Nghe được một lúc, Dương Tú Tài nhíu mày: "Sao toàn đàn mấy khúc ai oán thế, ngày lành tháng tốt, đàn cái gì vui vẻ lên chút đi."
Chưa đợi cô nương kia lên tiếng, biểu đệ đã vội nói: "Đệ thấy đàn hay mà, biểu ca uống rượu đi." Nói rồi rót cho hắn một chén.
Dương Tú Tài uống rượu, nói vài câu, thấy tỳ bà nữ kia vẫn đứng trơ ra đó bèn quát: "Làm cái gì đấy? Huynh đệ ta bỏ tiền mời cô đến xem chúng ta nói chuyện à? Thôi, cô ra ngoài đi, bảo tú bà đổi người khác."
Biểu đệ còn định nói gì đó thì hắn đã lớn tiếng gọi tú bà vào. Chỉ vào cô nương kia mắng: "Cái thói ương ngạnh này bọn ta không tiêu thụ nổi. Huynh đệ ta đến tìm vui, ả lại cứ đàn mấy khúc ỉ ôi làm mất cả hứng. Ta nói hai câu thì ả còn làm mình làm mẩy, rốt cuộc là bọn ta đi chơi gái hay là gái chơi bọn ta đây?"
Lời lẽ thô tục khiến tỳ bà nữ mặt đỏ bừng vì giận và xấu hổ, cô ném cho biểu đệ ánh mắt ai oán rồi ôm đàn bỏ ra ngoài.
Tú bà ngon ngọt xin lỗi, lại gọi một cô nương khác đến. Cô nương này khí chất hoàn toàn khác biệt, khúc đàn triền miên lay động lòng người, thỉnh thoảng còn qua rót rượu cho hai người, lời nói ngọt ngào, khen ngợi hết lời này đến lời khác.
Nhưng cảnh tượng náo nhiệt này lại khiến trong lòng biểu đệ cực kỳ khó chịu. Hắn lại nhớ đến tỳ bà nữ lúc nãy bị đuổi ra ngoài, không biết có bị phạt không. So với cô nương này, người bên cạnh quả là hạng son phấn tầm thường.
Chẳng bao lâu sau, biểu ca có vẻ say bí tỉ, hỏi chỗ đi vệ sinh, từ chối cô nương kia dẫn đường rồi lảo đảo đi ra ngoài.
Mới đi đến hậu viện được vài bước, đã thấy tỳ bà nữ vừa nãy còn đầy vẻ kiêu hãnh giờ đang quỳ dưới gốc cây. Lúc này hắn mới để ý, cô nương mặc bộ đồ màu xanh thúy, dáng người mảnh mai gầy yếu, như thể gió thổi là bay.
Lại gần mới thấy trên mặt cô in hằn dấu tay đỏ ửng, trên cánh tay còn có vết roi quất: "Cô sao thế..." Hắn đưa tay định đỡ, nhưng cô tránh đi.
Giọng cô lạnh lùng: "Ta bán nghệ không bán thân, công tử nếu muốn tìm người thì ra phía trước tìm tú bà."
"Ta nghe các cô nương khác đều gọi bà ta là mẹ, sao cô không gọi?"
"Hừ." Cô nương lạnh lẽo cười: "Người mẹ nào lại bắt con gái mình đi bán thân? Nếu mẹ ta còn sống..." Cô bỗng im bặt, quay mặt đi.
Rõ ràng không nhìn thấy, nhưng Tống Trình như nghe được tiếng nước mắt rơi. Cô chắc chắn đang khóc. Mẹ cô chắc chắn không còn nữa.
Tống Trình chợt thấy hối hận và áy náy: "Xin lỗi, ta không nên hỏi thế."
Đối phương không đáp, một lúc sau mới lấy tay áo lau mắt, quay mặt lại, đôi mắt đỏ hoe: "Công tử mà cũng xin lỗi ta sao, ta cứ tưởng trên đời này chẳng ai coi trọng hạng người như ta."
"Sao thế được, cô đàn tỳ bà hay lắm."
"Ta học tỳ bà từ năm ba tuổi..." Tỳ bà nữ quỳ ở đó kể cho hắn nghe về quá khứ của mình. Cô cũng từng là con gái nhà lành, học đàn vốn để làm vui lòng cha mẹ, ai ngờ sa cơ lỡ vận chốn phong trần, chỉ đành dựa vào nó để giữ gìn tấm thân trong sạch.
Cô cười khổ: "Ta đem khúc nhạc vốn định đàn cho cha mẹ nghe đàn cho khách, nếu cha mẹ dưới suối vàng biết được, ta còn mặt mũi nào gặp họ."
"Không! Họ sẽ không trách cô đâu." Tống Trình nghiêm túc nói: "Họ sẽ cảm ơn ông trời đã cho họ một đứa con gái ngoan như vậy."
Tỳ bà nữ nín khóc mỉm cười. Bỗng cô nhíu mày, nhưng rất nhanh lại khôi phục vẻ bình tĩnh.
Tống Trình vỗ mạnh vào đầu mình, lúc này mới nhớ ra cô nương vẫn đang quỳ: "Cô mau đứng lên đi."
