Tranh Hồng Niên Đại

Lượt đọc: 723 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
3-40 Nhà ông Quách được nâng cấp thành khu vực cấm quân sự

❊ ❊ ❊

Phó tư lệnh La không phải là kiểu người thích "giả heo ăn thịt hổ". Lúc này hai người bị thương đang nằm trên đất, cấp cứu khẩn cấp, ông nào có tâm trạng nói nhảm với đám cảnh sát này. Ông quay đầu lại, nghiêm nghị quát: "Tôi là Phó tư lệnh Quân khu Đông Nam, La Khắc Công, hiện tại tôi ra lệnh cho các người gọi xe cứu thương!"

Lý Chí Đằng cười khinh bỉ, rút còng tay từ sau lưng ra nói: "Nếu ông là tư lệnh quân khu thì tôi là Chủ tịch Quân ủy." Nói rồi định còng tay Phó tư lệnh La.

Dương Phong nghe thấy đối thoại của họ, trong lòng bỗng giật mình. Dưới ánh đèn pha ô tô, ông lão này trông chừng năm sáu mươi tuổi, đầu tóc bạc phơ nhưng tinh thần quắc thước, quần áo trên người cũng rất chỉn chu, lẽ nào nói...

Còng tay bằng thép khóa chặt cổ tay Phó tư lệnh La, Lý Chí Đằng cố tình siết mạnh thêm mấy nấc, còng tay cắm thẳng vào da thịt. Phó tư lệnh La giận dữ, đã nói rõ thân phận rồi mà đối phương còn ngang ngược như vậy, rõ ràng là không coi người trong quân đội ra gì.

Tiểu Lý bị đánh mạnh vào mặt, một mảng bầm tím, vẫn gào lên: "Thả thủ trưởng ra!" Hai nhân viên chống bạo động đè anh ta xuống, một người trong đó lục trên người anh ta ra một khẩu súng, cầm nòng súng vung vẩy: "Dương Tử, Chí Đằng, lập công rồi."

Bên kia, ông Quách cũng bị người ta chĩa súng vào đầu, bắt nằm sấp trên nền tuyết lạnh lẽo. Chú chó con "Cẩu Oa" kêu ăng ẳng xông ra từ lán, muốn lao vào cắn xé kẻ xấu đánh chủ nhân, nhưng lại bị một chiếc ủng da cứng rắn đá văng sang bên cạnh, không còn tiếng động nữa.

"Khốn kiếp, các người làm thế này là phải chịu hậu quả đấy!" Phó tư lệnh La tức giận run cả người, nhưng Lý Chí Đằng thì mặc kệ. Gã to con này trước kia học tán thủ ở trường thể dục thể thao, thuộc loại tứ chi phát triển, đầu óc đơn giản, thấy thu được súng thì phấn khích không nói nổi, làm gì còn não để suy nghĩ vấn đề gì nữa.

"Bốp" một tiếng, một cái tát vang dội giáng xuống mặt Phó tư lệnh La. Mắt vị Phó tư lệnh trợn tròn, sống sáu mươi năm nay, đây là lần đầu tiên bị người ta vả mặt!

"Chí Đằng, dừng tay!" Đầu óc Dương Phong thông minh hơn Lý Chí Đằng nhiều. Tại hiện trường xuất hiện một khẩu súng lục quân dụng 92, một ông lão tự xưng là Phó tư lệnh quân khu, chuyện này kỳ quặc lắm. Loại chuyện này thà tin là có chứ không thể tin là không, nhỡ đâu thật sự chọc phải vị đại thần nào thì không phải là thứ mình có thể gánh vác nổi.

Nhưng anh ta vẫn chậm một bước. Lực tay Lý Chí Đằng rất lớn, một cái tát giáng xuống, trên mặt Phó tư lệnh La xuất hiện năm vết ngón tay rõ nét, một vệt máu chảy ra từ khóe miệng. Ông lão không giận mà cười: "Cậu dám đánh tôi."

"Đánh chính là ông đấy!" Lý Chí Đằng hùng hổ quát, quay đầu nói với Dương Phong: "Lão già mục xương này còn khá cứng đầu, hay là đưa về đội lột da hắn trước đã."

Dương Phong hơi bực bội phất tay, không biết sao trong lòng anh ta có chút bất an.

