Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Lượt đọc: 2832 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 295: Đắt Quá Thuê Không Nổi

❊ ❊ ❊

Lão Bát: "Nhóc hỏi han nửa ngày, vừa nghe giá đã định chuồn, đùa ta đấy à?"

Triệu Nguyệt Quang ngước lên: "Thúc... à không, con có nên gọi là tỷ tỷ không ạ?"

Lão Bát: "Nhóc chạy cái gì?"

Triệu Nguyệt Quang ủ rũ: "Đắt quá, thuê không nổi."

"Đắt? Giá của ta là rẻ nhất giang hồ rồi đấy, nhóc ra ngoài hỏi thăm mà xem, mấy tên sát thủ tai tiếng kia giếc một cao thủ hạng hai tốn bao nhiêu tiền, mà có khi chúng còn phản bội giếc luôn cả người thuê ấy chứ."

Còn cô xưa nay "già trẻ không gạt", là thích khách giá rẻ nhất, làm việc nhanh gọn nhất giang hồ. Đúng vậy, cô coi mình là thích khách. Sát thủ vì mục đích mà bất chấp thủ đoạn, cũng chẳng quan tâm mục tiêu có đáng chết hay không, nhưng cô thì khác. Xưa có Chuyên Chư giấu kiếm trong bụng cá đâm Vương Liêu, Dự Nhượng sơn mình nuốt than đâm Triệu Tương Tử, Kinh Kha đồ cùng chủy hiện đâm Tần Vương, cô cũng muốn làm một thích khách. Vì nhân nghĩa trong lòng mà hành thích.

Triệu Nguyệt Quang kinh hãi: "Cái gì? Lại còn giếc cả người thuê á? Tại sao ạ?"

Lão Bát cười khẩy, giọng điệu bình thản nãy giờ rốt cuộc cũng có chút cảm xúc khinh miệt: "Nhóc tưởng mấy tên sát thủ đó là thứ tốt lành gì chắc?"

Triệu Nguyệt Quang: Nghe giọng điệu mặc cả sành sỏi vừa rồi của tỷ, tỷ hình như cũng là sát thủ mà? Các thầy cô khác đâu có rành giá cả giếc người thế này.

"Nhóc nhìn cái gì? Ta với bọn chúng không giống nhau, ta là thích khách."

Triệu Nguyệt Quang bỗng mếu máo: "Tỷ tỷ, tỷ bất thình lình hiện ra, có phải muốn giếc con diệt khẩu không? Trước khi giếc con, tỷ cho con cởi bộ quần áo này ra được không. Bộ này cô con tự tay may cho con, con không muốn làm bẩn nó."

Lão Bát gõ đầu cô một cái: "Suốt ngày nghĩ linh tinh cái gì thế?"

Triệu Nguyệt Quang thở dài: "Tỷ tỷ, con sẽ cố gắng kiếm tiền, đợi con kiếm đủ ba trăm lượng bạc, con sẽ thuê tỷ."

Lão Bát lần này thả cho cô về đi ngủ, cô vê vê ngón tay. Vừa rồi túm đứa bé này, cô sờ thấy hoa văn thêu trên áo nó. Dùng chỉ màu gần giống màu áo thêu hoa văn chìm ở tay áo, vạt áo, nếu không phải chất vải quá tệ thì chắc chắn rất đẹp. Cô của đứa bé này là một tú nương, hơn nữa còn là tú nương tay nghề rất cao.

Cô biết gần đó còn có hộ vệ, cuộc trò chuyện vừa rồi chắc chắn có người nghe thấy, nên cô lẳng lặng chờ vài ngày. Lấy cớ ra trấn mua đồ, cô đi dạo một vòng, mua vải vóc, đồ ăn, rồi rời đi từ phía bên kia thị trấn... Trên đường quả nhiên có người đang đợi cô.

Lục Nhân: "Biết ngay là cô sẽ lẻn ra mà."

Lão Bát bực bội đặt đồ xuống: "Muốn đánh nhau hả? Nhào vô. Lần trước tỷ thí ta cố tình nhường các ngươi, không thì ta làm thịt hết rồi."

Lục Nhân: "Tài chém gió của cô đúng là lợi hại."

Đáp lại hắn là bóng Lão Bát lao tới bất ngờ, cùng con dao găm xuất hiện thình lình. Lục Nhân vừa né tránh vừa chê bai: "Nếu không sợ cô gây chuyện liên lụy đến thư viện thì ta thèm quan tâm cô sống chết ra sao. Nghe nói lần trước cô suýt bị người ta tóm tại trận, thế mà còn chém gió là truyền nhân của Tứ đại thích khách gì đó?"

"Câm mồm đi, suốt ngày chỉ có ngươi lắm mồm."

Hai người qua lại mấy chiêu, lỡ tay làm rách áo Lục Nhân, hắn vội nhảy ra xa: "Áo ta rách rồi, đền tiền!"

"Tiền không có, mạng có một cái."

