Tranh Hồng Niên Đại

Lượt đọc: 670 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
3-36 Đêm tuyết chiến hữu trùng phùng

❊ ❊ ❊

Quãng đường từ tỉnh thành đến thành phố Giang Bắc chỉ có bốn trăm cây số. Hiện nay giao thông đường sắt phát triển, nếu đi tàu cao tốc thì chỉ mất hai tiếng là tới, nhưng Phó tư lệnh La lại chọn một chuyến tàu xanh có giá vé rẻ nhất, chen chúc cùng đám lao động phổ thông và nhân viên kinh doanh của các doanh nghiệp thị trấn, đi "cọc cạch" suốt năm tiếng đồng hồ mới tới được thành phố Giang Bắc.

Xuất phát lúc mười hai giờ trưa, tới thành phố Giang Bắc đã là sáu giờ chiều. Sau khi rời nhà ga, bụng Tiểu Lý đã réo vang, nhưng anh vẫn thực hiện nghiêm túc chức trách của mình, bám sát bên cạnh Phó tư lệnh La, ánh mắt cảnh giác quét nhìn xung quanh.

Phó tư lệnh La đứng trước quảng trường nhà ga, nhìn cảnh đêm thành phố Giang Bắc sau trận tuyết với đèn hoa rực rỡ, không khỏi cảm khái một câu: "Thay đổi rồi, thật sự thay đổi rồi."

Bắt một chiếc taxi, Tiểu Lý ngồi ghế trước, Phó tư lệnh La ngồi ghế sau, dặn dò tài xế: "Đến Cao Thổ Pha."

Tài xế taxi nổ máy, tiện miệng hỏi: "Hai người là người nơi khác à? Nếu có người thân bạn bè ở Cao Thổ Pha thì coi như xui xẻo rồi."

Phó tư lệnh La rất hứng thú hỏi: "Sao lại nói vậy?"

"Haizz, đừng nhắc tới nữa, giá đền bù ở Cao Thổ Pha chỉ có 1500, chuyện này đồn khắp nơi rồi. Bọn họ làm ăn quá độc ác, miếng đất tốt như thế, bọn họ ăn thịt thì thôi đi, đằng này đến ngụm nước dùng cũng không cho người ta húp, cái thời buổi này..."

Gã tài xế taxi lắm lời vẫn lải nhải không ngừng, nhưng Phó tư lệnh La đã im lặng. Ông cầm tờ Quân báo trong tay, trong lòng thở dài một tiếng: "Anh Quách à, anh sống không dễ dàng gì."

Chẳng bao lâu sau, taxi chạy tới trước một khu nhà ổ chuột. Những cửa tiệm mặt tiền giáp đường đã bắt đầu giải tỏa, cửa kính vỡ vụn, đâu đâu cũng viết chữ "Giải" thật to. Mặt đường cũng bị đào bới, các loại đường ống lộ ra ngoài, đèn đường tối tăm vô cùng, một vài người đi làm về phải cẩn thận dắt xe đạp, sợ rơi xuống hố.

Trả tiền cho tài xế, hai người xuống xe. Phó tư lệnh La rất khách sáo chặn một nữ sinh tan học lại hỏi: "Bạn học nhỏ, người trên báo này cháu có quen không?"

Cô gái rất xinh đẹp kia liếc mắt một cái liền nói: "Là ông Quách ạ, cháu quen ông ấy."

"Phiền cháu, làm sao để tìm được ông ấy?"

Cô bé chìa ngón tay thon dài ra: "Đi thẳng, rẽ trái rồi rẽ phải... Thôi, trời tối thế này, cháu dẫn hai chú đi."

Đi chập choạng một hồi, cuối cùng cũng tới gần nơi sửa xe của ông Quách. Cô gái nói: "Là ở đây ạ." Nói xong cô bé lên xe đạp rời đi. Phó tư lệnh La nói vọng theo bóng lưng cô: "Cảm ơn cháu, cô bé." Sau đó từ từ xoay người, quan sát căn lều của ông Quách cách đó không xa.