Lão Thất và những người khác lại phấn khích hẳn lên, xoa tay chân bước tới nói: "Chính là mấy người này đánh chúng ta."

Lời vừa dứt, lại có mấy luồng ánh sáng chói mắt rọi tới, tiếp đó là tiếng đóng mở cửa xe và tiếng bước chân hỗn loạn. Hàng loạt bóng đen với tốc độ cực nhanh chiếm lĩnh các điểm cao và bao vây lấy họ. Ánh đèn pin quét loạn xạ, loáng thoáng có thể thấy quân phục ngụy trang và ủng quân đội.

Tiếng lên đạn vang lên, có người quát lớn: "Bỏ súng xuống, giơ tay lên!"

Đội chống bạo động ngơ ngác nhìn xung quanh, hàng chục chiếc mũ sắt lấp lánh hàn quang, họng súng tự động đen ngòm chĩa thẳng vào họ. Đây là màn kịch gì vậy?

"Hiểu lầm, chúng tôi là cảnh sát!" Dương Phong vừa hét vừa vứt súng xuống đất, các cảnh sát khác cũng ngoan ngoãn vứt súng, giơ hai tay lên.

Chỉ có Lý Chí Đằng phản ứng chậm hơn, một tay vẫn vặn cánh tay Phó tư lệnh La, trợn mắt quát: "Làm gì đấy, chúng tôi đang thi hành công vụ."

Mấy người lính xông tới, không nói hai lời, dùng báng súng 81 đập mạnh vào mặt Lý Chí Đằng, quật ngã gã xuống đất, chĩa súng vào đầu. Những người khác cũng bị đè xuống đất, mỗi người bị ít nhất ba họng súng chĩa vào đầu.

Một sĩ quan vội vã tiến lên đỡ Phó tư lệnh La dậy, hỏi: "Thủ trưởng, ngài không sao chứ?"

Phó tư lệnh La đánh giá quân hàm của anh ta, là một trung tá, liền hỏi ngược lại: "Cậu là lãnh đạo trực ban tối nay à?"

Sĩ quan chào theo điều lệnh: "Báo cáo thủ trưởng, tôi là Phó tham mưu trưởng Quân phân khu Giang Bắc, tối nay tôi phụ trách trực ban."

"Mau đưa người bị thương đi bệnh viện, bắt hết đám tội phạm này lại!"

"Rõ!"

Đại đội cảnh vệ xuất quân khẩn cấp, mang đến năm xe việt dã. Sợ đường trơn làm chậm trễ thời gian, còn mang theo hai xe thiết giáp bánh xích. Do chưa nắm rõ tình hình hiện trường, sợ hỏa lực không đủ áp chế, họ thậm chí mang theo cả súng chống tăng PF89 và súng bắn tỉa 88. Hơn tám mươi binh sĩ, tất cả đạn đã lên nòng, vũ trang tận răng, chỉ thiếu mỗi còng tay.

Nhưng điều này không làm khó được lính, họ cởi dây giày ra trói người, trói còn chắc hơn cả còng tay. Đang lúc trói người, lại có thêm mấy chiếc xe lao tới hiện trường, là người của 110.

Hai xe cảnh sát Santana của đồn công an dừng ở vòng ngoài, hai cảnh sát dẫn theo bốn trợ lý cảnh sát ngơ ngác chui ra khỏi xe, liền nhìn thấy hai chiếc xe thiết giáp sơn ngụy trang, họng súng máy 12.7mm đã quay nòng chĩa về phía họ. Họ sợ đến mức vội vã xua tay, vẫn là ông Vương có kinh nghiệm, thấy vậy vội thông báo cho trung tâm chỉ huy qua bộ đàm.

Những người lính trước tiên khiêng hai người bị thương lên xe, đưa đến bệnh viện trạm y tế để băng bó cầm máu. Trình độ của bệnh viện quân đội đối với các bệnh đau đầu vặt vãnh thì không rõ, nhưng trị vết thương do súng đạn, dao kiếm thì lại cực kỳ lành nghề. Xe việt dã chở thương binh xuất phát trước, hướng về phía bệnh viện quân khu. Bên đó đã liên hệ trước, bác sĩ trưởng khoa ngoại cùng tinh anh dưới quyền đã vào vị trí.

