Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Lượt đọc: 2832 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 284: Bối Tứ Nương "Ém Hàng" Thất Bại

❊ ❊ ❊

Thoắt cái đã đến kỳ thi tháng, trời cũng dần chuyển lạnh.

Dương Bích nhìn bọn trẻ đứa nào đứa nấy căng thẳng, bản thân cũng hồi hộp lây. Khổng thần y cho phép cô cùng thi, không biết có làm bài tốt không, lỡ xếp hạng bét thì mất hết mặt mũi của ca ca mất. Thế nên thấy có đứa tranh thủ ôn bài trước giờ thi, cô cũng vội vàng lôi vở ra xem.

Sau đó là những giờ phút làm bài căng thẳng. Chờ kết quả mà ăn không ngon ngủ không yên, tối đến cô còn định mò sang chỗ đại ca xem bài mình được bao nhiêu điểm.

Khó khăn lắm mới đợi đến ngày hôm sau, đại ca cũng đến ngồi cạnh cô. Khổng Linh Chi bắt đầu đọc điểm.

"Đại ca, môn thực hành ngoại khóa muội được mấy điểm?"

Dương Tú Tài im lặng. Cô hiểu ngay là mình thi không tốt.

"Không sao đâu, muội mới đến học được mấy ngày, thi không tốt là bình thường. Bọn nhỏ này học mấy tháng rồi." Hơn nữa chúng nó còn bán mạng học để tranh ba vị trí đầu, muội muội lại không cần phần thưởng.

Đúng lúc này, Khổng Linh Chi đọc đến tên Dương Bích: "Dương Bích, hạng mười. Môn Toán của trò được điểm tuyệt đối, rất tốt, hy vọng trò tiếp tục cố gắng!"

Dương Bích: "!!!"

Cô giật tay áo ca ca: "Ca nghe thấy chưa? Muội được một điểm tuyệt đối đấy."

"Ừ, nghe rồi, muội đừng giật nữa, giật nữa là vai áo ca ca tụt xuống bây giờ!" Hắn không muốn bị muội muội lột áo trước mặt học sinh đâu.

...

Lần này người đứng đầu vẫn là Bối Tứ Nương. Không phải vì tháng này cô chăm chỉ, mà là cô "ém hàng" thất bại.

Cô không ngờ đề Toán lần này khó hơn, lại còn được tính toán dựa trên điểm số các lần trước của mọi người, kết quả là cô hơn người thứ hai đúng ba điểm, lại đứng nhất.

Bối Tứ Nương: "..."

Các bạn xúm lại chúc mừng, nhưng cô chẳng vui vẻ gì. Haizz, làm người đứng đầu mệt lắm, bài nào không biết chúng nó cũng hỏi. Đã thế cái túi một trăm tiền nặng trịch, đeo mỏi cả vai...

Tất nhiên thịt lợn của giải nhì cũng nặng, nhưng cô có thể lén cắt một ít cho bạn, nhờ bạn xách hộ, ai cũng tranh nhau làm việc này. Tháng trước cô chọn người đứng thứ tư, cả lớp đều đồng ý, không ai dị nghị gì.

Thịt lợn cắt đi một ít cha mẹ không biết, nhưng một trăm tiền mà thiếu một đồng là biết ngay. Nếu bịa lý do tiêu rồi thì lại phải giải thích tiêu vào việc gì, bị càm ràm đến bao giờ mới thôi.

Đeo túi tiền bước ra khỏi cổng thư viện, Bối Tứ Nương lại thở dài.

Nhìn ra đứa bé này thi cử mà không phát huy hết sức, Dương Tú Tài bèn ngồi xuống cạnh cô: "Bối Tứ Nương, đứng nhất không tốt sao? Sao cứ thở ngắn than dài thế?"

"Thầy ơi, thầy không hiểu đâu."

Dương Tú Tài cười: "Ta có gì mà không hiểu. Chẳng qua cậy mình thông minh, nghĩ muốn đứng thứ mấy cũng được, lại sợ đứng nhất mãi thì mệt nên muốn lười biếng chứ gì."

Bối Tứ Nương không đáp. Hắn nói tiếp: "Thoáng cái các trò đã đến trường được năm tháng rồi nhỉ, tháng nào cũng thi một lần. Vậy trò có nghĩ đến chuyện nửa năm sẽ có bài thi tổng kết, một năm sẽ có bài thi lớn không? Những kẻ lần nào cũng thi kém, chẳng lẽ thật sự không bị phạt gì sao?"

Bối Tứ Nương bỗng ngồi thẳng dậy. Cô liếc nhìn bạn học bên cạnh đang rúc trong áo bông ngủ gật: "Thầy Dương, thầy biết gì ạ?"

"Ta không biết, nhưng ta chắc chắn cô Khổng không phải người làm việc tùy hứng. Cô ấy đã đề ra kỳ thi thì chắc chắn sẽ có hình phạt cho người đứng cuối, và tất nhiên có phần thưởng cho người đứng đầu, ngoài phần thưởng hàng tháng ra."