"Đúng là không hiểu nổi võ công cô cao thế mà sao nghèo kiết xác, ám sát một cao thủ hạng nhất mà lấy có năm nghìn lượng, sao hả, cô muốn hành thiện tích đức à?"

Lão Bát thu dao vào tay áo: "Ngươi có biết năm nghìn lượng bạc chất đống to cỡ nào không? Hơn nữa ta giếc hạng ba trở xuống lấy ba trăm lượng cơ mà."

Lục Nhân: "Cô không nên nhận đơn hạng ba trở xuống. Cao thủ hạng nhất cứ mười vạn lượng mà quất, ba năm không khai trương, khai trương ăn ba năm. Cô chỉ lấy năm nghìn lượng, người bị cô giếc cũng thấy oan ức.”

“Nhận đơn còn phải tra rõ nguyên nhân kết thù, phải có thù thật sự mới nhận. Tiền lấy thì ít, tốn công tốn sức, thảo nào cô nghèo thế."

"Ngươi thì hiểu cái quái gì, thích khách là phải thế. Thôi, ngươi nói nhảm một đống rốt cuộc muốn làm gì?" Lão Bát xách đồ lên.

"Khụ, ta sợ cô bị người ta lừa gạt không rõ chân tướng sự việc, nói về khoản điều tra, còn ai qua mặt được ta?"

"Cho nên?"

"Cho nên, ta đi cùng cô."

Lão Bát suy nghĩ một chút: "Ngươi đã muốn đi cùng thì đi theo đi."

Trên đường, cô kể lại với Lục Nhân: "Triệu Nguyệt Quang bảo có kẻ thù, nhưng lại không chịu nói rõ tình hình."

Lục Nhân: "Ta rõ hơn cô, con bé đó từng lén hỏi ta thuê ta làm việc tốn bao nhiêu tiền."

"Bao nhiêu?"

Lục Nhân hừ lạnh: "Gấp trăm lần cô."

Lão Bát: "... Đồ lòng lang dạ thú."

Hai người có cách thăm dò khác nhau. Lục Nhân đi lượn một vòng, quay lại đã biến thành một ông lão râu tóc bạc phơ tiên phong đạo cốt. Còn Lão Bát âm thầm hòa nhập vào đám phụ nữ giặt quần áo trong thôn. Mấy bà thẩm vừa giặt vừa buôn chuyện, nào là chồng nhà ai đi cờ bạc, vợ nhà ai lười biếng không làm việc, cha mẹ chồng nhà ai ghê gớm, con cái nhà ai không nghe lời. Nói một hồi thì nhắc đến Triệu Nguyệt Quang.

"Cái con bé nhà họ Triệu bình thường im thin thít, không ngờ lại giỏi thế, lần trước nó cũng được đi khám bệnh cho người ta đấy, rõ ràng cũng chẳng mặc quần áo đẹp đẽ gì mà trông sáng sủa hơn hẳn lũ trẻ trong làng."

"Chẳng thế thì sao, nghe bảo sang năm còn tuyển người, đến lúc đó ta cũng cho con nhà ta đi thi. Kể cả không học được gì, biết tí chữ, biết tính toán, sau này ra làm kế toán cũng được."

Thấy họ bàn tán xem kế toán một tháng kiếm được bao nhiêu tiền, Lão Bát nhạt nhẽo chêm vào một câu: "Thế cũng phải thi đỗ mới được, con nhà người ta thông minh, có bản lĩnh, kể cả không đi học thì sau này cũng có tiền đồ."

Câu này khiến mấy bà thẩm trong lòng chua loét, nhưng họ đời nào chịu thừa nhận con mình kém con nhà người ta: "Bản lĩnh gì? Giống cô nó à, làm bà cô già không ai thèm lấy? Bản lĩnh to đến mấy mà không lấy được chồng cũng vứt.”

“Người ta cao giá lắm đấy, không thèm để mắt đến đám chân lấm tay bùn chúng ta đâu, muốn lấy đại gia nhà giàu cơ... cơ mà không soi gương xem mình có cái số mệnh đấy không."

...

Nghe ngóng một lúc, mọi người giặt xong ai về nhà nấy. Tại một khe núi nhỏ gần làng, hai người hội họp.

"Cô nghe được gì rồi?"

Lão Bát kể lại lời mấy bà thẩm kia, rồi tự tổng kết: "Người kết thù chắc là cô của Triệu Nguyệt Quang, cô ta trước kia là tú nương, làm việc cho nhà giàu, sau đó không biết vì sao lại về nhà, có người đến làm mối đều từ chối, giờ thành bà cô già nổi tiếng ế chồng trong làng."

Lục Nhân gật đầu: "Không sai, rồi sao nữa?"

Lão Bát im lặng.

Hắn bắt đầu châm chọc: "Với cái trình độ và tốc độ điều tra này của cô, thảo nào suýt chết đói. Phí cả một thân võ công."

Lão Bát hoàn toàn không giận, giờ cô đang cần dùng đến gã này, đợi hắn hết giá trị lợi dụng, cô sẽ khâu miệng hắn lại.

...

,

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.