Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Lượt đọc: 2832 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 292: Tâm Như Tro Tàn Và Tro Tàn Lại Cháy

❊ ❊ ❊

Chiều tối hôm đó, ăn cơm xong trong lúc nghỉ ngơi, Chương Tầm Thiện tìm đến. Cô cúi đầu: "Thưa cô, chuyện hôm nay là do con mà ra."

Khổng Linh Chi trả lời: "Không liên quan đến con. Bất kỳ cô gái nào ở đó, tên vô lại kia cũng sẽ nói những lời như vậy, làm những việc như vậy."

"Thưa cô, con... con sau này..."

"Con sau này thế nào? Người gặp phải cóc ghẻ, chẳng lẽ lại phải nhường đường cho súc sinh?"

Chương Tầm Thiện không nhịn được cười: "Thưa cô, vậy con đi ngủ đây ạ."

"Hôm nay đổi lại là bất kỳ học sinh nào gặp chuyện như vậy, cô cũng đều sẽ rời khỏi ngôi làng đó, con đừng nghĩ nhiều."

"Vâng ạ!" Cô đáp to một tiếng, lòng nhẹ nhõm hẳn. Quay về chỗ mấy bạn học, mọi người thì thầm hỏi: "Cô giáo nói sao?”

“Cô không mắng cậu chứ? Chuyện này thật sự không trách cậu được."

"Không có! Cô bảo..." Cô kể lại lời cô giáo, mọi người gật đầu lia lịa tán thành: "Cô nói đúng quá!"

...

Năm ngày trôi qua, bọn trẻ lại phải về trường. Trước khi xe ngựa rời đi, rất nhiều phụ huynh đứng đợi ở đầu trấn. Thấy xe ngựa ra, họ ùa tới tìm con mình, dúi vội quần áo, giày dép. Thư viện tuy bao ăn, nhưng quần áo là đồ tự túc, chúng làm việc chân tay nhiều, quần áo rất dễ rách.

"Tam Nguyệt, cầm quả trứng này đi đường mà ăn." Đại bá mẫu nhét quả trứng vào tay Phùng Tam Nguyệt bên cạnh xe ngựa khiến cô ngơ ngác. Đại bá mẫu bị sao thế? Không phải bá ấy hạ độc vào trứng đấy chứ?

"Tam Nguyệt, tháng sau về nhớ mang sách theo, dạy đệ đệ con thuộc thêm bài thơ nữa nhé.”

“Vâng." Phùng Tam Nguyệt đồng ý, đằng nào cô cũng phải ôn tập.

Rất nhiều phụ huynh có mặt, chỉ trừ Chương Tầm Thiện. Cha mẹ cô ngoài việc đưa cô đi thi hồi đầu, sau đó chưa từng đưa đón lần nào. Tháng nào cô cũng tự đi bộ về nhà, rồi lại tự đi bộ đến trường.

Cô là con em trên trấn, tổ phụ từng là Đồng sinh, thi cả đời không đỗ Tú tài. Cha cô còn kém hơn, Đồng sinh cũng không đỗ, nhưng may là ông bỏ cuộc sớm, giờ còn chút ruộng đất tổ tiên để lại cho thuê, cộng thêm mẹ dệt vải phụ giúp, cuộc sống cũng tạm ổn.

Vì chuyện của tổ phụ và cha, hàng xóm thường lấy họ ra làm gương răn dạy con cái, tất nhiên là tấm gương phản diện. Cô nghĩ, nếu mình có huynh đệ, chắc cha vẫn sẽ ép họ dùi mài kinh sử thi công danh, có khi lại đi vào vết xe đổ của cha ông.

Chương Tầm Thiện nhìn những giọt sương trên áo cha mẹ các bạn, giờ này chắc cha cô đang ngủ nướng. Cha đối với cô cũng không phải là không tốt, dùng một từ để hình dung thì chính là "tâm như tro tàn". Như một đống tro tàn, mọi thứ trong cuộc đời ông đã cháy rụi, không thể phát ra chút ánh sáng nào nữa. Nếu có con trai, có lẽ ông còn le lói chút hy vọng.

Đúng lúc này, Chương Tầm Thiện bỗng nghe tiếng gọi: "Thiện Nhi! Thiện Nhi con ngẩn ra đấy làm gì? Đây là giày mới mẹ con làm, con thử xem có vừa chân không. Mẹ con cố tình làm rộng hơn một chút, lần trước con về chẳng bảo giày hơi chật còn gì?"

Chương Tầm Thiện: "???" Cha cô tro tàn lại cháy rồi? Không đúng, từ này không dùng ở đây.

"Cha, sao cha lại tới đây?"

Cha cô trông rất không tự nhiên: "Mau thử giày đi." Nói rồi rụt tay vào ống tay áo: "Sáng ra lạnh thật."

Bên cạnh có phụ huynh bắt chuyện: "Chẳng phải sao, sáng sớm tinh mơ, sao không đợi trời ấm lên chút hãy đi, làm con cái cảm lạnh thì sao."

