Tống Trình ngẩn người, rồi thấy xấu hổ vô cùng. Hắn và biểu tỷ tuy chưa đính hôn, nhưng cha mẹ hai bên đã ngầm đồng ý, sao hắn có thể...
Hắn vội vàng chạy đi mua một đống điểm tâm, kết quả phát hiện nhiều quá không mang đi được.
Biểu ca bất đắc dĩ nói: "Đệ thật là, biểu muội đâu có thích ăn mấy thứ đồ bên ngoài này, điểm tâm nhà làm chẳng tinh tế ngon miệng hơn sao? Đệ chỉ cần thể hiện tấm lòng, một hộp là đủ rồi."
"Thế chỗ này làm sao bây giờ?"
Biểu ca xua tay: "Đệ cứ tặng đại cho người bên đường đi, coi như làm việc thiện tích đức."
Tống Trình ngẫm nghĩ một lát: "Vậy biểu ca đợi đệ chút." Nói rồi ôm mấy hộp điểm tâm chạy đi.
Sau lưng hắn, sắc mặt Dương Tú Tài trầm xuống. Hắn gọi một người qua đường lại, thì thầm vài câu, đưa cho đối phương mấy đồng tiền, người nọ lập tức bám theo Tống Trình.
Chẳng bao lâu sau, thiếu niên thấp bé kia chạy vội về báo: "Ta thấy hắn đi vào ngõ yên hoa, đưa mấy hộp điểm tâm cho tú bà ở đó, còn đưa thêm một nén bạc nữa."
Dương Tú Tài cho hắn thêm mấy đồng: "Đi chơi đi." Thiếu niên vui vẻ rời đi.
...
Xe ngựa về thư viện vẫn đợi ở ngoài trấn, đầu tháng nào cũng có người đặc biệt đến xem. Nhìn thấy bọn trẻ ngày càng phổng phao, đứa nào đứa nấy thần thái sáng láng, ai cũng khen ngợi Khổng Linh Chi có tâm. Thậm chí có người còn động tâm tư muốn kết thông gia, tìm cha mẹ đám trẻ bàn chuyện hôn nhân.
Đa số các bậc cha mẹ đều chưa vội, dù sao con còn nhỏ, ai biết sau này học hành thế nào. Nhưng cũng có kẻ sốt ruột, đã bắt đầu mặc cả tiền sính lễ.
Ví dụ như nhà họ Vương, lần này con gái lại không về nhà khiến họ tức điên lên, định đến thư viện tìm người. Lúc này họ đang vây quanh xe ngựa đòi giao con gái ra.
"con gái ta mấy tháng không về, ai biết có chết trên núi rồi không, hôm nay các người phải cho ta thấy người."
"Cái nhà này, sao lại rủa con mình thế?"
Vợ Vương gia chửi đổng: "Đồ ranh con, biết thế ngày xưa bà dìm chết quách cho rồi, đẻ ra cái đồ đòi nợ..."
"Đúng đúng, đều tại bà hết."
"Ông..."
Vợ Vương gia quay đầu thấy Khổng Linh Chi, bà ta túm lấy cô không buông: "Trả con gái cho ta, chúng ta không học nữa."
Khổng Linh Chi gật đầu: "Được thôi. Bà đi theo xe về thư viện đón con gái bà về đi."
Mụ ta sững người. Trước đây họ làm loạn mấy lần, những người này rõ ràng che chở con gái bà ta, sao giờ vị Khổng lang trung này lại mặc kệ sống chết của nó?
"Thế chúng ta đón người rồi về bằng cách nào?"
"Ta có thể bảo hộ viện đưa các người về." Khổng Linh Chi ra hiệu cho hộ vệ nhường chỗ cho hai vợ chồng họ.
Trong lúc vợ Vương gia ngây ra như phỗng không biết làm sao thì Phùng Tam Nguyệt đang kéo nương và đại bá mẫu chạy thục mạng.
Cô vừa chạy vừa nói: "May quá xe ngựa chưa đi!" Chạy đến nơi cô chống tay xuống gối thở hồng hộc.
Hai người phụ nữ kia cũng mệt đứt hơi, bình thường họ cũng làm việc chân tay, nhưng chạy một mạch xa thế này thì hiếm, cổ họng nóng rát.
Phùng Tam Nguyệt nhanh chóng lấy lại sức: "Mẹ, con lên xe đây. Bá mẫu, may quá cô Khổng đang ở đây, bá mẫu có việc gì thì mau nói với cô ấy đi."
Hôm nay đại bá mẫu bỗng nhiên đòi đi tiễn cô, nên cha cô không đi, nương đi cùng đại bá mẫu.
Đại bá mẫu cười ngượng nghịu. Bà ta tươi cười đi đến gần Khổng Linh Chi: "Khổng lang trung, à thì, sau này ngài còn tuyển học sinh không?"
Khổng Linh Chi gật đầu: "Mỗi năm tuyển một lần."
"Thật ạ? Thế con trai ta, thằng Đại Lang nhà ta có được thi không?"
"Được."
Đám đông lập tức vây quanh Khổng Linh Chi, có người hỏi: "Con ta trước đây thi trượt, giờ thi lại được không?"
