Tổ mẫu vớ lấy cái muôi định đánh cô, nhưng bắt gặp ánh mắt cô, bà ta lại không dám xuống tay.
"Tứ thúc, thúc là người có học, thúc nói xem, đây có phải đạo làm người không?"
Tứ thúc lắp bắp nửa ngày không ra chữ nào, tức giận ném đũa định bỏ đi.
Phùng Tam Nguyệt chặn hắn lại: "Tứ thúc, thúc ăn thịt con mang về, đến một câu khen thịt thơm cũng không nói được sao? Thúc cũng thấy nhà con là đồ chết đói đầu thai à?"
Tứ thúc giũ tay áo: "Ta không thèm tranh cãi với một đứa con gái."
"Đó là vì thúc biết mình đuối lý." Phùng Tam Nguyệt nhìn những người lớn đang sững sờ như thể nhìn thấy người điên: "Ngay cả ăn mày bên đường, được người ta cho miếng thịt còn biết nói vài câu tử tế."
Tổ phụ cô cuối cùng cũng đập bàn: "Lão Nhị! Ngươi dạy con thế đấy hả? Dám cãi lại người lớn, nhà họ Phùng sao lại có đứa con bất hiếu thế này!"
Không đợi cha lên tiếng mắng mỏ, Phùng Tam Nguyệt hỏi ngược lại: "Con cãi câu nào? Tổ phụ nếu không hài lòng với con thì chúng ta ra gặp lý trưởng phân bua, con sẽ lặp lại từng lời con nói, để ngài ấy phán xử xem rốt cuộc con có cãi lại hay không."
"Ngươi!"
Tổ mẫu chửi ổng lên: "Giỏi lắm, ra ngoài học thói hư tật xấu, học cái gì không học lại dám nhục mạ bề trên, mặt mũi nhà họ Phùng bị ngươi bôi tro trát trấu hết rồi..."
Phùng Tam Nguyệt hít sâu một hơi: "Tứ thúc mới là người làm mất hết mặt mũi nhà họ Phùng. Học bao nhiêu năm, tốn bao nhiêu tiền, đến giờ cái bằng Tú tài cũng chưa thi đỗ, sách chép còn sai chính tả, con chỉ ra còn không chịu nhận, đúng là điềm nhiên không biết xấu hổ."
Mắt mọi người trợn trừng còn to hơn trước. Ngay cả mẹ cô cũng sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu.
Phùng Tam Nguyệt nói tiếp: "Tổ mẫu, thế này mới gọi là nhục mạ bề trên. Bà đã gán tội cho con thì con cũng phải làm cho ra tội chứ."
"Ngươi... Ngươi..." tổ mẫu ôm ngực, suýt ngất xỉu.
Phùng Tam Nguyệt: "Mọi người cũng có thể tức giận đánh chết con, nhưng như thế thì mấy năm nữa không bán con đi lấy món tiền sính lễ cho Tứ thúc đi học được đâu. Có phải thấy khó xử lắm không?"
Sắc mặt mọi người càng thêm khó coi, nhất là tổ phụ và Tứ thúc.
"Nếu không đánh chết con thì con đi đây." Cô quay người định đi, bỗng quay đầu lại nhìn Tứ thúc: "À đúng rồi, Tứ thúc biết câu 'điềm nhiên không biết xấu hổ' xuất xứ từ đâu không?"
Mặt Tứ thúc đỏ gay, nhắm mắt không trả lời.
"Xuất xứ sớm nhất là từ "Vân Tiên Tạp Ký", nhưng ở đó chỉ dùng để hình dung người nào đó tửu phẩm không tốt, sau này trong "Tả Thị Bác Nghị" mới dùng để hình dung đức hạnh."
Nói xong Phùng Tam Nguyệt thong thả bước ra ngoài, về phòng mình.
Cô đá bay đôi giày, chui tọt vào chăn. Sợ chết khiếp! Ánh mắt tổ phụ vừa rồi như muốn giếc người, tổ mẫu thì tức đến phát điên. Cô vỗ ngực trấn an trái tim đang đập thình thịch. Nhưng mà... sướng thật đấy!
Một lát sau, cha mẹ cô lén vào phòng. Vừa vào cửa mẹ đã lao tới ôm chầm lấy cô: "Tâm can của mẹ ơi! Con nói lại cái câu 'điềm nhiên không biết xấu hổ' vừa nãy cho mẹ nghe lần nữa đi!"
Phùng Tam Nguyệt căng thẳng tột độ: "Mẹ, liệu nửa đêm tổ mẫu có xông vào đánh chết con không? Hay là phóng hỏa đốt chết cả nhà mình?"
Mẹ cô bật cười: "Tưởng con không biết sợ cơ đấy, yên tâm đi, tổ mẫu con không dám đâu. Giếc cháu gái thì bà ta còn mặt mũi gì nữa, con trai bà ta còn đi học được không? Như con nói đấy, bà ta còn trông chờ bán con được giá mà."
"Phù, thế thì con yên tâm rồi."