Tỳ bà nữ lắc đầu: "Tú bà bắt quỳ ba canh giờ, giờ vẫn chưa đến."
"Không sao, lát nữa ta nói với bà ta là gọi cô đến đàn cho ta nghe."
"Thế chẳng phải nói dối sao?" Tỳ bà nữ cắn môi, do dự một lát: "Vậy chàng đợi ta một chút, ta về phòng lấy đàn ra đây đàn cho chàng nghe."
Tống Trình cười hỏi: "Cần gì phiền phức thế, cô đưa ta về phòng đàn không được sao?"
Tỳ bà nữ trừng mắt lườm hắn một cái: "Tuy trông chàng giống người tốt, nhưng biết đâu lại là kẻ háo sắc, sao ta có thể đưa chàng về phòng? Cứ ở đây, gần đây có người, nếu chàng dám làm bậy với ta... ta hét lên là có người đến ngay."
Nói rồi cô rảo bước đi nhanh, chỉ là dáng đi có phần cứng nhắc. Lòng Tống Trình lại dâng lên niềm thương xót.
...
Dương Tú Tài sau khi biểu đệ đi ra ngoài không lâu thì tỉnh rượu, hắn đuổi cô nương kia ra rồi nằm xuống ngủ, đêm đó biểu đệ không về. Và tiếng đàn tỳ bà ở hậu viện cũng không dứt.
Trong một căn phòng nhỏ, nha hoàn hầu hạ oán thán với cô nương nhà mình: "Lại lôi ngài ra làm bàn đạp cho ả, lần nào cũng thế, tú bà thiên vị quá thể."
Cô nương nhìn mình trong gương: "Tú bà chỉ thiên vị tiền thôi, ai kiếm được nhiều tiền thì tự nhiên được bà ta thiên vị."
"Cô nương cũng phải giở chút thủ đoạn đi chứ, lần nào có khách sộp cũng bị ả nẫng tay trên."
Cô nương thở dài: "Thì đã sao? Cũng chỉ là kỹ nữ tiếp khách thôi, đợi đến khi mắc bệnh lây, đến kỹ nữ hạng bét cũng không làm được, đều bị ném ra bãi tha ma, chẳng ai cho thêm được manh chiếu đâu."
Lời này khiến nha hoàn không kìm được nước mắt: "Em thấy vị công tử lần này cũng tốt đấy chứ, biết đâu chuộc thân được cho Diệu Nhi. Cô nương, lần sau có mối ngon như này ngài đừng nhường nữa. Chỉ cần được chuộc thân, làm nô làm thiếp cũng còn hơn ở cái chốn này."
"Được rồi, được rồi, đừng khóc nữa, lần sau ta sẽ thử."
Chỉ là... làm gì có nhiều người nguyện ý chuộc thân cho kỹ nữ thế chứ? Cô nhếch mép cười nhạt. Đàn ông trên đời này ai cũng tỏ ra thương xót phụ nữ sa cơ lỡ vận, khuyên người ta hoàn lương, nhưng bảo họ đón người về, dù chỉ làm thiếp thôi thì ai nấy đều giãy nảy, viện cớ gia quy nghiêm ngặt, không cho nạp kỹ nữ.
Ồ, gia quy chỉ cấm nạp kỹ nữ, chứ ngủ với kỹ nữ thì không sao à?
...
Dương Tú Tài ngủ một giấc ngon lành, tỉnh dậy thấy biểu đệ đang ngồi bên bàn, quầng mắt thâm sì, rõ ràng là cả đêm không ngủ.
"Biểu đệ dậy sớm thế." Hắn ngáp một cái: "Đi thôi, kiếm chỗ nào ăn chút gì."
Biểu đệ chột dạ đi theo hắn. Ra đến cửa gặp tú bà, Dương Tú Tài lại càm ràm: "Đều tại con ả đàn tỳ bà làm ta bực mình, đêm qua nằm mơ toàn nghe tiếng đàn réo rắt bên tai."
Tú bà đã được đút lót, vội vàng nói đỡ: "Đều là lỗi của Diệu Nhi, tính con bé nó bướng, nếu không phải đàn giỏi thì ta còn lâu mới dung túng cho nó không tiếp khách."
Dương Tú Tài cười khẩy: "Đã rơi vào chốn này còn tưởng mình thanh cao lắm à? Hôm nay không tiếp khách thì sớm muộn gì cũng phải tiếp, lần sau chưa chắc đã gặp được khách dễ tính như bọn ta đâu."
Lời này khiến Tống Trình thót tim. Phải rồi, dù lần này hắn cho tú bà tiền, nhưng mấy ngày nữa Diệu Nhi vẫn phải đi đàn cho người khác nghe. Thêm thời gian nữa, có khi tú bà còn ép cô tiếp khách.
Cả ngày hôm sau, Dương Tú Tài chơi rất vui vẻ, còn biểu đệ Tống Trình thì lòng đầy tâm sự.
Thấy hắn im lặng, Dương Tú Tài cười vỗ vai: "Nhớ biểu tỷ rồi à? Hay mua chút gì mang về cho nó? Ta thấy điểm tâm ở đằng kia cũng ngon đấy."
...
,