Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Lượt đọc: 2832 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 282: Thiên Đao Vạn Quả Cũng Không Quá Đáng

❊ ❊ ❊

Nhũ mẫu đi theo Dương Bích cũng đến ăn cơm. Hôm qua bà ta năn nỉ mãi mà người ở đây không cho mượn bếp, đành phải xuống ăn chung với mọi người.

Nghe đám trẻ con ồn ào nhốn nháo, bà ta hừ một tiếng, thầm nghĩ: đúng là lũ nhà quê, thấy thịt là sáng mắt lên.

Dương Tú Tài để ý thấy hành động của nhũ mẫu, bèn đưa bát cho muội muội bảo cô đi xếp hàng, rồi kéo bà ta ra khỏi nhà ăn.

Hắn hạ giọng: "Bà làm cái bộ dạng đó là có ý gì? Tiểu muội còn phải cầu người ta chữa bệnh ở đây, những đứa trẻ này đều là đệ tử của Khổng thần y, đắc tội với chúng, lỡ Khổng thần y không chịu chữa cho tiểu muội thì bà chữa chắc?"

"Lão nô không dám." Nhũ mẫu cúi người: "Lão nô chỉ thấy tiểu thư chịu khổ quá. Chỗ này ồn ào thế sao tiểu thư nuốt trôi cơm được. Đã thế cơm nước lại đạm bạc, hôm qua lão nô muốn mượn bếp mà họ nhất định không cho, thật là vô lễ."

Chưa đợi Dương Tú Tài lên tiếng, một giọng nói vang lên từ phía sau: "Đó là vì bà chưa trả tiền đấy."

Mặt Dương Tú Tài trắng bệch, vội vàng hành lễ xin lỗi: "Thất lễ quá, Sơn trưởng, đây là lão bộc trong nhà, lần đầu bà ấy đi xa thế này..."

Khổng Linh Chi giơ tay ngăn hắn giải thích: "Muốn được đãi ngộ như khách quý cũng đơn giản thôi, chỉ cần trả đủ tiền. Đừng nói mượn bếp, dù muốn ăn sơn hào hải vị ở trấn trên, người ta cũng bưng đến tận miệng cho bà."

Nhũ mẫu không kìm được càm ràm: "Đã trả tiền là được, thiếu gia đâu phải không có bạc, sao không trả luôn tiền khám? Không biết người ta lại tưởng chúng ta là hạng nghèo kiết xác ở đâu tới."

Dương Tú Tài nghẹn lời không biết giải thích sao, hắn cười khổ: "Bà nghĩ chữa chân cho tiểu muội tốn bao nhiêu tiền?"

"Nô tài ít va chạm, nhưng thầy lang trên trấn chữa một lần cũng chỉ một lượng bạc. Là thần y thì cùng lắm vài trăm lượng là đủ chứ gì."

Khổng Linh Chi cười nhạt: "E là không đủ đâu."

"Vậy ngài muốn bao nhiêu?"

Khổng Linh Chi chắp tay sau lưng: "Ta chữa khỏi toàn bộ kinh mạch cho Minh Thắng Thiên, Phục Hầu tặng ta cả một thuyền kỳ trân dị bảo. Trong đó mấy viên ngọc trai rẻ nhất ta đã bán được mấy ngàn lượng bạc rồi. Tiểu thư nhà bà chỉ chữa một cái chân, tính rẻ bằng một phần năm chỗ đó đi, bà nói xem phải trả ta bao nhiêu?"

Nhũ mẫu hít sâu một hơi, không dám tin nhìn thiếu gia nhà mình. Dương Tú Tài gật đầu xác nhận.

"Khổng thần y nói không sai, thuốc chữa cho muội muội hiện giờ giá trị liên thành. Cho dù bán cả nhà ta đi cũng không đủ trả tiền khám."

"Chuyện này..." Bà ta ngập ngừng, lầm bầm: "Đắt thế thật thì lão gia phu nhân chắc không chữa cho tiểu thư đâu."