Sau đó, binh lính tay chân nhanh nhẹn tống đám tù binh lên xe. Với bao nhiêu họng súng chĩa vào đầu, đám tù binh không ai dám phản kháng, thậm chí không dám thở mạnh. Cho dù là kẻ ngốc nhất cũng nhìn ra vấn đề, đêm nay họ đã đắc tội với người không nên đắc tội.

Vị trung tá ân cần nói: "Thủ trưởng, ngài không sao chứ? Để tôi mở còng tay cho ngài."

Phó tư lệnh La vẫn còn một tay đeo còng, ông phẩy tay nói: "Không cần, ai còng thì người đó mở."

Nói xong, ông đi tới đỡ ông Quách dậy, hỏi: "Lão trung đội trưởng, ông không sao chứ?"

Ông Quách lắc đầu, đi sang một bên lo lắng gọi: "Cẩu Oa, Cẩu Oa."

Từ trong góc vang lên tiếng rên rỉ yếu ớt, ông Quách tiến tới bế chú chó con đang nằm liệt trên đất lên, bọc vào trong chiếc áo bông, bất lực lắc đầu: "Con vật đáng thương."

Sắc mặt Phó tư lệnh La xám ngoét, quát với vị trung tá: "Cho tôi lập chốt gác ở đây, ai dám dỡ nhà lão trung đội trưởng của tôi, tôi bắn kẻ đó!"

"Rõ!" Vị trung tá chào theo điều lệnh, quay đầu quát: "Trung đội trưởng trung đội một, lập chốt gác ngay tại đây, tăng cường hai vọng gác, bố trí cả tuần tra."

---❊ ❖ ❊---

Đã là nửa đêm, dưới sự thuyết phục của Phó tư lệnh La, ông Quách cuối cùng cũng ôm chú chó con ngồi lên xe việt dã của Quân phân khu. Đoàn xe hướng về phía Bộ tư lệnh Cảnh bị. Vừa lái ra, mấy chiếc xe chạy ngược chiều tới, là lãnh đạo phân cục đến. Cục trưởng phân cục và chính ủy xuống xe, vung tay, nhưng xe quân sự hoàn toàn phớt lờ họ, lao vút qua bên cạnh, nước bùn bắn tung tóe làm bẩn cả quần của hai người.

Đoàn xe đi xa, mấy người ở đồn công an gom lại, cũng vẻ mặt khó hiểu. Cục trưởng phân cục hỏi: "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

Ông Vương nói: "Có người dân báo tin khu vực gần đây có đánh nhau nên chúng tôi xuất cảnh tới xem, kết quả gặp quân đội đang làm nhiệm vụ, không cho chúng tôi lại gần."

"Đó chẳng phải xe của Dương Phong sao?" Chính ủy chỉ vào chiếc Range Rover ở đằng xa, Cục trưởng phân cục cũng nhíu mày, vì ông ta cũng thấy chiếc Paladin của đội chống bạo động đang đỗ cạnh chiếc Land Rover đó.

Hai vị lãnh đạo nhìn nhau, định tiến lên kiểm tra thì một tiếng quát giận dữ vang lên phía trước xe: "Khẩu lệnh!" Cùng với tiếng lên đạn, hai chiến sĩ nhỏ cầm súng trường chặn đường đi.

"Đồng chí nhỏ, chúng tôi là Cục công an, đây là xe của chúng tôi." Chính ủy kiên nhẫn giải thích. Tính khí của Cục trưởng phân cục không tốt như vậy, phải biết rằng cha của Dương Phong là người đứng đầu Ban Tổ chức Thành ủy, bản thân ông ta còn muốn nhờ người ta giúp chuyện luân chuyển vị trí, nếu Dương Phong xảy ra chuyện thì chuyện này chắc chắn sẽ hỏng bét.

"Gọi lãnh đạo của các người tới đây." Cục trưởng phân cục uy nghiêm nói. Nhưng hai tên binh nhì đối phương hoàn toàn không thèm quan tâm đến ông ta, chĩa súng quát nghiêm khắc: "Đây là khu vực cấm quân sự, các người tiến thêm một bước nữa là bắn chết đấy!"

Với loại lính nhỏ tuổi mười bảy mười tám thế này thì không có lý lẽ gì để nói cả. Chiến sĩ nhỏ mới nhập ngũ trong lòng chỉ có tiểu đội trưởng, trung đội trưởng, cho dù là Thị trưởng tới cũng không thèm đếm xỉa. Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của hai người họ, Chính ủy không mảy may nghi ngờ rằng nếu mình thật sự xông vào, đối phương chắc chắn sẽ khai hỏa.

