tìm người khác đấy. Ta thấy con gái con đứa ở cạnh phòng cô ấy tiện hơn chút thôi, chứ thật ra nhi nữ giang hồ, tiểu tiết không quan trọng."
Lục Nhân rõ ràng rất rành kỹ thuật mặc cả, nói xong đứng dậy định đi.
Lão Bát vội gọi giật lại: "Làm! Mua thêm cho ta đĩa thịt nữa, thịt kho tàu nhà này làm thơm phết." Vừa nãy cô bị mùi thơm này dụ đến đây, nhưng thịt kho tàu hơi đắt... nên mới gọi mì chay, ăn mì ngửi mùi thịt.
Lục Nhân gọi chủ quán mang thêm đĩa thịt kho tàu, Lão Bát ăn hai đĩa thịt, một bát mì chay to tướng, lau miệng, hài lòng thỏa mãn.
Lục Nhân: "Cô có định đi làm việc không đấy?"
"Tối đi."
Lục Nhân: "Làm việc dứt khoát lên, đừng nghe chúng nói nhảm."
"Cần ngươi dạy?"
Lục Nhân khựng lại, trong lòng do dự, Tiền lão gia kia không biết võ công, với thân thủ của Lão Bát, giếc hắn dễ như giếc gà. Hắn chỉ cảm thấy không nên làm như thế. Không phải Tiền lão gia không đáng chết, hắn dòm ngó nhan sắc cô cô của Triệu Nguyệt Quang, muốn cưỡng ép nạp làm thiếp, vợ hắn không chịu, đưa đến bát canh bỏ thuốc, khiến cô gái trở thành kẻ vô liêm sỉ leo lên giường chủ, chịu bao con mắt khinh bỉ coi thường. Mối thù như vậy, giếc cả hai vợ chồng cũng không quá đáng.
Hắn chủ yếu thấy... không đủ hả giận. Dù giếc bọn họ, họ cũng không cho rằng mình sai, thậm chí người xung quanh cũng sẽ thấy họ oan uổng, chết bất đắc kỳ tử. Nhưng nhất thời hắn cũng chưa nghĩ ra cách nào hay hơn.
...
Thoáng chốc đã đến tối, ngay khi Lão Bát định ra tay thì Lục Nhân ngăn lại.
Lão Bát vung tay chém cho hắn một nhát, rất muốn xiên cái thứ không phải người này một cái cho bõ ghét. Cô nghiến răng: "Ngươi tốt nhất cho ta một lời giải thích hợp lý, không thì ta làm thịt cả ngươi luôn."
"Đừng nóng, ta chỉ thấy thế này chưa hả giận, muốn tìm cách báo thù hay hơn."
Lão Bát trừng mắt: "Người chết như đèn tắt, không có cách báo thù nào tốt hơn cái chết cả."
"Vấn đề là hắn chết cũng không biết tại sao mình chết! Cô đi làm việc chắc chắn sẽ không khai tên chủ mưu để tránh người đó bị trả thù, như thế thì thiếu chút ý vị."
"Thế ngươi muốn thế nào?"
"Ta nghĩ cả ngày rồi mà chưa ra cách gì hay."
Lão Bát lại bắt đầu lấy kiếm chọc hắn. Cái này không được cái kia không được, bảo nghĩ cách thì không nghĩ ra, phiền chết đi được!
"Nhưng Khổng lang trung chắc chắn có cách!" Lục Nhân vừa né vừa nói: "Ta muốn về hỏi ý kiến cô ấy."
Lão Bát dừng tay, rồi quay người bỏ đi. Lục Nhân đuổi theo: "Cô đi đâu đấy? Chúng ta về thư viện à? Hay ta về hỏi, rồi quay lại bảo cô cách làm?"
Lão Bát không quay đầu lại: "Ta nhận tiền của cô gái kia, không phải của ngươi, cũng không phải của Khổng lang trung nhà ngươi, làm thế nào phải hỏi cô ấy." Thân hình cô hơi khựng lại: "Trước đó ngươi không chịu nói cho ta biết cô ấy với nhà họ Tiền có thù gì, giờ lại có thể tùy tiện nói cho Khổng lang trung biết sao?"
"Không phải không chịu nói cho cô, ta chỉ là... Haizz, thôi bỏ đi, cô tự hỏi cô ấy đi, ta tìm Khổng lang trung cũng là muốn nhờ cô ấy chữa cho cô ấy một chút."
"Chữa cái gì?"
"Đợi cô hỏi cô ấy xong chắc sẽ biết thôi."
Lục Nhân dừng bước, hắn không đi theo mà về quán trọ nghỉ ngơi.