Đây là một căn lều tồi tàn dựng bằng gạch vụn, bạt dầu, tấm lợp amiăng và gỗ vụn, chỉ vừa đủ che gió chắn tuyết trong đêm lạnh này. Bảy giờ tối, đúng vào khoảnh khắc ấm áp khi người đi làm vừa về tới nhà, nhà nhà đang chuẩn bị bữa tối, nhưng trong căn lều rách nát lạnh lẽo này lại chỉ có một ngọn đèn vàng vọt cô độc. Gió lạnh gào thét thổi tung tấm bạt kẻ sọc bị mấy viên gạch đè lên trên lều, dường như muốn len lỏi vào từng kẽ hở.

Ngay khi Phó tư lệnh La đang chăm chú nhìn căn lều nhỏ này, một thanh niên cắt đầu đinh cảnh giác đi tới, hỏi: "Hai người tìm ai?"

Phó tư lệnh La quay đầu nhìn, chỉ tay vào thanh niên này hỏi: "Tôi nhớ cậu, cậu là lữ đoàn pháo cao xạ đóng ở Lãnh Khê đúng không? Cậu tên Lâm Hạo, năm đó là quán quân chạy việt dã mang vác năm cây số toàn lữ đoàn. Sao lại xuất ngũ rồi? Sao không chuyển sang lính chuyên nghiệp?"

Người thanh niên sững sờ một chút, đánh giá kỹ Phó tư lệnh La, dường như không dám tin vào mắt mình: "Ngài là... La..." Đột nhiên cậu ta đứng nghiêm, giơ tay chào: "Báo cáo, tôi xuất ngũ năm ngoái. Vốn dĩ đủ tiêu chuẩn lên chuyên nghiệp nhưng bị người ta chen ngang."

"Ừm." Phó tư lệnh La nhíu mày. Thói hư tật xấu ở địa phương đôi khi còn nghiêm trọng hơn trong quân đội. Là lãnh đạo cấp cao, rất khó để quan tâm đến việc đi ở của binh lính bình thường, chuyện này Phó tư lệnh cũng chỉ đành bất lực.

Phó tư lệnh La ra hiệu cho cậu ta hạ tay xuống, nói: "Tôi tới thăm chiến hữu cũ, là việc riêng, không cần chào hỏi. Cậu làm công việc gì ở đây?"

"Báo cáo, tôi phụng mệnh bảo vệ ông Quách sửa xe, đang trong lúc chấp hành nhiệm vụ."

"Ồ, cậu phụng mệnh của ai?"

"Báo cáo, tôi phụng mệnh của Giám đốc Lưu công ty Hồng Tinh."

"Được, cậu tiếp tục chấp hành nhiệm vụ đi."

"Rõ!"

Phó tư lệnh La để Tiểu Lý đứng canh gác gần đó, còn mình một mình chậm rãi bước tới. Tới trước cửa lều, ông đứng đó rất lâu, nghẹn lời không nói nên lời. Sau tấm bạt kẻ sọc ở cửa sổ, một ông lão tóc bạc phơ đang ngồi trước lò than nấu cơm, trong nồi nhôm không biết đang hầm món gì, lửa lò không mạnh, ông thở dài định lấy quạt nan, nhưng bàn tay đưa ra bỗng khựng lại, nhìn Phó tư lệnh La bên ngoài mà không nói gì.

"Báo cáo Trung đội trưởng! Chiến sĩ trung đội một, đơn vị 597, La Khắc Khắc Cung đã tới!" Phó tư lệnh La đột nhiên nói một cách hào sảng, đồng thời giơ tay phải thực hiện quân lễ.

Ông Quách chậm rãi đứng dậy, vén tấm bạt kẻ sọc, nhìn Phó tư lệnh La. Hai người cứ thế lặng lẽ nhìn nhau. Một hồi lâu sau, bốn bàn tay đột nhiên nắm chặt lấy nhau, rồi sau đó lại ôm chầm lấy nhau thật chặt.

"Trung đội trưởng, không mời tôi vào trong ngồi chút sao?" Phó tư lệnh La cười hỏi.