Ông chỉ không hiểu nổi, cái chỗ rách nát này sao lại thành khu vực cấm quân sự được.

Không còn cách nào khác, đành gọi điện cho Cục trưởng Mã vậy.

Bộ tư lệnh Cảnh bị quân phân khu, đám tù binh bị trói như đòn bánh tét gần như bị lôi xuống xe, tất cả đều bị áp giải vào nhà giam trông coi. Bộ tư lệnh vừa xây xong một tòa nhà văn phòng, chưa đưa vào sử dụng, vừa hay nhốt họ vào đó, mỗi người một phòng, muốn thông đồng lời khai cũng không được, cửa có binh sĩ canh gác nghiêm ngặt, cứ từ từ mà nếm trải đêm dài đi.

Nhà khách quân phân khu, Tư lệnh và Chính ủy cùng các sĩ quan lớn nhỏ của Quân phân khu Giang Bắc đều đã có mặt, thấp thỏm lo âu chờ đợi bên ngoài phòng. Bác sĩ đang ở trong phòng trị thương cho Phó tư lệnh La, nghe nói Phó tư lệnh bị thương rất nặng.

Một lát sau, bác sĩ đẩy cửa bước ra, các sĩ quan ùa tới, hỏi dồn dập. Bác sĩ lắc đầu nói: "Đây là kẻ nào ra tay, đến người già mà cũng đánh, thật thất đức. Ồ, vết thương không nặng, các người vào được rồi."

Các sĩ quan lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, mấy vị lãnh đạo chủ chốt gõ cửa bước vào phòng.

"Lão La, ông đến đây cũng không báo trước một tiếng, làm tôi bị động quá." Tư lệnh Hà của Quân phân khu cười hì hì nói, nhưng khi vừa thoáng nhìn thấy vết ngón tay trên mặt Phó tư lệnh La, nụ cười liền tắt ngấm.

Cái này còn nghiêm trọng hơn cả trúng đạn. Đường đường là Phó tư lệnh Quân khu lại bị người ta tát tai, thế mà được sao? Tư lệnh Hà trầm mặt nói: "Lão La, ông yên tâm, chuyện này tôi nhất định xử lý tốt, cho ông một lời giải thích thỏa đáng."

Phó tư lệnh La lại tỏ vẻ không quan tâm: "Lão Hà, chuyện này không liên quan đến ông, Bộ Bảo vệ Quân khu sẽ xử lý."

Tư lệnh Hà vừa nghe liền hiểu, chuyện này lớn rồi. Phó tư lệnh La dự định làm rùm beng lên, nhưng cũng tốt, đỡ cho mình phải dây dưa với địa phương.

"Lão Hà, tôi giới thiệu với ông một chút, đây là Quách Viện Triều, lão trung đội trưởng của tôi. Lão Quách, đây là Tư lệnh Hà và Chính ủy Vu của Quân phân khu." Phó tư lệnh La gạt chuyện kia sang một bên, quay sang giới thiệu họ với nhau.

Lão trung đội trưởng của Phó tư lệnh La, Giang Bắc lại có nhân vật như vậy sao? Hai vị sĩ quan cao cấp vội vàng chào theo điều lệnh: "Chào lão trung đội trưởng."

Ông Quách cũng chào đáp lễ, hai bên xã giao, dường như đã ném chuyện không vui ra sau đầu.

Xã giao vài câu, Tư lệnh Hà lấy cớ đi vệ sinh, ra ngoài gọi Đại đội trưởng cảnh vệ tới dặn dò vài câu, lúc này mới quay lại phòng.

Đại đội trưởng cảnh vệ nhận lệnh, lập tức xuống lầu, gọi hết mười người đứng đầu trong giải thi đấu tán thủ và quyền anh gần nhất của Quân phân khu tới. Một đám người tập hợp dưới lầu nhà khách, Đại đội trưởng sát khí đằng đằng nói: "Bây giờ tổ chức có một nhiệm vụ gian khổ giao cho các cậu, các cậu có tự tin hoàn thành không?"

Những chàng trai vạm vỡ hung hăng đáp: "Có!"

Âm thanh làm cửa kính tầng một rung lên bần bật.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:154
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 28 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.