Mẹ xoa đầu cô: "Mẹ có cách trị tổ mẫu con, chỉ cần con học cho giỏi, bà ta không dám tùy tiện gả con đi đâu!"
"Mẹ, mẹ tốt quá."
"Cục cưng, nói lại câu vừa nãy đi."
Phùng Tam Nguyệt nghĩ một lát, lấy quyển vở mang về ôn tập ra: "Con đọc cho mẹ nghe mấy bài thơ nhé."
mẹ cô vui vẻ vỗ tay: "Được được được! Đừng đọc trong phòng, ra sân mà đọc, cho chúng nó nghe hết đi."
Phùng Tam Nguyệt: "..." Mẹ ơi, mẹ không sợ tổ mẫu xông ra đánh chết con thật à? Vừa nãy cái muôi cách đầu con có một tí tẹo thôi đấy.
"Hahaha, không sợ. Nhà họ Phùng đời đời kiếp kiếp chỉ mong có được người đi học, người có học ở cái nhà này địa vị cao lắm, giờ con cũng là người có học rồi, cứ đọc thoải mái. Không ai đánh con đâu."
"Vâng ạ."
Phùng Tam Nguyệt cầm vở ra sân, mới đọc được một câu đã bị mẹ chọc nhẹ: "To lên tí, tối chưa ăn no à?" Cô đành phải đọc thật to.
Đọc bèn mấy bài thơ mà tổ mẫu đúng là không xông ra đánh cô thật! Thằng biểu đệ con nhà đại bá không biết được bế đến cạnh cô từ lúc nào, giương đôi mắt háo hức nghe cô đọc.
Phùng Tam Nguyệt nhìn sang, thấy đại bá mẫu cười nịnh nọt: "Cho em con hưởng tí văn khí, nó mà thuộc được một bài thơ, bá mẫu ra ngoài cũng được nở mày nở mặt."
Cô không thích thằng em này lắm, nhưng mẹ lại chọc cô, mẹ con liền tâm, cô hiểu ngay ý mẹ: "Thế con giảng cho em một bài nhé, bài này đơn giản thôi, ý là nỗi nhớ quê hương..."
Cô đọc một câu thơ lại giảng một câu nghĩa, giảng xong cả bài thì lại kể hoàn cảnh sáng tác, ý nghĩa bài thơ: "Đệ đọc theo tỷ đi!" đại bá mẫu đẩy con trai một cái.
Thằng bé đọc theo, cô đọc một câu, nó đọc một câu, bốn câu thơ nhanh chóng đọc xong. Cô dẫn đọc thêm mấy lần, thằng bé thế mà cũng đọc trôi chảy được.
"Ôi chao! Đại Lang nhà ta chắc chắn cũng có khiếu học hành, ta biết ngay mà!"
Trong phòng, bà cụ cầm cái chổi đi đi lại lại, cuối cùng áp tai vào cửa nghe ngóng không động đậy. Nghe thấy tiếng cháu trai đọc thơ thì cười, nghe thấy tiếng cháu gái thì sa sầm mặt, sắc mặt biến ảo khôn lường.
Sáng hôm sau, Tứ thúc ăn vội vàng miếng cơm rồi đi mất. Phùng Tam Nguyệt thấy dùng từ "chạy trối chết" để hình dung là vô cùng chính xác.
...
Dương Tú Tài cùng biểu đệ tới thành Hứa, hai người tìm quán trọ tắm rửa sạch sẽ rồi lăn ra ngủ, đến trưa hôm sau mới dậy, sau đó lại đi dạo quanh thành Hứa, ăn chơi khắp những chốn thú vị.
Lúc chập choạng tối, hai người đi ngang qua một con phố, có tú bà đứng cửa mời khách, thấy họ bèn sán đến: "Công tử! Cô nương nhà ta xinh tươi mơn mởn, cầm kỳ thi họa món nào cũng tinh thông, các ngài có muốn vào ngồi chút không?"
Mặt biểu đệ đỏ bừng, Dương Tú Tài cũng làm ra vẻ ngượng ngùng, hai người bị tú bà lôi kéo vào trong.
Dương Tú Tài dặn: "Tìm người ngồi một bên đàn hát là được, lên vài món rượu ngon thức nhắm tốt."
"Ta hiểu rồi, nhất định không để đám son phấn tầm thường làm phiền các công tử." Nói rồi gọi một cô nương gảy tỳ bà giỏi nhất ra, dâng rượu ngon món ngon lên: "Công tử, Diệu Nhi cô nương nhà ta là thanh quan bán nghệ không bán thân, tính tình cô hơi bướng, có gì mạo phạm xin các ngài đại lượng bỏ qua cho."
Thế là Diệu Nhi hiểu ý, vào phòng không nói câu nào, ngồi xuống gảy tỳ bà, cũng chẳng đàn khúc vui vẻ gì mà toàn khúc nhạc ai oán, như đang than thở về thân thế bi thương của mình.
Dương Tú Tài vừa ăn vừa quan sát sắc mặt biểu đệ, quả nhiên thấy hắn lộ vẻ thương xót. Hắn cười khẩy trong lòng nhưng làm như không thấy.
...
,