Thôi xong, cha cô ghét nhất nghe mấy lời này: "Ông nói thế là sai rồi, từ xưa đến nay đi học đều phải dậy sớm, trời lạnh chút thì có sá gì. Đi học là phải thế, bất kể nóng lạnh, như chèo thuyền ngược nước, không tiến ắt lùi."

Vị phụ huynh kia bị nói cho ngượng chín mặt, cười gượng: "Ông hiểu biết nhiều thật, thảo nào con ông làm Đại sư tỷ."

"Cái gì? Đại sư tỷ?"

Trong mắt cha cô bùng lên ngọn lửa, nhưng mặt vẫn nghiêm nghị: "Chuyện này sao không nói với gia đình? Cũng coi như chuyện vui, để mẹ con làm hai món ăn mừng."

"Mới được làm thôi ạ." Chương Tầm Thiện ướm thử giày với chân mình: "Chắc là đủ rộng rồi, mùa đông có thể lót thêm đế."

"Ừ." Cha cô vuốt râu: "Con ở thư viện phải chăm chỉ học hành, đừng phụ lòng dạy dỗ của thầy cô.”

“Con biết rồi, ngoài trời lạnh, cha mau về đi."

Cha cô thong thả bước đi, bỗng quay lại, đưa cho cô mấy đồng tiền: "Đi học tốn kém, cầm lấy mà tiêu."

"Con không dùng đến đâu." Chương Tầm Thiện bất đắc dĩ: "Trong thư viện cũng chẳng có chỗ tiêu tiền."

May mà xe ngựa sắp chạy, đám phụ huynh cũng lục tục ra về.

Phùng Tam Nguyệt sán lại gần: "Cha cậu trông cũng giống người có học đấy chứ, ở nhà bác ấy có dạy cậu chữ không?”

“Dạy một ít." Thực ra chẳng dạy mấy, cha cô còn chưa đỗ Đồng sinh, bao năm qua chữ nghĩa rơi rụng gần hết rồi.

"Thảo nào thành tích các môn của cậu tốt thế." Nếu nói trong lớp ai có thành tích các môn đều xuất sắc thì chắc chắn là Chương Tầm Thiện. Thông minh như Bối Tứ Nương cũng có môn không giỏi, ví dụ như Võ thuật, nhưng Chương Tầm Thiện môn nào cũng được cô giáo khen. Thế nên tuy cô đứng thứ hai nhưng làm Đại sư tỷ ai cũng phục, đến cả Lưu Chính lúc nào cũng gào mồm đòi làm Đại sư huynh cũng phục lăn quay đấy thôi.

...

Lần này trên xe ngoài thực phẩm còn có quần áo, đều là Lâm Phương Thảo đặt trước với tiệm vải, mỗi học sinh hai bộ, vải vóc bền chắc, đỡ cho quần áo bọn trẻ cứ rách liên tục, miếng vá chồng miếng vá.

...

Về đến trường phát quần áo, bọn trẻ đứa nào cũng mừng rỡ, cầm quần áo về ký túc xá thay ngay.

Lưu Chính phấn khích khua chân múa tay: "Thảo nào dạo trước tự dưng đo chiều cao cho bọn mình, hóa ra là may quần áo."

Trương Bàn Bàn sờ chất vải: "Vải này chắc đắt lắm nhỉ? Mỗi người hai bộ, tốn bao nhiêu là tiền?"

Ba đứa con trai lập tức nhìn sang Hứa Tư Bình: "Cậu biết tốn bao nhiêu tiền không?" Cậu ta xuất thân tốt nhất, trước đây cũng từng là thiếu gia nhà giàu mà.

Hứa Tư Bình ngẫm nghĩ: "Ta cũng không rõ lắm, nhưng tiền ăn bình thường của chúng mình cũng tốn không ít đâu, các cậu tận mắt thấy rồi đấy, lần nào xe ngựa cũng chở bao nhiêu là thịt, lương thực, còn cả tiền lương của các thầy, tiền tháng của hộ vệ, tiền nhà cửa...”

“Chắc chắn là rất nhiều rất nhiều tiền."

Hứa Tư Bình bổ sung: "Trước đây ở nhà ta cũng không được ăn ngon thế này, nhà ta cũng chưa từng mời thầy riêng cho ta."

"Oa!" Trương Bàn Bàn lập tức tuyên bố: "Sau này ta nhất định sẽ hiếu thuận với cô giáo!"

Một đứa khác hùa theo: "Ta bắt đầu hiếu thuận với cô giáo ngay từ bây giờ."

Lưu Chính cuống lên: "Sau này ta sẽ bưng chậu cho cô giáo!" Hắn nghe nói người chết phải có con cháu bưng chậu. Hắn nghĩ, mình nhất định phải phấn đấu, trở thành Đại sư huynh chân chính, rồi kế thừa y bát của cô giáo.

Trương Bàn Bàn đảo mắt: "Thế ta vác phướn cho cô giáo."

Mấy lời trù ẻo hậu sự cho cô giáo rõ ràng rành mạch thế này khiến hộ vệ đi ngang qua nghe thấy không nhịn được cười.

...

,

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.