Dương Tú Tài tiếp lời: "Khổng thần y nể tình ta mới chỉ thu một phần tiền khám, bắt ta ở lại dạy học hai năm. Ta chỉ là một tú tài, dạy học hai năm đáng bao nhiêu bạc? Ơn nghĩa này, với ta và muội muội đúng là suốt đời khó quên!"

"Lão nô biết rồi."

Dương Tú Tài thấy Khổng thần y im lặng, biết mình phải đưa ra một lời giải thích thỏa đáng. Hắn quát: "Sáng mai bà đi theo biểu đệ ra trấn trên ở ngay. Muội muội bị thương ở chân chứ tay vẫn lành lặn, không có người hầu hạ cũng vẫn sống được."

"Lão nô... Lão nô..."

Tiếng tranh cãi khiến cả nhà ăn im bặt, mọi người lén nhìn sang bên này.

Dương Bích bưng bát cơm tập tễnh bước ra: "Bà về đi, ta không cần người hầu hạ, cơm nước ở đây cũng rất ngon."

"Vâng!" Nhũ mẫu không dám ho he gì nữa, lủi thủi đi thu dọn hành lý.

Khổng Linh Chi bước vào nhà ăn, lấy bát đi xếp hàng. Không khí lại ồn ào náo nhiệt như cũ.

Chỉ có Triệu Nguyệt Quang, cô bưng bát cơm mà mắt sáng rực lên.

"Triệu Nguyệt Quang? Cậu nghĩ gì thế? Mau ăn cơm đi." Bạn học gọi.

Cô bé thì thầm: "Các cậu nghe thấy không, cô Khổng bảo chữa bệnh cho ai đó mà người ta trả cả một thuyền bảo bối! Ngọc trai rẻ nhất cũng bán được mấy ngàn lượng bạc!"

Đó là bạc đấy! Từ bé đến giờ, thứ bằng bạc to nhất cô bé từng thấy là đôi hoa tai mà mẹ cô bé tiếc rẻ không dám đeo. Mấy ngàn lượng thì chất đống to cỡ nào?

cô bé còn trồng dược liệu làm gì nữa? Chăm chỉ học y thuật với cô giáo, sau này đi chữa bệnh cho người ta thì lo gì không có tiền thuê người báo thù?

Các bạn học khác cũng lộ vẻ ngưỡng mộ: "Đợi chúng mình học xong, liệu có giỏi được như cô giáo không nhỉ?”

“Không biết nữa, người ta toàn gọi cô là thần y đấy!"

Ăn xong, Khổng Linh Chi đi chưa được bao xa thì Dương Tú Tài đuổi theo, vẻ mặt đầy xấu hổ: "Thật xin lỗi! Đều tại ta không quản nghiêm người dưới."

Khổng Linh Chi lẳng lặng bước đi không nói gì. Khi đối phương ngày càng căng thẳng, cô bất chợt hỏi: "Ngươi cũng thấy đám học trò này là lũ nhà quê, không xứng được sống sung sướng sao?"

"Không phải! Ta tuyệt đối không nghĩ như vậy. Chúng đều là đệ tử của ngài, tương lai tiền đồ rộng mở."

Khổng Linh Chi nhìn về phía núi xa: "Vậy nếu không theo ta học y, chúng chỉ là lũ nhà quê chân lấm tay bùn thôi sao?"

Dương Tú Tài không hiểu.

Khổng Linh Chi thở dài: "Đến giờ ngươi vẫn nghĩ thiên tư của chúng không bằng con cái thế gia đại tộc sao?"

"Không hề." Dương Tú Tài nhớ lại đám trẻ: "Chúng học rất nhanh, lại cần cù." Chuyện dậy sớm ôn bài là quá bình thường, chỉ có Bối Tứ Nương là không dậy sớm, vì cô chẳng cần ôn cũng nhớ như in: "Bối Tứ Nương cực kỳ thông minh, trò ấy chắc chắn có khả năng đã gặp là không quên, thiên phú như vậy ngay cả thế gia đại tộc cũng hiếm gặp."

Khổng Linh Chi cười: "Vậy tại sao chúng lại trở thành lũ nhà quê?"

Dương Tú Tài giật mình ngẩng đầu nhìn cô.