Cái đầu nhỏ của Bối Tứ Nương bắt đầu nảy số. Nửa năm, một năm đều sẽ có thưởng, không thể lúc nào cũng là tiền và thịt, ngoài những thứ đó ra thì còn gì làm phần thưởng được nữa?

Rất có thể là y thuật của cô Khổng!

Học năm tháng rồi mà chúng mới chỉ học nhận mặt cây thuốc, bắt mạch, chưa được học bốc thuốc đâu.

Bối Tứ Nương tỉnh ngộ. Các kỳ thi tháng sau này cô nhất định phải đứng đầu. Nếu thật sự có cơ hội trở thành đệ tử nhập môn của cô Khổng, cô tuyệt đối không thể bỏ lỡ.

Mấy đứa bạn đang ngủ gật bên cạnh cũng trợn tròn mắt, lén trao đổi ánh mắt với nhau, xem ra đứa nào cũng đã hạ quyết tâm phải nỗ lực hơn nữa.

Bối Tứ Nương: "Cảm ơn thầy. Thầy nói cho con biết chuyện này, có cần con làm gì không ạ?"

Dương Tú Tài bất đắc dĩ: "Con bé tí thế này giúp được gì cho thầy? Chẳng qua thầy không đành lòng nhìn con lãng phí thiên phú thôi. Nếu con thực sự muốn giúp thì để ý muội muội thầy hộ thầy nhé."

Bối Tứ Nương nhận lời: "Vâng ạ!"

Tuy nhiên các bạn đều ghen tị với Dương Bích tỷ tỷ nhà giàu, chân đau cũng có tiền đi xa chữa bệnh. Phải là chúng nó thì nhà đời nào chịu bỏ đống tiền ra chữa. Nhà nào thương con thì tìm cho tấm chồng cũng tàn tật nhưng hiền lành chắc chắn, nhà không thương thì bán quách đi cho rảnh nợ, vì chân thọt rồi không kiếm lại được tiền sính lễ, chẳng có tác dụng gì.

Bối Tứ Nương im lặng suy nghĩ, giống như hồi chưa đi học. Nhưng khi đó cô chỉ nghĩ cách trốn việc, còn giờ cô nghĩ: mình cũng chẳng kém gì con trai, dù là đọc sách hay làm ruộng. Tại sao con trai được nối dõi tông đường, thừa kế gia sản, còn con gái thì phải gả đi để đổi lấy sính lễ?

Cô nghĩ suốt dọc đường, đến lúc được cha cõng về nhà vẫn còn nghĩ. Bất chợt cô hỏi: "Cha ơi, tại sao con gái không được thừa kế gia nghiệp ạ?"

Cha cô ngẩn người, rồi cười trả lời: "Từ xưa đến nay vẫn thế mà, con gái là con người ta, sau này phải gả đi... Nếu giao gia nghiệp cho con gái, chẳng phải thành của nhà người ta hết sao?"

"con gái có thể không lấy chồng mà, cũng cưới vợ về được chứ."

Cha cô cười ha hả: "con gái cưới vợ kiểu gì? Cưới vợ về cũng có đẻ được con đâu!"

Bối Tứ Nương nghiêng đầu: "Ai bảo cưới vợ nhất định phải là con gái? Nếu cưới vợ là con trai thì chẳng phải sẽ có con sao?"

Cha cô: "...”

“Cái này... Từ xưa đến nay chưa ai làm thế cả. Đàn ông mà gả vào nhà vợ gọi là ở rể, chỉ nhà nào không có con trai mới làm thế thôi. Hơn nữa trai tráng tử tế chẳng ai chịu ở rể đâu, chỉ có đám méo mó vẹo vọ thôi."

Bối Tứ Nương thầm nghĩ: Vậy là con gái cũng có thể thừa kế gia nghiệp, chỉ cần kén rể. Cô không hỏi cha nữa, âm thầm tính toán: sau này phải kiếm thật nhiều tiền. Đợi cô trở thành thần y, bệnh gì cũng chữa được, tiền chất đầy nhà, thiên hạ ắt có vô số trai tráng tử tế nguyện ý gả cho cô.

Cha cô thấy con không hỏi nữa cũng thở phào nhẹ nhõm. con gái ông khác với những đứa trẻ khác, thường xuyên hỏi những câu kỳ quặc khiến người lớn không biết đường nào mà trả lời.

Trước đây gửi nó sang nhà dì là vì nó đánh nhau với bọn trẻ trong thôn. Bọn trẻ con kia đánh nó trước.

Mấy thằng con trai cùng nhau thi xem ai tè xa hơn, nó đi ngang qua bị bọn con trai trêu chọc. Ai ngờ nó nhìn lướt qua mấy thằng bé rồi hỏi: "Sao lại mọc thừa miếng thịt thế? Bị bệnh à? Có cần ta lấy dao cắt hộ không?"

Mấy thằng bé kéo quần lên lao vào đánh nhau với nó luôn.

,

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.