"Vào đi, nhà nhỏ, đừng chê cười." Ông Quách mời khách vào trong căn lều nhỏ của mình. Căn lều thấp bé khiến vị tướng quân cao lớn như Phó tư lệnh La cảm thấy một sự chật chội. Trên chiếc giường dựng bằng gạch và cửa gỗ trải chăn đệm, trên lò than nhỏ đang hầm cơm và thức ăn thừa, ngoài ra thì chỉ có vài dụng cụ sửa xe, mấy cái săm lốp treo trên tường, chiếc bơm xe dựa nghiêng sau cửa. Còn có một chú chó nhỏ trông rất ngốc nghếch, nghe thấy động tĩnh liền mở đôi mắt ngái ngủ, bò dậy chạy đến bên chủ nhân đòi ăn.

"Trung đội trưởng, đây là nhà của anh sao? Điều kiện này quá mức gian khổ rồi. Những năm nay anh chịu khổ rồi." Phó tư lệnh La tháo mũ, ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ, than thở.

"Quen rồi." Ông Quách thản nhiên nói một câu, lấy thuốc ra mời Phó tư lệnh La, vừa hay đối phương cũng lấy thuốc ra, đều là Trung Nam Hải như nhau. Hai người cười ha hả, mỗi người châm thuốc của mình.

"Trung đội trưởng, Chính ủy Từ mất rồi, ngay ngày hôm qua." Phó tư lệnh La phả một ngụm khói, nói.

Ông Quách chỉ gật đầu không nói, múc một bát cơm nhỏ gọi chú chó nhỏ ăn.

"Trước khi lâm chung, ông ấy nói cho tôi biết một bí mật. Trách nhiệm của lần hành động tuyệt mật thất bại ba mươi năm trước nằm ở ông ấy. Đội đặc nhiệm ngay từ đầu đã nắm được thông tin tình báo sai lệch, là lao thẳng vào họng súng của kẻ thù, cho nên việc xử lý anh là một vụ án oan."

Điều khiến Phó tư lệnh La chấn động là khi nghe tin tức kinh thiên động địa như vậy, ông Quách thậm chí ngay cả mí mắt cũng không chớp, tiếp tục bận rộn cho chó ăn.

"Sao? Anh đã biết từ lâu rồi?" Phó tư lệnh La truy hỏi.

"Ừ, lúc đó tôi đã biết rồi."

"Tại sao anh không nói! Chẳng lẽ anh muốn nhẫn nhục chịu cái án oan khuất này sao!" Phó tư lệnh La khó nén nổi sự phẫn nộ trong lòng, đứng bật dậy.

"Ông ấy có trách nhiệm, nhưng mấu chốt vẫn là do tôi chỉ huy sai lầm. Tổ chức tin tưởng tôi, đồng chí giao tính mạng cho tôi, nhưng tôi lại phụ lòng họ. Trách nhiệm này tôi nên gánh." Ông Quách tiếp tục giữ vẻ mặt không thay đổi.

"Nhưng..."

"Không có nhưng. Là đàn ông thì nên gánh vác trách nhiệm. Hơn nữa... vợ con của Từ già vừa mới theo quân, không chịu nổi sóng gió."

"Cho nên anh gánh thay ông ấy! Cái gánh nợ oan ức này, gánh một cái là suốt ba mươi năm! Trung đội trưởng, Quách Viện Triều! Anh thật là!" Phó tư lệnh La tức giận quay người lại, theo thói quen muốn đi đi lại lại để xả giận, nhưng căn lều quá nhỏ, đến chỗ xoay người cũng không có, nói gì đến đi lại. Không còn cách nào, ông đành phải rít thuốc liên hồi.

"Thôi bỏ đi, Từ già cũng chết rồi, anh cũng già rồi, chuyện này tôi sẽ cho anh một câu trả lời thỏa đáng. Anh ăn cơm chưa? Chưa ăn phải không? Tôi cũng chưa ăn, chúng ta cùng ăn đi." Phó tư lệnh La không đợi phản đối, hét lớn ra ngoài: "Tiểu Lý!"