Đương nhiên là vì thế gia đại tộc chiếm hết ruộng đất trong thiên hạ, thương nhân vơ vét hết tiền tài. Những người này không tiền không cửa, không được học hành, không được luyện võ, muốn buôn bán cũng chẳng có vốn, chỉ đành ngày qua ngày bán mặt cho đất bán lưng cho trời, gặp năm mất mùa còn phải bán con bán cái đổi lấy miếng ăn.

Hắn nghe thấy người phụ nữ kia dùng giọng điệu nghiêm túc đến đáng sợ nói khẽ: "Ngươi là kẻ bề trên hưởng thụ sự cúng phụng của người dưới, vậy mà còn quay lại cười nhạo chân họ dính bùn... loại người như thế, thiên đao vạn quả cũng không quá đáng."

Dương Tú Tài không biết mình về phòng bằng cách nào. Đầu óc hắn rối tung, tim đập thình thịch, mồ hôi lạnh toát.

Chu Tú Tài ăn no đang định nghỉ ngơi, thấy hắn thẫn thờ bèn hỏi: "Nghe nói lão bộc nhà huynh đắc tội với Sơn trưởng Khổng, không phải cô ấy đổi ý không chữa cho muội muội huynh nữa chứ?"

Hắn lắc đầu.

"Thế huynh bị làm sao vậy?"

Những lời nói khiến hắn kinh hãi tột độ kia, hắn không dám kể với ai, chỉ có Chu Tú Tài là người cùng hội cùng thuyền: "Huynh nói xem... vì sao bách tính cần cù như vậy mà vẫn nghèo khổ?"

Chu Tú Tài nhướng mày: "Xem ra Sơn trưởng nói với huynh mấy lời ghê gớm lắm."

"Ta..."

Chu Tú Tài nằm vật xuống giường: "Thích thì nói không thích thì thôi, cứ ấp a ấp úng, tưởng ai cũng muốn nghe chắc."

Dương Tú Tài cười khổ: "Nói cho huynh nghe, huynh đừng có sợ đấy." Hắn thuật lại lời của Khổng Linh Chi.

Chu Tú Tài bật dậy, rồi lại nằm xuống ngay: "Không sao, không sao đâu."

"Huynh có biết lời này mà truyền ra ngoài, e là các thế gia đại tộc sẽ đuổi cùng giếc tận Khổng Sơn trưởng không."

Chu Tú Tài xua tay: "Nếu cô ấy là nam nhi thì đáng lo thật, đằng này là nữ nhi, tạo phản thế nào được? Chỉ là dạy dỗ mấy đứa học trò thôi mà."

Dương Tú Tài: "Huynh nhìn xem cô ấy có giống dạy học trò bình thường không? Đám trẻ này học văn luyện võ, đến trồng rau cũng phải học, sau này ra đời làm lang băm vườn thật sao?"

"Không làm lang băm thì làm gì? Đều là con gái, sớm muộn gì cũng phải lấy chồng."

Dương Tú Tài lúc này đã hoàn hồn: "Thôi bỏ đi, là ta lo xa quá. Khổng Sơn trưởng chắc chỉ vì thiện tâm, không nỡ nhìn mấy đứa trẻ chịu khổ. Cô ấy cũng là phụ nữ, đương nhiên sẽ thương cảm cho phụ nữ hơn."

"Đúng đấy, đợi hai năm nữa lũ trẻ lớn rồi thì về nhà lo chuyện chồng con, huynh lo bò trắng răng làm gì."

...

Bên kia, Khổng Linh Chi đã bắt đầu trù tính cho Bệnh viện số 1 trực thuộc Đại học Y khoa quận Hứa. Gọi tắt là Bệnh viện Đại học Y số 1.

Trấn Tiểu Trạch quá bé, không cần nhiều lang trung đến thế, cô phải tiến về thành phố lớn, ví dụ như thành Hứa. Nhưng thành Hứa đã bị mấy hiệu thuốc lớn lũng đoạn, mạo muội chen chân vào sợ sẽ bị chèn ép. Cô phải nghĩ ra một cách.

...

,

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.