...
Lão Bát tìm đến nhà họ Triệu, trong phòng hắt ra chút ánh đèn leo lét. Cô nhẹ nhàng trèo qua cửa sổ vào trong, gần như không phát ra tiếng động nào. Triệu thị quay đầu lại, thấy một bóng người đen sì, đội nón lá che mặt, hông đeo trường kiếm.
"Vị... vị này..."
"Ta vốn có thể dễ dàng giếc chết hắn. Nhưng ta muốn hỏi cô, chỉ cần giếc hắn là cô báo được thù, rửa được hận rồi sao?"
Người trước mặt chính là vị hiệp khách cô gặp trên núi đêm qua sao? Sao ngài ấy lại tìm đến đây?
"Hay là tiền không đủ?"
"Không phải." Lão Bát trầm giọng hỏi: "Ta đến xác nhận với cô một chút, chỉ cần giếc Tiền lão gia kia là rửa được hận sao?"
Người phụ nữ đối diện nghiến răng: "Thật ra Tiền phu nhân cũng có thù với ta, nhưng ta không muốn giếc hai người." Cô chỉ có một cái mạng, đổi một mạng là đủ rồi.
Lão Bát: "Bọn họ trước khi chết có lẽ sẽ cảm thấy mình oan uổng, người thân hàng xóm cũng sẽ thấy họ oan uổng, biết đâu còn khen họ là người thiện lương, cô biết đấy, nghĩa tử là nghĩa tận."
Triệu thị sững sờ, rồi nước mắt không ngừng rơi: "Vậy ta phải làm sao?"
"Cô có muốn kể cho ta nghe chuyện của cô không?"
"Ta..." Triệu thị lau nước mắt: "Chẳng có gì không thể nói cả." Người trước mặt có thể giúp cô báo thù, lại là người giang hồ, chắc chắn sẽ không ở lại đây lâu, biết chuyện này cũng sẽ không đi rêu rao khắp nơi. Hơn nữa... cô ở trong làng cũng chẳng còn danh tiếng gì nữa rồi. Trong làng không ít người đoán già đoán non cô từng làm ngoại thất cho người ta, đắc tội vợ cả mới bị đuổi về, nếu không sao lại không chịu lấy chồng? Biết đâu đang đợi tình nhân đến đón về ấy chứ. Những lời này cô đều chính tai nghe thấy.
Cô kể lại những gì mình đã trải qua: "Mong đại hiệp tin ta, ta thực sự không có những suy nghĩ đó, ta cũng là con gái nhà lành, trên đời này có ai không muốn mặc áo cưới đỏ đường đường chính chính gả chồng chứ?"
Lão Bát sớm đã lờ mờ đoán được, mối thù khiến phụ nữ khó mở miệng, đương nhiên liên quan đến danh tiết.
Triệu thị kể xong thì khẩn cầu: "Cái mạng hèn này của ta, chỉ đổi một mạng là đủ. Tuy là Tiền phu nhân hạ thuốc mê ta, nhưng rốt cuộc là Tiền lão gia làm nhục ta, ta trúng thuốc mê nhưng ông ta thì không. Rõ ràng ông ta thèm khát ta, lại sợ vợ, mới hại ta như thế."
Lòng Lão Bát càng lúc càng nặng nề, cô nhớ đến lời Lục Nhân: "Cô... cô có từng nghĩ, nếu Tiền lão gia không đuổi cô đi mà nhân cơ hội nạp cô vào cửa, Tiền phu nhân sẽ thế nào? Bà ta chắc chắn không muốn cô vào cửa."
Triệu thị không hiểu: "Đúng thế, nên bà ta mới không ngừng sỉ nhục ta. Lúc đó ta hận không thể chết đi, nhưng ta nghĩ, nếu ta chết, không biết chừng bị bọn họ vứt ra bãi tha ma nào đó, nên mới nén đau khổ về nhà." Chỉ sợ cô chết rồi còn bị hắt nước bẩn, đến lúc đó huynh tẩu, rồi cả cháu gái sống thế nào?
Lão Bát do dự.
"Đại hiệp có gì cứ nói thẳng, ngài không tin ta sao?"
"Ta tin cô." Với nhan sắc và tay nghề thêu thùa của cô nương trước mặt, muốn vào nhà giàu không khó, không có Tiền lão gia thì còn lão gia khác: "Ta nói thẳng nhé, thuốc mê cô uống năm xưa, có thể không chỉ là thuốc mê. Cô hôn mê lâu như vậy, bị người ta chuốc thuốc khác cũng khó mà phát hiện."
...
,