"Có!"

"Đi mua rượu thịt về đây."

Ông Quách vội vàng khuyên: "Đừng sai bảo cậu bé đó nữa, muốn mua đồ thì cửa hàng nhỏ sát vách có bán."

"Thế thì vừa hay." Phó tư lệnh La đẩy cửa đi ra, đến cửa hàng nhỏ sát vách mua một đống lớn xúc xích, cánh gà om, trứng trà, đậu phụ khô, còn có rượu Nhị Oa Đầu.

Ông chủ cửa hàng nhỏ là bạn tốt của ông Quách, vừa nghe đối phương là chiến hữu của ông Quách liền nhất quyết không lấy tiền. Phó tư lệnh La cũng không phải người câu nệ, liền cất tiền đi, mời ông chủ cửa hàng cùng uống rượu, đối phương vui vẻ đồng ý. Ba ông lão, cộng thêm Tiểu Lý và một chú chó nhỏ, bắt đầu một bữa tối đặc biệt trong căn lều tứ bề gió lùa của ông Quách.

... Hổ gia hôm nay uống rất vui vẻ. Tận mười giờ đêm mới say khướt từ Kim Bích Huy Hoàng bước ra. Nhìn đồng hồ Rolex vàng, hắn lại gọi cho Lão Thất một cuộc điện thoại: "Lão Thất, thằng nhãi cậu đừng có quên, tối nay nhất định phải giải quyết xong việc cho tôi. Tôi không cần biết cậu giết người phóng hỏa hay dập đầu lạy lục, nhất định phải đuổi cổ hai lão già kia đi, nghe thấy chưa?"

Lão Thất cười đáp: "Hổ ca, anh lại uống nhiều rồi. Vừa nãy chẳng phải đã gọi điện sắp xếp rồi sao? Anh em đều chuẩn bị xong xuôi cả rồi, tối nay làm xong chuyện này, anh cứ yên tâm về ngủ đi."

Hổ gia từ từ cất điện thoại, lên chiếc Cayenne của mình, dụi dụi mắt, ợ một cái. Tuy hơi say nhưng thần trí vẫn tỉnh táo, mới uống có một cân ba rượu trắng mà đã muốn quật ngã Hổ gia sao, đâu có dễ dàng như thế. Hắn lầm bầm một mình, nổ máy rời khỏi bãi đỗ xe của Kim Bích Huy Hoàng. Thời tiết âm u, trên không trung dường như lại bắt đầu lất phất tuyết. Hổ gia chuyển ô tô sang chế độ lái trên tuyết, chậm rãi lái đi. Dưới màn đêm, thành phố Giang Bắc im lìm tĩnh mịch, dưới ánh đèn pha sáng rực, bông tuyết nhỏ li ti bay lả tả.

"Tuyết, tuyết, tuyết, suốt ngày chỉ biết tuyết, sao không đông chết đám ăn mày đó đi." Hổ gia lầm bầm, đánh tay lái, chiếc Cayenne tiến vào một khu chung cư cao cấp ven sông. Nơi này có một căn hộ đứng tên hắn, hắn còn nuôi một nữ sinh trường nghệ thuật sống ở đây quanh năm.

Bước xuống xe, Hổ gia ngáp một cái thật dài, toàn thân nồng nặc mùi rượu. Quay đầu lại, con nhỏ chết tiệt đó lại sắp ép mình đi tắm, tắm thì tắm, nhưng phải tắm cùng mới đã. Trong đầu Hổ gia toàn những suy nghĩ vớ vẩn, vừa đi vừa nghĩ, căn bản không chú ý tới trong bóng tối có một đôi mắt đang nhìn chằm chằm vào mình.

Một cơn gió mạnh ập tới, Hổ gia theo bản năng quay đầu lại, liền nhìn thấy một vật thể hình chữ nhật đen ngòm đập thẳng vào mặt mình. Với thứ này, hắn ta không thể quen thuộc hơn, ở các công trường đâu đâu cũng thấy, tiện tay là có ngay.

Thứ này gọi là gạch thẻ.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:154
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 28 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.