Khổng Linh Chi có chút nghi hoặc. Cô từng gặp nhiều huynh đệ tỷ muội yêu thương nhau, nhưng tốt đến mức này thì đúng là hiếm thấy.
"Ngươi chắc chứ? Đánh gãy xương rồi nối lại, ngươi không sợ nối xong lại không lành hẳn sao?"
Dương Tú Tài trả lời: "Ta không sợ. Ngài đã chữa khỏi cho Minh Thắng Thiên, chút xương gãy này có sá gì."
"Dù ngươi không sợ thì ta cũng không thể làm như vậy. Ta không lấy người sống ra làm vật thí nghiệm. Hơn nữa... ta nghĩ chưa chắc ngươi đã chịu đau giỏi hơn muội muội ngươi đâu."
Dương Tú Tài cười khổ: "Phải rồi, bao năm nay muội ấy chịu khổ trong lòng không biết bao nhiêu mà kể. Khổng thần y, ta có thể nói chuyện riêng với ngài vài câu không?"
Khổng Linh Chi dẫn hắn vào thư phòng, mời ngồi.
Dương Tú Tài uống ngụm trà, chậm rãi kể: "Chân của muội muội bị như vậy là do ta. Hồi đó chúng ta đều nghịch ngợm, trèo lên cây chơi. Sau đó cha mẹ gọi về ăn cơm, ta xuống rất nhanh, còn muội ấy lại không xuống được.
Lúc đó ta nghĩ chuyện cỏn con này có gì đâu, bèn bảo muội ấy cứ nhảy xuống, ta nhất định sẽ đỡ được. Muội ấy nhảy xuống xong thì kêu đau chân. Chúng ta sợ bị cha mẹ mắng nên tìm ít thuốc cao bôi qua loa cho xong chuyện. Nào ngờ mấy ngày sau, chân muội ấy sưng vù lên..."
Đến lúc không giấu được nữa, cha mẹ mới mời thầy lang về. Chân muội muội tuy hết sưng nhưng đi lại không còn được như trước, không thể dùng lực.
Thầy lang bảo xương chân muội ấy bị gãy, lại tổn thương gân, nếu chữa sớm thì còn hy vọng, đằng này lại để lỡ mất mấy ngày.
Hắn bị cha mẹ đánh cho một trận thừa sống thiếu chết. Nhưng điều khiến hắn đau đớn hơn cả là chính tay hắn đã hại cả đời muội muội.
Dương Tú Tài khẩn cầu: "Chỉ cần ngài chữa khỏi cho muội ấy, đừng nói hai năm, cho dù là hai mươi năm ta cũng nguyện ý ở lại đây dạy học!"
Có lẽ vì chuyện hắn chạy đến đây tìm thần y khiến cha mẹ lo lắng, nên họ mới muốn nhanh chóng định hôn sự cho muội muội. Hắn đoán được cha mẹ nghĩ đời muội muội coi như xong rồi, không thể để chuyện này làm ảnh hưởng đến tiền đồ của hắn.
Nhưng ngày nào muội muội chưa khỏi, hắn vĩnh viễn không bước qua được cái dớp trong lòng. Mang trên lưng tội lỗi nặng nề như vậy, hắn còn tâm trí đâu mà lo tiền đồ.
"Ta sẽ không thay mặt muội muội ngươi nói tha thứ, hay bảo cô không trách ngươi. Nhưng với tư cách là thầy thuốc, ta chắc chắn sẽ cố gắng hết sức chữa trị cho cô."
"Đa tạ, đại ân đại đức của ngài ta suốt đời không quên."
"Đừng vội cảm ơn. Ngươi cũng biết đấy, vết thương ở chân khiến muội muội ngươi luôn chìm trong đau khổ, không muốn giao tiếp với ai. Ngoài chữa chân, cô còn cần chữa cả tâm bệnh nữa."
"Đợi chân cô khỏi, tâm bệnh rồi cũng sẽ từ từ khỏi thôi." Đó là nguồn gốc của mọi chuyện.
"Ta có một đề nghị, muội muội ngươi từng đi học chưa?"
"Muội ấy biết vài chữ, nhưng không nhiều."
"Vậy ngươi có muốn để cô cùng học với các trò nhỏ không? Coi như là học sinh dự thính."
"Chuyện này..." Dương Tú Tài do dự. Muội muội không thích tiếp xúc với người lạ. Lũ trẻ tuy ngây thơ đáng yêu, nhưng lỡ lời nói nào đó động chạm khiến muội muội tổn thương thì sao?
Khổng Linh Chi lại hỏi: "Hay là hỏi ý kiến muội muội ngươi xem?"
"Cũng được!"
Khổng Linh Chi nói thêm: "Còn vị biểu đệ kia của ngươi nữa, hắn không thể làm học sinh dự thính được. Ngươi xem có tiện bảo hắn ra trấn trên ở tạm một thời gian không?"
"Được được, ta đi nói với đệ ấy ngay."
Bước ra khỏi thư phòng, Dương Tú Tài cảm thấy tảng đá đè nặng trong lòng như nứt ra vài khe hở, cuối cùng cũng có chút gió và ánh nắng lọt vào.
Hắn hít sâu một hơi rồi thở ra, đi tìm biểu đệ bảo hắn ra trấn thuê nhà trọ.
Nào ngờ biểu đệ nghe xong lại không chịu: "Đại ca, thư viện rộng thế này, người cũng đông, đệ thấy bên kia còn khối phòng trống, cứ để đệ ở lại đây đi mà."