"Được, nhưng những người đã từng thi trượt thì yêu cầu sẽ khắt khe hơn. Phải thi thêm một số nội dung. Ngoài ra, nhà nào có học sinh bỏ học thì không nhận."
Vợ chồng Vương gia cuống lên: "Lời này là ý gì?"
Phùng Tam Nguyệt giải thích: "Nghĩa là nếu nhà ai có con thi đỗ rồi lại bỏ học không học nữa, thì sau này những đứa con khác của nhà đó đều không được nhận, đúng không cô giáo?"
"Đúng." Khổng Linh Chi lạnh lùng đáp: "Chỗ ta không phải nhà từ thiện, không phải cái chợ muốn đến thì đến muốn đi thì đi. Nếu không muốn học, ngay từ đầu đừng có đến thi."
Nói xong cô lên xe ngựa, đoàn xe bắt đầu lăn bánh.
Khổng Linh Chi tỏ thái độ lạnh lùng, các phụ huynh lại thấy cô nói đúng.
"Chẳng phải sao, nếu không muốn học thì đừng thi ngay từ đầu, người ta tốn công dạy dỗ mấy tháng trời, nói nghỉ là nghỉ luôn.”
“Lại còn chiếm mất một suất của người khác nữa chứ!”
“Đúng thế!"
Mọi người quay sang trừng mắt nhìn vợ chồng Vương gia: "Sao hai người không lên xe? Chẳng phải bảo đi đón con về à?"
"Chúng ta... chúng ta chỉ nhớ con quá thôi, không có ý cho nó nghỉ học!”
“Đúng đúng, mấy tháng không gặp, nó là rứt ruột đẻ ra mà."
...
Đại bá mẫu của Phùng Tam Nguyệt lần đầu tiên thấy nhiều đứa trẻ đi học thế này, đứa nào trông cũng sáng sủa lanh lợi. Trên đường về, bà ta không kìm được khen một câu: "Tam Nguyệt nhà ta giỏi thật, bao nhiêu đứa thế mà nó đứng thứ hai cơ đấy."
Mẹ Phùng Tam Nguyệt hừ một tiếng: "Tỷ tưởng cái thư viện đó là chỗ chơi đồ hàng chắc? Tỷ cứ nghĩ xem mỗi ngày Tam Nguyệt dùng bao nhiêu giấy, bao nhiêu bút, ăn bao nhiêu cơm, tất cả đều là người ta cho, không lấy của nhà mình một xu. Chuyện tốt như thế mà tỷ cứ sầm mặt mày lại, làm như cái nhà này không có Tam Nguyệt nhà ta thì chết đói không bằng."
"Ấy, ai sầm mặt đâu, ta vẫn bảo Tam Nguyệt chăm chỉ tháo vát mà. Tỷ xem, vừa nãy nó chạy nhanh thế, hai tỷ muội mình làm lụng quanh năm mà mệt bở hơi tai, nó thì khỏe re, lúc lên xe nhảy cái vèo là lên..."
Một mối quan hệ tốt đẹp bắt đầu từ việc tâng bốc con cái của nhau.
...
Dương Tú Tài về thư viện, ném hộp điểm tâm cho Chu Tú Tài. Đối phương chẳng khách sáo nhận lấy: "Ái chà, đồ thành Hứa cơ đấy." Hắn nhớ đến con cái ở nhà, nhưng điểm tâm không để lâu được, đành tự mình ăn hết.
Chẳng bao lâu sau, người Dương Tú Tài để lại trấn trên đến báo tin, nói biểu thiếu gia đã đi thành Hứa rồi, chê ở trấn buồn chán, ngay cả quản gia cũng không mang theo.
Hắn lạnh lẽo cười một tiếng, bảo kệ hắn, đừng đi theo nữa.
...
Phùng Tam Nguyệt phát hiện các bạn cũng bắt đầu dậy sớm! Cô lập tức quyết định dậy sớm hơn nửa canh giờ nữa. Sau đó phát hiện các bạn khác cũng dậy sớm hơn nửa canh giờ.
Phùng Tam Nguyệt không biết từ "cày", nhưng lúc này cô cảm nhận sâu sắc thế nào là "áp lực đồng trang lứa".
Mãi đến khi Khổng Linh Chi họp lớp phát hiện bọn trẻ dậy quá sớm, cô mới quy định giờ ngủ giờ dậy, đến giờ là phải ngủ, sáng cũng không được dậy khi trời chưa sáng để đọc sách. Quy định cụ thể do Tần đại tẩu thực hiện, hộ vệ giám sát.
Sau đó phát hiện đám trẻ này không dậy sớm thức khuya nữa, nhưng chúng tận dụng hết giờ nghỉ giải lao ban ngày, ăn cơm cũng lùa vội vào mồm rồi chạy về ký túc xá đọc sách.
Khổng Linh Chi: "..." Cô cũng không thể quản cả chuyện ăn nhanh hay chậm, cũng phải để cho mấy đứa trẻ có thời gian nỗ lực chứ.
Đóng cửa phòng, Khổng Linh Chi ngồi xuống, nhắm mắt, thì thầm: "Hệ thống, hệ thống? Hệ thống mi có đó không? Ngủ chưa? Alo alo?"
[Gọi hồn à?]
,