Dương Tú Tài nhíu mày: "Ở đây nữ quyến khá nhiều..."
"Nhưng cũng có nhiều hộ viện là nam giới mà." Hắn vỗ ngực: "Đệ cũng có thể làm hộ viện."
Dương Tú Tài nhìn chằm chằm vào mặt hắn: "Tại sao đệ nhất quyết đòi ở lại? Nếu không có lý do chính đáng, ta không thể đồng ý."
"Đệ..." Mặt biểu đệ đỏ bừng: "Trước khi đi, di phụ và di mẫu bảo nếu chân biểu tỷ chữa khỏi sẽ gả biểu tỷ cho đệ."
Lòng Dương Tú Tài lạnh toát: "Nếu không chữa khỏi thì sao?"
Biểu đệ ngập ngừng: "Nếu không khỏi, cha mẹ đệ sẽ không đồng ý đâu."
Dương Tú Tài suýt bật lạnh lẽo cười. Chữa khỏi thì gả cho biểu đệ, không khỏi thì về gả cho con trai út nhà thương nhân kia. Bọn họ coi muội muội hắn là cái gì?
"Hiện giờ chân tiểu muội có chữa được hay không còn chưa biết, đệ ở lại đây có ích gì? Chi bằng ra trấn ở, cũng tránh làm tổn hại danh tiết muội muội."
Biểu đệ nài nỉ: "Nhưng mà... đệ đã cất công đưa biểu tỷ đến đây chữa bệnh... Biểu ca, huynh đừng cản đệ nữa. Chẳng phải trong thư huynh bảo vị thần y này rất giỏi, nhất định chữa được cho biểu tỷ sao."
Dương Tú Tài rốt cuộc không nỡ trở mặt với biểu đệ, chỉ nói hộ viện không dễ làm, muốn làm cũng phải qua sát hạch. Biểu đệ nghe vậy bèn hớn hở chạy đi tìm Đội trưởng Cừu.
...
Hắn quay sang nói chuyện với muội muội, thấy cô đang ăn cơm. Nhũ mẫu đi theo mang cơm từ nhà ăn về, miệng lải nhải: "Cơm nước thế này cũng đạm bạc quá, tiểu thư ráng ăn tạm chút, lát nữa lão nô đi hỏi xem có mượn được bếp làm món gì ngon miệng cho người không."
Thấy hắn đến, nhũ mẫu vội hỏi: "Thiếu gia ăn cơm chưa? Cậu muốn ăn gì, lát nữa lão nô làm."
Lúc này hắn mới nhớ ra mình mải lo chuyện của muội muội mà quên cả ăn: "Ra ngoài bất tiện, đừng làm phiền người ta, nhà ăn có gì thì ăn nấy thôi. Hơn nữa cơm nước ở đây cũng không tệ. Nhũ mẫu, ta có mấy lời muốn nói với muội muội."
Nhũ mẫu nghe lời lui ra ngoài, định bụng xuống nhà ăn mượn bếp.
"Đại ca."
"Ừ, tiểu muội, muội phải ở đây dưỡng thương một thời gian. Sơn trưởng nói có thể cho muội tham gia lớp học dự thính, muội có muốn không?"
Dương Bích hỏi: "Thư viện này dạy gì vậy ạ? Muội thấy biển hiệu bên ngoài ghi là Y khoa... là dạy y thuật sao?"
"Không chỉ thế. Ngữ văn là dạy chữ, văn chương, thơ cổ... Toán học là dạy tính toán. Ngoài ra còn dạy võ, nhưng mấy vị võ sư chưa tung hết bản lĩnh đâu, chỉ cho học trò chạy vòng quanh, chơi đùa thôi. Còn về y thuật của Khổng thần y, danh tiếng cô ấy ở kinh thành rất lớn, người muốn bái sư nhiều không kể xiết."
"Muội cũng được học sao?"
"Chỉ là dự thính thôi. Khổng thần y nhận đồ đệ phải qua sát hạch, mấy đứa nhỏ này đều thi đỗ mới được vào học."
Thấy muội muội có hứng thú, hắn bèn kể chi tiết tình hình thư viện, kể cả môn thực hành ngoại khóa mà hắn dạy.
Dương Bích nghe say sưa: "Muội... muội muốn học."
"Được, để ta đi nói với Sơn trưởng. Từ ngày mai muội sẽ cùng lên lớp với chúng nó."
...
Ngày hôm sau thư viện có thêm một học sinh dự thính. Biết cô chỉ học ké một thời gian, không tham gia thi cử, chữa khỏi bệnh là đi, đám học trò nhiệt tình hẳn lên. Ngược lại Dương Bích rất không quen, cứ hết giờ là muốn chạy về ký túc xá.
Phùng Tam Nguyệt nhìn cây trâm trên đầu cô, nói: "Dương tỷ tỷ chắc chắn là con nhà giàu rồi."
Mọi người gật đầu, ai cũng nhìn ra được điều đó: "Tỷ ấy đến tìm cô giáo chữa bệnh, lặn lội từ xa đến đây, cô Khổng giỏi thật đấy."
Giờ cơm trưa, Dương Bích thấy ca ca đi xuống nhà ăn nên cũng đi theo. Cô đi đứng luôn sợ người khác nhìn ngó, may mà đám học trò chỉ mải mê với món ăn hôm nay nên không để ý đến cô.
"Hôm nay có thịt gà! Gà hầm nấm.”
“Còn có rau xào nữa, rau này là ta trồng đấy!"
...
,